Chương 16

Edit & Beta: Direct Kill

Tiêu Lệ ngồi ở ghế sau xe taxi không ngừng run rẩy, Tề Tu Viễn nhịn không được đem hắn ôm vào trong ngực

Bác tài xế taxi phỏng chừng vẫn còn đang bị sốc khi ban nãy bỗng nhiên một người đàn ông chỉ mặc độc một chiếc quần lót chạy ra chắn trước xe, sắc mặt rất khó coi, dùng khóe mắt liếc hai người đang ngồi phía sau một chút, khuôn mặt càng trầm xuống.

Tiêu Lệ mấp máy môi, Tề Tu Viễn ghé lại gần, nghe hắn cố gắng nói ra mấy chữ số.

Dường như sợ Tề Tu Viễn không hiểu, trong ánh mắt Tiêu Lệ có chút lo âu. Đôi môi nỗ lực mở, như muốn nói thêm điều gì nữa.

“Yên tâm.” Tề Tu Viễn dùng tay nhẹ nhàng che lại bờ môi của hắn, “Tôi sẽ cố gắng hết sức không phạm sai lầm.”

Anh lôi điện thoại di động ra bắt đầu gõ một dãy số, điện thoại rất nhanh được kết nối.

“Ai vậy?” Âm thanh uể oải biếng nhác, vừa nghe đã biết là ông chủ Cẩm Đình, Hàn Gia.

“Ông chủ Hàn, tôi và Tiêu Lệ đang ở cùng một chỗ.” Tề Tu Viễn ngắn gọn giải thích, “Cậu ấy bị tập kích, bị thương, hiện tại không thể nào nói chuyện cùng anh. Chúng tôi đang muốn đi đến bệnh viện Đệ Tam, nếu như ở đó anh có người quen, phiền thông báo một chút.”

“Anh là ai?” Giọng nói Hàn Gia lập tức trở nên thanh tỉnh.

“Người giúp Tiêu Lệ mà thôi.” Tề Tu Viễn rất muốn buông điện thoại, thế nhưng ánh mắt Tiêu Lệ đang lo lắng nhìn anh, đành thở dài, tiếp tục nói, “Cậu ấy bị tập kích sau ngõ nhỏ của Khải Hoàn Môn, xe của cậu ấy còn đang đỗ ở đó. Anh cũng nên phái người đi thăm dò một chút.”

Không đợi Hàn Gia đáp lại anh đã treo điện thoại, nhìn qua bên cạnh, tâm tình của Tiêu Lệ bình ổn hơn rất nhiều, nỗi lo sợ trong lòng như được giải phóng, lúc này mới yên tâm nghỉ ngơi, mồ hôi tinh mịn chảy ra trên trán, thấm ướt lông mi, nhìn qua thật nhu thuận.

Tề Tu Viễn vội vã di chuyển ánh mắt, đùa gì thế, hiện tại anh chỉ mặc độc có chiếc quần lót, cứ nhìn như vậy phía dưới sẽ không thể che giấu được đâu.

Bác tài xế nghe xong nội dung cuộc điện thoại của anh, ngay cả liếc mắt cũng không dám nữa, một đường đạp chân ga, dùng tốc độ nhanh như chớp phóng tới bệnh viện Đệ Tam.

Hàn Gia quả nhiên đã đánh tiếng với người của bệnh viện, Tề Tu Viễn vừa mới đỡ Tiêu Lệ xuống xe thì có mấy người vội vàng mang cáng cứu thương đến, chắc tưởng bang phái dùng vũ khí đánh nhau thương cân động cốt, thế nên ngay cả bác sĩ trưởng khoa ngoại cũng chạy ra nghênh đón. Không nghĩ tới Tiêu Lệ lại bị trúng độc, vì vậy vừa sắp xếp người đi thử máu vừa thông báo cho bác sĩ chuyên khoa khác, lại còn có người nhân lúc rảnh rỗi đưa cho Tề Tu Viễn một chiếc áo dài trắng.

Đoàn người nhanh mà không loạn, một đường trực tiếp đưa tới phòng bệnh có bác sĩ chuyên môn.

Tề Tu Viễn không giúp được gì, chỉ có thể đứng chờ ở bên ngoài, không ngờ mới đợi được hơn một phút đồng hồ, vị bác sĩ ngoại khoa kia đã ra tìm anh.

“Bên trong kia cứ luôn miệng nói ‘bảo anh ấy đi đi’, là bảo anh sao?” Ông ta hỏi.

Tề Tu Viễn sửng sốt một chút, gật đầu. Xoay người muốn đi, suy nghĩ một chút lại đẩy cửa đi vào.

Tiêu Lệ đã được đưa lên trên giường bệnh, hai bên trái phải có hai người cầm dụng cụ chữa bệnh anh chưa từng thấy qua. Quần áo của Tề Tu Viễn ở dưới ánh đèn mới nhìn ra vết máu loang lổ, có vị bác sĩ cởi quần áo Tiêu Lệ đang mặc ra, mới phát hiện trên người Tiêu Lệ có rất nhiều vết thương sắc bén.

Tề Tu Viễn không dám nhìn những vết thương này, đi qua bên người hắn cúi xuống nói: “Có phải lát nữa đám đàn em của cậu tới, cậu không muốn liên lụy đến tôi?”

Xem ra Tiêu Lệ đã không có biện pháp nói chuyện, chỉ tĩnh lặng nhìn anh.

Tề Tu Viễn cảm thấy bản thân có được được đáp án, thấp giọng nói: “Tôi đây đã biết. Tôi… Tôi ngày mai trở lại thăm cậu.”

Nói xong cười một cái với Tiêu Lệ, xoay người ra khỏi phòng bệnh.

Về đến nhà đã là hửng đông, Tố Tố còn đang ở phòng khách chờ anh, hình như đợi quá lâu đến mức ngủ gục đi.

Tề Tu Viễn nhớ lại hôm qua Tiêu Dương có tìm mình “Cầu hôn”, Tố Tố không biết phản ứng của anh trai mình thế nào, khẳng định đứng ngồi không yên, thế nên mới cố chấp ngồi ở chỗ này chờ đợi.

Anh thở dài, ngồi lên ghế sô pha, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của em gái, chính anh cũng cảm thấy lo lắng.

Bây giờ mới có thời gian hồi tưởng lại những sự việc đã trải qua, càng nghĩ càng cảm thấy kinh hồn bạt vía. Nếu như anh không thấy được chiếc xe kia, nếu như Tiêu Lệ bị những người đó đuổi theo, chuyện gì sẽ phát sinh đây? Mặc dù trong lòng sớm biết hắn là phần tử xã hội đen, thế nhưng lần này chân thực bị hắc đạo truy sát khiến cho bản thân anh không biết đến cùng thân phận của hắn rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Những thứ bạo lực, máu tanh, hung tàn khiến Tề Tu Viễn theo bản năng cảm thấy phản cảm; thế nhưng cho tới nay, cái tên Tiêu Lệ có một loại mị lực thu hút khiến anh không thể khống chế, anh đã hơn một lần giãy dụa trong sự phản cảm và khát vọng không thể khống chế được với Tiêu Lệ, đồng thời cũng đã làm công tác chuẩn bị cho bản thân thật tốt.

Nhưng vừa nãy, anh mới ý thức được, không phải bản thân Tiêu Lệ máu tanh bạo lực, mà hắn sinh hoạt trong một thế giới máu tanh bạo lực, khiến cho chính hắn, cũng bị những thứ đó vấy bẩn quấn chặt lấy.

Trong nháy mắt, những từ ngữ đó thoáng cái trở nên không hề xa xôi, không phải chỉ là một khái niệm nữa, mà nó đã chuyển hóa thành thực thể, chuyển hóa thành sự trốn chạy vội vàng đến mức không có thời gian mặc quần áo, chuyển hóa thành những vết thương còn mang theo mảnh thủy tinh trên người Tiêu Lệ, chuyển hóa thành thân thể run rẩy cùng khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Lệ, chuyển hóa thành khuôn mặt không rõ truy sát người trong đêm tối…

Tề Tu Viễn đứng ngồi không yên, anh đứng dậy đi tới sân thượng, sau đó lại trở về, cứ như vậy đi tới đi lui, trong lòng vẫn không thể nào bình tĩnh được.

Chuyện sống còn như vậy, người kia bình thường có phải đối mặt thường xuyên?

Sinh mệnh quen với sống chết như thế, làm sao mới thuộc về mình đây?

“Lệ ca, Lệ ca, mau tỉnh lại…” Bên tai liên tục có tiếng nói chuyện.

Tiêu Lệ nhíu mày, thần trí vẫn không rõ như cũ, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, không muốn mở mắt.

“Tiêu Lệ, Tiêu Lệ.” Giọng nói bỗng trở nên thay đổi.

“Tôi đến rồi.” Người thứ hai nói xong, có thứ gì đó lạnh lẽo trùm lên mặt hắn, cẩn thận lau chùi.

Tiêu Lệ giật mình một cái, bỗng dưng mở mắt.

Một người trung niên hơn bốn mươi tuổi mang kính mắt đang ngồi bên giường của hắn, dùng khăn mặt nhúng qua nước lạnh tỉ mỉ lau mặt cho hắn.

Thấy hắn mở mắt, nam nhân bỏ khăn mặt xuống, thở dài một hơi nói: “Bác sĩ nói cậu đã có thể tỉnh táo, nhưng đợi mãi vẫn không chịu tỉnh dậy, tôi rất lo lắng.”

Tiêu Lệ hoạt động cánh vai, thấy linh hoạt trở lại, liền ngồi thẳng dậy, cung kính cúi đầu, nói: “Thanh Gia.”

Lý Thì Thanh nhẹ giọng nói: “Cậu không có việc gì là tốt rồi. Chuyện ngày hôm qua, cậu nói rõ cho tôi nghe.”

Tiêu Lệ nhìn bên ngoài cửa sổ vẫn còn chưa sáng rõ, biết Lý Thì Thanh suốt đêm ở bên cạnh mình, trong lòng hiểu rõ việc này có khả năng rất nghiêm trọng. Lại thấy Lâm Tử đứng ở phía sau Lý Thì Thanh, hai mắt đỏ ngầu, trong lòng nghi ngờ không thôi, vì vậy liền rõ ràng mười mươi đem sự tình ngày hôm qua nói qua một lần.

Lý Thì Thanh trầm mặc một lúc lâu mới hỏi: “Cậu thấy thế nào?”

Tiêu Lệ trả lời: “Em nghe hai ả kia nhắc tới Quỷ Bệnh Lao và Quỷ Không Đầu, có thể vì bọn chúng mới đến trả thù.”

Lý Thì Thanh nói: “Cậu nói La Đông sao? Hắn còn có đủ tài nguyên để thay thủ hạ của mình báo thù?”

Tiêu Lệ nói: “Hai nữ nhân kia tuyệt đối không phải người mới vào nghề, nếu như là người nơi đây, em không có khả năng chưa nghe nói qua. Em chỉ sợ hắn ta tìm được ‘núi lớn’ ở đâu để làm chỗ dựa vững chắc.”

Lý Thì Thanh không có trả lời, chỉ gật đầu. Một lát sau, nói: “Vậy cậu cố gắng nghỉ ngơi cho thật tốt, lần này tĩnh dưỡng vài ngày cũng không việc gì.”

Dứt lời đưa tay chạm lên vết thương trên mặt Tiêu Lệ, lại nói: “Bảo vệ tính mạng, mới có thể báo đáp tôi.”

Tiêu Lệ cúi đầu, né tránh bàn tay hắn, “Vâng, Thanh Gia.”

Lý Thì Thanh nhìn hắn một cái, đứng dậy mang theo ba người rời đi.

Lâm Tử tiễn người ra cửa, sau đó chậm rãi trở lại.

“Xảy ra chuyện gì?” Tiêu Lệ hỏi, “Hồng Đầu đâu?”

Lâm Tử đưa tay lau mắt, thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở: “Lệ Ca, Hồng Đầu đã chết rồi.”

Tiêu Lệ mím chặt môi, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lâm Tử vừa nức nở vừa nói: “Hôm qua cậu Hàn có gọi đến đây, em nghĩ là Hồng Đầu và anh đi đến Khải Hoàn Môn, thế nhưng gọi điện thoại cho nó mãi không được, em sợ xảy ra chuyện, dẫn người đi tìm, ở trong phòng vệ sinh tầng hai của Khải Hoàn Môn thì phát hiện cổ, cổ nó… bị người ta vặn gãy, cả người nằm trong nước bẩn, lạnh lẽo… Trong tay còn nắm chặt súng…”

Lồng ngực Tiêu Lệ cực kỳ khó chịu, xoay người xuống giường đi vài bước, quay đầu lại nói: “Lão Vương chú ấy…”

Lâm Tử nói: “Chú ấy còn chưa chết, ở ghế tài xế bị đâm hai nhát, một nhát xẹt qua cổ, may mắn vẫn sống sót… Còn có hai người phụ nữ mà Thanh Gia đưa tới, trên đường đều đã bị người đánh tráo, bị đánh bất tỉnh nhét vào một chiếc xe khác trên đường cái, ống xả khí bị nối vào trong xe, may mà bên trong có khe hở, nếu không hai người đó nhất định sẽ bị độc chết… Lệ Ca, đám người này ra tay tàn độc như thế, ngay cả đám người La Đông cũng không độc bằng bọn họ…”

Tiêu Lệ lặng lẽ một lát, đợi thanh âm nghẹn ngào của Lâm Tử biến mất mới nói: “Bao giờ tổ chức tang lễ?”

“Ba ngày sau.”

“Đã là anh em thì mãi vẫn là anh em, để nó ra đi được mở mày mở mặt chút.”

“Vâng, Lệ Ca.”

“… Hình như nó còn có ông nội?”

“Mùa hè năm ngoái đã mất rồi, Hồng Đầu vẫn giấu mọi người.”

Tiêu Lệ gật đầu, nói: “Cậu đi trước chuẩn bị đi.”

Lâm Tử đáp ứng một tiếng, đi ra khỏi phòng bệnh.

Tiêu Lệ đứng yên tại chỗ thật lâu, sắc trời dần dần sáng lên, có một vài tia nắng sớm len lỏi vào bên trong phòng nhảy múa trên mặt hắn, thế nhưng trong ánh mắt hắn lúc này, chỉ có một vùng tăm tối.