Kinh cửu – Chương 3

Chương 3

Edit & Beta: Direct Kill

Đối với Giang Thâm mà nói, việc một tuần đi vào thành phố hai lần là chuyện gì đó quá mức kinh khủng. Đàm Linh Linh vẫn cứ như cũ dậy thật sớm, chọn bộ quần áo mới mua để đón tết cho cậu mặc, bản thân cô thì chọn một chiếc áo khoác len Cashmere đắt nhất, tỉ mỉ đánh phấn trang điểm.

“Con đi chải đầu, nhớ vuốt ít nước cho tóc xẹp xuống.” Đàm Linh Linh vừa tô son vừa nhắc nhở Giang Thâm, “Chuẩn bị sạch sẽ chút.”

Giang Thâm soi gương đối phó với mấy lọn tóc dựng ngược lên do ngủ, loay hoay nửa ngày mới đè xuống được.

Đàm Linh Linh tiến vào lấy khăn quàng cổ: “Đi đôi giày thể thao mới kia.”

Giang Thâm “Vâng” một tiếng, ngồi trên ghế nhỏ buộc dây giày.

Đàm Linh Linh ngồi xổm xuống, áo khoác len cashmere quá dài, bất đắc dĩ, đành phải cuốn trên đầu gối: “Chân con nhanh dài thật.” Mẹ cậu thở dài, “Quần áo, giày dép cũng không mua đủ.”

Giang Thâm ngây thơ nói: “Mua cỡ lớn một chút không được sao.”

Đàm Linh Linh dở khóc dở cười: “Bây giờ ai còn mặc quần áo cũ nữa, nhà chúng ta tuy không có điều kiện, nhưng mặt mũi này không thể ném đi được.”

Giang Thâm hiển nhiên vẫn không thấy việc “mặc quần áo cũ” và “mất mặt” có gì liên hệ với nhau, cậu vẫn giữ sự ngây thơ như độ tuổi của mình, không nghĩ sâu xa chuyện khác.

Gà hoang trong sân cũng đã tỉnh, Đàm Linh Linh không đóng cửa rào chắn, nó liền đi ra sân bới đất tìm đồ ăn, thấy Giang Thâm thì “Ục ục” hai tiếng.

“Tony.” Lông Chó chạy theo trào lưu, nhất định muốn đặt cho gà hoang một cái tên nghe thật tây, Giang Thâm liền nghe lời gọi như vậy, “Anh và mẹ ra ngoài đây.”

Gà Tony lắc lắc cổ. Đàm Linh Linh ở bên ngoài gọi cậu, Giang Thâm vội vàng đi theo.

“Con có ngốc hay không.” Đàm Linh Linh cười, “Còn nói chuyện với một con gà.”

Xe đi vào thành phố Đàm Linh Linh đã ngồi nhiều lần, sư phụ tài xế quen mặt, hôm nay nhìn thấy cô kinh ngạc không thôi: “Đi đưa đồ ăn sao?”

Đàm Linh Linh: “Đi mua một ít đồ dùng.” Cô đầy nhẹ vào lưng con trai, “Ngồi phía sau đi con.”

Sư phụ tài xế đóng cửa xe: “Sớm quá, trên đường cứ ngủ một lát, đến nơi tôi sẽ gọi hai mẹ con.”

Đàm Linh Linh vui vẻ đáp ứng một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Giang Thâm, để cậu gối lên đùi: “Buồn ngủ không?”

Giang Thâm có chút hưng phấn: “Không buồn ngủ, chúng ta đi đâu vậy?”

Đàm Linh Linh xoa đầu cậu: “Tháng 9 sẽ bắt đầu đi học, dẫn con đi xem trường học mới.”

Giang Thâm: “Con học cùng trường với Lông Chó ạ?”

“Ở cùng thành phố.” Đàm Linh Linh kéo tay cậu, “Nhưng mấy đứa Trần Mao Tú học cấp hai, con và Trần Thanh Linh một lớp.”

Giang Thâm rất vui vẻ: “Vậy con có thể đến trường cùng với Thanh Linh Tử.”

Đàm Linh Linh chọc chọc trán cậu: “Ở ngoài đừng gọi như thế, Lông Chó cũng vậy, ở trường học gọi vậy rất khó nghe.”

