Kinh cửu – Chương 5

Chương 5

Edit & Beta: Direct Kill

Bạch Cẩn Nhất bị huấn luyện viên gọi tên điểm danh, mới bất đắc dĩ quay đầu lại. Đôi mắt hắn cong cong tự nhiên, lông mày đen dài, khiến cho ánh mắt càng thêm sắc bén. Tính ra thì hắn còn chưa đến tuổi trưởng thành, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến khí chất bức người tỏa ra xung quanh.

“Nhìn cái gì hả?!” Huấn luyện viên quát.

Bạch Cẩn Nhất không nói lời nào, một nam sinh bên cạnh hắn cười quái gở: “Cậu ta đang ngắm nhóm tiểu thiên nga bên ngoài.”

Vừa dứt lời, mọi người chung quanh đã bật cười, tiếng cười hiển nhiên chẳng hề có ý tốt.

Huấn luyện viên nghiêm nghị nói: “Cười cái rắm! Ai còn cười nữa phạt ngồi xổm!”

Bạch Cẩn Nhất không nhúc nhích, những nam sinh khác đành phải tản đi chỗ khác, có tên khi đi qua hắn còn không khách khí huých vào vai, nhỏ giọng oán giận: “Kiêu ngạo cái gì, không phải cậy trong nhà có tiền sao.”

Bạch Cẩn Nhất vẫn bày ra bộ dạng không muốn nhiều lời, hắn ngồi một bên tự mình quấn vải bao tay, nhìn ra bên ngoài, nhóm tiểu thiên nga đã tản đi hết.

Giang Thâm bị các nữ sinh vây quanh, một đường líu ra líu ríu trở về phòng vũ đạo, cô Lâm khoanh tay đứng ở cửa, cau mày nói: “Lại đi ra ngoài hóng chuyện, làm nóng người xong chưa?”

Nữ sinh lớn tuổi nhất tên là Tống Hân, nói chuyện giống như người lớn: “Luyện xong rồi, cơ thể Giang Thâm thật dẻo, cô muốn dạy cậu ấy cái gì ạ?”

Giang Thâm vừa nghe nhắc tới tên mình nhất thời sốt sắng, đoan chính đứng thẳng không dám lộn xộn, cô Lâm nở nụ cười, suy nghĩ nói: “Có nam sinh rồi chúng ta có thể nhảy được bài ‘Thụy mỹ nhân’ và ‘Nhị tuyền ánh nguyệt’.”

Giang Thâm: “…” Hai bài này cậu hoàn toàn không biết, nhưng dường như cũng chẳng ai quan tâm hỏi cậu có biết hay không, các cô nhóc không ai bảo ai lập tức xếp thành một hàng trước gương, Tống Hân gọi cậu: “Giang Thâm lại đây.”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn là đứng ở trước mặt cô nhóc, Lâm lão sư bật nhạc, vô tay theo nhịp điệu: “1 2 giơ tay! Hít sâu! Hóp bụng! Chân dùng sức, duỗi thẳng, cúi xuống.”

Giang Thâm không dám mở chân lớn, nhìn theo động tác Tống Hân trúc trắc làm theo, cô Lâm đi tới bên cạnh cậu, bàn tay dán sát vào sau lưng: “Thẳng lên, cổ đừng cúi thấp như vậy.”

Giang Thâm nghe theo, mũi chân kiễng lên hết cỡ không dám thả lỏng.

Cô Lâm ngẩng đầu nhìn cậu: “Có thể kiên trì giữ không?”

Giang Thâm dùng sức gật gật đầu: “Có thể ạ.”

Cô cười rộ lên: “Thật ngoan.”

Một tiết học thực ra chỉ có hai giờ, học xong Giang Thâm cũng không thể chiếm giữ phòng vũ đạo để tiếp tục luyện tập, thứ nhất là cậu không dám, thứ hai là sợ lỡ mất chuyến xe.

Nữ sinh thay quần áo thường mất khoảng thời gian khá lâu, cậu chỉ có thể tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi ấy tập lại nhưng động tác học được hôm nay, cô Lâm thay xong quần áo ra ngoài thì nhìn thấy Giang Thâm đang nằm trên mặt đất viết thứ gì đó, hai chân dựng thẳng lên đung đưa.

Cô Lâm  tới gần hỏi: “Viết cái gì đó?”

