Kinh cửu – Chương 1

Quyển 1: Hành lá

Chương 1

Edit & Beta: Direct Kill

Thời điểm Giang Thâm bắt đầu đi học không tính là sớm, 7 tuổi còn ở nhà giúp đỡ ba mẹ làm việc đồng áng. Nhà bọn họ nằm ở trấn cuối cùng của huyện, mỗi gia đình đều được đấu thầu vài mảnh ruộng và đầm cá, không ít đứa trẻ lên tám, chín tuổi mới vào thành phố đi học giống cậu, hồi trước những đứa trẻ này đều như những con chó hoang cởi truồng chạy nhảy nô đùa trên con đê bao bọc quanh đầm cá, dù có lên trấn đi học cũng không quản được bọn chúng.

Giang gia không giống với những nhà khác trong thôn, tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của đảng và nhà nước, năm đó chỉ sinh một đứa con trai là Giang Thâm——thật ra thì mấu chốt vẫn là do trong nhà quá nghèo, sinh nhiều cũng không nuôi nổi.

Mẹ cậu Đàm Linh Linh qua năm đã có ý định cho Giang Thâm đi học trong thành phố, thế nhưng cha cậu Giang Lạc Sơn lại không tích cực hưởng ứng.

“Qua tháng 9 là đến mùa thu hoạch lúa mạch.” Giang Lạc Sơn bưng chậu nước đến bên giường cho Đàm Linh Linh rửa chân, “Thâm Tử ở nhà có thể đỡ đần chúng ta chút việc.”

Đàm Linh Linh không tình nguyện đáp: “Nó không phá rối là tốt lắm rồi, từ sáng đến tối chó cũng không chơi nhiều như nó.”

Giang Lạc Sơn: “Cuối tuần nào em chẳng phải lên thành phố đưa thức ăn, cho nó đi để phụ giúp cũng được.”

Đàm Linh Linh không nói lời nào, cô rút bàn chân nóng đỏ từ trong chậu ra, lau khô mới trèo lên giường, Giang Lạc Sơn dùng nước rửa chân của vợ ngâm một lát, chờ nước nguội hẳn mới bê ra sân đi đổ.

Khi trở về đi ngang qua phòng Giang Thâm, tiện thể liếc mắt nhìn bên trong, phát hiện đứa nhỏ này còn đang thức xem truyện tranh..

Giang Thâm đương nhiên cũng phát hiện cha mình, cuốn truyện đang cầm trong tay không biết làm thế nào, giấu đi không được, không giấu cũng không xong.

Giang Lạc Sơn lạnh mặt: “Con còn muốn ngủ hay không.”

Giang Thâm vội vàng gật đầu, cẩn thận từng li từng tí cất cuốn truyện “Mèo máy Doraemon’ mà cậu phải dùng tiền ăn vặt cả một tuần mới thuê được đi, ngoan ngoãn nói: “Con ngủ ngay đây.”

Giang Lạc Sơn “Hừ” một tiếng: “Mẹ mà nhìn thấy, sẽ xé nát truyện ra đó.”

Giang Thâm không dám phản bác, kéo chăn nhắm hai mắt giả bộ ngủ, chờ bên ngoài không có động tĩnh nữa, mới dám chui đầu ra, suy nghĩ một chút, dường như không yên lòng lại đem quyển truyện nhét sâu xuống dưới gối.

Ngày thứ hai Đàm Linh Linh thức dậy sớm, ngày nghỉ nhưng cô cũng không nhàn rỗi, phải vào thành phố đưa đồ ăn, quy củ này Giang Thâm cũng biết, cho nên vừa nghe được động tĩnh, cậu đang mơ ngủ cũng phải bò dậy.

Đàm Linh Linh tiến vào phòng thì thấy cậu đang mắt nhắm mắt mở, biểu tình uể oải mặc áo len.

“Đừng mặc bộ này.” Đàm Linh Linh tìm áo khác cho cậu, “Rét tháng ba rất lạnh, ra ngoài sẽ đông cứng mất.”

Giang Thâm nghe lời “Ồ” một tiếng, đổi thành áo lông xong đi ra ngoài đánh răng rửa mặt.

Nước nóng Đàm Linh Linh còn đang đun, Giang Thâm không kịp đợi, trực tiếp lấy nước lạnh dùng tạm, đánh răng còn đỡ, lúc rửa mặt bị nước lạnh áp hẳn vào mặt, run lập cập vội vàng rửa thật nhanh rồi chạy vào trong nhà chờ điểm tâm.

