Bất pháp chi đồ – Chương 1

Edit & Beta: Direct Kill

Thời điểm Tề Tu Viễn bị nhóm người xã hội đen áp giải vào, trong phòng đã có một người đàn ông đang ở cửa sổ sát đất gọi điện thoại.

Người đàn ông này vừa nhìn qua đã biết không phải dạng hiền lành gì, Tề Tu Viễn âm thầm đánh giá, bộ âu phục trang nhã ôm trọn lấy thân hình cao to, thon dài nhưng không thể giấu đi được một thân lệ khí của hắn. Đang ở trong phòng nhưng hắn vẫn mang kính râm, đôi mắt tuy đã bị che khuất, nhưng vẫn nhìn ra được những đường nét sắc xảo, góc cạnh trên khuôn mặt.

Giọng nói của hắn thật sự rất êm tai, trầm thấp, bình ổn, có từ tính, đáng tiếc ——

“Vậy thì chặt một cánh tay của nó… ra tay nhanh gọn một chút… Không, hôm tay tôi có việc, bảo Sấu Tử ngày mai hẵng đến.”

Sau đó hắn quay mặt lại, lúc này Tề Tu Viễn mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của hắn, một bên mặt có một vết sẹo thật dài, kéo từ thái dương tới tận dưới tai.

“Thầy Tề, cuối cùng thầy cũng tới rồi.” Nam nhân lập tức hướng chỗ anh đi tới, đồng thời quở tránh đám thuộc hạ của mình, “Làm gì thế hả? Còn không buông tay? Tôi không phải đã dặn mấy người phải cố gắng mời thầy Tề đến đây sao?!”

Lực đạo hai bên cánh tay anh lập tức biến mất, Tề Tu Viễn trong lòng thầm cười nhạt, tên này quả thực rất ra dáng một đại ca xã hội đen, nhanh nhẹn tựa Cưu Sơn bắt Lý Ngọc Hòa trong ‘‘Hồng đăng ký’’(1), sau đó làm bộ lấy lòng.

Đang mải suy nghĩ, người đàn ông kia đã đi đến trước mặt Tề Tu Viễn, hướng tay phải về phía anh nói: “Chào thầy Tề, tôi là anh trai của Tiêu Dương, Tiêu Lệ.”

“Tôi cũng đoán vậy.” Tề Tu Viễn không để ý đến bàn tay đang vươn ra của hắn, “Tiêu tiên sinh, ngài ‘mời’ tôi đến đây là có chuyện gì sao?”

Ngoài ý muốn, khi nghe anh cố tình nhấn mạnh vào chữ ‘mời’, nam nhân trước mặt dường như có phần xấu hổ,  ho khan một tiếng, bắt đầu giải thích: “Thật xin lỗi, thầy Tề, tôi ban đầu thật sự muốn mời thầy đến đây, nhưng đám đàn em này lại hiểu sai ý tôi. Mong thầy thông cảm.”

Tề Tu Viễn hừ một tiếng xem như trả lời, Tiêu Lệ cười nhẹ, rút bàn tay đang giơ ra trong không trung về, tiếp tục nói: “Hôm qua, Tố Tố đã gọi điện cho tôi nói —— ”

“Mong ngài nói rõ họ tên.” Tề Tu Viễn ngắt lời hắn.

“… Hôm qua, Tề Tố Tố đã gọi điện thoại cho tôi nói, em ấy muốn chia tay với Tiêu Dương, nguyên nhân là thầy không đồng cho em ấy cùng với em trai của một ‘phân tử nguy hiểm’ qua lại.” Tiêu Lệ nhìn qua hơi có chút bất đắc dĩ, “Tiêu Dương là người thân duy nhất của tôi, tôi không muốn nguyên nhân lại bởi vì thân phận của chính bản thân mình mà khiến nó không vui. Thầy Tề, chúng ta đều là những người làm anh, mong ngài hãy suy nghĩ đến hoàn cảnh của tôi, ngồi xuống chúng ta cùng nói chuyện, thầy xem có được hay không?”

Tề Tu Viễn trầm mặc quan sát hắn một lúc, lạnh lùng nói: “Nếu như tôi không đồng ý thì sao?”

Tiêu Lệ có chút sửng sốt.

Tề Tu Viễn cười lạnh một tiếng: “Tiêu tiên sinh vừa nãy không phải cố tình gọi điện thoại để cho tôi nghe thấy sao? Thật là dứt khoát, uy phong. Nếu như tôi không chịu, phải chăng ngài cũng muốn chặt một cánh tay của tôi?”

“Thầy, thầy Tề, thầy thật sự hiểu lầm rồi,” giọng nói của Tiêu Lệ như bừng tỉnh đại ngộ “Đó chỉ là sự trùng hợp, tôi thật không có ý gì khác, mong thầy không suy nghĩ nhiều.”

Tề Tu Viễn bĩu môi, tiếp tục xoi mói: “Tiêu tiên sinh, ngài không cảm thấy đeo kính râm mà nói chuyện với người khác rất bất lịch sự sao?”

Tiêu Lệ nhìn qua có chút do dự, sau đó đưa tay định tháo kính râm xuống.

“Lệ ca.” Đám thủ hạ đồng thanh hô một tiếng, như là muốn ngăn cản.

Tiêu Lệ khoát tay, ý bảo không sao, một bên tháo kính râm xuống một bên giải thích: “Thầy Tề, hai ngày trước mắt tôi bị thương nhẹ, có chút khó thích ứng với ánh sáng, chứ không phải cố ý không tôn trọng thầy.”

Quả đúng như lời hắn nói, mắt phải hắn đầy tơ máu, khóe mắt còn có máu đọng chưa tan, cộng thêm cả vết sẹo khủng bố kia nữa, thật sự khiến cho người ta không rét mà run. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại trong suốt, thực sự rất chân thành. Nếu bỏ qua vết sẹo khủng bố kia, khuôn mặt hắn thật sự anh tuấn khiến người khác phải bất ngờ.

Tề Tu Viễn di chuyển ánh mắt.

“Thầy Tề, tôi học vấn không có tu dưỡng cũng không, nếu có làm gì không đúng, mong thầy bỏ qua cho. Ngày hôm nay tôi thực sự muốn cùng thầy nói về chuyện của Tiêu Dương và Tố… Tề Tố Tố, hai đứa nó…”

“Được rồi.” Tề Tu Viễn một lần nữa ngắt lời hắn, thế nhưng ngữ khí đã hòa hoãn hơn rất nhiều, “Nói chuyện ở đâu đây? Ngài không phải muốn cùng tôi đứng nói chuyện đó chứ?”

————————————————————————————

 

 ( 1) “Hồng đăng ký” là một trong 8 vở kịch về cách mạng văn hóa nổi tiếng nhất của Trung Quốc.

Nội dung của “Hồng đăng ký” : Thời kì chiến tranh kháng Nhật, đảng viên đảng cộng sản Lý Ngọc Hòa, hoạt động dưới thân phận là công nhân đường sắt. Một ngày, Lý Ngọc Hòa nhận được thông báo của cấp trên, nói cấp trên phái một liên lạc viên tới, lợi dụng lúc bảy giờ tối xe lửa đến cùng hắn bàn bạc. Lúc này kẻ địch cũng nhận được tình báo, đối với trạm xe lửa thực hành giới nghiêm. Vương Liên Cử phát hiện tình huống không ổn, tìm tới Lý Ngọc Hòa, nói với Lý Ngọc Hòa phải tận lực tránh gặp mặt, Vương Liên Cử bị Lý Ngọc Hòa đuổi đi. Lúc này xe lửa ầm ầm vào trạm, liên lạc viên từ trên xe nhảy xuống té ngã hôn mê, Lý Ngọc Hòa cùng Vương Liên Cử bảo hộ, đem liên lạc viên về nhà mình, trao đổi ám hiệu, liên lạc viên đem mật điện mã giao cho Lý Ngọc Hòa, để hắn nghĩ cách giao cho đội du kích Bách Sơn của Ma Đao Nhân. Lý Ngọc Hòa mang theo mật điện mã đi tới địa điểm đã định, Ma Đao Nhân cũng chạy tới, hai người đang định trao đổi thì hiến binh Nhật Bản cũng chạy tới, lục soát nhân viên ở đây. Trao đổi không được, Lý Ngọc Hòa đem mật điện bỏ vào hộp cơm, kẻ địch không lục lọi.

 

            Kẻ địch vì tìm mật điện mã, tra hỏi Vương Liên Cử, Vương Liên Cử làm phản, khai ra Lý Ngọc Hòa. Đội trưởng hiến binh Cưu Sơn, đối với Lý Ngọc Hòa vừa đấm vừa xoa, dùng hết hết thảy thủ đoạn, Lý Ngọc Hòa chết không mở miệng. Cưu sơn lại đến nhà Lý Ngọc Hòa lừa gạt mật điện mã, thất bại, không thể làm gì khác hơn là đem Lý Ngọc Hòa một nhà ba người giải đến pháp trường, đánh chết mẹ con Lý Ngọc Hòa. Hắn phóng thích Lý Thiết Mai, ý đồ thông qua hắn tìm được phương pháp giải mật điện mã. Thiết Mai thắt lưng cất giấu mật điện mã, dưới sự che chở của hàng xóm là Điền Tuệ Liên, chạy thoát khỏi hang hổ, đến tìm Bách Sơn. Trên đường đi gặp Ma Đao Nhân, lúc này, Cưu Sơn cho đội hiến binh truy đuổi Thiết Mai đến đây, Ma Đao Nhân để một người chiến sĩ hộ tống Thiết Mai lên núi, chính mình chỉ huy chiến hữu ngăn chặn kẻ địch, tranh đấu, đội du kích Bách Sơn đem kẻ địch một lần tiêu diệt. Trên núi, Thiết Mai đem mật điện mã giao cho đội trưởng đội du kích, chúng chiến sĩ chúc mừng thắng lợi.