Giang Thâm định giấu quyển vở đi nhưng không kịp, cậu đứng lên, mặt có chút hồng: “Là bài ‘Nhị tuyền ánh nguyệt’ và ‘Thụy mĩ nhân’ ạ.”

Cô Lâm hiểu được: “Ngày mai cô mang máy tính đến, mở cho em xem được không?”

Đôi mắt Giang Thâm sáng lên: “Có thật không ạ?”

Cô Lâm dở khóc dở cười: “Đương nhiên là thật.”

Tống Hân thay xong quần áo đúng lúc tiến vào, thấy Giang Thâm vẫn còn ở lại, cao hứng nói: “Giúp tớ làm vệ sinh nhé?”

Giang Thâm chỉ mong sao được vậy, cậu ngó qua đồng hồ một chút, nhanh chóng thay quần áo, đi đến phòng chứa đồ lấy chổi. Đang lúc khệ nệ khiêng thùng nước đi qua hành lang, phòng quyền anh đối diện đột nhiên mở ra, một người đi ra ngoài.

Bạch Cẩn Nhất một thân mồ hôi, có lẽ là vừa lấy khăn lau qua, những sợi tóc không lộn xộn dính lên trên trán, găng tay còn chưa cởi, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy Giang Thâm.

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Giang Thâm co rúm lại, lấy dũng khí chào hỏi: “Chào, chào cậu.”

Bạch Cẩn Nhất cau mày: “Cậu là ai?”

Giang Thâm đàng hoàng nói: “Tớ học múa ở phòng bên cạnh.”

Bạch Cẩn Nhất nhếch hàng lông mày vừa thô vừa rậm: “Tiểu thiên nga?”

Giang Thâm trừng mắt nhìn.

Bạch Cẩn Nhất: “Thiên nga còn có giống đực?”

Giang Thâm không biết trả lời vấn đề này như thế nào, hai tay xách thùng nước, bực bội nhìn chằm chằm vào hắn.

Bên trong lớp quyền anh có người gọi: “Êu, Bạch Nhị đại, nói chuyện với ai thế?”

Biểu tình của Bạch Cẩn Nhất trầm xuống, hắn xoay người, che chắn cả người Giang Thâm, giọng nói châm biếm: “Còn muốn đánh nhau?” Nói xong, liền quay đầu, thiếu kiên nhẫn nói với Giang Thâm, “Còn ngây ra chỗ này làm gì?”

Giang Thâm đương nhiên không muốn gây phiền phức, lưng cậu hơi cúi, ảo não nhấc thùng nước bỏ đi, đợi đi đến nơi không nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất nữa, mới xoắn xuýt vừa nãy quên không nói lời cảm ơn hắn.

“Cậu đang làm gì thế?” Tống Hân cầm khăn lau nhìn cậu, “Gặp phải ai sao?”

Giang Thâm suy nghĩ một chút nói: “Gặp phải người lớp quyền anh.”

Tống Hân hiếu kỳ: “Người nào thế?”

Giang Thâm giơ tay mô tả chiều cao: “Cao cũng tầm tớ, tên là, Bạch, Bạch Nhị đại?”

Tống Hân kéo dài âm thanh “Ồ” một tiếng: “Bạch Cẩn Nhất nha, cậu ta học ở trường nào tên tiếng nước ngoài ấy, có điều tính cách cực kỳ hung ác, còn hay trừng người, có phải lông mày cậu ta cực kỳ rậm?”

Giang Thâm theo bản năng sờ sờ lông mày mình.

“Sau này thấy cậu ta thì đừng để ý tới.” Tống Hân kiêu ngạo hất cằm lên, “Chúng ta đều là tiểu tiên nữ, hiểu chưa?”

Tới tối Giang Thâm mới bắt được chuyến xe cuối cùng để về, cổ cậu treo giày nhảy, mệt đến mức không muốn nhúc nhích, ngồi ở hàng cuối cùng vùi đầu ngủ vù, đến nơi sư phụ tài xế phải đánh thức dậy, Giang Thâm mới vuốt mắt chậm rì rì xuống xe.

Cửa hàng sách nhỏ trên trấn còn mở, Giang Thâm thuận đường liền ghé vào, ông lão đang cầm tẩu thuốc hút, ngẩng đầu liếc nhìn cậu hỏi: “Trở về rồi?”

Giang Thâm gỡ giày nhảy đang treo trên cổ xuống: “Trở về rồi ạ, ông biết ‘Nhị tuyền ánh nguyệt’ và ‘Thụy mỹ nhân’ không ạ?”

“Cái gì?” Ông lão trợn to mắt, “Một người mù, tên A Bỉnh, còn cái kia là truyện cổ tích, cháu hỏi làm gì?”

Giang Thâm: “Không phải, là bài múa cơ.”

Ông lão thở dài: “Cái gì lung tung vậy.” Sau khi cảm thán một câu, ông lão dừng một chút, lại nói, “Cháu chờ ở đây.”

Giang Thâm ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài.

Ông lão đi vào lục tung bên trong tìm nửa ngày, cầm một quyển ‘Tổng hợp ca kịch múa bale Trung Quốc’ đi ra.

“Cháu muốn xem ở đây không?” Ông lão hỏi.

Giang Thâm có chút lưỡng lự: “Cháu còn chưa ăn cơm nữa…”

Ông lão giục cậu: “Cơm nước xong trở lại, ông giữ sách lại cho cháu.”

Giang Thâm hít vào một ngụm khí lạnh, cảm động nói: “Ông là tốt nhất! Ông chờ chút, lát nữa cháu sẽ bóp chân cho ông!”

Ông lão hít một hơi thuốc, tức giận nói: “Bóp cái đồ vương bát đản nhà mi! Ông đây trước kia không phải thiếu chút nữa bị mi bóp què sao!”

Đàm Linh Linh đã sớm nấu xong cơm tối chờ con trai về, Giang Thâm vừa về nhà liền bị gọi đi rửa tay, Giang Lạc Sơn đã sớm ngồi trước bàn, bóc lạc ném ra cửa cho Tony.

Gà rừng vui vẻ ăn, dường như rất thích thú, giương cánh vỗ phành phạch, cái đuôi năm màu cũng giương ra hết cỡ, Đàm Linh Linh thấy có chút buồn cười: “Nhìn xem không ngờ gà nhà chúng ta cũng có thiên phú nhảy múa.”

Giang Lạc Sơn không nhịn được đả kích vợ mình: “Chỗ nào hả? Văn kê khởi vũ hả(1)?”

(1) Văn kê khởi vũ: chữ “Văn” ở đây là chỉ nghe thấy. Còn chữ “Vũ” là chỉ múa kiếm. Ý của câu thành ngữ này là chỉ nửa đêm nghe tiếng gà gáy thì dậy tập múa kiếm, dùng để nói về người có chí hướng tranh thủ thời gian rèn luyện để làm việc lớn. (Nguồn: Link)

Đàm Linh Linh lườm một cái: “Không có văn hóa, lại còn thích dùng thành ngữ.”

Giang Thâm vừa ăn vừa nghĩ đến sách, chỉ hận không thể và hết cơm vào miệng, Đàm Linh Linh không nhịn được: “Con ăn chậm một chút, làm gì mà vội thế?”

Giang Thâm nhét đầy cơm vào miệng, nhồm nhoàm nói: “Đi cửa hàng sách, xem sách.”

Giang Lạc Sơn cau mày: “Không phải ba đã nói không đọc truyện tranh nữa rồi hả? Làm sao còn đi?”

Giang Thâm cuối cùng cũng nuốt được cơm trong miệng xuống: “Không phải truyện tranh, mà là sách múa.”

Đàm Linh Linh: “Hôm nay ở lớp luyện cái gì? Có khó không?”

“Không khó.” Giang Thâm thả bát xuống, lau miệng muốn đi, “Con đi đây.”

Kết quả còn chưa kịp chạy ra sân, Lông Chó đã tới tìm.

“Cưng đi đâu thế?” Không biết dạo gần đây Lông Chó đang bị ảnh hưởng bởi trào lưu gì, sống chết không chịu cắt tóc, bây giờ tóc mái đã dài che hết mắt, trong đêm tối đứng ở nơi đó thiếu chút nữa không nhận ra, “Gà đâu?”

Giang Thâm chỉ chỉ sân, gọi: “Tony!”

Gà rừng nghển cổ lên, oai phong mười phần cất tiếng gáy.

Lông Chó sợ hết hồn: “Cưng gọi cái gì?! Anh chỉ muốn xem nó có ở đây hay không, không bảo em gọi nó ra!”

Giang Thâm: “Bây giờ nó không mổ người nữa đâu, ngoan lắm, còn cho người ôm nữa.”

Lông chó xì một tiếng: “Cưng có bệnh hả, đi yêu thích một con gà.”

Giang Thâm lười cùng hắn cãi vặt, sợ đi trễ hiệu sách của ông lão đóng cửa, nhưng không thể để Lông Chó đi cùng, đành phải kiên nhẫn hỏi: “Anh tới làm chi?”

Lông Chó tựa hồ cuối cùng nhớ ra chính sự, hất tóc mái qua một bên, rốt cục cũng lộ ra đôi mắt: “Đi xem phim không?”

Giang Thâm đương nhiên không vui: “Thanh Linh Tử đâu?”

Lông Chó hừ một tiếng: “Bị Thụ Bảo lừa dẫn đi chơi rồi.” Nói xong, dường như còn khó chịu, phẫn uất nói, “Thụ Bảo trước còn gọi nó là nha đầu rắc rối cơ đấy, bây giờ không hiểu sao thân thiết như vậy.”

Giang Thâm thấy điệu bộ của hắn, nghĩ thầm tối nay nhất định không thoát khỏi cục nợ này, không thể làm gì khác hơn đành bất đắc dĩ nói: “Em muốn đi nhà sách, anh có đi không?”

Lông Chó duỗi một cánh tay ôm chầm bả vai cậu, ngọt xớt nói: “Có chứ! Đến đây anh thương cưng!”

Giang Thâm: “…”

Ông lão để một chiếc đèn ở gần mành cửa, thấy Giang Thâm đến mới chuẩn bị đứng dậy mở đèn phía trong, kết quả nhìn thấy phía sau cậu còn có Lông Chó, mặt liền dài ra.

Lông Chó da mặt còn rất dày: “Chào cụ ạ.”

“Cụ cái đầu mi!” Ông lão vo tròn tờ báo ném hắn, “Mi nói thử xem! Còn thiếu của ông mấy quyển sách? Sách đâu?!”

Lông Chó đỡ đầu giả bộ đáng thương: “Ông cũng không phải không biết tính khí của mẹ cháu!”

Ông lão thổi râu mép: “Miêu Hoa Nhi còn phải gọi ông hai tiếng bác Thanh đấy!”

“Vâng vâng!” Lông chó qua loa, “Ông thay cháu đi giáo huấn được không?”

Ông lão gắt lên: “Con cái bất hiếu!”

Lông Chó coi như không nghe thấy gì ngang nhiên đi vào trong quán, hắn cũng thích đọc truyện tranh, vừa vào một cái đã đi vào tận bên trong.

Ông Lão tức đến ho khan, Giang Thâm thực sự sợ vạ lây, tiên hạ thủ vi cường vén ống tay áo lên, chuẩn bị bóp chân cho ông, ông lão tức đến nghẹn trong ngực: “Mấy đứa là sao chổi do ông trời phái tới để khắc ta đúng không?!”

Giang Thâm vô cùng đáng thương nhỏ giọng: “Không có ạ…”

Ông lão ném quyển sách cho cậu: “Cút qua một bên xem đi!”

Giang Thâm lập tức cầm sách, rạo rực vui sướng chạy tới bên cạnh đọc.

Ông lão: “…”

Bởi vì sợ Lông Chó đột nhiên phát hiện mình đọc sách vũ đạo, Giang Thâm cố ý kẹp quyển truyện tranh bên dưới, đặt sách vũ đạo vào trong, mặt ngoài coi như không thấy được. Xác nhận mấy lần Lông Chó không thể nhìn thấy gì, Giang Thâm mới yên tâm nghiêm nghiêm túc túc lật sách xem.

Cũng không biết trải qua bao lâu, ông lão quay đầu lại nhìn cậu nhóc đang chăm chú đọc sách.

Giang Thâm đọc đến mê mẩn, không biết đọc được chuyện gì, một bên lật sách một bên hít mũi, viền mắt đỏ ửng.

Ông lão đẩy đẩy mắt kính, cười không ra tiếng, động tác nhẹ nhàng đến góc tường bật đèn bàn.

Ánh đèn chiếu sáng nửa bên mặt của Giang Thâm, lông mi tựa cánh bướm cùng khuôn mặt cậu hắt lên trang sách.


Mình mới phát hiện ra truyện này lọt top 10 ‘Nhân Khí Thưởng’ top đam mỹ 2018 hihi, Link cho bạn nào cần :>

2 Comments

  1. Ko biết nói gì chỉ biết cảm ơn 🥺🥺🥺

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: