Kinh cửu – Chương 6

Chương 6

Edit & Beta: Direct Kill

Sáng sớm Giang Thâm thức dậy, hai mắt đã sưng vù, cả người uể oai không có chút tinh thần nào, cậu với tay lấy quần áo mặc vào tử tế rồi chuẩn bị ra ngoài, đúng lúc này Đàm Linh Linh mở cửa tiến vào.

“Hử, con gặp ác mộng hả.” Cô nhìn kỹ hai mắt con trai, “Để mẹ lấy khăn ướt cho.”

Giang Thâm rầu rĩ “vâng” một tiếng, suy nghĩ chốc lát, lại tự mình xỏ dép lê đi ra ngoài.

Đàm Linh Linh chờ Giang Thâm rửa mặt xong, mới đưa khăn cho cậu, để cậu đắp lên hai mắt.

“Ba ra đồng rồi ạ?” Giang Thâm ngẩng đầu ngồi lên ghế nhỏ, tuy rằng tuổi cậu còn nhỏ, nhưng lại chăm lo rất nhiều việc, chỉ sợ ngày mùa cái lưng vốn không khỏe của Giang Lạc Sơn lại tổn thương thêm.

Đàm Linh Linh đang luộc trứng, nghe vậy cười rộ lên: “Không sao, nhà chúng ta mượn được máy gieo mạ rồi.”

Giang Thâm vén lên một góc khăn mặt, vui vẻ hỏi: “Mượn nhà anh Thụ Bảo ạ?”

“Mượn dì Hoa Nhi của con.” Đàm Linh Linh đợi trứng gà bớt nóng rồi mới đưa cho con trai, “Tự mình lăn đi, lăn xong thì ăn, đừng lãng phí.”

Tony đang ở trong sân sửa sang lại cái đuôi năm màu của mình, khí trời rất tốt, ánh mặt trời dịu nhẹ hắt xuống, Giang Thâm không cần đi gieo mạ nên không biết làm gì, cậu vừa dùng trứng lăn mắt, vừa vứt lạc cho Tony ăn, dường như Tony rất quý cậu, ăn uống no đủ, dựa vào bên chân cậu ngủ gật.

Chờ hai mắt không còn sưng nữa, Giang Thâm mới lấy trứng ăn, Tony tỉnh lại, mổ chút lòng đỏ trứng gà trong lòng bàn tay cậu.

“Ai!” Giang Thâm cầm hai cánh nó nhấc lên, “Sao mày có thể ăn trứng của chính con cháu mình được chứ?”

Đàm Linh Linh ở trong nhà nghe thấy, cười không ngừng: “Nó là con đực, không đẻ trứng được.”

Giang Thâm đau lòng nhìn nửa quả trứng bị Tony mổ hết.

Đàm Linh Linh thay đổi quần áo, chuẩn bị đi xuống đồng xem xét tình hình một chút, đi tới cửa lại quay đầu hỏi con trai: “Hôm nay con có đi hiệu sách nữa không?”

“Không ạ, hôm qua xem xong rồi.” Giang Thâm nghĩ đến ‘Nhị tuyền ánh nguyệt’ hôm qua vừa mới đọc, tâm trạng lại trùng xuống, cậu xoa xoa mặt, nói, “Con muốn dãn cơ.”

“Chà.” Đàm Linh Linh cúi người xuống hôn con trai một cái, “Thâm Thâm của chúng ta thật chăm chỉ.”

Trong nhà không phải phòng vũ đạo, không có thảm lót, sàn nhà Giang Thâm lại làm bằng xi măng thô ráp, cậu đành lôi chiếu ngủ ra, lót trên đất, thay đổi giày nhảy và quần.

Mấy chuyện như dãn cơ xoạc chân, Giang Thâm đã làm rất quen, trong đầu cậu thầm đếm theo nhịp, hai chân xoạc thành một đường thẳng, bụng và ngực dán chặt xuống chiếu.

Trong lớp vũ đạo trừ cậu ra, mấy cô bé chạc tuổi Tống Hân đều đã thành thạo đứng bằng ngón chân, không những thế Tống Hân thậm chí còn có thể hoàn thiện những bước nhảy cơ bản, cho nên mỗi khi cô Lâm dạy bài mới, đều cho Tống Hân lên làm mẫu.

Giang Thâm nhìn chằm chằm mũi chân của mình trong phút chốc, không nhịn được đứng lên, bày ra tư thế mũi chân chống đất.

Gương to được chuyển tới phòng Giang Thâm, hai tay cậu xoa eo, chân cong lên, dường như đang do dự nên đứng làm sao mới phải. Giang Thâm liếc nhìn gương, nghĩ đến bộ dạng Tống Hân lúc kiễng chân, hít một hơi thật sâu, cậu mở rộng cánh tay, đang định đứng lên, Tony trong sân đột nhiên dũng mãnh kêu lên một tiếng.

Lông Chó đứng ở trước cửa gọi: “Thâm Tử! Mau ra đây nhốt con gà này vào!!”

Giang Thâm: “…”

Cậu ôm mũi giày, thực sự đau đến thiếu chút nữa rớt nước mắt, không có cách nào khác đành phải tháo giày rồi nhét vào dưới đáy giường, vội vàng liếc mắt nhìn ngón chân tựa hồ không có chuyện gì, mới đổi dép lê khập khễnh đi ra ngoài.

Lông Chó ra sức ôm đầu chạy khắp sân tránh né. Tony từ khi về nhà Giang Thâm đã được nuôi dưỡng trở nên béo ú nu, thế nhưng cân nặng dường như không ảnh hưởng tới tinh thần của nó. Cậu chỉ thấy chiếc đuôi năm màu xẹt qua trước mặt, hận không thể giương cánh bay cao, nhảy dựng lên nhằm vào cổ Lông Chó mà mổ.

“Ngao! ! !” Lông chó hô to, “Giang Thâm! Cưng mau bắt nó đi! !”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn là chạy theo bắt Tony: “Sao anh lại đến nữa?”

Lông chó cách cậu rất xa, chỉ sợ con gà rừng kia sẽ động kinh lao đến lần nữa: “Anh đây không phải đến dẫn cưng đi xem cái máy gieo mạ to tổ chảng nhà anh sao.”

Giang Thâm: “Máy gieo mạ có gì hay mà xem.”

Lông Chó: “Thế cưng ở nhà làm gì?” Hắn cúi đầu liếc mắt nhìn, nhíu mày lại, “Chân bị sao vậy?”

Giang Thâm không chút nào để ý: “Em vừa bị vấp ngã.”

“Dẹp đi.” Lông Chó ấn cậu ngồi xuống sân, “Chảy cả máu kia kìa!”

Giang Thâm lúc này mới phát hiện móng chân cái bị gãy một ít, máu chảy không nhiều, Giang Thâm xoa một chút đã sạch sẽ, không cảm thấy đau lắm, cậu nắn thử xương ngón chân cũng không cảm thấy điều gì.

“Anh lấy hộ em cái bấm móng chân với.” Giang Thâm sai bảo Lông Chó.

Hiển nhiên Lông Chó ở nhà bị Thanh Linh Tử sai khiến quen rồi, không cảm thấy lấn cấn gì ngoãn ngoãn đi lấy cho Giang Thâm.

Giang Thâm ngồi dưới anh mặt trời lần lượt cắt hết móng chân, vừa cắt vừa hỏi Lông Chó: “Ba em đang lái máy hả?”

Lông chó vui mừng: “Ba cưng lái máy không tệ à nha, vốn Trần Lão Thực còn muốn giúp ổng chút, nhưng mà ra đến ruộng mới biết không cần nữa.”

Giang Thâm không tán thành nói: “Sao anh lại gọi thẳng tên chú vậy.”

Lông Chó bĩu môi: “Nhà anh chỉ có mẹ là thái thượng hoàng, địa vị Trần Lão Thực còn không bằng anh và Thanh Linh Tử.” Lông Chó giơ tay lên, duỗi ra năm ngón tay, thản nhiên đếm từng cái một, “Mẹ anh, em gái, đấu tranh xem ai nắm quyền —— còn anh và Trần Lão Thực.”

Giang Thâm cười thiếu chút nữa không nắm nổi cái bấm móng tay, Lông Chó thấy cậu vui vẻ mới thở phào nhẹ nhõm: “Hầy, hôm qua cưng khóc, là gặp phải chuyện gì hả?”

Giang Thâm ném bấm móng tay cho hắn: “Em đọc sách khóc thôi!”

“Cưng có bệnh hả.” Lông Chó ghét bỏ nói, “Đường đường là đàn ông con trai lại đọc truyện khóc.”

Giang Thâm: “…”

Buổi trưa ăn cơm xong, Giang Thâm muốn đi cung văn hoá, Đàm Linh Linh cố ý luộc cho cậu hai quả trứng mang đi: “Đói bụng nhớ ăn, giày nhảy mang chưa?”

Giang Thâm ngồi xổm trên đất, lôi giày nhảy từ dưới gầm giường ra: “Mang rồi.”

Cậu đeo túi trên vai, quần áo giày nhảy đều nhét hết bên trong, thuận tiện để nốt hai quả trứng gà: “Con đi đây!”

“Tiền lẻ!” Đàm Linh Linh nhắc nhở cậu, “Đi đường phải cẩn thận.”

Giang Thâm một đường chạy như bay, khi đi ngang qua hiệu sách trên trấn, thấy ông lão đang cúi đầu xem sách.

Giang Thâm gọi: “Ông ơi!”

Ông lão nâng kính lười biếng liếc nhìn cậu, đợi đến khi nhìn rõ là Giang Thâm, không thế nào bình tĩnh mà phất phất tay.

Giang Thâm vuốt vuốt tóc tai, biểu tình nghiêm túc, mở rộng hai tay, lấy chân phải làm trụ xoay một vòng, kết thúc còn khom lưng làm động tác chào cảm ơn.

Ông lão sửng sốt một chút, không nhịn được cười mắng: “Nhóc con, có phiền hay không vậy!”

Giang Thâm nhếch môi, cười đến nỗi không thấy mắt đâu, cậu cũng phất tay với ông, lúc này mới vội vã đuổi theo xe ô tô.

Vào tháng tư tháng năm, khí trời đã ấm áp hơn rất nhiều, Giang Thâm tiến vào phòng vũ đạo liền nhìn thấy khắp phòng được trang trí đẹp đẽ, các cô bé diện váy hoa giày búp bê màu sắc vô cùng rực rỡ, giống như những con bướm nhỏ.

Tống Hân nhìn thấy cậu đầu tiên, không hài lòng nói: “Sao cậu lại đen thế?”

Giang Thâm nhìn cánh tay mình, có chút ngượng ngùng: “Ở nhà phải làm nhiều việc, phơi nắng là chuyện đương nhiên.”

“Đen không dễ nhìn.” Có cô bé khác nói xen vào, “Cậu bôi kem chống nắng đi.”

Giang Thâm không hiểu hỏi: “Kem chống nắng là cái gì?”

Tống Hân đuổi cậu vào phòng thay đồ: “Tẹo nữa bôi cho cậu!”

Thời điểm cô Lâm tiến vào phòng học thì thấy Giang Thâm đang ngồi xếp bằng ở một góc, một đống nữ sinh vây quanh bôi bôi trét trét thứ gì đó lên mặt cậu, bé gái mười tuổi thì ngoài son môi mang trộm của mẹ cũng không biết thứ mỹ phẩm gì khác, Giang Thâm miệng, hai má, ngay cả mi tâm cũng bị bôi đỏ.

Cô Lâm dở khóc dở cười: “Đừng bắt nạt Giang Thâm, người ta là con trai.”

Các nữ sinh nói năng hùng hồn: “Nhưng cậu ấy đen quá, chẳng khác nào mấy tên con trai lớp bên cạnh.”

Cô Lâm kéo Giang Thâm lên, không biết cậu bị bôi kem chống nắng loại gì, cổ và mặt đối lập hoàn toàn: “Đi rửa đi.” Cô lấy trong túi xách nước và bông tẩy trang, “Đổ nước tẩy trang lên bông rồi lau sạch, sau đó rửa lại bằng nước.”

Giang Thâm chưa bao giờ dùng đồ vật thời thượng đến thế, ngay cả trên bàn trang điểm của Đàm Linh Linh cũng chưa từng thấy, cậu nghiêm túc nhớ kỹ các bước cô đã dặn, đi đến bồn rửa mặt thì bỗng thấy có người đứng đó.

Bạch Cẩn Nhất dáng dấp to cao, đang mở vòi nước rửa mặt, nhưng hai người đứng với nhau mới thấy hắn còn thấp hơn Giang Thâm một chút, chắc khoảng nửa đốt ngón tay.

Hắn lau mặt rồi đứng dậy, lông mày vừa thô vừa đen nhíu lại.

Giang Thâm không hiểu sao, có chút sợ hắn, chủ động giải thích nói: “Tớ đến rửa mặt…”

“Ai vẽ cho cậu?” Bạch Cẩn Nhất hỏi.

Giang Thâm há miệng, lúng túng đáp: “Các bạn nữ trong lớp vẽ.”

Bạch Cẩn Nhất khịt mũi: “Nương nương khang.” (ẻo lả)

Giang Thâm liếc mắt nhìn hắn, không thế nào cao hứng, trầm mặc đi mở vòi nước.

Bạch Cẩn Nhất không đi, Giang Thâm cũng không quan tâm đến hắn, tay chân vụng về tuân theo trình tự mở lọ nước tẩy trang rồi đổ lên miếng bông, bởi vì bồn rửa mặt không có gương, cậu chỉ có thể xoa bừa lên mặt.

“Má trái còn có.” Bạch Cẩn Nhất đột nhiên nói.

Động tác của Giang Thâm dừng một chút, do dự phút chốc, vẫn nghe lời lau qua.

“Bên phải.” Bạch Cẩn Nhất nói tiếp, “Dịch sang bên phải chút.”

Hắn mắng một tiếng, “Sao cậu lại đần như vậy.”

Giang Thâm: “…”

Bạch Cẩn Nhất cầm lọ nước tẩy trang trên tay đối phương, lấy thêm một miếng bông nữa, nhìn về phía Giang Thâm, không nhịn được nói: “Lại đây.”

Giang Thâm không quá tình nguyện: “Tự tớ làm được…”

Bạch Cẩn Nhất cười lạnh, hắn nghiêng đầu cắn xuống bao tay bên phải, ngậm trên miệng, lấy điện thoại di động ra, không nói hai lời chụp thẳng gương mặt của Giang Thâm, sau đó giơ bức ảnh đến trước mặt Giang Thâm.

Cũng không biết là Giang Thâm quá mức ăn ảnh, hay tay nghề Bạch Cẩn Nhất quá vững vàng, bức ảnh cư nhiên không chút nào mơ hồ, mọi chi tiết trên khuôn mặt đều rõ ràng, dấu son môi trên mặt Giang Thâm bị dây loạn khắp nơi, môi hồng răng trắng giữa mi tâm lại có một chấm đỏ, nhìn qua có chút thú vị.

Bạch Cẩn Nhất thu hồi điện thoại di động, không quan tâm Giang Thâm phản ứng như thế nào, đem găng tay ném qua một bên, cầm bông tẩy trang ấn lên mặt đối phương, nói: “Há mồm.”

Giang Thâm: “…”

2 comments

Gửi phản hồi