Kinh cửu – Chương 4

Chương 4

Edit & Beta: Direct Kill

Qua rét tháng ba là tới mùa trăng tháng tư tháng năm, mấy nay cứ cách ngày lại mưa một trận, nhiệt độ tăng lên còn nhanh hơn cả lúa trỗ đòng, trục đường chính của trấn mới được đổ nhựa đường, hai bên trồng cây xanh mát. Lông Chó vừa hết kỳ nghỉ đông, trong nhà đã mua cho hắn xe đạp điện, cuối tuần hắn đi quãng đường hơn 20km để trở về, đi qua bờ ruộng còn cố ý dừng lại nghển cổ hướng về phía Giang Thâm đang cấy lúa, gào: “Thâm Tử! Nhanh lên anh chở cưng về!”

Giang Thâm ngẩng lên, đầu cậu đội chiếc nón hở đầu rộng vành, cẳng chân hơn nửa chôn ở trong bùn, phất phất tay với Lông Chó.

Lông Chó không có cách nào xuống đất, Giang Thâm đành phải từ từ đi qua: “Em phải làm việc, chân bẩn lắm, xe mới hả anh?”

Lông Chó  “Ôi dào” một tiếng: “Máy cấy mạ cưng đến nhà anh mà mượn, để anh trở về nói với ba!”

Giang Thâm bĩu môi: “Mẹ anh không đồng ý thì làm sao?”

Lông Chó nghẹn, suy nghĩ hồi lâu, quyết định dựng xe ở bờ ruộng, cởi giày xắn ống quần: “Đi, anh cấy giúp cưng.”

Giang Thâm vội vàng ngăn cản hắn: “Đừng mà, để ba em nhìn thấy sẽ mắng em mất.”

Lông Chó đã cời giày, đành phải ỉu xìu xỏ lại, đặt mông ngồi phịch xuống đầu ruộng nói chuyện cùng Giang Thâm: “Mấy ngày nữa cưng có đến cung văn hoá không?”

Giang Thâm gật đầu: “Làm xong việc có thể đi.”

Lông Chó cau mày: “Sắp đi học rồi còn làm cái gì nữa… Thế rốt cuộc là cưng học gì ở đó?”

Giang Thâm ấp úng không chịu nói, Lông Chó cũng không thèm truy cứu, vung vẩy đôi chân bị gió thổi lạnh buốt, da gà nổi đầy người, đột nhiên nói: “Nếu không thử đến nhà Thụ Bảo mượn máy cấy xem?”

Nói đến chuyện mượn máy cấy, Giang Lạc Sơn mặc dù là người có tính cách kiên cường, nhưng hai năm trước eo bị đau nên đành phải mượn hàng xóm.

Mẹ Lông Chó tên Miêu Hoa Nhi có tiếng đanh đá mười dặm tám thôn, nghe nói lúc gả cho Trần Lão Thực còn suýt chút nữa đạp đổ cả chậu lửa(1). Phụ nữ trong thôn bình thường ngoại trừ trồng trọt chăn nuôi thì không có hoạt động giải trí nào khác, hết việc làm sẽ thường tụ tập đánh mạt chược nói chuyện phiếm, Miêu Hoa Nhi là người độc mồm độc miệng, nhóm người cùng chơi với cô cũng đã quen với tính cách ấy.

(1) Một số nơi ở Trung Quốc, trước khi tiến hành lễ cưới, cô dâu sẽ bước qua một chậu lửa và túi gạo, thể hiện những ngày sau sẽ luôn thịnh vượng cơm no, áo ấm.

Đàm Linh Linh mấy lần rảnh rỗi cũng đi đánh mạt chược, Miêu Hoa Nhi và cô đánh với nhau mấy lần, quan hệ coi như không tệ, hai năm trước máy cấy chính là mượn của Trần gia.

Chuyện hiềm khích giữa hai nhà nói ra cũng khá phức tạp, có liên quan tới mẹ Thụ Bảo là Lý Trác.

Khác với người địa phương, Lý Trác là phụ nữ thành phố, tuy rằng gả tới nông thôn, thế nhưng vẫn làm thủ quỹ cho một xí nghiệp lớn trong thành phố, nghe nói còn có cổ phần trong đó, một năm gia đình Thụ Bảo thu nhập không ít, chỉ dựa vào số tiền Lý Trác kiếm được đã đủ nuôi sống toàn gia.

Lý Trác vốn không quen với ai ở trấn, phụ nữ trong thôn đánh mạt chược gia tăng tình cảm cũng không tham gia, Miên Hoa Nhi không vừa mắt cô từ lâu, luôn cảm thấy người thành phố kiêu căng, xem thường người nông thôn, trên bàn mạt chược nói không ít từ ngữ khó nghe.

Đàm Linh Linh đang chơi mạt chược cùng, nghe cô nói Lý Trác như vậy, nhất thời không nhịn được, đáp trả: “Mẹ Thụ Bảo không phải người như vậy, Hoa tỷ đừng nói lời không hay.”

Miêu Hoa Nhi vốn ngang ngược thành tính, lần đầu cô nói chuyện, bị người ta phản bác như vậy, không nhịn được liền trở mặt, Đàm Linh Linh đương nhiên cũng không phải quả hồng mềm, từ đó không đi đánh mạt chược nữa, máy cấy cũng trả lại cho Trần gia.

Kỳ thực sau khi mọi sự đã rồi Miêu Hoa Nhi mới cảm thấy hối hận, tuy rằng tính khí không tốt, nhưng đạo lý thì vẫn hiểu, đặc biệt sau khi hàng xóm trả lại máy cấy, tâm lý càng khó chịu, thế nhưng mặt mũi không thể kéo xuống dưới, cứ như vậy trải qua mấy năm. Mắt thấy lại sắp đến mùa cấy, nghĩ đến tình cảnh Đàm Linh Linh và cái eo đau nhức của Giang Lạc Sơn, Miêu Hoa Nhi Nhi thật sự đứng ngồi không yên.

Cô dọn dẹp một phen, buổi trưa ăn cơm xong quyết định đến Giang gia, lúc đến đầu sân còn cố ý hắng giọng gọi: “Linh muội!”

Tony ‘úc úc’ hai tiếng như đáp lại, Miêu Hoa Nhi không khách khí “Xuỵt” một tiếng.

Gọi xong hai tiếng “Linh muội”, cô thoải mái tiến vào phòng khách, kết quả không thấy Đàm Linh Linh đâu, trái lại gặp được Lý Trác đang khí định thần nhàn ngồi giữa phòng, vừa uống trà vừa khách khí nở nụ cười.

Tính tình của Miêu Hoa Nhi, nói thế nào cũng rất tự cao, nếu đã mất công đến nơi, cắn răng cũng phải ngồi xuống.

Đàm Linh Linh đang ở trong phòng sắp xếp quần áo, nhìn thấy Miêu Hoa Nhi kinh ngạc hỏi: “Hoa tỷ đến chơi sao?”

Chuyện đánh mạt chược lần trước, căn bản Đàm Linh Linh không để trong lòng, chỉ là sợ Miêu Hoa Nhi để ý, nên mới trả lại máy cấy, dù sao chuyện mượn đồ nhà người khác cũng gây nhiều bất tiện phiền phức, Giang gia vốn đã dự định sắm một cái máy mới.

“Chị ngồi đây, để em đi pha trà.” Đàm Linh Linh nhiệt tình nói, cô rót thêm trà cho Lý Trác, giải thích, “Chị Trác vừa mới tới, muốn cho nhà em mượn máy cấy mạ.”

Miêu Hoa Nhi có chút cảm giác khó chịu liếc nhìn Lý Trác, ngượng ngùng nói: “Mẹ Thụ Bảo đã cho mượn rồi sao…”

Lý Trác nhấp một ngụm trà, cô rất khác với những người phụ nữ ở trấn quanh năm chân lấm tay bùn, da dẻ trắng hồng, hiền dịu đoan chính, khí chất có gì đó đặc biệt thận trọng: “Nhà em cũng chỉ có loại máy nhỏ.” Thanh âm cô êm dịu, tiếng nói đi ra đặc biệt dễ nghe, “So với máy nhà chị Hoa thì đặc biệt kém xa.”

Đây là lần đầu tiên Miêu Hoa Nhi nghe Lý Trác nói chuyện, bị đối phương nâng lên như thế, trong lòng nóng lên, nhất thời đỏ mặt, không biết là do xấu hổ hay cảm kích, ngăn lại nói: “Để chị cho mượn, việc nhỏ như thế, Linh muội cũng thực là, sao không nói sớm với chị.”

Ánh mắt Đàm Linh Linh xoay chuyển vài vòng, “Xì” cười ra tiếng: “Các chị đều là tâm địa bồ tát, còn phải khách khí với nhau?”

Miêu Hoa Nhi cũng không phải đỏ mặt nữa, tính tình cô ngay thẳng, làm bộ vả miệng mấy cái, nói với Lý Trác: “Chị ấy mà, lúc thường lắm mồm, mong Trác muội không để ý.”

Lý Trác cũng cười, vẫn là bộ dạng ôn nhu như cũ, mở to mắt nói: “Em cái gì cũng không biết.”

Cô vừa dứt lời, tự mình nở nụ cười, thấy vậy, Đàm Linh Linh cũng cười theo, trêu chọc Miêu Hoa Nhi: “Trác tỷ rất giỏi đánh mạt chược, lần tới em dẫn chị đến chơi, phải kiếm được chút đỉnh để em được thơm lây nha.”

“Ôi, nói như thể chị đây sẽ thua vậy.” Nói đến đánh mạt chược, tính khí Miêu Hoa Nhi liền cứng trở lại, ngoài miệng càng không khách khí, “Cẩn thận không chị cho mấy đứa thoát y để trả nợ.”

Thời điểm Giang Thâm từ bên ngoài tiến vào, nghe thấy tiếng cười giòn tan khắp nhà, mặt đơ ra không rõ vì sao, buổi chiều cậu còn có lớp học vũ đạo, nên khi ba vừa mang cơm trưa tới, cậu vội vàng vùi đầu vào ăn như hùm như sói, vì tiết kiệm thời gian, nên cậu chỉ tùy tiện rửa chân ở đầu ruộng, rồi leo lên xe đạp điện của Lông Chó trở về.

Đàm Linh Linh nhìn thấy con trai trở về, nói: “Giày con…đang ở trong phòng đó!”

Giang Thâm lễ phép chào hai tiếng dì ạ, cũng không tốn công xem hai người đến nhà mình làm gì, trở về phòng cầm giày nhảy, treo ở trên cổ, vội vội vàng vàng chạy đi.

Đàm Linh Linh gọi với phía sau: “Mang theo chút tiền!”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn đành phải quay đầu lại cầm tiền.

Miêu Hoa Nhi kỳ quái hỏi: “Nó đi đâu vậy?”

Đàm Linh Linh đi trở về nói: “Đi đến cung văn hóa học múa, giờ chưa đi học.”

Lý Trác kinh ngạc: “Thâm Tử biết múa sao?”

Đàm Linh Linh dửng dưng như không vung tay lên: “Mới chỉ học thôi!”

Cổ Giang Thâm treo giày khiến chúng lắc lư qua lại, cậu ra sức chạy trên bờ ruộng, chạy qua con kênh nước trong veo, ông lão cho thuê truyện một bên ngậm lấy tẩu thuốc một bên đè trang báo bị gió thổi tung, ngẩng đầu nhìn Giang Thâm đã chạy xa, hắng giọng gọi: “Chậm một chút !”

Giang Thâm quay đầu lại phất tay với ông, ánh nắng lẫn gió mát, chiếu lên mái tóc mềm mượt của cậu.

Một tốp người leo lên xe bus, tài xế đang chuẩn bị lái xe đi, thì thấy Giang Thâm ở đằng sau đang kêu gào khản cổ: “Chờ đã! Chờ chút!”

Tài xế ngừng lại, Giang Thâm vội vàng bước lên xe.

“Cẩn thận kẻo ngã!” Bác tài xế cười mắng.

Giang Thâm thở hổn hển, luôn miệng nói cảm ơn, cậu cất giày đang treo trên cổ xuống, bé ngoan đi tới hàng cuối ngồi.

Kết quả đến cung văn hoá vẫn muộn một chút, Lâm lão sư cũng không nói gì, kêu Giang Thâm đi thay quần áo.

Một lớp học có khoảng mười nữ sinh, chỉ có Giang Thâm là con trai, cậu mặc chiếc áo may ô và quần đùi Đàm Linh Linh mới sửa lại, từ phòng thay đồ đến phòng vũ đạo phải đi qua một đoạn hành lang lộng gió, Giang Thâm ôm cánh tay run rẩy một đường. Khi Lâm lão sư giới thiệu cậu, những nữ sinh khác đều hiếu kỳ tụ tập một chỗ nhìn chằm chằm cậu.

Giang Thâm lớn đến chừng này, chưa từng bị nhiều nữ sinh nhìn như vậy, mặt không tự chủ được đỏ ửng.

“Cậu ta thật đen.” Có nữ sinh đứng hàng đầu nhỏ giọng nói.

Một cô nhóc khác chêm vào: “Bởi vì cậu ta là con trai mà.”

Tay chân Giang Thâm không biết nên để chỗ nào.

Lâm lão sư hòa ái nói: “Em đứng ở hàng đầu đi.” Sau đó cô vỗ tay một cái, “Chúng ta cùng làm nóng người trước.”

Các nữ sinh lập tức giải tán, túm năm tụm ba giúp nhau gập người, kéo gân. Giang Thâm ngốc ngốc đứng một bên, nhớ tới lần trước luyện tập hạ eo ép chân, chiếu theo trình tự làm từng bước một, lúc mới chỉ làm được một nửa động tác hạ eo, đã có một cô bé nhìn cậu.

“Cậu biết xoạc chân không?” Có nữ sinh chủ động hỏi.

Giang Thâm gật đầu: “biết.” Cậu nói xong, như là sợ đối diện không tin mình, cấp tốc làm một động tác xoạc đứng.

Nữ sinh lại làm động tác xoạc ngang: “Như vậy.”

Giang Thâm nhìn theo làm lại, nữ sinh đứng lên, vòng qua phía sau cậu: “Mình giúp cậu ngả sau.”

Giang Thâm chỉ cảm thấy sau lưng chìm xuống, trong nháy mắt, nửa người sau đã dính sát với sàn nhà.

“Nha.” Cô nhóc hơi kinh ngạc, “Cậu thật dẻo.”

Nhỏ vừa dứt lời, tất cả các nữ sinh khác đã vây quanh, thậm chí còn có người quỳ gối bên cạnh cậu, cúi xuống nhìn xem cậu có thật sự dính sát với sàn nhà.

“Lần đầu nhìn thấy nam sinh dẻo như vậy.” Một cô bé nói.

Giang Thâm bị nói đến hồ đồ: “Còn có những nam sinh khác sao?”

Cô nhóc nói tiếp: “Ở lớp này thì chỉ có mình cậu, tuy nhiên sát ngay bên cạnh là lớp quyền anh, tất cả đều là con trai.”

Các cô nhóc tíu ta tíu tít như chim nhỏ, lôi kéo Giang Thâm, cùng nhau tới lớp bên cạnh, lớp này cũng vừa mới vào học, chừng mười cậu bé đứng thành hai hàng, tư thế nghiêm chỉnh, hai tay chắp ở sau lưng.

“Mấy tên đó chắc chắn không biết xoạc chân như chúng ta.” Mấy cô nhóc đắc ý nói, “Nhìn thấy tên kia không, cậu ta với cậu nhìn cũng không chênh lệch nhiều lắm.”

Giang Thâm thuận theo hướng cô nhóc chỉ nhìn sang, nam sinh đứng cuối cùng ở hàng thứ nhất đột nhiên quay đầu lại.

Giang Thâm còn chưa kịp nhìn rõ, đã bị các cô nhóc nhấn đầu: “Cậu ta nhìn kìa!”

“Hung ác quá! Cậu ta còn trừng mình…”

Giang Thâm giãy giụa nửa ngày mới thoát ra khỏi cánh tay của mấy cô nhóc.

“Cậu nhất định không thể học theo bọn họ.” Các nữ sinh vây quanh cậu nghiêm túc, nghĩa chính ngôn từ, “Bọn họ cả ngày vừa bẩn vừa thối, nhìn thấy đã ghét.”

3 Comments

  1. Cảm ơn bạn đã edit truyện, rất hay rất mượt. Nhưng mình có chút góp ý k biết có làm phiền bạn không, nhưng lần sau bạn có thể thử đổi những từ như “Lâm lão sư” thành cô giáo Lâm/cô Lâm, Hoa tỷ thành chị Hoa, Linh muội thành cô Linh mình thấy sẽ đúng hiện đại hơn. Bạn không để mục lục và tag truyện nên mình không rõ thể loại lắm, nhưng qua câu chữ mình có cảm giác như đây là truyện cận đại ấy :)) nhưng lại thấy cũng có những đồ vật hiện đại rồi. Mình cũng nghĩ có lẽ đoạn này về cuộc sống nông thôn nên bạn dùng những từ xưng hô ấy rồi, nhưng vẫn thích cách gọi hiện đại hơn 1 chút ^^ Hi vọng k làm bạn thấy phiền, chúc bạn 1 ngày tốt lành!

    • Đây là truyện hiện đại nha bạn, mình nhớ là mình có ghi thể loại là hiện đại rồi mà. Phần đổi cách xưng hô thì mình nghĩ đổi Lâm lão sư thành cô Lâm cũng được, nhưng chỗ Hoa tỷ, Linh muội thì mình vẫn để nguyên bởi mình thấy nó hay hơn, nghe thân thiết hơn. Dù sao cũng cảm ơn bạn đã góp ý

  2. Bạn edit mượt quá, đọc thích thật ấy. Cảm ơn bạn nhé.

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: