Bất pháp chi đồ – Chương 11

Edit & Beta: Direct Kill

“Lệ ca tôi không biết, tôi thật sự không biết!!” Một gã đàn ông trung niên nhỏ thó đang bò trên mặt đất cầu khẩn, “Tôi tưởng gã đó chỉ là một tên bán ma túy bình thường không có gì nguy hiểm, tôi thật sự không biết đó là người của La Đông! Tôi không biết thật mà!!”

“Vậy là do tao vu oan cho mày sao?” Tiêu Lệ chậm rãi tới gần hắn, cả người tản ra khí tức khủng bố, “Mày không có phản bội tao, mày chỉ là thằng ngu thôi đúng chứ?!”

Nam nhân sợ hãi dùng khuỷu tay từng chút từng chút một chống người lùi về phía sau. “Lệ ca, tôi chỉ là thằng ngốc thôi, tôi không có phản bội anh… Tôi là tên ngu đần… Tha…”

Tiêu Lệ nheo mắt lại, thanh âm lạnh lùng không có một chút độ ấm nào: “Vậy mày đợi kiếp sau thông minh một chút đi!”

Nói xong liền nhấc tay, chĩa họng súng đen ngòm về phía tên kia.

“A! !” Nam nhân hét to đến nỗi thanh âm đều biến dạng, sợ hãi đến vỡ mật gào khóc: “Tôi nói! Tôi nói! Lệ ca, cái gì tôi cũng nói!”

“Mang hắn ra ngoài tra hỏi.” Tiêu Lệ liếc mắt một cái.

Vài tên thủ hạ liền tiến tới mang hắn ra ngoài, trên mặt đất còn lưu lại một vũng nước.

“Ái chà, quả thật sợ đến mức ‘tè ra quần’ nè.” Hàn Gia chán ghét bịt mũi, vừa bắt một người đi lau sàn, vừa cùng Tiêu Lệ sóng vai đi ra ngoài.

“La Đông tuy rằng phiền phức, thế nhưng động tĩnh không lớn, tao cảm thấy đây hẳn là vì ân oán cá nhân.” Tiêu Lệ liếc hắn một cái, “Mày đang lo lắng hắn trả thù mình sao.”

“Hắn cũng có bản lĩnh đó cơ à.” Hàn Gia khinh thường nói, sau đó nở nụ cười, “Được rồi được rồi, miễn bàn tới cái gã biến thái đó đi. Nói cho tao biết, hôm qua mấy người chúng mày chơi có vui không? Em trai xinh đẹp kia có tư vị như thế nào?”

“Đưa về nhà rồi.” Tiêu Lệ nói.

“Không phải chứ? Anh hùng cứu mỹ nhân? Lôi Phong?” Hàn Gia chế nhạo đẩy đẩy vai hắn, “Tao nói cho mày biết, Tiêu Lệ, người chịu thiệt chính là mày đấy! Đừng tưởng rằng chiêu này có thể thu mua được chân tâm của tiểu mỹ nhân, cẩn thận cái tên thầy giáo cầm thú kia lại chiếm được tiện nghi. Hắn nhìn vậy thôi nhưng trăm phần trăm cong đấy, tên đó để ý học sinh của mình đã lâu —— ”

“Không liên quan tới tao.” Tiêu Lệ ngắt lời hắn.

Hàn Gia vẫn không hiểu, trừng mắt nói: “Vậy mày kêu tao đưa tên nhóc đó cho mày làm gì? Bao giờ mới trả về đây?”

Tiêu Lệ trầm mặc một hồi, nói, “Sau này đừng tìm nó nữa, cậu bé đó cũng không nguyện ý.”

“Mày nói tiếng người hộ tao cái? Ai, ai mẹ nó nguyện ý?” Hàn Gia sửng sốt một chút, lập tức phản kích, sau đó càng nghĩ càng giận, tức đến run người, bắt đầu cùng Tiêu Lệ xô xát, “Ai mẹ nó nguyện ý hả? Mày nói cho tao ai con mẹ nó nguyện ý? Ngoại trừ tên tiện nhân kia thì ai mẹ nó nguyện ý? Tao nguyện ý sao? Mày nói đi! A? Nói đúng ra năm đó là do mày —— ”

“Mày bình tĩnh một chút đi.” Tiêu Lệ nắm lấy tay hắn, đem hắn kéo qua một bên, “Tự nhiên lại lên cơn thần kinh gì vậy?”

Hàn Gia bị hắn quát một tiếng, biết chính mình thất thố, thu lại thanh âm, nhìn quanh một chút.

“Xin lỗi, Hàn Gia. Ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của mày.” Tiêu Lệ thở dài, xin lỗi hắn.

Hàn Gia hừ một tiếng, nhưng thật sự cũng đã nguôi ngoai phần nào, “Dù sao đây cũng không ảnh hưởng lắm. Tuy nhiên, mày thực sự muốn học theo Lôi Phong đại ca, chính, chính là —— ”

Tiêu Lệ giải thích: “Thầy giáo ngày hôm qua, là người quen của Tiêu Dương.”

Hàn Gia trừng mắt, khó có thể tin mà nhìn hắn. “Mày, mày quả thực…” Hắn nói không nên lời nữa, cố sức lườm Tiêu Lệ mấy cái mới nói, “Làm em trai của mày đúng là sướng nhất rồi còn gì. Bản thân còn chưa kịp ra tay, đã có người vội vàng đến hỗ trợ. Mày…”

Hắn thở dài: “Mày như vậy là không được, có Tiêu Dương, mày căn bản là không thể nhẫn tâm được.” Suy nghĩ một chút, hắn lại nói, “Hoặc cũng có thể không liên quan đến Tiêu Dương, là do mày cố chấp thôi. Trắng cũng không trắng mà đen thì lại càng không, như thế quả thực không khó chịu sao?”

Tiêu Lệ không nói chuyện.

“Mày phải học hỏi tao đây người anh em. Cứ tận hưởng lạc thú trước mắt đi Tiêu Lệ.” Vỗ vỗ vai Tiêu Lệ, Hàn Gia mỉm cười, bày ra dáng vẻ phong tình vạn chủng, “Nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, muốn chơi liền chơi, đời này như thế mới có giá trị!”

***

Tề Tu Viễn sáng sớm hôm đó quyết tâm xóa số Tiêu Lệ, một thời gian sau trong lòng đều thấy trống rỗng không thôi.

Tuy rằng giữ lại số điện thoại di động kia cũng rất khó có cơ hội để gọi cho hắn, thế nhưng một khi xóa bỏ, trong lòng lại cảm thấy đặc biệt khó chịu. Giống như việc mình có một nguyện vọng, nhưng có thể thực hiện được nguyện vọng đó hay không thì lại là một chuyện khác.

Khương Hiểu Ninh vẫn quấn lấy anh truy hỏi thông tin về “vị anh hùng cứu cậu” kia, càng làm cho tâm tình Tề Tu Viễn chán nản. Một thời gian sau Khương Hiểu Ninh cũng không hỏi đến chuyện kia nữa, thế nhưng mỗi lần Tề Tu Viễn thấy cậu, anh lại nhớ tới người kia, nên trừ khi phải dạy học, anh đều có chút không muốn nhìn thấy Khương Hiểu Ninh.

Khó nhất chính là buổi tối, anh phải cố gắng nỗ lực tìm việc cho mình làm để tiêu hao thời gian. Thế nhưng dục vọng cũng tựa như tình cảm vậy, càng áp chế, lại càng mãnh liệt.

Liên tục vài ngày như vậy không chợp mắt, anh luôn ở trong trạng thái mơ màng tâm tình khó chịu, tuy rằng  lúc đi dạy học đã cố gằng lên tinh thần, thế nhưng mỗi khi lên lớp đều muốn nằm bò ra bàn, đầu óc trống rỗng không chịu hoạt động.

Một cô giáo đồng nghiệp cùng tổ bộ môn với anh thấy vậy liền nói: “Tiểu Tề, có phải nhà cậu có chuyện gì đúng không?”

“Không có ạ.” Anh đầu cũng không ngẩng lên.

“Hay là bị bệnh gì?”

“Đều không phải đâu.”

“Vậy tuần này cậu làm sao mà lúc nào cũng ủ rũ vậy?”

“Đời nhẹ khôn kham.”(1)

Chị gái đồng nghiệp kia câm nín mất mười giây đồng hồ, sau đó lấy quyển sách giáo khoa đập lên đầu Tề Tu Viễn.

“Bệnh nặng thật rồi, chị cho cậu xem cái này”, nói rồi từ trong tủ lấy ra một tấm thiệp mời, “Đang có hội thảo nghiên cứu toàn tỉnh, em nên đi tham dự đi, địa điểm là ở huyện Vân Thành, nơi đó cảnh đẹp, sơn thủy hữu tình, nhỡ đâu chó ngáp phải ruồi lại có thể tìm được người yêu bồi dưỡng tình cảm ở đó.”

Tề Tu Viễn thế mà cam tâm tình nguyện tham gia hội thảo kia, anh như thể đang tránh đi đại dịch nơi thành phố, cố gắng ở Vân Thành du lịch thưởng ngoạn cảnh đẹp. Liên tục vài ngày, anh không ngừng dùng những điều mới mẻ khám phá được ở nơi đây để lấp đầy tâm trí của mình, làm cho bản thân không có thời gian rảnh nào để suy nghĩ tới một người không nên suy nghĩ.

Những người cùng đi hội thảo kia đều thấy anh không hòa hợp với mọi người, thời gian rảnh rỗi anh không cùng các chuyên gia ở đây bàn bạc hoặc thưởng ngoạn cảnh đẹp, cũng không muốn ở khách sạn chơi bài hay đánh cờ, luôn luôn chỉ có một mình đi đến nơi nào không ai biết, đến tối muộn mới mang dáng vẻ phong trần mệt mỏi trở về.

Hội nghị kết thúc trước một ngày, lãnh đạo quyết định dẫn toàn thể anh chị em đi du lịch khám phá một ngọn núi mới được khai phá.

Núi rất cao, tất cả mọi người đều ngồi cáp treo để lên, chỉ có Tề Tu Viễn một người đi bộ dọc theo con đường mòn hẻo lánh.

Đi chẳng bao lâu, đến khúc cua của đường, hiện ra một ngôi miếu nhỏ đơn sơ.

Phía trước miếu là một nhà sư già đang khoanh chân ngồi, ông cầm một cái bát bằng sứ, hai bên dựng hàng chữ “Hữu duyên bố thí, tiêu tai giải nạn” màu đỏ thẫm, phía dưới tám chữ còn có mấy chữ nhỏ và hoa văn màu sắc sặc sỡ.

Tề Tu Viễn bỗng nhiên cảm thấy rất uể oải, anh đặt mông ngồi ở bên cạnh vị nhà sư kia, nhìn cái bát đáng thương, bên trong chỉ có một đồng tiền xu.

Anh đến xem dòng chữ nhỏ bên dưới mấy chữ đỏ to kia, đúng là liên quan đến luật nhân quả, ca dao về báo ứng, kết cục của việc giết người, kết cục của việc làm hại người ta, hậu quả của việc dâm tà, Tề Tu Viễn kinh ngạc nhìn nửa ngày.

Phía dưới hoa văn là những dòng chữ giảng về ác nhân thế gian rơi vào địa ngục sẽ phải chịu các kiểu trừng phạt nào, sét đánh, dao xẻ, đinh xuyên, chảo dầu, không phải trường hợp cá biệt.

Tề Tu Viễn cảm thấy nhức mắt, trong lồng ngực quặn đau không ngớt, anh vội ôm lấy đầu mình, không ngừng run rẩy.

Vị nhà sư kia bị anh làm cho khiếp sợ, run rẩy hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

Tề Tu Viễn lắc đầu, hồi lâu sau mới đứng lên được.

Tìm khắp toàn thân, anh lúc đi không mang nhiều tiền lắm, gộp hết đống tiền lẻ trong người mới có hơn ba trăm đồng, tất cả đều bỏ vào trong bát của vị sư thầy kia, từng tờ từng tờ được bỏ vào.

Vị kia trợn mắt há mồm, lắp bắp không biết nói cái gì, Tề Tu Viễn không quay đầu lại dọc theo đường cũ mà xuống núi.

Liếc mắt cũng không dám nhìn dòng chữ đỏ kia nữa.

Một đường đi này gió thổi nhẹ nhàng, chim hót líu lo, Tề Tu Viễn hơi thở lúc này mới dần dần bình ổn.

Mày vì hắn mà khó chịu như vậy, còn có cái gì không rõ nữa đây?

Anh liền lôi ra điện thoại di động ra, ấn xuống dãy số từ lâu đã thuộc lòng trong đầu.

Ngón tay ở nút trò chuyện dừng lại chốc lát, đột nhiên nở nụ cười, lẩm bẩm nói: “Tề Tu Viễn, mày có phải là đàn ông hay không?”

———————————————–

(1) Nguyên văn là “Sinh mệnh trung bất năng thừa thụ chi khinh” đây là tên tiếng Trung của của tiểu thuyết “Nesnesitelná lehkost bytí” (The unbearable lightness of being) của nhà văn Milan Kundera. Được dịch giả Trịnh Y Thư dịch sang tiếng Việt là “Đời nhẹ khôn kham”.

“Dịch giả Trịnh Y Thư giải thích nghĩa của từ “khôn kham”: “Kham” có nghĩa là cam chịu, nhận chịu một mình, như trong cụm từ “kham khổ”. Còn “khôn” là không thể, khó có thể, như trong cụm từ “khôn nguôi”. Do đó, theo tôi, cụm từ “khôn kham” có nghĩa là “không thể chịu đựng một mình nổi” và như thế, nó khá sát nghĩa từ tiếng Anh unbearable.” (Nguồn)