Bất pháp chi đồ – Chương 8

Edit & Beta: Direct Kill

Xe taxi còn chưa kịp dừng hẳn, Tề Tu Viễn vội vàng rút ra một tờ tiền xanh đưa cho tài xế rồi lao xuống xe.

Bên ngoài Cẩm Đình được trang trí rực rỡ lộng lẫy, Tề Tu Viễn hít sâu một hơi, cố gắng bày ra biểu tình tự nhiên nhất đi vào bên trong.

“Chào tiên sinh, xin ngài cho tôi xem thẻ hội viện ạ.” Đứng ở cửa là một em gái lễ tân xinh đẹp với giọng nói ngọt ngào.

“Tôi tới để làm một cái thẻ hội viên mới.” Tề Tu Viễn nói.

“Hoan nghênh ngài gia nhập hội. Phí một năm là 80 vạn, phí nhập hội là 8 vạn, mời ngài đi bên này quẹt thẻ.”

Em gái xinh đẹp kia còn tận tình đi trước dẫn đường, Tề Tu Viễn chậm rãi theo ở phía sau, đang chuẩn bị tìm cơ hội chuồn mất, nhưng liếc mắt thì lại thấy bóng dáng của một người quen thuộc.

Tên gì nhỉ? Anh cố gắng nghĩ lại.

“Lâm tử!”

Gã kia quay đầu lại, cảnh giác quan sát người đang đi về phía mình giống như đã từng quen biết.

“Tôi còn tưởng rằng mình nhận sai người cơ, quả thật là cậu rồi.” Tề Tu Viễn mỉm cười thân thiết.

Lâm tử nhìn qua có chút mờ mịt.

“Cậu ở chỗ này thật tốt quá, ” Tề Tu Viễn vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Tôi đây quên mang theo thẻ hội viên, còn đang phát sầu nghĩ xem làm thế nào để đi vào trong đây!”

Lâm tử vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

“Cứ như thế đi,” Tề Tu Viễn thẳng thắn nắm vai của hắn, “Cậu dẫn tôi vào là được rồi.”

Bốp một cái, cánh tay bị người kia đánh giật ra, Tề Tu Viễn đau đớn xoa vai. Chỉ thấy người đối diện sắc mặt âm trầm trừng mắt nhìn hắn: “Tôi đã nghĩ ra anh là ai rồi. Anh lại tới tìm Lệ ca làm gì?”

“Tìm Tiêu Lệ?” Lúc này đến lượt Tề Tu Viễn mờ mịt.

Lâm tử ra dấu một cái, lập tức có hai người đến giữ chặt Tề Tu Viễn, vừa đẩy vừa lôi anh ra khỏi Cẩm Đình.

Lâm tử sắc mặt dữ tợn theo sát đi ra, lạnh lùng buông lời nói: “Anh là một giáo viên quèn thì làm gì có tiền mà tới những nơi sang trọng như thế này? Khẳng định là muốn tại địa bàn của Lệ ca kiếm chuyện! Tôi cảnh cáo anh đồ thầy giáo đáng ghét, Lệ ca và Tiêu Dương đã nhất đao lưỡng đoạn, có chuyện gì tự anh hãy đi tìm Tiêu Dương mà nói! Đừng để tôi thấy anh lần nào nữa, gặp lần nào, đánh lần đó! Chúng ta đi!”

Hai tên tay chân kia đẩy Tề Tu Viễn ngã trên mặt đất, đi theo phía sau Lâm tử vào Cẩm đình.

“Địa bàn của Tiêu Lệ…” Tề Tu Viễn nhỏ giọng lặp lại, thần sắc phức tạp từ trên mặt đất đứng lên.

Anh lấy điện thoại di động ra, lục tìm số điện thoại của Tiêu Lệ, tuy rằng cứ nghĩ sẽ không bao giờ … liên lạc, nhưng anh vẫn không có xóa.

Gọi qua thì hắn có nghe hay không đây? Hắn có thể giúp đỡ được việc này không? Ngày đó thấy hắn biểu tình lạnh lạnh lùng, nếu như hắn căn bản không để ý tới mình thì biết làm sao bây giờ? Nếu như…nếu như người muốn hại Khương Hiểu Ninh lại chính là hắn…

Tề Tu Viễn đơ ra một hồi, nghĩ đến hiện tại Khương Hiểu Ninh đang ở trong tình huống nguy hiểm, rốt cục cũng ấn xuống nút gọi, ngón tay không tự chủ được mà run rẩy.

Điện thoại kết nối.

“Alo.” Giọng nói Tiêu Lệ vang lên, vẫn mạnh mẽ vững vàng như vậy.

“Tiêu Lệ, là tôi, Tề Tu Viễn.”

“Đợi một chút.”

Điện thoại ngắt.

Tề Tu Viễn có chút ủ rũ, không thể tin được đem điện thoại đang cầm trong tay cho lên trước mắt để nhìn rõ, trong lòng ngũ vị tạp trần.

“Thầy Tề.”

Bên tai bỗng truyền đến giọng nói của Tiêu Lệ, Tề Tu Viễn khiếp sợ ngẩng đầu lên.

Tiêu Lệ một thân âu phục trang nhã, đang từ Cẩm Đình đi ra, vừa đi vừa nói nói: “Thầy Tề thật xin lỗi, vừa rồi bọn Lâm tử có nói với tôi, tên đó làm việc tương đối lỗ mãng, mong thầy bỏ qua cho.”

“Không, không sao đâu.” Tề Tu Viễn nhìn chằm chằm Tiêu Lệ nói.

Tiêu Lệ bị anh nhìn như thế có chút không được tự nhiên: “Ngài tìm tôi có chuyện gì sao? Có phải Tiêu Dương —— ”

“Đều không phải.” Tề Tu Viễn âm thầm tự giễu, quả nhiên vẫn là Tiêu Dương, “Tôi có việc nhờ cậu.”