Đàm Linh Linh bất đắc dĩ nói: “Con vội cái gì? Đang là mùa xuân da mặt sẽ nẻ hết cho mà xem.”

Giang Thâm húp cháo, hàm hồ nói câu “không đâu”, Đàm Linh Linh quay đầu cầm lọ thuốc nẻ Bách Tước Linh mình thường hay dùng, mở ra rồi bôi lên mặt cho con trai.

Hai người thu thập xong chuẩn bị ra khỏi nhà, Đàm Linh Linh mang rất nhiều thức ăn, một nửa để Giang Thâm hỗ trợ mang theo, trong trấn có tuyến xe chở đến nội thành, 3 đồng một người, tính toán phí tổn, đi đưa thức ăn vẫn kiếm lời hơn. Đàm Linh Linh dặn dò con trai không được ngủ gật trên xe, nếu không sẽ đè hỏng hết măng, xuống xe mua một túi kẹo thỏ trắng nhét vào trong túi ao bông của Giang Thâm.

“Lát nữa nếu chán thì ngậm nhé.” Đàm Linh Linh đi về hướng phố đối diện, bên kia chính là cung văn hoá lớn nhất ở thành phố, “Đi vào đừng có chạy lung tung, hiểu không?”

Giang Thâm cuộn lưỡi nghịch viên kẹo, nở nụ cười: “Vâng ạ.”

Cung văn hoá đúng vào giờ nghỉ ngơi nên vô cùng náo nhiệt, Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chỉ biết chạy trong bùn lần đầu tiên vào nơi như thế này nhìn cái gì đều cảm thấy mới mẻ, Đàm Linh Linh không biết có bản lĩnh gì, có thể kiếm được chân đưa đồ ăn cho các giáo viên ở trong đây, chạy một vòng từ trên xuống dưới, đầu Giang Thâm bắt đầu quay vòng vòng.

Tầng giữa của tòa nhà là phòng học vũ đạo, thời điểm Đàm Linh Linh đi vào đưa đồ ăn, Giang Thâm liền đứng chờ ở bên ngoài.

Cậu lớn lên coi như cao ráo, không cần kê chân cũng có thể từ cửa sổ nhìn thấy quang cảnh bên trong của phòng học vũ đạo.

Tất cả đều là các bé gái nhỏ tuổi hơn cậu đang nhảy ‘chị em anh hùng trên thảo nguyên’, đứng đầu nhóm múa là hai cô bé cột tóc hai ngoe, trên người mặc váy thổ cẩm bó sát màu xanh đỏ, đội mũ Mông Cổ, làn váy chuyển động giống như những đóa hoa, cô giáo dạy vũ đạo vỗ tay, lớn tiếng đếm theo nhịp điệu: “123! Chuyển động không đúng! Eo hơi lệch!”

Cô bé mặc quần xanh múa xong lại đến cô bé váy đỏ, cô giáo vẫn không hài lòng lắm: “Cánh tay mở ra! Đùi dùng sức! Xoay nào!”

Giang Thâm xem đến say mê, Đàm Linh Linh đi ra cũng không phát hiện, trong miệng cậu nhai kẹo, dính vào răng phát ra những tiếng “nhóp nhép”.

Đàm Linh Linh vỗ xuống đầu cậu: “Nhìn cái gì thế?”

Giang Thâm phục hồi lại tinh thần, có chút ngượng ngùng.

Đàm Linh Linh liếc mắt nhìn phòng vũ đạo: “Con xem người ta khổ cực thế nào, nhỏ như vậy đã đến học múa.”

Giang Thâm có chút tỉnh tỉnh mê mê : “Con khổ hay các bạn ấy khổ hơn ạ?”

Đàm Linh Linh sửng sốt một chút, không cho con trai chút mặt mũi nào cười rộ lên: “Con thử xoạc chân đi? Xem ai khổ cực hơn.”

Giang Thâm không rõ vì sao, tưởng thật đi đến cửa phòng vũ đạo, ghé đầu nhìn vào bên trong thăm dò, giáo viên dạy múa là người quen biết Đàm Linh Linh, chào hỏi: “Linh tỷ.”

Đàm Linh Linh đẩy Giang Thâm vào bên trong: “Chào cô Lâm, đây là con trai tôi, năm nay 8 tuổi.”

