Môi súng – Chương 100 (kết thúc)

Chương 100

Edit & Beta: Direct Kill

Trải qua một năm, vụ án của Liêu Huy phủ bụi lắng xuống. Cái gọi là kỳ hưng dã bột yên, kỳ vong dã hốt yên(1), Liêu tổng Thịnh Vực ngông cuồng tự đại cuối cùng cũng phải chịu tội trước pháp luật, nhưng không phải bởi vì sự việc gây ô nhiễm môi trường mà là đút lót, nhận hối lộ cùng hợp đồng giả, vô số tội như thế, bị lãnh mười tám năm tù giam.

(1) Tạm dịch “nơi ấy bỗng dưng hưng thịch, nơi ấy bất chợt diệt vong”, ý nói sự thay đổi giữa thịnh vượng phồn vinh và diệt vong mất nước luôn không ngừng thay đổi. Câu này được trích từ trong “Tả truyện”, chép rằng: “Vũ, Thang tội kỷ, kỳ hưng dã bột yên; Kiệt, Trụ tội nhân, kỳ vong dã hốt yên.” (tạm dịch: Vua Vũ vua Thang tự trách bản thân, nơi ấy bỗng chốc thịnh vượng phồn vinh; vua Kiệt vua Trụ trách tội người khác, nơi ấy đột ngột suy tàn diệt vọng

Hình Minh đang chuẩn bị ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ phỏng vấn, lại một lần nữa được gọi đến văn phòng đài trưởng. Xuất hiện trước mặt cậu là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

Đài trưởng mới của đài Minh Châu tên là Triệu Cương, năm mươi tuổi, mắt to cằm hơi bạnh, đôi môi cũng thật dày, toàn bộ kết hợp lại, trông giống như Đức Phật uy nghi.

Mặc dù vẻ bề ngoài cánh biệt khá xa đài trưởng tiền nhiệm, nhưng bản lĩnh của đài trưởng Triệu không khác mấy so với Ngu Trọng Dạ.

Nghe đâu cũng có thể viết chữ vẽ tranh, còn biết thổi cả saxophone. Ngày đó hắn ở tiệc mừng thành lập đài bộc lộ tài năng, lập tức thu phục được sự ngưỡng mộ của một nhóm chị em trong đài.

Đài trưởng Triệu rất thân dân, cũng rất dí dỏm, chủ động dọn chỗ cho Hình Minh. Đầu tiên hắn khẳng định Hình Minh liên tục không để ý an nguy cá nhân mà dấn thân vào nguy hiểm, vô luận là dẫn chương trình hay phóng viên, đều có biểu hiện chói mắt. Hắn nói hắn không hy vọng những người dẫn chương trình của đài Minh Châu chỉ học kịch bản máy móc như một con vẹt, ngược lại càng muốn nhìn thấy từng con từng con dám giang rộng đôi cánh vươn mình ra thế giới.

“Tôi biết cậu bởi vì sự cố phát sóng trực tiếp nên phải chịu phạt, hiện tại xem như là hết hạn tù phóng thích, có thể trở về tiếp tục dẫn chương trình ‘Minh Châu kết nối’.”

Lời này đều trong suy đoán của Hình Minh. Cậu biết Lạc Ưu đã nghỉ việc, biên tập viên Lạc khi đến phong quang vô hạn, khi đi lại lặng yên không một tiếng động, từ đó đến nay chưa xuất hiện trước mặt công chúng lần nào.

Đài trưởng Triệu thấy Hình Minh ngẩn ra, liền cười hỏi cậu: “Suy nghĩ thế nào rồi? Tôi so với đài trưởng Ngu của các cậu hào phóng hơn một chút, không cần cậu chịu trách nhiệm về chương trình của mình tròn hay khuyết, tiền lương đãi ngộ một phần không thiếu.”

Hình Minh theo Ngu Trọng Dạ một năm này, ngày càng thành thục lão luyện, biết cái gì gọi là dục cự hoàn nghênh, giả vờ khiêm tốn. Cậu biểu thị tầm mắt bản thân không lớn, kiến thức còn nông, gồng gánh át chủ bài ‘Minh Châu kết nối’ như thế có chút vất vả, nhưng ‘Tầm nhìn Đông Phương’ xuất phát điểm chỉ đưa các tin tức trong nước, cậu rất tình nguyện làm lại từ đầu.

