House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Môi súng – Chương 24

Edit & Beta: Direct Kill

Liêu Huy phẫn nộ bỏ đi, nhóm người vừa mới bước ra khỏi phòng khách sạn, Hình Minh liền bị Ngu Trọng Dạ đẩy lên trên giường.

Lực tay Ngu Trọng Dạ rất lớn, Hình Minh hầu như vô lực phản kháng, theo bản năng giãy giụa hai cái sau đó nằm yên, mặc cho Ngu Trọng Dạ đem quần áo của cậu thô bạo mà gỡ bỏ, cởi ra.

Cậu bị lột đến trần như nhộng, như lột vỏ trái cây vậy, không giữ lại chút nào mà loã lồ. Hai tay Hình Minh chống lên giường, gối quỳ xuống, sau đó đưa lưng về phía Ngu Trọng Dạ. Ánh đèn của khách sạn sáng mờ mờ càng khiến da cậu trông trắng hơn, trắng như không hề nhiễm tạp chất, gần như trong suốt.

Đột nhiên, một cái dây lưng đánh xuống lưng Hình Minh, làn da trắng xanh lập tức hiện lên vết máu rõ ràng.

Ngu Trọng Dạ nói “dạy dỗ” cũng không phải nói suông, dây lưng trong tay lên lên xuống xuống, mỗi một lần xuống đều dùng hết sức quất vào lưng Hình Minh, Hình Minh trong đau đớn bỗng nhiên cảm thấy thoải mái, dường như nội tâm cậu không thấy chút kinh hoảng nào, không cam lòng cùng phẫn uất đều tìm được nơi phát tiết ra ngoài—— rất nhiều người đã nói, nói cậu không đủ nghe lời, không đủ ngoan ngoãn, cuối cùng, dù sao cũng là tên không cha không được giáo dục đầy đủ.

Rất nhanh trên lưng đã bị tróc da, máu đầy khắp lưng, nhưng Hình Minh trước sau cắn răng không kêu một tiếng, toàn bộ cơ thể vững vàng không lay động, chỉ có tính khí ẩm ướt hồng hào ở trong quần, theo nhịp quất nhẹ nhàng chuyển động theo.

Bị quật khoảng chừng hai mươi cái, bọn họ lại hành động giống lần thứ nhất, người đàn ông kia dùng dây đeo ghìm lại cổ của cậu, từ phía sau tiến vào.

Miệng huyệt chưa đc làm trơn, hạ thân khô khốc bị xâm chiếm, Hình Minh không tự chủ được bài xích chống lại, hai cánh tay đang khua loạn xạ không may đụng phải cánh tay bị thương của Ngu Trọng Dạ.

“Thầy, tay thầy…” Vật kia của Ngu Trọng Dạ mới đi vào được một nửa, Hình Minh vẫn còn duy trì chút lý trí, rất sợ làm đối phương tức giận.

“Không quan trọng lắm.” Ngu Trọng Dạ dùng một tay đã có thể nâng Hình Minh lên, ôm trọn cậu vào trong ngực mình. Hắn mạnh mẽ mà đỉnh vào, đem vật cứng của mình đâm vào nơi sâu nhất.

Hình Minh quay lưng lại với Ngu Trọng Dạ ngồi ở trong ngực của hắn, đẩy miệng vết thương phía sau lưng ma sát qua lại với lồng ngực Ngu Trọng Dạ, đau đớn cùng khoái cảm điên cuồng đan dệt, cậu vụng về hầu hạ, cố gắng tách ra hai chân, nâng lên rồi lại ngồi xuống, khiến cho tính khí trong huyệt đâm vào càng sâu, cho dù vật kia đã tiến vào hết cỡ bên trong, quá bá đạo, nhưng cảm tưởng lúc nào cũng có thể phá nát bên dưới của cậu.

Tính khí mềm mại trong huyệt lúc thì mạnh mẽ đâm tới, lúc lại đánh vòng ma sát, Ngu Trọng Dạ đột nhiên lấy tay nhấn giữ sau gáy Hình Minh, cưỡng ép cậu cúi đầu, nhìn nơi hai người đang giao hợp.

Hình Minh không thể không cúi đầu, hình dáng của đồ vật bên dưới Ngu Trọng Dạ thât sự rất doạ người, hành trụ màu tím sậm, bên ngoài còn có những gân xanh dữ tợn, nó ở giữu hai chân cậu nhanh chóng tiến vào rút ra, thỉnh thoảng biến hóa góc độ, ma sát phần thịt bên dưới trở nên kiều diễm ướt át, gắng sức phối hợp phun ra nuốt vào.

