Bất pháp chi đồ – Chương 9

Edit & Beta: Direct Kill

“Hàn Gia, có phải hôm nay mày mang một cậu bé đến đây? … Nó bây giờ thế nào rồi? … Dẫn nó xuống đây, tao muốn đổi nó… . Xuống đây hãy nói.”

Tiêu Lệ ngắt điện thoại, ngồi xuống chỗ đối diện với Tề Tu Viễn nói: “Thầy Tề, học sinh của thầy không có việc gì đâu, lập tức sẽ xuống đây. Thầy yên tâm chờ một lát. Đúng rồi, thầy muốn uống gì không?”

“Không cần, cảm ơn.” Tề Tu Viễn nhìn quanh một chút, “Đây là… phòng làm việc của cậu?”

Tiêu Lệ lắc đầu: “Thầy Tề chê cười rồi, chúng tôi nào có cái gọi là phòng làm việc? Đây là phòng nghỉ ngơi thôi, tôi hay nghỉ ngơi ở chỗ này, hiện tại biến thành phòng chuyên dụng của tôi.”

Tề Tu Viễn à một tiếng, rồi lại rơi vào trạng thái trầm mặc, suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc vẫn là không nhịn được, đành mở miệng hỏi Tiêu Lệ: “Nơi này… Là cậu mở sao?”

Tiêu Lệ giống như muốn cười: “Thầy Tề thật để mắt đến tôi.”

Tề Tu Viễn không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nghĩ có chút lừa mình dối người.

Đành xấu hổ cười, chợt nghe tiếng đập cửa.

Đồng thời ngoài cửa truyền đến một giọng nói mang theo ý cuời. “Tiêu Lệ, ra nhận người này! Tên oắt con nhà mày cũng nắm bắt thông tin nhanh nhạy quá nha, mày không phải hay lải nhải nói mấy chuyện này không tốt sao?”

Tiêu Lệ mở cửa, một người đàn ông toàn thân đều mặc quần áo màu đen ôm Khương Hiểu Ninh tiến vào, đang thong dong đi ở phía sau là người hôm qua anh đã gặp tại Cách Ngạn “ông chủ Hàn”.

Người mặc áo đen buông Khương Hiểu Ninh xuống ghế sô pha, Tề Tu Viễn nhìn cậu ánh mắt mê ly, hai gò má ửng hồng, thần trí không rõ ràng, không khỏi lo lắng, tiến lên vỗ nhẹ vào má cậu, thấp giọng gọi: “Hiểu Ninh. Hiểu Ninh.”

Khương Hiểu Ninh không hề phản ứng.

Tề Tu Viễn trong lòng căng thẳng, không khỏi giương mắt nhìn Tiêu Lệ.

Tiêu Lệ quay đầu hỏi Hàn Gia: “Nó làm sao vậy?”

“Tao lại còn tưởng rằng mày nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi nên muốn nếm thử cơ, cho nhóc đấy uống ít thuốc. Thì ra không phải cậu muốn ——” hắn không có hảo ý liếc nhìn Tề Tu Viễn, bỗng nhiên ngẩn ra, ánh mắt chợt lóe, “Anh chàng đẹp trai này, không phải là thầy giáo của tên nhóc kia sao?”

Tề Tu Viễn một bụng lửa giận, hận không thể đi tới đánh cho hắn một trận, thế nhưng đây là địa bàn của người ta, huống hồ người cũng đã trả về, cố nén giận, tuy nhiên khẩu khí không thể giấu được sự tức giận này.

“Phiền cậu đem thuốc giải ra đây!”

Hàn Gia nghe xong câu nói vừa rồi, trên mặt ý cười càng xán lạn.”Tôi đây không có thuốc giải, mà dù sao đồ ngon đã dâng đến tận miệng, ai ăn mà chẳng được? Hai người các anh thoải mái hưởng thụ đi.”

Nói xong trừng mắt nhìn Tiêu Lệ, cứ như vậy thản nhiên xoay người đi.

Nam nhân áo đen thấy vậy liền đuổi theo sát phía sau đi ra ngoài, Tề Tu Viễn lòng nóng như lửa đốt, muốn đuổi ra cửa, lại bị Tiêu Lệ giơ tay ngăn cản.

“Đừng nghe hắn nói, cậu nhóc này không có việc gì.” Âm thanh của Tiêu Lệ như xoa dịa đi sự lo lắng nôn nóng của Tề Tu Viễn, “Tắm qua nước lạnh, rồi ngủ một giấc là tốt rồi.”

Tiêu Lệ cúi người ôm lấy Khương Hiểu Ninh, ra hiệu cho Tề Tu Viễn mở cánh cửa bên hông của phòng nghỉ, bên trong quả thực có một phòng tắm xa hoa.

Tiêu Lệ bế Khương Hiểu Ninh đặt vào trong bồn tắm lớn, mở nước lạnh ở vòi sen.

Khương Hiểu Ninh bị nước lạnh kích thích, giãy dụa hai lần, trong miệng bật ra mấy tiếng rên rỉ.

“Ba… Cứu cứu con… Thầy… Cứu cứu em…”

Trên mặt chẳng mấy chốc đã toàn nước, không biết rõ là nước mắt hay nước trong bồn tắm.

Tề Tu Viễn nhìn cậu mà đau lòng không thôi, không khỏi quay đầu trách cứ Tiêu Lệ: “Các cậu… Tên nhóc này rõ ràng không muốn, sao mấy ngươi các cậu có thế làm như vậy?”

Tiêu Lệ né tránh ánh mắt, lấy từ trong túi âu phục ra một điếu thuốc, đốt lên, không nói chuyện.

Tề Tu Viễn bỗng nhiên ý thức được đây là lần đầu tiên anh thấy Tiêu Lệ hút thuốc.

Mình muốn hắn trả lời thế nào đây, muốn vị đại ca xã hội đen này trả lời kiểu gì? Tề Tu Viễn thở dài, tâm tình uể oải không gì sánh được.

Toàn bộ phòng tắm lúc này chỉ có thể nghe thấy tiếng nước, nước lạnh dần dần vượt quá thân Khương Hiểu Ninh, cậu hắt xì một cái, mở mắt, chậm rãi chuyển động con ngươi, thấy Tề Tu Viễn thì ánh mắt có chút phát sáng, rõ ràng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

“Thầy…” Cậu suy yếu gọi.

Tề Tu Viễn đóng nước, xắn tay áo, bế hắn từ trong nước ra.

“Tiêu tiên sinh, chúng tôi đi đây.” Anh không thấy Tiêu Lệ đang đứng ở chỗ nào.

“Hai người cứ như vậy đi sao?” Thanh âm Tiêu Lệ vẫn trầm thấp bình ổn, tựa như vừa rồi Tề Tu Viễn căn bản không có chất vấn hắn, “Trước tiên đem học sinh của anh lau khô đã, nếu không sẽ bị cảm mất.”

Hắn ngậm điếu thuốc, mở cửa tủ trong phòng, lôi ra bên ngoài một đống đồ dùng màu trắng.

“Mấy cái khăn tắm với áo tắm này chưa từng dùng quá, thầy xem có dùng được không.” Hắn nhìn Khương Hiểu Ninh đang nằm trong lòng Tề Tu Viễn, “Nếu như không có phương tiện về nhà, tôi sẽ đưa hai người về.”

“Không cần phiền phức đâu.” Tề Tu Viễn không nhìn hắn.

Tiêu Lệ đã bắt đầu đi ra ngoài, nghe được những lời này của anh chỉ khoát tay áo, “Thầy thu xếp rồi đi xuống đây, tôi ở ngoài cửa chờ.”