Cô Lâm cười: “Nhìn cao thật đó.”

Giang Thâm từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy người xinh đẹp như vậy, da dẻ trắng bóc, vóc người cân đối, mặc một bộ trang phục múa, bộ dáng như tiên nữ, cậu đỏ mặt muốn đến trốn sau lưng mẹ, lại bị Đàm Linh Linh lôi ra: “Con không phải muốn xoạc chân sao?”

Giang Thâm nói lắp: “Không, không xoạc.”

Cô Lâm không ngại phiền nói: “Muốn học múa sao? Em kéo gân thử xem.”

Giang Thâm căn bản không hiểu cái gì gọi là kéo gân, cô Lâm bèn kéo ghế nhựa ngồi xuống, vẫy vẫy tay với cậu: “Lại đây .”

Giang Thâm mơ hồ đi qua, cô Lâm để cậu đứng thẳng quay đầu lại với mình, từ phía sau lưng ôm cậu, một tay nắm chặt cẳng chân: “Chân kia nhớ giữ thẳng.”

Giang Thâm gật đầu, cô Lâm nắm chân của cậu kéo lên, Giang Thâm thành thật, cô Lâm nói chân kia phải đứng thẳng, cậu liền thành thật đứng thẳng tắp, chân còn lại bị nhấc lên đến vai cậu mới cảm thấy đau, tuy nhiên là con trai, từ nhỏ đã được giáo dục không thể rơi nước mắt, cậu cắn răng nín thở, mũi chân đã lên qua đỉnh đầu cũng không hé răng kêu một câu.

Cô Lâm kinh ngạc, lại giúp Giang Thâm đổi chân, làm tư thế đó một lần nữa.

“Đau không?” Kéo xong hai bên cô Lâm không nhịn được hỏi cậu.

Giang Thâm suy nghĩ một chút, thành thật nói “Đau ạ”.

Cô Lâm nở nụ cười: “Đau sao em không nói?”

Giang Thâm gãi đầu một cái: “Cũng không đau như vậy… Có thể chịu được.”

Cô Lâm nhìn cậu, nắm tay Giang Thâm đi tới trước mặt Đàm Linh Linh. Mẹ cậu đứng ở cửa phòng vũ đạo, nhìn toàn bộ quá trình, hiếm khi không cười cậu nữa.

Giang Thâm không biết cô giáo và mẹ mình nói chuyện gì, cậu vẫn kiên trì mải mê nhìn ngắm các bé gái trong phòng vũ đạo đang giúp nhau luyện tập, một cô bé bỗng phát hiện cậu đang nhìn họ thì lộ ra vẻ chán ghét, bĩu môi trốn vào tận bên trong.

Giang Thâm nhìn các bạn đang tập nhảy không ngừng, mãi đến tận khi Đàm Linh Linh gọi cậu trở lại.

Trên đường về mẹ lại mua cho cậu kẹo đường, khi lên xe im lặng không nói chuyện, tựa hồ có tâm sự, xe vừa mở, Đàm Linh Linh liền lấy sổ sách ra, cau mày tính toán.

Giang Thâm không dám quấy rầy mẹ, chân đánh đưa theo nhịp xe chạy.

Đàm Linh Linh ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu, đột nhiên hỏi: “Có muốn học múa không?”

Giang Thâm đang ăn kẹo đường nên không phản ứng lại, chỉ “A” một tiếng.

Đàm Linh Linh dùng bút gõ gõ lên quyển sổ: “Chính là cuối tuần sẽ đến phòng vũ đạo luyện múa, như ngày hôm nay con nhìn thấy.”

Giang Thâm cẩn thận hỏi: “Cuối tuần nào cũng phải kéo gân sao?”

Đàm Linh Linh lạnh lùng nói: “Học múa ngày nào cũng đều phải luyện.”

Trong miệng Giang Thâm tràn ngập vị ngọt, không nhịn được rùng mình một cái.

Cậu không nói với Đàm Linh Linh là mình có đi hay không, khi trở về điều đầu tiên làm là mang truyện ‘Doraemon’ đi trả, thời điểm nhận lại tiền đặt cọc còn cẩn thận đếm lại một lần nữa.

Ông chủ cho thuê sách là một người đã có tuổi, miệng ngậm tẩu thuốc, kính lão đã cũ, lúc nào cũng như sắp rơi gác ở trên sống mũi.