Mẹ nói gì Giang Thâm đều rất nghe lời, cậu dựa vào vai Đàm Linh Linh im lặng trong phút chốc, lại không nhịn được bám vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Đàm Linh Linh ngồi trên xe ngủ hơn một giờ, đến nơi sư phụ tài xế quay đầu lại gọi hai mẹ con, lúc này hai người mới vội vội vàng vàng xuống xe.

Trước tiên Đàm Linh Linh ghé qua một cửa hàng nhỏ, khi đi ra trong tay cầm thêm hai gói thuốc, cô tỉ mỉ gói kỹ thuốc lá, nhét vào túi mua sắm, biểu hiện trên mặt lúc này mới buông lỏng một chút.

Trường Giang Thâm sắp học không phải là nơi tốt nhất trong thành phố, tuy nhiên tiểu học, cấp hai và cấp ba đều cùng một nơi, rất thuận tiện cho học sinh theo học. Giang gia rất vừa ý chuyện này, học phí cũng không đắt, muốn nhờ trưởng trấn giúp đỡ cậu xếp lớp.

Đây cũng chỉ và việc giúp trường học chiêu mộ thêm được học sinh, nhưng Đàm Linh Linh vẫn cảm thấy nên đến trường học chào hỏi vài câu, từ trước đến giờ cô là người khéo léo, mặc dù có lúc tiếc tiền không nỡ, nhưng sẽ không phụ bạc nhân tình và mối quan hệ với người khác.

“Mẹ đi đến phòng hiệu trưởng.” Đàm Linh Linh khom lưng sửa sang lại cổ tay áo khoác cho Giang Thâm, “Con có muốn đi chơi không?”

Trong sân trường tương đối an toàn, Giang Thâm cũng không sợ đi chung quanh, tuy nhiên bây giờ tâm trí cậu lại đang nghĩ về một thứ khác: “Hôm nay mẹ không mua kẹo đường sao?”

Đàm Linh Linh bày ra bộ dạng “ghét bỏ”: “Không phải hôm qua ăn rồi sao, trước đã nói, một tuần chỉ có thể ăn một lần.”

Giang Thâm mệt mỏi “Vâng” một tiếng.

Đàm Linh Linh không mềm lòng, dặn dò vài câu, mới cầm thuốc đi vào tòa nhà tìm văn phòng hiệu trưởng.

Tuy nói đều cùng chung một sân trường, nhưng mỗi nơi tên gọi khác nhau, tiểu học gọi là thí nghiệm, cấp hai, cấp ba thì lại gọi là lục trung, Giang Thâm không có lá gan đi dạo các lớp lớn, chỉ đi loanh quanh các lớp dưới.

Đang vào cuối tuần nên không có lớp học, giáo viên trực ban và thầy cô giáo cũng không quản cậu, Giang Thâm như chú chó nhỏ đang tuần tra địa bàn quan sát các phòng học, ngồi thử vào ghế, lại nằm xuống bàn, trong lòng cảm thấy cực kỳ thích thú.

Đàm Linh Linh tặng xong đồ vật thì đi xuống, tìm con trai nửa ngày trong sân trường rộng lớn, cuối cùng đành phải dùng loa phát thanh của trường gọi Giang Thâm.

“Ở trường học không có ai chơi cùng.” Đàm Linh Linh thực sự không nhịn nổi cười, “Thích thú như vậy?”

Giang Thâm cười hì hì : “Vui lắm ạ.”

Đàm Linh Linh giội cho cậu gáo nước lạnh: “Thử đi học xem còn cao hứng được không.”

Hai mẹ con ra khỏi trường học, Đàm Linh Linh dẫn Giang Thâm thẳng đến cung văn hoá, Lâm lão sư đã đến phòng vũ đạo, một bên thoát áo lông một bên vui vẻ nói: “Hai người tới rồi?”

Đàm Linh Linh đối với Lâm lão sư khách khí nhiều hơn: “Đến rồi đến rồi, sắc mặt Lâm lão sư hôm nay tốt thật đấy.”

Lâm lão sư cười rộ lên, nói câu “chị quá lời”, xong vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Giang Thâm tới gần.

“Giày múa đâu?” Lâm lão sư hỏi.

Đàm Linh Linh có chút lúng túng: “Còn chưa kịp…”

Lâm lão sư không nói gì, đi vào bên trong phòng thay đồ cầm một đôi giày dự phòng ra: “Cô có đôi giày nữ này, em thử xem có vừa không?”

Giang Thâm vội vàng cởi giày mình ra, chuẩn bị đi vào.

Đôi giày Lâm lão sư cầm ra là một đôi giày múa ba lê, cố gắng thì vẫn đi được, thế nhưng Giang Thâm không biết buộc dây giày, cậu ngồi dưới đất, xếp bằng buộc nửa ngày, mồ hôi toát ra như tắm.

Lâm lão sư cúi người xuống: “Đừng nóng vội, cô dạy em buộc.”

Mắt cá chân con trai thô to hơn nhiều so với con gái, dải băng có chút ngắn, Lâm lão sư đành phải buộc thiếu vài vòng cho cậu, bởi vì trời lạnh, Giang Thâm không cởi quần lông, ống quần kéo lên tận bắp chân.

Chờ Giang Thâm đứng lên, bộ dạng thật có chút buồn cười, người khác nhìn vào, rất giống vịt con bị cạo lông chân. Đàm Linh Linh đứng ngoài cửa nhìn, không nhịn được cúi đầu nở nụ cười.

Giang Thâm không phát hiện, biểu tình của cậu hết sức chăm chú, nghiêm túc đứng trước gương.

Lâm lão sư nói: “Trước tiên chúng ta làm nóng người một chút, ngả sau, ép giò, kéo gân, không nên miễn cưỡng, có thể làm được phần nào tính phần đó.”

Cô cúi người xuống trước gương, Giang Thâm học theo động tác, Lâm lão sư ngồi dậy, vòng tới phía sau, dùng tay ấn sống lưng cậu xuống: “Chậm rãi ép xuống…”

Hai chân Giang Thâm đã dán sát vào sàn nhà, Lâm lão sư hài lòng: “Đứng dậy.”

Giang Thâm thẳng lưng lên.

“Làm ngược lại nào.” Lâm lão sư đỡ phía sau cậu, “Từ từ thôi.”

Giang Thâm không nhịn được hỏi: “Đây là làm gì ạ?”

Lâm lão sư: “Cái này gọi là ngả sau.”

Giang Thâm đầu hướng trời, hai tay chống đỡ qua đỉnh đầu, cậu cảm giác quần áo sắp bị bung ra đến nơi.

“Đừng thả lỏng.” Lâm lão sư dùng chút lực, “Nâng eo lên cao chút.”

Giang Thâm nín thở dùng sức, cậu cảm thấy tư thế này thật không tiện, mặt đỏ rần.

Lâm lão sư nhìn thấy, cười nói: “Đừng thẹn thùng, lần sau đổi trang phục múa sẽ không như vậy.”

Giang Thâm lúng túng im lặng, làm xong tư thế ngả sau, Lâm lão sư lại dạy cậu cách để kéo gân, ép giò, cuối cùng là động tác xoạc chân, Giang Thâm không nghĩ tới mình có thể làm thoải mái như vậy.

“Cực kỳ tốt.” Lâm lão sư khích lệ cậu, “Sau khi trở về ngày nào cũng phải tập luyện nhé.”

Giang Thâm gật đầu, lúc đứng lên cậu mới cảm thấy chân có chút khó chịu, quần quá chật, mới nãy học hăng say nên cậu không chú ý, bây giờ mới phát giác động tác vừa rồi quả thực ép chặt phía dưới.

Đàm Linh Linh nhìn con mình một tay che phía dưới, một tay kỳ quái đổi giày, rốt cục không nhịn được bật cười.

Giang Thâm: “…”

Lâm lão sư tốt bụng an ủi cậu: “Con trai mà, bình thường, lần sau sẽ mặc quần rộng hơn.”

Đàm Linh Linh giúp Giang Thâm cởi giày, đưa cho Lâm lão sư còn bị cô đẩy về: “Giày này em cứ cầm lấy, lần sau đổi dây khác, quần áo cũng vậy.”

Đàm Linh Linh biết đây là cô tốt bụng tặng, nên nhận lấy, phiền muộn thấp giọng nói: “Con trai tuổi này, lớn nhanh quá mức, giày cũng phải thường xuyên đổi…”

Mặt trời mới mọc ra khỏi nhà, sắp lặn mới trở về, Đàm Linh Linh gọi Giang Thâm dậy, cậu nhóc xoa hai mắt lim dim, lúc ngủ còn nắm chặt giày múa ba lê trong tay, bây giờ nhìn lại đế giày đã có chút méo mó.

Đàm Linh Linh nắm tay cậu, hỏi: “Chân có đau không?”

Giang Thâm ngáp một cái: “Không đau ạ.”

Đàm Linh Linh: “Về đến nhà rồi còn nhịn gì nữa? Đau thì nói.”

Giang Thâm suy nghĩ một chút, đàng hoàng nói: “Có một chút…”

Đàm Linh Linh cười ha ha trò chuyện với con trai hai câu.

Lúc về đến nhà Giang Lạc Sơn đã nấu xong cơm nước, Tony hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi quanh sân, thấy Giang Thâm và Đàm Linh Linh mở cửa vui mừng vỗ cánh.

Đàm Linh Linh đi vào nhà lấy thức ăn cho gà, Giang Lạc Sơn mấy lần liếc nhìn giày múa ba lê trong tay con trai, im lặng không lên tiếng.

Ba người một nhà quây quần ăn cơm tối, cơm nước xong xuôi Lông Chó đến rủ Giang Thâm đi bắt chim, Giang Lạc Sơn vung tay lên: “Chơi đi.”

Giang Thâm chạy đi cũng với Lông Chó.

Đàm Linh Linh rửa bát xong, vào trong nhà lấy kim chỉ, rồi lại cầm giày múa của Giang Thâm lên sửa, Giang Lạc Sơn nhấc chậu than đặt ở bên cô.

Hai người nói liên miên một lát, Giang Lạc Sơn đùa bỡn lửa than, hỏi: “Học phí đã nộp rồi?”

“Nộp rồi.” Đàm Linh tìm trong đống vải, được dải ruy băng mới, cắt bỏ dây cũ, chậm rãi khâu vào, “Chúng ta còn lại bao nhiêu tiền ?”

Giang Lạc Sơn nhìn cô khâu giày: “Mẹ nó không cần quan tâm chuyện đó, mấy tháng này tôi chịu đựng chút ít, tháng 9 năm nay có thể được mùa.”

Đàm Linh Linh thở dài, cô cúi đầu, động tác khâu giày rất nhanh nhẹn, nhưng ngữ khí lại không thoải mái: “Vốn là có thể mua máy cấy mạ mới… Mấy tháng này vất vả, lưng anh chịu nổi không?”

Giang Lạc Sơn: “Tôi là nam tử hán đại trượng phu có gì không chịu nổi?”

Đàm Linh Linh giận giữ liếc nhìn chồng: “Anh đấy, con trai giống ba y đúc, chịu khổ, mệt mỏi đau đớn cũng không nói.”

Giang Lạc Sơn cười cười không nói gì, hỏi: “Con trai chúng ta múa thế nào?”

Đàm Linh Linh nở nụ cười: “Còn chưa bắt đầu học mà, hôm nay đến luyện cái gì mà ngả sau, kéo gân, xoạc chân? Ai nha, em nhìn cũng thấy đau.” Dừng một chút, cô mới nói, “Nhưng Thâm Tử rất thích.”

Giang Lạc Sơn biểu tình trở nên phức tạp, nửa ngày mới chậm rãi nói: “Em nói xem, sao con chúng ta lại đột nhiên thích múa? Cũng không phải con gái…”

Đàm Linh Linh lườm một cái: “Đã là thời đại nào rồi, không phải con gái thì làm sao, nói không chừng sau này nhà chúng ta lại có một biên đạo múa đấy.”

Giang Lạc Sơn vừa cười nói vợ mình “mơ tưởng”, dùng que khều khều than trong chậu, khiến những đốm đỏ hồng tinh nghịch bay lên.

Tựa hơi ấm trong đêm xuân buốt giá.

2 comments

  1. Trước hết rất cảm ơn vì đã có nhà dịch bộ này. Thực sự mình mới đọc được 2 chap truyện tranh, và khi thấy tên tác gả kà TTB thì biết chắc bộ này có truyện chữ rồi. May thật, nhà mình lại edit bộ này nữa. Mong muốn có thể cũng cùng với nhà đi hết chính văn và phiên ngoại bộ này ạ.
    Cảm ơn nhà nhiều.
    Ngày mới nhiều sức khỏe ☺️☺️☺️

Gửi phản hồi