Chương 2

Edit & Beta: Direct Kill

Giang Thâm cũng không quá quan tâm đến điện thoại di động, chắc do tuổi còn nhỏ, đọc xong truyện ‘Doraemon’ đã ngốn hết thời gian rảnh rỗi của cậu. Thời đại bây giờ, đi học trước để nhận biết mặt chữ là chuyện bình thường, cậu tuy rằng chưa phải đi vào thành phố để học, nhưng loại truyện đơn giản như ‘Doraemon’ cậu vẫn có thể đọc hiểu.

Về phần điện thoại di động, không phải chưa từng nghe nói đến, cậu nhìn thấy rất nhiều trẻ con thành phố có thứ đồ chơi này.

Đám Lông Chó đều lớn hơn cậu ba, bốn tuổi, đứa nào cũng xem điện thoại di động như bảo bối, trẻ con trong thôn hay dùng chung đồ với nhau, gia đình Thụ Bảo có tiền, cha mẹ mua điện thoại di động, đám người Lông Chó nhìn thấy điện thoại như chó nhìn xương.

Trò chơi trộm chứng, cậu đã chơi từ nhỏ đến lớn, Giang Thâm tuổi còn nhỏ, được mọi người nhất trí cho làm trọng tài, thường xuyên ngồi bên gốc cây ở ngoài bìa rừng để canh chừng, trước mặt đặt hai cái túi, chờ đội Thụ Bảo và Lông Chó trộm trứng về bỏ vào đó.

Vì điện thoại di động, Lông Chó thực sự giết đỏ cả mắt. Có gà đang ở bên canh trứng cũng dám liều mạng vào lấy, Giang Thâm ngồi bên ngoài nghe tiếng kêu thảm thiết cùng với tiếng gà gáy truyền ra, không bao lâu, Lông Chó tay túm áo bông nhanh chân chạy ra khỏi cánh từng, bên dưới túi áo bông căng phồng không biết nhét bao nhiêu trứng, phía sau hắn một con gà hoang có cái đuôi đủ màu sắc đang đuổi theo, hai cánh vỗ phành phạch, tiếng kêu thất thanh tựa như bị thiên lôi đánh, gà hoang duỗi cổ gắng sức mổ lên đỉnh đầu Lông Chó.

Lông Chó định giơ tay lên chặn, lại sợ trứng vỡ, cả đường chỉ biết kêu “Ôi ôi” chạy bán sống bán chết, con gà kia đặc biệt cố chấp, cắn chặt không tha, Giang Thâm nhìn hắn xông về phía mình cũng xoay người bỏ chạy, Lông Chó ở phía sau gọi: “Thằng nhóc kia chạy cái gì?!”

Giang Thâm hô to: “Gà đuổi mà!”

Lông Chó tức giận: “Con mẹ nó cưng lại đi sợ một con gà!”

Giang Thâm: “Vậy anh chạy làm gì!”

Lông Chó: “…”

Cuối cùng Lông Chó vẫn kiên trì dũng cảm không đem trứng trả lại, gà hoang kia mải đuổi thế nào lại quên mất mục đích ban đầu, chỉ cảm thấy bản thân mình đặc biệt có mặt mũi, diễu võ dương oai đi vòng quanh Giang Thâm và Lông Chó hơn nửa tiếng đồng hồ, Lông Chó đi chỗ nào lấy trứng nó đều đi theo, thỉnh thoảng lại mổ lên đầu Lông Chó mấy cái.

Lông Chó đáng thương trên đầu đã không nhiều tóc, còn bị nó mổ một trận tơi bời.

Giang Thâm vốn định nói vì một chiếc điện thoại, trọc nhiều như vậy có đáng không, thế nhưng nhìn bộ dạng liều mạng của Lông Chó, cuối cùng vẫn nhịn không giội cho hắn gáo nước lạnh.

Thụ Bảo đi ra cũng bị gà hoang dọa cho hết hồn, nói đùa: “Xem nó dính mày như thế, không bằng nuôi luôn đi.”

Lông Chó lấy được điện thoại, đắc chí nói: “Nuôi cái gì, giết luôn ăn thịt, Thâm Tử, cưng có muốn không?”

Giang Thâm: “Ba em nói, động vật hoang dã đều không thể tùy tiện ăn, phải biết bảo vệ động vật.”

Lông Chó “Đệt” một tiếng: “Thật phiền phức.”

Hắn chạy đi bẻ một cành liễu, quấn vòng quanh lên cổ gà, gà hoang thấy vậy lại mổ lên đầu hắn vài phát, sau đó bày ra bộ dạng không thèm quan tâm, bước đi phía sau theo Lông Chó.

“Mang về cho Thanh Lâm nuôi.” Lông Chó đắc ý dào dạt, đưa túi trứng mình lấy được cho Giang Tâm, “Buổi tối về rán lên để ăn.”

Giang Thâm đương nhiên không có ý kiến gì, nói là mang gà về cho Thanh Lâm nuôi, kỳ thực gần như nuôi thả rông, nhà hai người gần sát nhau, ngay cả nuôi chó cũng tuy hai mà một, chứ đừng nói đến nuôi gà.

Những người còn lại đều tản đi, chỉ còn lại Lông Chó, Thụ Bảo và Giang Thâm, cộng thêm một con gà hoang lông đủ màu sắc. Cánh rừng cách khu dân cư một khoảng khá xa, ba người một gà đứng ở ven đường ngăn một chiếc máy cày để ngồi nhờ.

Trời dần ngả về chiều, gió bắt đầu lớn hơn, đường đất bị thổi lên một tầng cát bụi, chẳng khác nào bão cát, hất lên cả mặt người và gà, Giang Thâm cúi đầu liếc nhìn áo lông dày hôm nay mẹ đổi cho mình, trong đầu nghĩ đến Đàm Linh Linh lại cảm thấy lo lắng. Gà hoang dường như cũng lạnh đến đông cứng, sức lực để kêu còn không có, Giang Thâm ôm nó vào trong lồng ngực, Lông Chó và Thụ Bảo ngồi kẹp hai bên, ba người nhìn vừa chật vật vừa khôi hài.

Chờ đến khu dân cư, Giang Lạc Sơn đã tìm đến nơi.

Giang Thâm ôm gà, một thân bụi đất, nơm nớp lo sợ gọi một tiếng “Ba”.

Giang Lạc Sơn liếc mắt nhìn Lông Chó và Thụ Bảo tình trạng tương tự, ngửa mặt lên trời thở dài, sức lực để mắng như bị rút cạn.

Về nhà trước tiên rửa ráy, con gà này cũng quá tốt số đi, gia đình Giang Thâm trước kia từng nuôi chim, có máng ăn, Đàm Linh Linh thêm chút thức ăn, sửa lại hàng rào chắn, gà hoang ăn uống no đủ, đứng bên cỏ khô ngủ gật.

Giang Thâm gội đầu xong đi ra đã thấy Thụ Bảo và Lông Chó thay xong quần áo, đang ngồi trong phòng khách chờ Giang Lạc Sơn ốp trứng.

“Mấy đứa thực là nghịch ngợm.” Đàm Linh Linh cho gà ăn xong đi vào, bắt đầu quở trách, “Mới chớm xuân đã không nhịn được đùa nghịch rồi.”

May mà Lông Chó coi như có lương tâm: “Là cháu và Thụ Bảo muốn chơi, Thâm Tử chỉ đi theo thôi.”

Đàm Linh Linh trừng mắt nhìn con trai một cái.

Giang Thâm trịnh trọng vùi đầu ăn trứng.

Đàm Linh Linh: “Nãy Thanh Lâm tới đây, ngồi chờ một lúc lâu mới đi.”

Lông Chó nâng chiếc điện thoại như nâng bảo bối nói: “Để cháu gọi nó tới đây.”

Thụ Bảo ở bên cạnh, một mặt khinh thường nói: “Mày có biết xấu hổ hay không.”