Lấy thân phận vừa là nhà sản xuất vừa là người dẫn chương trình.

Trước đây quản lý mấy ngàn người, hiện tại nhân số chỉ tăng chứ không giảm, Ngu Trọng Dạ chuyển biến rất nhanh, thân là một đài trưởng kiêm quan viên chính phủ, hắn nghiêm túc thận trọng, không có tình người, nhưng bây giờ thân phận là người kinh doanh, hắn hoàn toàn dỡ xuống lớp quần áo trước kia, thỉnh thoảng sẽ tiếp nhận vài cuộc phỏng vấn truyền thống riêng.

Đông Á có một chương trình tên là ‘doanh nhân Châu Á’, nữ dẫn chương trình đem việc Ngu Trọng Dạ từ chức so sánh với việc nhường ngôi, ca ngợi hắn sáng suốt, học rộng, biết nhìn xa trông rộng.

Nhưng Ngu Trọng Dạ chỉ cười phủ nhận, biểu thị trước đây đài Minh Châu cải cách, các công ty con bên mảng kinh doanh của Minh Châu đôi khi cũng đạt những thành tích đáng nể, đối với hắn mà nói những chuyện kia tuy là lướt qua rồi thôi, nhưng trong con người hắn vẫn có máu kinh doanh.

Ngu Trọng Dạ chậm rãi nói, dẫn chương trình bị chọc cho cười không ngừng, cuối cùng còn như đóa hoa e thẹn, thậm chí công khai nói thẳng “Mị lực đài trưởng” đúng là danh bất hư truyền, nếu như đối phương vẫn còn là một đài trưởng, chỉ cần hắn nói một câu, bản thân sẽ không chút do dự nào mà đổi nghề.

Hình Minh chờ ở bên ngoài, trong tay cầm một cốc cà phê nóng hổi, chờ Ngu Trọng Dạ quay xong chương trình, cùng cậu trở về thăm mẹ. Trong lúc chờ đợi bỗng nhận được tin nhắn của cô Tiếu ở trường tiểu học dân lập Đông Ly, đối phương nói cho cậu biết phòng học mới đã được khánh thành, các thiết bị dạy học được đổi mới không ít, số lượng học sinh cũng tăng lên rất nhiều. Trải qua phong ba lớn như vậy, trường tiểu học Đông Ly vẫn còn tồn tại , hơn nữa lại còn tốt hơn trước. Cô Tiếu còn nói cho cậu biết, tất cả đều do hội trưởng Mã của Hội Chữ thập đỏ quyên tặng, không chỉ có phòng học lớn được tân trang, mà cứ hai học sinh lại được tặng một chiếc Macbook mới.

Vị hội trưởng Mã mới nhận chức muốn làm gương cho cấp dưới, chỗ nào có tình hình tai nạn đều thấy bóng dáng của hắn, chuyện thứ nhất làm sau khi nhận chức chính là công khai sổ sách, liên tục nhận được sự khen ngợi của mọi người. Hình Minh lại mắc bệnh nghề nghiệp, dùng tâm tư của phóng viên phỏng đoán động thái này của hội chữ thập đỏ, có thể là vì cứu vãn hình tượng, nhưng không ngờ kết quả thu được lại thành công hơn dự kiến.

Cô Tiếu còn nói, thầy Lưu sau khi bị trúng gió cũng dần khôi phục lại, hiện tại đã có thể đi lại nói chuyện, thầy ấy còn nói tuy mình gặp tai họa nhưng học sinh lại được ban phước, muốn cô thay mặt nói một tiếng cám ơn.

Hình Minh cảm thấy ngại ngùng, lúng túng suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.

Cậu còn nghe nói Hạ giáo sư đã ra tù, vào thời điểm xử án Hạ giáo sư đã được giảm nhẹ tội, bị kết án sáu tháng tù giam và một năm tù treo, sau khi hết hạn ngồi tù thì không phải thực hiện án tù treo nữa. Hiện tại Hạ giáo sư là cố vấn cho công ty dược phẩm Khang Nhạc Nhạc. Ba đợt thí nghiệm thuốc ung thư gan của ông đều tiến hành thuận lợi, cơ hội được bán ra thị trường khá là khả quan.

Tất cả mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng tốt, vừa có liên hệ với cậu, lại tựa như không có.

Hình Minh ở ngoài trường quay chờ Ngu Trọng Dạ phỏng vấn kết thúc, cậu đứng ở bên cửa sổ, nghe gió bắc thổi vù vù đập lên cửa kính. Thời tiết không có dấu hiệu báo trước đổ tuyết.

Đây là trận tuyết rơi đầu tiên của mùa đông năm nay.

Hình Minh nhìn trời trắng xóa tuyết, yên lặng nhớ về Thịnh Vực và Ngu Trọng Dạ, lợi ích của một tập đoàn bị suy sụp, nếu còn ở trên đài sẽ tiếp tục trở thành bia ngắm sống. Ngu Trọng Dạ rất thông minh, vào lúc này lựa chọn vứt bỏ địa vị, lui về đợi sóng yên bể lặng.

Hình Minh càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, càng tính càng cảm thấy khả nghi, cậu đột nhiên tỉnh ngộ, bản thân mình có lẽ mãi mãi cũng không đấu lại được lão hồ ly này.

Không đấu lại, thì sẽ đấu cả đời.

Ngu Trọng Dạ kết thúc buổi ghi hình, Hình Minh cùng hắn đến thăm Đường Uyển. Giống như quá khứ, cậu đỗ xe vào một góc tối, xa xa nhìn bà.

Nhưng lần nay trong xe còn có một người nữa. Cậu trước đây đã bao lần tưởng tượng ra tình cảnh này. Cậu lái xe, Ngu Trọng Dạ ngồi ở phó lái, giống như hết thảy những cặp đôi yêu nhau bình thường khác.

Sau khi ly hôn với Hướng Dũng Đường Uyển rất nhanh lại lấy chồng mới, bà cùng một người đàn ông xa lạ hạnh phúc khoác tay nhau đi trên đường, khuôn mặt phơi phới như hoa anh đào.

Hình Minh đã không muốn đi truy cứu tại sao năm đó mẹ mình lại lựa chọn từ bỏ lật lại bản án, có lẽ là vì bảo toàn tính mạng của đứa con trai độc nhất, cũng có thể chỉ là ham muốn an nhàn.

Khi đó Đường Uyển từ bỏ, hiện tại cậu cũng bỏ qua.

Bởi cậu đã tìm được lý do để từ bỏ.

Hình Minh dùng ánh mắt ôn nhu hiếm thấy tống biệt Đường Uyển, sau đó lái xe trở về. Cậu chạy qua các dãy nhà cao tầng san sát, chạy qua các ngõ cổ tràn ngập những tác phẩm nghệ thuật, cuối cùng dừng lại trên một khu đất trống đầy tuyết.

Hình Minh ngẩng đầu lên nhìn, xa xa có ba bốn cây hoa mơ, nở đỏ hồng cả một khoảng, xa hơn chút là những cây tùng xếp thành hàng phủ đầy tuyết, ngạo nghễ vươn mình trong trời đông giá rét.

Trước mắt là địa phương cực kì xa lạ, rộng rãi nhưng lại ít người, trên trời thỉnh thoảng lại có từng đàn chim vội vã bay về tổ, đại khái là vùng ngoại thành.

Tuyết đến nhanh, mà đi còn nhanh hơn, trời đất khắp nơi phủ một màu trắng xoá, vừa sạch sẽ lại yên tĩnh.

Hình Minh đột nhiên điên cuồng nhấn còi, mở cửa ô tô vừa lao ra ngoài vừa hét lớn như muốn phát tiết tất cả. Âm thanh cậu quá lớn, phá vỡ cả không gian yên tĩnh mỹ lệ nơi đây, chim chóc trên những tán cây bởi tiếng động lạ mà giật mình bay loạn xạ, một đống lông chim rơi xuống nền tuyết trắng xóa.

Ngu Trọng Dạ cũng xuống xe ngồi, xa xa nhìn, không an ủi, cũng không khuyên nhủ. Hắn chậm rãi đốt một điếu thuốc.

Trên mạng thỉnh thoảng vẫn sẽ đào lại câu chuyện cậu là con trai phạm nhân cưỡng gian, khả năng sau này nổi tiếng có thể sẽ bị hắc, mỗi ngày phải đối mặt với lời công kích.

Hình Minh đã trở lại bình thường. Cậu phát hiện rốt cục mình đã có thể vẫy tay tạm biệt chân dung cậu thanh niên được khắc họa bởi hận thù mười hai năm trước kia. Cậu là cậu, cũng không phải là cậu.

Cậu rốt cục có thể ngẩng đầu ưỡn ngực, đi dưới ánh mặt trời không hề đỏ mặt, đi đến nơi thuộc về cậu.

Thế giới này thật đẹp đẽ, đáng giá để chúng ta vì nó mà phấn đấu.

Hải Minh Uy đã từng nói những lời này, lần đầu tiên Hình Minh nghe được là ở trong một bộ phim. Bộ phim này có quan điểm lạc quan về tình người, mượn lời thoại của nhân vật để bày tỏ tư tưởng, Hình Minh không phản đối.

Thế giới này không tốt cũng chẳng xấu, chúng ta vì nó mà phấn đấu chưa chắc đã không đáng giá.

“Tốt chưa.” Ngu Trọng Dạ hút xong điếu thuốc trên tay, nghênh đón hỏi Hình Minh, “Đi nơi nào?”

“Thiếu Ngả tối nay sẽ tới ăn cơm, chúng ta cũng nên về sớm một.”

Hình Minh nở nụ cười, cầm lấy tay Ngu Trọng Dạ tiến đến bên môi mình, giống như kẻ nghiện hít lấy mùi khói còn đọng lại nơi đầu ngón tay. Hai người cùng quay đầu sóng vai trở về.

-Hoàn-

 

 

47 comments

  1. Riêng với mình đây là câu chuyện đam mỹ hay nhất năm 2018, phải nói các phân đoạn diễn tả tâm lý nhân vật thụ Hình Minh lúc bất lực, dằn xé về tính hướng, ghen… vô cùng ấn tượng, cho thấy bút lực tác giả thâm sâu cỡ nào, tất nhiên cũng không thể không kể đến công chuyển ngữ mượt và trọn vẹn của bạn Direct Kill.
    Cám ơn bạn đã mang đến một câu chuyện hay như vậy, cùng cố gắng với các project tiếp theo nhé!!

    1. Mình cũng cực thích cách miêu tả diễn biến tâm lý HM của bà tác giả. Rõ ràng sau vụ việc của Lưu Sùng Kỳ, HM đã biết sợ, HM cũng hiểu nếu còn lấn sâu vào chuyện của cha con Thôi Hạo Phi thì cậu ấy sẽ mất tất cả, nên HM mới tìm cách né tránh, nhưng lương tâm, lý tưởng lại ko cho phép Hm làm điều đó. Đùa chứ nếu bà tác giả ngay từ đầu cho HM nhận lời Thôi Văn Quân, để cậu ấy đi vạch trần Thịnh Vực, thì mất đi nửa cái hay của đoạn cuối truyện mất TT.TT

  2. 1 chút tiếc nuối chuyện ba Hình , nhưng mà cuộc sống không có gì vẹn toàn , có lẽ 1 ngày nào đó thầy Ngu sẽ giúp em chăng
    cám ơn cô , chuyện rất hay , H nhưng k nhảm , truyện dài nhưng không nhạt
    chúc mừng cô hoàn

    1. Cảm ơn cô đã ủng hộ. Thật ra truyện có rất nhiều thứ để tiếc nuối, vụ án của Hình Hoành, cái chết của Thôi Văn Quân, cuộc sống liệt nửa ng của Thôi Hạo Phi, còn có cả Hướng Dũng nữa. Nhưng đó mới là cuộc sống mà chúng ta biết, chẳng có gì là trọn vẹn cả. Nói thì nói vậy thôi chứ tôi vẫn ước giá mà tác giả để cho Thôi Văn Quân tông xe nhưng ko chết T.T

  3. Huhu mong từng ngày chủ nhà ra mấy chương cuối mà h đọc hết rồi thấy tiếc nuối 😭 Mãi em mới tìm được truyện đúng ý em như vậy. Cảm ơn chủ nhà rất nhiều vì đã edit. Đây là lần đầu tiên em cmt sau khi đọc hết truyện vì truyện quá hay ♥️ Cảm ơn chủ nhà lần nữa ạ ♥️

  4. Cảm ơn chủ nhà rất nhiều khi đã edit bộ truyện này, mình rất thích. Đây là một câu chuyện hay: Cuộc đời không có gì trọn vẹn, bạn muốn đạt được điều thì cần trả giá tương xứng.
    Mình rất thích nhân vật Ngu Trọng Dạ, một người luôn nói với bạn rằng ” Đi làm chuyện em muốn làm đi”.
    P/s: Mong sao mình có thể gặp được một người có thể che chở và bảo vệ mình khi mình gặp khó khăn hay đau buồn như vậy .(^_^).

    1. Hì hì, chung quy thì truyện dù có phản ánh hiện thực thế nào thì vẫn là truyện, HM là nv9 nên ms gặp đc người như Ngu Trọng dạ để che chở. Ngoài đời mà mình làm thế này chắc đi từ lúc nào ko hay r. Nhưng dù sao cũng mong bạn gặp đc người có thể bảo vệ đc mình như NTD vậy ><

  5. Hoàn rồi, nhưng cứ thấy hụt hẫng chút, cảm giác tác giả kết thúc hơi vội, và vẫn cứ không thích anh Dạ lắm.

    Cám ơn chủ nhà, bạn edit hay lắm đó. Mong PN, mong truyện mới trong nhà này lắm.

  6. Cám ơn chủ nhà rất nhiều. Tác giả viết hay mà bạn edit cũng hay, đọc mượt vô cùng luôn, lựa chọn từ ngữ cũng dễ hiểu, chú thích cũng có tâm nữa. Đọc mà cảm thấy chuyên nghiệp quá chừng, không giống văn phong edit mình thường thấy. Thức tới sáng đọc một lèo cả 100 ch mà vẫn ko buồn ngủ nổi… ;_;
    Không biết bạn có edit pn ko, mình rất thích những đoạn H bạn edit, hy vọng nếu bạn có làm cả pn thì sẽ dc thêm chút thịt ;_; Đoạn sau truyện hồi hộp quá nên hơi ít thịt, cũng hợp lý thôi mà tại đoạn đầu tác giả cho ăn thịt quen miệng mất rồi… =))

  7. Lâu lâu mới đọc được một bộ truyện hợp khẩu vị của mình như thế này. Đọc truyện mà cảm giác như đang xem một bộ phim hiện thực hướng vậy. Mình nhờ đọc một bài review- giới thiệu truyện mới tìm được truyện của nhà mình. Đọc tag bao dưỡng có thể nhiều độc giả e ngại, nhưng mình lại rất thích đề tài này, cảm thấy chỉ riêng cái thể loại nhìn cũng khiến người đọc phải tưởng tượng đủ thứ, nếu truyện quá ngọt thì mâu thuẫn tới thể loại, quá ngược thì dễ khiến người đọc sợ mà bỏ. Truyện vừa đủ, đủ mâu thuẫn, giải quyết đủ hợp lý. Mỗi lựa chọn của nhân vật chính đều khiến trái tim đang kéo căng của mình khẽ thở phào. Bạn thụ thật sự không dễ khiến người thích. Cứ tưởng tượng một người như thế xuất hiện bên cạnh quá cay nghiệt, quá gai góc, chỉ riêng sự có mặt của họ đã khiến người ta không thoải mái rồi. Nhưng khi đặt bản thân vào quá khứ của thụ, thì sẽ thấy mọi điều thụ làm đều hợp lý. Rất thích nguyên tắc và sự kiêu ngạo của thụ. Dù thế nào cũng không hổ thẹn với bản thân, không mặt nóng dán mông lạnh, kiêu ngạo nhưng biết mình ở đâu và luôn sẵn sàng chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm. Còn về bạn công, thì đúng gu mình rồi.3 Cảm thấy công thụ đúng kiểu sinh ra để tạo nghiệt cho nhau. Cốt truyện khiến mình rất cuốn hút, mọi tình tiết, sự việc đều khắc hoạ rõ mâu thuẫn giữa người với người, những góc tối của tiền tài và quyền lực. Đây cũng là bộ đầu tiên lấy đề tài về ngành truyền thông mà mình đọc. Mở mang ra rất nhiều (dù không biết tác giả có loè mình nhiều không). Trước đó mình có đọc được vài nhận xét về truyện rằng truyện quá nhiều H, công thụ khiến người đọc không ưa, hay cốt truyện nhạt nhoà lan man. Nhưng với mình mọi khía cạnh truyện lại quá hoàn hảo.
    Editor cũng rất tuyệt<3. Dù mình không theo dõi truyện từ đầu, lúc đọc cũng rất ngại khi thấy bảo truyện đặt pass vì sợ nhà sẽ để pass kín. Nhưng khi thấy chủ nhà comment trả lời pass trong bài Thông báo đặt pass mình thấy chủ nhà quá dễ thương. Rất thích sự thoải mái của editor. Mong bạn sớm làm nốt ngoại truyện để con dân được thoả mãn nhé.3

  8. Hoàn rồi Hoàn rồi Hoàn rồi :(( điều quan trọng phải nói 3 lần. Bộ này để ý từ khi nằm trong tóp đề cử 2017 sau đó lôi QT về đọc chát quá may mà có bạn edit :(( theo dõi suốt mà tới hôm nay mới biết hoàn rồi * tung bông * thật sự cám ơn vì đã bỏ công sức để đi hết chặng đg cho Hình tiểu Minh và Ngu trưởng đài :(( dù thật ra bị ép ăn mắm tôm nhiêu bận nhưng màaaaa vẫn thích lắm hihi iêu nhèo <3

    1. Truyện này khi edit lắm khi tôi cũng điên đầu kinh khủng, tác giả dùng đủ loại thành ngữ, tục ngữ, trích dẫn văn chương, lại còn có cả điển cố các thứ nữa. Kiểu cùng một nội dung người khác diễn đạt thẳng luôn, còn bà này thì phải đi xa tận 10km rồi mới quay lại. Làm vậy đôi khi cũng có cái hay mà đôi khi cũng có cái dở. Nhưng cuối cùng truyện cũng hoàn rồi TT.TT. Mấy nay không thấy cô tôi lại tưởng cô đọc xong chương cuối sốc quá lặn mất tăm luôn rồi =)))

      1. TT TT mấy nay bận quá. Đi làm đi dạy xong về ngủ luôn nên mới lỡ mất tem 100 hoàn huhu tiếc nuối lắm lm!!! Tác giả t thấy viết chắc tay á. Đề tài lại mới :(( t định đọc lại hết 1 lần rồi viết review nè 🙂

  9. Cảm thán thật. Lúc đầu đọc truyện mình thấy hai nhân vật chính thật bệnh. Câu chuyện này đặc biệt tới nỗi, hai người họ chưa nghiêm túc nói yêu nhau nhưng hay ho mà nói thì giống như câu “thuyền tới bến tự nhiên sẽ thẳng”. Kết thúc như vầy tốt hơn mong đợi của mình.
    Cảm ơn chủ nha đã dịch câu chuyện này.

  10. Sorry chủ nhà nếu mình spam bình luận nhé huhu, mình muốn bài tỏ sự yêu thích của mình với truyện mà bình luận xong thì lại không thấy cái bình luận đó đâu, bình luận lại 2-3 lần vẫn y như vậy, không biết là do máy mình hay wordpress bị lỗi nữa. Cảm ơn bạn rất nhiều vì edit một câu chuyện đâỳ cảm xúc như vậy, chờ 5 phiên ngoại còn lại của bạn hi.

  11. Cảm ơn bạn vì đã luôn ủng hộ truyện và mình nhé (có tâm đến nỗi cmt không thấy hiện lại cmt thêm mấy cái nữa *xúc động*). Bạn không nói thì mình cũng suýt quên chi tiết Hướng Dũng ngồi giặt áo lót cho Đường Uyển, lúc edit đến đoạn này cũng cảm khái vô cùng. Mà phải công nhận tác giả cũng thật biết cách khiến người đọc phải ám ảnh bởi cách lựa chọn tình tiết trong truyện của bả.

  12. Cám ơn bạn đã edit thật xuất sắc bộ truyện xuất sắc này ạ. Chú Ngu đúng kiểu sugar daddy làm người ta tim đập chân run. Cách yêu đương của chú thật là bạo lực, yêu người ta nhưng một lời không hợp liền đánh đòn :)) Mình rất thích type như chú, yêu em nhưng luôn dùng lý trí để bảo vệ em chứ không dễ dàng chiều theo thoả mãn em một cách vô độ ( but vẫn mong ở PN chú sẽ bất chấp mà sủng vợ hường phấn một tí 😁). Chú là best sugar daddy công trong lòng mình 👍👍👍

  13. Đi qua 100 chương truyện , kết thúc chưa thực sự thoả mãn. Còn nhiều vấn đề cần giải quyết mà tác giả vẫn bỏ ngỏ . Ở đây mình chỉ muốn nói về nhân vật gây tranh cãi nhất truyện là Ngu Trọng Dạ . Mình k thích k ghét anh Dạ . Có thể nói anh k phải là một mẫu công mà các fangirl yêu thích . Hoặc là ôn nhu dịu dàng , hoặc là ngoài lạnh trong nóng …nhưng tựu chung lại khi đối diện thụ sẽ vẫn có sự khoan nhượng , khi yêu sẽ luôn ngọt ngào, săn sóc nuông chiều . Ngu Trọng Dạ từ đầu đến cuối tính cách cực kỳ thống nhất (hoặc có thể tác giả viết dưới góc nhìn của Hình Minh nên mình k thấy đươc sự thay đổi rõ rệt), có chăng vì yêu thương Hình Minh anh ta sẽ chấp nhận che chở và bớt đi sự lãnh đạm vô tình với người bên cạnh . Nhưng anh ta sẽ k bao che , k bỏ qua và cũng k nuông chiều , mọi sai lầm đều phải nhận một bài học . Ngu Trọng Dạ là một người sắt đá, lý trí và tách bạch giữa công tư rất rạch ròi . Ở vị thế đó, cách hành xử của Ngu Trọng Dạ mình hoàn toàn hiểu được, chốn quan trường mỗi hành động lời nói đều sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người . Ngu Trọng Dạ lại k phải là kẻ vì yêu mà có thể bất chấp trả giá . Đối với anh ta điều đó không đáng và không cần thiết . Một mẫu người độc đoán gia trưởng lãnh huyết thích hợp với việc làm chính trị hơn là làm một người tình . Ngoài đời mà gặp phải người như này thì mình cũng chạy xa 3 mét . Nhưng cố nhiên Hình Minh lại yêu Ngu Trọng Dạ . Thành thật mà nói mình cảm thấy 2 người này đều bệnh bệnh như nhau . Tính cách của Hình Minh k phải thuộc dạng dễ chịu gì và nếu k phải Ngu Trọng Dạ thì thật khó ai có thể kiềm chế bản tính nóng nảy cay nghiệt của cậu . Nhưng thực sự là một fangirl mình vẫn mong sau này hai người có thể ngọt ngào với nhau hơn một tý .

    K biết là mình có đọc sót chỗ nào không nhưng mình rất tò mò về cuộc hôn nhân của Ngu Trọng Dạ với người vợ trước và suy nghĩ của anh về Ngu Thiếu Ngả . Nếu k có một lý do nào để giải thích hợp lý cho việc là gay mà lại lừa dối một cô gái , chấp nhận đánh đổi vì sự nghiệp thì thật sự mình k thích đc phần này của Ngu Trọng Dạ . Quá tàn nhẫn đối với một con người . Và mình cũng rất muốn hiểu cái đầu đầy sạn của anh đối phó với ông bố vợ quỷ quyệt quyền cao chức trọng như thế nào .

    Mình thấy có nhiều ý kiến than phiền về chuyện quyền lực của một đài trưởng làm gì mà ghê gớm đến mức như vậy . Đọc thì mình cũng thấy tác giả nhiều khi viết hơi quá nhưng cũng k xa sự thật là bao nhiêu . Cái đài Minh Châu quy mô và ảnh hưởng chắc cũng không khác gì đài truyền hình Việt Nam, cơ quan ngôn luận của Chính phủ, dây mơ rễ má hàng loạt vụ, thị phi cũng vô số . Người ta nói rằng quan chức người này có thể lên hoặc xuống còn đài truyền hình mãi sẽ chẳng tàn được . Các đời tổng giám đốc cuối cùng đều bước chân vào bộ máy chính trị nên cũng k khác gì vua một cõi đâu . Chúng ta k nghe thấy k có nghĩa là nó không xảy ra .

  14. Nói thật đây không phải cái kết mình mong muốn nhưng đây quả thật là cái kết phù hợp nhất thực tế nhất với câu truyện,không màu không cổ tích nhưng khi đọc lại làm con người ta cảm thấy rất thỏa mãn .Cám ơn tác giả .cám ơn bạn vì đã mang lại cho mình 1 câu truyện cuốn hút như thế !

  15. Truyện rất hay, nói về truyền thông rất chân thực, người dịch rất có tâm. Điều đáng tiếc là hai tay hồ ly vờn nhau đến cuối truyện mà chẳng chịu sát cánh chiến đấu cho sớm, lật boss trùm lại ko hoành tráng bằng các vụ đầu tiên nên thấy hơi hụt hẫng. Thịt ngon béo ngậy. Lâu lắm mới được ăn no. Thời này muốn húp nước lèo còn khó, huống gì một miếng thịt, đã thế nội dung còn hay. Mong chủ nhà tiếp tục đem đến nhiều bộ thú vị nữa. Cảm ơn bạn đã vất vả thời gian qua

  16. Mình đã tưởng tượng đến một cái kết oanh oanh liệt liệt… À mà thôi 😂😑

    Rất rất yêu thích nhân vật Hình Minh, thích đến nỗi vừa đọc vừa nín thở, chỉ sợ em nó lại bị ủy khuất. Nhất là đoạn gần cuối truyện lúc Hình Minh ăn cơm lệ rơi trong bệnh viện, mình như có thể cảm nhận được sự bất lực của em ấy. Nhân vật công nhiều lúc thực sự quá vô tình, lãnh đạm, nhưng công phu trên giường của hắn ta lại ưng, cái máu biến thái nhẹ này của đài trưởng Ngu hehehehehe. Nhưng mà không thể phủ nhận một Ngu Trọng Dạ kiêu ngạo rất có khả năng che chở cho Hình Minh.

    Mình chỉ định đọc đến chương 80 rồi đi ngủ mai còn đi làm nhưng không dừng lại được, cứ thêm 5 chương rồi lại 5 chương. Cuối cùng nghĩ thôi kệ mịe, ông đây lâu lắm mới vớ được bộ truyện hợp khẩu vị thế này. Cảm ơn bạn edit thật hay, phần chú thích cũng rất chi tiết nữa!

  17. Đấu không lại, thì đấu cả đời. Không biết mọi người thấy kết hụt không chứ mình cảm giác dừng ở đây là tốt rồi. Chỉ là một ngày khá êm đềm trong suốt cuộc đời của họ thôi. Còn nhiều chỗ mà minh minh có thể ngửi đến, còn nhiều bài mà chú cáo vẫn chưa lật, sóng gió có thể đến nhưng chắc chắn họ sẽ vẫn ở chung một chỗ.
    Cảm ơn bạn dịch nhiều lắm! Chúc một ngày tốt lành 👏

Gửi phản hồi