Tính khí của cậu từ lâu cũng đã dựng lên thẳng tắp, linh khẩu ẩm ướt sáng bóng, chất lỏng trong suốt không ngừng chảy ra.

Hình ảnh như vậy thật khiến người ta ngượng ngùng, cũng làm người ta phấn khởi. Hình Minh thoải mái liên tục rên rỉ.

Nhưng mà trò ân ái này kết thúc sớm hơn so với ngày thường, sau khi Hình Minh đầu hàng tước vũ khí không bao lâu, Ngu Trọng Dạ cũng đem tinh dịch nóng rực bắn vào trong cơ thể cậu.

Hình Minh đứng dậy mặc quần áo, đơn giản chỉnh sửa lại cả người một chút, sau đó gọi điện thoại nhờ người trong khách sạn mang đến hộp cứu thương. Cậu tỉ mỉ kiểm tra cánh tay phải bị thương của Ngu Trọng Dạ, sau đó cắt băng gạc thành một dải dài, thay hắn băng bó cầm máu trên cánh tay, thủ pháp vô cùng thành thạo lão luyện.

“Nếu như thầy không yên lòng, ngày mai có thể đi bệnh viện chụp X quang kiểm tra lại, tuy nhiên em chắc chắn xương cổ tay của thầy bị gẫy nhẹ, may là thầy đã từng là quân nhân nên trên tay có cơ bắp, nếu như đổi lại là người bình thường, bị ném như vậy nhất định sẽ nát xương, có đi băng bó kịp thời thì sau này hồi phục lại vẫn sẽ không được như lúc ban đầu.”

“Tôi quên mất, em từng là sinh viên ngành y.” Ngu Trọng Dạ cúi đầu nhìn đôi mắt Hình Minh, ánh mắt nóng bỏng tình dục đã trở nên băng lãnh, những vết bẩn do làm tình cũng đã rửa sạch, hai người họ nhìn qua không thể tầm thường hơn như giám đốc với nhân viên, thầy giáo với học trò, từ đầu đến chân xa lạ hợp quy tắc, từ trong ra ngoài theo lễ nghĩa khách khí, “Nghĩ như thế nào lại dấn thân vào ngành nghề tin tức này?”

“Em nhớ khi thầy đứng lớp em đã trả lời qua rồi, ” Hình Minh hết sức chăm chú mà điều chỉnh cái nẹp, muốn cố định cánh tay giúp Ngu Trọng Dạ, “Thời đại này tính ra có còn mấy người trong lòng mang lý tưởng tin tức, lẽ nào bỏ y theo văn còn thiếu sao?”

Ngu Trọng Dạ nhìn như không tin lời của cậu: “Đã có lý tưởng tin tức, vì sao lúc trước không trực tiếp lựa chọn ngành nghề chuyên nghiệp liên quan đến nó.”

Hình Minh ngừng tay đang làm việc, cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Mẹ em không thích.”

“Tại sao?”

“Có câu châm ngôn ‘Người lạnh lùng, có trái tim cô độc’, dường như đang nói chính em vậy, ” Hình Minh lại cúi đầu, kiên nhẫn quấn băng gạc cố định nẹp trên cánh tay, sau đó quấn từng vòng băng bó cánh tay bị thương của đối phương, “Cũng không tại sao cả, mẹ em cho rằng làm phóng viên tin tức là ngành nghề có độ nguy hiểm cao, với tính tình này của em không sớm thì muộn sẽ bị người khác làm thịt.”

Lời này cũng không phải giả dối, Ngu Trọng Dạ nở nụ cười: “Ba em đâu ?.”

Tay Hình Minh bỗng run lên một cái, đặc biệt rõ ràng.

Ngu Trọng Dạ lại hỏi: “Không muốn nói?”

“Cũng không phải, mất nhiều năm rồi, không có gì đáng nói.” Hình Minh tự biết mình chạy không thoát khỏi đôi mắt diều hâu của Ngu Trọng Dạ, vì vậy quyết tâm ngẩng mặt lên, thoải mái nhìn hắn: “Em không muốn mượn danh Thịnh Vực tài trợ.”

Cánh tay đã được băng bó xong xuôi, Ngu Trọng Dạ nhìn qua như mệt mỏi, hơi nhắm mắt lại: “Lại nháo cái gì.”

“Không nháo…” Một đêm này quá nhiều sự việc xảy ra, dằn vặt lâu như vậy mà trời còn chưa sáng, Hình Minh lo lắng Ngu Trọng Dạ thấy mình không biết cân nhắc, vội vàng bổ sung một câu, “Thực ra em muốn thứ khác.”

“Ồ?” Ngu Trọng Dạ mở mắt ra, biểu tình lộ ra cảm giác hứng thú, “Hôm nay lại còn chủ động mở miệng, muốn cái gì?”

Hình Minh vốn định về phải nịnh bợ lão Lâm để lão trả lại đồng hồ, nhưng cậu thực sự không dám phá tâm trạng của đài trưởng Ngu, đoán không ra đài trưởng Ngu đang nghĩ gì, cho nên không thể không vừa lo lắng đề phòng vừa tính kế so sánh, đắn đo bây giờ mình nói chuyện kia liệu có ảnh hưởng đến tương lai sau này, nói cậu sợ sệt đắc tội lão Lâm, không bằng nói sợ khi trở về công ty không có chỗ để nhờ cậy.

Có một bài ca dao đường phố truyền nhau đặc biệt đúng đắn thế này: người được chiều chuộng đều không sợ hãi.

“Em muốn một bức tranh.” Hình Minh dừng một chút, “Vạn mã tề âm, ở trong triển lãm tranh hôm nọ.”

“Em biết tác giả của bức tranh kia là ai?”

“Em không biết.” Hình Minh lắc đầu, lúc đó đầu óc cậu mải để ý chuyện khác, thật sự không biết.

Nhưng cậu phát hiện ánh mắt Ngu Trọng Dạ trở nên hơi kỳ quái, tựa như dò sét lại tựa kinh ngạc, hoài nghi, hiếm thấy đôi mắt ấy toát ra tia tâm tình như thế, mặc dù khó nhìn thấy, nhưng lại chân thực tồn tại.

Hình Minh thản nhiên nhìn lại, mãi đến tận khi ánh mắt Ngu Trọng Dạ dần dần biến hóa, vẫn tiếp tục bình tĩnh không gợn sóng.

Hình Minh đứng dậy cáo biệt, chuẩn bị trở về phòng mình, không ngờ lại nghe thấy Ngu Trọng Dạ nói: “Đêm nay em lưu lại.”

Lúc này Hình Minh quả thật không dám rời khỏi Ngu Trọng Dạ, Thịnh Vực Liêu tổng tiếng xấu làm đủ mọi chuyện lan xa, không chắc cậu chân trước bước ra khỏi cửa, chân sau có bị đối phương túm lấy chặt luôn không, thả con săn sắt bắt con cá rô.

“Nhưng em… Không có cách nào nằm xuống được.” Hình Minh xoay người, vết thương trên lưng lúc này đau đến lợi hại.

“Lại đây.”

Hình Minh nghe lời mà bò lên giường, tránh né cánh tay phải bị thương của Ngu Trọng Dạ, dán lên người hắn. Hai mông cậu hướng lên trời, không biết xấu hổ mà nằm trên người một nam nhân, đúng lúc người đàn ông kia hạ thấp ánh mắt, vì vậy hai người liền thuận lý thành chương hôn môi, môi nguội lạnh và lưỡi ấm nóng, người tiến tôi lui, cũng không thể nói là triền miên thích ý được.

Sau khi hôn xong, Ngu Trọng Dạ dùng cánh tay bị thương nhẹ nhàng mơn trớn vết thương sau lưng Hình Minh, một tay khác lại nâng lên cằm của cậu, nói: “Sau này không cho phép.”

Cái gì không cho phép? Không cho phép cái gì? Không cho phép ngang ngược, không cho phép đánh người, không cho phép đã ở cùng hắn lại bò lên giường người khác?

Hình Minh không hiểu lắm ba chữ “không cho phép” kia đến cùng ngậm mấy tầng ý tứ, chỉ gật đầu một cái nói, vâng.

0 thoughts on “Môi súng – Chương 24

  1. Tui ko biết tả sao vs cái tâm tình bị tạt chục xô máu cún rồi đc tặng cục xà bông , đọc xong cứ lặng hết cả người, vài chương trước tui bức xúc công qué huhu, thanks chủ nhà đã edit ╭(╯ε╰)╮ 

Gửi phản hồi