Thời điểm Thanh Linh Tử tới mấy người Giang Thâm đang ăn trứng ốp nóng hổi, bé gái bảy, tám tuổi so với bé trai thành thục hiểu chuyện hơn nhiều, thấy bộ dạng ăn như hùm như sói của anh trai mình, Thanh Linh Tử bày ra biểu tình ghét bỏ.

Thanh gia cưng chiều đứa con gái này hơn Lông Chó rất nhiều, mới vừa vào xuân Thanh Linh Tử đã mặc một chiếc váy bông mới, nhỏ ôm bàn vẽ, ngại ngùng gọi một tiếng: “Thâm Tử.”

Giang Thâm đang cúi đầu ăn trứng ngẩng lên: “Ừ.”

Thanh Linh Tử chen vào bên cạnh cậu, Thụ Bảo đành phải bưng đĩa đồ ăn đi chỗ khác, lúc ngồi xuống nhỏ còn không quên trải váy mới ra thật phẳng phiu, đặc biệt đoan chính hất cằm lên: “Hôm nay mình mới vẽ xong một bức tranh.”

Giang Thâm lau miệng: “Cho mình xem một chút.”

Thanh Linh Tử chỉ chờ câu này của cậu, cẩn thận lôi bức tranh dấu sau lưng ra, Lông Chó liếc mắt một cái, cắn trứng khinh thường nói: “Đâu phải bảo bối gì, mà bày ra bộ dạng thần bí như thế.”

Ngày thường Thanh Linh Tử và anh trai luôn không hợp nhau, tuy rằng Lông Chó không giống trẻ con nhà khác bắt nạt em gái, vứt thuốc màu hay xé tranh sơn dầu của em gái hắn cũng nhát gan không dám làm, nhưng lại quá thô tục, đúng, thô tục.

Thanh Linh Tử không thích hắn cả ngày chỉ biết trèo cây lội ruộng, quần áo chẳng bao giờ sạch sẽ được một ngày, giày thì một tuần lễ đã không thể nhìn, đọc sách cũng không chú ý, thành tích trong lớp đếm ngược, giọng nói mang nặng khẩu âm nông thôn, lúc trước nếu vô tình gặp nhau ở trường, Thanh Linh Tử chỉ hận không thể đi vòng qua Lông Chó, nhỏ cảm thấy có người anh như thế thật sự mất mặt.

Trong đám trẻ con ở nông thôn, Thanh Linh Tử xem vừa mắt nhất cũng chỉ có Giang Thâm.

Tiểu cô nương coi tranh vẽ như bảo bối, Giang Thâm cầm lấy đặt xuống đều phải thật cẩn thận, Thanh Linh Tử nói chủ đề hôm nay vẽ là ‘xuân bận’, Giang Thâm xem không hiểu ý cảnh tranh sơn dầu, nói xem chỉ là nhìn xem.

Thanh Linh Tử hỏi cậu: “Đẹp không?”

Giang Thâm gật đầu: “Nhìn đẹp lắm.”

Thanh Linh Tử không khỏi cao hứng, Lông Chó thấy thế cũng muốn lại gần xem, bị nhỏ đánh một cái đành phải rụt cổ lại.

Lông Chó giận: “Thuốc màu tháng trước là dùng tiền tiêu vặt của anh mua đấy nhé!”

Thanh Linh Tử lại đấm hắn một cái: “Lúc trước giày anh hỏng là ai lét lút giúp anh mua đôi mới, tiền mua thuốc màu là anh tự đưa cho em!”

Lông Chó lầm bầm: “Em thật nhỏ mọn.”

Thanh Linh Tử thu lại bức tranh, thè lưỡi với Lông Chó, chậm rãi rời khỏi Giang gia.

Thụ Bảo nhìn bóng lưng Thanh Linh Tử cười nói: “Tranh của em ấy, mày bày ra bộ dạng đau lòng như vậy làm gì?”

“Có thể không đau sao?” Miệng Lông Chó nhét đầy trứng, lớn giọng, nói chuyện như thét vào tai người khác, “Tao chỉ có một đứa em gái là nó, nó muốn cái gì đều được cái đó, Thâm Tử, cưng không biết đâu, thuốc màu kia đắt đến kinh người, lúc anh đi mua còn cảm thấy mình phải bắt thêm 500 con gà mới đủ kiếm lời.”

Lông Chó không đề cập tới gà còn đỡ, vừa nhắc đến, gà hoang trong sân nhà Giang Thâm không biết đã tỉnh từ bao giờ, ở trong rào chắn vênh váo đắc ý gáy vang.

“Ôi má ơi, làm tao sợ hết hồn.” Lông Chó che ngực, hoảng sợ nói, “Có phải nó nhận ra anh, sau này thấy người sẽ mổ?”

Thụ Bảo khinh thường đáp: “Mày còn ngốc hơn cả gà nữa, ăn trứng đi.”

So sánh với nhà có điều kiện, máy gieo hạt của Giang gia quá mức sơ sài, hình dáng nhỏ, tốc độ chậm, cùng một mẫu ruộng nhưng máy nhà người ta chỉ cần đi một chuyến là đủ, đến lượt nhà cậu phải đi làm ba chuyến.

Vụ mùa hàng năm, Giang Thâm thường ở ngoài ruộng trông coi, cậu bên hông đeo cuốc, tay cầm xẻng sắt, tuy nhiên không phải để cho oai, máy móc trong nhà quá cũ, thỉnh thoảng gặp phần đất cứng không làm được, lúc đó sẽ tới lượt cậu giải quyết.

Chạy tới chạy lui nhiều lần, đế giày dính đầy bùn đất, Giang Lạc Sơn dừng xe, hỏi Giang Thâm.

“Có mệt không?” Giang Lạc Sơn ôm con trai ngồi lên lốp xe, cầm bàn chải tẩy đi bùn đất dưới giày.

Giang Thâm mỉm cười: “Không mệt ạ.”

Giang Lạc Sơn cũng cười theo, kỳ thực ba Thâm không lớn tuổi lắm, vẫn chưa tới 40, thế nhưng cả ngày phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời, gương mặt càng ngày càng lộ vẻ khắc khổ tang thương.

“Tháng 9 sẽ cho con đi học.” Giang Lạc Sơn đột nhiên nói, “Ba sẽ nhờ chút quan hệ, cho con học lên lớp ba.”

Tuy rằng tuổi Giang Thâm còn nhỏ nhưng đối với tình hình kinh tế trong nhà không phải không biết, cậu không nói lời nào, cau mày vặn dây lưng buộc cuốc.

Giang Lạc Sơn hỏi cậu: “Mẹ nói con muốn học múa?”

Giang Thâm không dám nói, trầm mặc nửa ngày, mới lí nhí “vâng” một tiếng.

Giang Lạc Sơn thở dài, tính tình đứa con trai này, người làm cha như ông rõ ràng nhất, tiếng “vâng” nhẹ nhàng của Giang Thâm, chui vào lỗ tai ông sao mà nặng nề.

“Nếu học múa, sau này sẽ không được xem truyện tranh.” Giang Lạc Sơn nửa đùa nửa thật dọa dẫm, “Tiền tiêu vặt của con cũng phải tiết kiệm để nộp học phí.”

Nghe Giang Lạc Sơn nói chuyện, Giang Thâm mới nhớ tới, cậu hấp tấp lấy từ trong túi ra số tiền hôm trước đặt cọc truyện, nhét vào trong tay ba mình, làm xong tất cả những chuyện này, dường như Giang Thâm mới có thêm chút dũng cảm, nghiêm túc nói: “Con không đọc truyện tranh nữa, sau này sẽ không bao giờ đọc.”

“…” Giang Lạc Sơn cúi đầu liếc nhìn một đống tiền xu trong tay mình, mở miệng ra định nói mấy lần, lại nghẹn ở yết hầu không nói ra được, ông trầm mặc nhấc cánh tay lên, bế Giang Thâm đang ngồi trên bánh xe xuống, cưng chiều gõ gõ đầu con trai mình, “Ngày mai vào thành phố, mẹ sẽ mua giày cho con.”