“Còn muốn mượn không?” Trên trấn chỉ có một cửa hàng sách nhỏ, trẻ con tới mượn hầu như ai ông cũng quen mặt.

Giang Thâm cẩn thận cất tiền đi: “Sau này cháu không mượn nữa đâu.”

Ông lão nhướn mày: “Làm sao vậy? Bị mẹ đánh?”

Giang Thâm lắc đầu: “Không phải, cháu muốn học múa.”

Ông lão sặc thuốc, cười rộ lên lộ ra hàm răng vàng ố: “Con trai con đứa ai lại học múa.”

Giang Thâm: “Tại sao không được ạ?”

Ông lão: “Chỉ có con gái mới học mấy thứ đó.”

Giang Thâm không vui, ông lão liếc mắt nhìn cậu, đột nhiên nói: “Cháu chờ một lát.”

Giang Thâm thấy ông vào trong tìm thứ gì đó, lục lung tung phèo một trận, sau đó còng lưng mang ra một quyển sách: “Này.” Ông nhét quyển sách vào trong tay Giang Thâm, “Cho cháu.”

Một quyển sách cũ kỹ đã ố vàng, trang bìa như sắp long ra đến nơi, mở ra xem bên trong chữ cũng không phải nhiều, đều là hình vẽ đơn giản ghi các bước luyện múa cơ bản.

“Cháu không phải muốn học sao.” Ông lão gõ gõ tẩu thuốc lên bàn, “Cầm xem đi.”

Trong túi Giang Thâm để kẹo đường và tiền, lúc về đến nhà phát hiện cửa nhà mở lớn, Đàm Linh Linh và Giang Lạc Sơn đang bàn chuyện gì đó, cha cậu bày ra khuôn mặt không tán đồng chút nào hút thuốc.

Giang Thâm nghển cổ thăm dò bên trong một chút, không dám đi vào, như một làn khói chạy trở về ruộng.

Vùng quê tháng ba tháng tư không thiếu nhất chính là người bận rộn, Lông Chó sát vách hông buộc cuốc, dùng xẻng sắt đào bùn gieo hạt, bây giờ không giống như trước kia, mọi người không phải vất vả cuốc đất nữa, hầu như nhà nào cũng đều dùng máy gieo hạt.

“Lông Chó!” Giang Thâm gọi hắn, “Thanh Lâm đâu?”

Lông Chó ngồi dậy, bởi vì trời lạnh, hắn mặc quá nhiều quần áo, nhấc eo cũng cảm thấy khó khăn: “Trong miệng cưng ăn gì đấy?!”

Giang Thâm chạy tới: “Kẹo đường, anh ăn không?”

Lông Chó há mồm: “Cho anh một viên.”

Giang Thâm bóc cho hắn, Lông Chó ngậm lấy rất vui vẻ: “Cưng đi vào phố?”

Chỉ có đi vào thành phố Giang Thâm mới có thể mang kẹo đường trở về.

Giang Thâm gật đầu: “Em gái anh đâu?”

Lông Chó: “Cũng đi vào phố rồi, học vẽ vời gì đó, anh chẳng thể hiểu được nó, như chúng ta tự do tự tại không phải tốt hay sao, lại muốn đi vào thành phố chịu tội.”

Giang Thâm không tiện nói mình muốn học múa, cậu không muốn bị Lông Chó coi là đi chịu tội.

“Chờ đi lấy trứng không?” Ngoại trừ ngày mùa, thời điểm này gà rừng vịt hoang cũng đẻ trứng rất nhiều, đám chó hoang yêu thích dịp này vì có thức ăn, “Anh còn hẹn đám Thụ Bảo nữa, qua mùa đám chúng nó phải vào thành phố học, chẳng được tự do mấy ngày.”

Giang Thâm: “Bọn họ cũng đã lớn rồi, còn suốt ngày bắt nạt em.”

Lông Chó ôm vai cậu: “Lần này có anh đây, sợ cái gì? Chúng ta cùng bọn họ thi đấu, nếu thắng, di động của Thụ Bảo sẽ thuộc về chúng ta trong học kỳ này.”

4 Comments

  1. Bộ này có bao nhiêu chương vậy bạn? Mình không thấy có giới thiệu 🙂

  2. Báo cáo chủ nhà tui lọt hố!!! Lót dép chờ chủ nhà lấp hố nè. Cám ơn bạn đã edit bộ này, ngay thể loại tui thích lắm luôn! ❤️❤️❤️

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: