Kinh cửu – Chương 7

Chương 7

Edit & Beta: Direct Kill

Nước tẩy trang lạnh lẽo, nhưng bàn tay Bạch Cẩn Nhất cách một lớp bông lại ấm áp dễ chịu, kỳ thực hắn cũng chưa bao giờ làm chuyện này, nhưng dù sao vẫn thấy được, không giống Giang Thâm, lau lau quệt quệt mấy đường đã khiến mặt mình trở thành mặt hoa.

Giang Thâm bị người khác lau có chút nhột, “ha ha” cười hai tiếng.

Bạch Cẩn Nhất nhìn cậu: “Cười cái gì?”

Giang Thâm cảm thấy hơi e sợ, né tránh trả lời: “Ngứa…”

Bạch Cẩn Nhất liền cau mày: “Cậu sao lại yếu ớt như vậy.”

Giang Thâm không muốn bị người khác nói yếu ớt, vì vậy cậu đứng thẳng không nhúc nhích. Chờ Bạch Cẩn Nhất dùng bông tẩy trang lau mặt cho cậu xong, mới rửa lại bằng nước sạch, sau đó ngẩng đầu lên, kề sát mặt đến gần Bạch Cẩn Nhất hỏi: “Sạch chưa?”

Bạch Cẩn Nhất vừa mới đeo bao tay lại, thấy mặt cậu tiến lại quá gần, liền dùng tay nắm hai má cậu kéo ra xa. Giang Thâm đột nhiên không kịp chuẩn bị, cả khuôn mặt nằm trọn trong chiếc bao tay, mân mê miệng hỏi: “… Làm gì thế?”

Bạch Cẩn Nhất dường như cũng cảm thấy trêu đùa cậu rất thú vị, không thèm buông tay xuống, tiếp tục hỏi: “Cậu không đi tập múa?”

Giang Thâm hàm hồ trả lời: “Rửa xong mặt sẽ đi.”

Bạch Cẩn Nhất: “Cậu bao nhiêu tuổi?”

Giang Thâm: “Tháng sáu năm nay sẽ lên 9 tuổi.”

Bạch Cẩn Nhất: “Ồ.”

Giang Thâm liếc mắt nhìn hắn: “Cậu hình như còn nhỏ hơn tớ?”

“Ai nói.” Bạch Cẩn Nhất lúc này mới buông tay xuống, “Tôi cũng 9 tuổi rồi.”

Giang Thâm cười rộ lên, Bạch Cẩn Nhất tuy rằng nhìn rất hung ác, nhưng đối với người khác không phải là xấu, hắn ở trong hành lang chờ Giang Thâm thu dọn xong xuôi mới ra, hai người đi về phía phòng học. Bạch Cẩn Nhất dường như rất tò mò giày nhảy của cậu, vẫn luôn cúi đầu quan sát, cuối cùng rốt cục không nhịn được hỏi: “Cậu đi đôi giày này không cộm chân sao?”

Giang Thâm giơ chân lên: “Trước còn có chút không quen, đi lâu thì sẽ đỡ hơn.”

Bạch Cẩn Nhất liếc nhìn dưới chân cậu, không lên tiếng.

Giang Thâm dường như muốn nói chuyện với hắn thêm chút nữa, dù sao ở phòng vũ đạo chỉ có mình cậu là con trai, các nữ sinh dù có nhiều đề tài để bàn tán nhưng cậu cũng không thể gia nhập được, dù có yêu thích vũ đạo đến đâu, nhưng tại nơi rộng lớn thế này mà không có bạn chơi thật sự rất cô đơn.

Bạch Cẩn Nhất không nhiều lời, một đường đều im lặng nghe Giang Thâm nói tới nói lui, vừa đến cửa lớp quyền anh thì gặp phải một người từ trong phòng học đi ra, thấy Bạch Cẩn Nhất đi cùng với Giang Thâm liền ngẩn người.

“A, đi đâu thế?” Đối phương có vẻ lớn tuổi so với hai người, còn cao hơn Giang Thâm một cái đầu, “Cậu nhóc này là ai?”

Đây rõ ràng là đang hỏi Bạch Cẩn Nhất.

“Tiểu thiên nga lớp bên.” Bạch Cẩn Nhất trả lời, hắn nhìn về phía Giang Thâm, “Đi vào lớp học đi.”

Giang Thâm “Ồ” một tiếng, cậu nhìn về phía nam sinh cao hơn mình một cái đầu, đối phương cũng đang cúi đầu cười như không cười nhìn cậu.

Tống Hân đứng ở cửa lớp học gọi to: “Giang Thâm! Mau vào!”

Giang Thâm nhanh chóng chạy tới: “Đến đây.” Cậu vừa chạy vừa không nhịn được quay đầu lại, Bạch Cẩn Nhất dường như biết cậu sẽ quay đầu lại, nhíu mày.

Tống Hân lôi kéo Giang Thâm tiến vào phòng học, khẩu khí không chút nào cao hứng: “Không phải đã dặn cậu đừng tìm bọn họ chơi rồi sao.”

Giang Thâm trả bông và nước tẩy trang cho cô Lâm: “Đúng lúc gặp phải thôi, anh trai cao cao bên cạnh là ai vậy?”

Tống Hân nhỏ giọng thì thầm bên tai cậu: “Quán quân thiếu niên quyền anh thành phố, tên là Lại Tùng.” Suy nghĩ một chút, Tống Hân tiếp tục nói, “Anh ta lớn hơn mọi người ở đây, hình như học lớp 9, chớ đi chọc anh ta.”

Giang Thâm đáp lại một tiếng “Ừ”, lại bị các nữ sinh vây quanh thành một vòng. Cô Lâm thông báo hôm nay sẽ học bài mới, sau khi để học sinh tản ra làm nóng người, cô gọi Giang Thâm đến trước mặt, ôn hòa nói: “Hôm nay bắt đầu áp mũi chân, nếu khó chịu ở đâu thì cứ nói với cô.”

Giang Thâm như hiểu mà không hiểu: “Áp mũi chân là gì ạ?”

Cô Lâm giải thích: “Múa ba lê phải đứng bằng mũi chân, nhưng không phải ngay lập tức có thể đứng được.” Cô ra hiệu cho Giang Thâm nắm vững, nhấc một chân của cậu lên, “Cẳng chân kéo căng… Đúng rồi, mu bàn chân cũng thế.” Lòng bàn tay của cô nắm lấy mu bàn chân Giang Thâm, từ từ ấn các ngón chân vào với nhau, “Tiếp tục duy trì trạng thái, chịu đựng, tốt lắm.”

Giang Thâm kìm nén một hơi, dùng sức kéo căng mũi chân, cũng không biết kiên trì bao lâu, cô Lâm buông hẳn chân cậu ra.

“Em thật sự chịu đựng rất giỏi.” Cô nhìn cậu cười, “Nếu như khó chịu thì nói với cô.”

Giang Thâm đỏ mặt: “Không khó chịu…”

Cô Lâm lắc lắc đầu, ra hiệu cho Giang Thâm duỗi thẳng hai chân ngồi xuống: “Cởi giày ra.”

Giang Thâm ngoan ngoãn cởi giày, cô Lâm nhìn thấy ngón chân cậu thì “Ồ” lên một tiếng, “Ba ngón chân này làm sao vậy?”

Giang Thâm: “Hôm qua em bị vấp phải, không đau.”

Cô thở dài, hiếm thấy nghiêm túc nói: “Sau này đầu ngón chân chính là mạng sống của em, ngạn vạn cũng phải bảo vệ thật tốt.”

Giang Thâm liền vội vàng gật đầu, cậu tiếp tục làm theo lời của cô Lâm dạy lúc trước, dùng tay xoa bóp đầu ngón chân.

“Sau này mỗi ngày đều phải tập luyện như thế.” Cô Lâm nâng gót chân cậu lên, chậm rãi nói, “Về nhà ăn nhiều thịt gà, thịt bò luộc, không ăn đồ nhiều dầu mỡ, ít muối, ăn nhiều trứng gà, ăn ít đường, còn phải uống sữa tươi… Nhớ chưa?”

Giang Thâm nghe một lúc mới phản ứng được: “A?”

Cô bật cười: “Thôi, để cô nói chuyện với mẹ em.”

Buổi chiều Đàm Linh Linh đến đưa đồ ăn, cố ý đến phòng vũ đạo xem con trai luyện tập. Cô Lâm dùng máy tính xách tay mang theo, mở một đoạn vũ đạo ngắn của ‘Nhị tuyền ánh nguyệt’, dạy học sinh mấy động tác cơ bản.

Giang Thâm học rất nghiêm túc, hai cánh tay của cậu vừa mềm mại lại mạnh mẽ, khi xoay tròn có độ cong rất đẹp, luyện mấy lần, quả thật đã hình thành động tác cơ bản. Đàm Linh Linh đứng ở cửa sổ nhìn xung quanh phòng, không nhịn được cười rộ lên, cô bèn đi tới cửa, nhỏ giọng gọi mấy tiếng cô Lâm, đối phương nhìn thấy Đàm Linh Linh, bèn đi ra ngoài.

“Đây là mấy thứ rau củ trong nhà mới thu hoạch hôm nay.” Đàm Linh Linh nhiệt tình cầm túi rau củ trong tay đưa sang, “Cô Lâm lấy về nếm thử.”

Cô Lâm thực sự rất ngại ngùng: “Chị thật là, mỗi lần tới đây đều cho em nhiều đồ như thế, em thật sự rất ngại.”

Đàm Linh Linh: “Không ngại không ngại, Giang Thâm nhà chúng tôi còn phải nhờ cô chăm sóc cả.”

“Giang Thâm nghe lời như vậy, em có chiếu cố cũng cao hứng.” Vì để cho Đàm Linh Linh yên tâm, cô Lâm vẫn nhận lấy túi đồ, sau đó nói đến chuyện thức ăn dinh dưỡng của Giang Thâm, Đàm Linh Linh một mặt kinh ngạc: “Phải ăn nhiều như vậy?”

Cô Lâm dở khóc dở cười: “Cũng không phải ăn một bữa nhiều như vậy, chỉ là sau này chủ yếu ăn những món đó.”

Đàm Linh Linh nhíu lông mày suy tư, cô Lâm tiếp tục khuyên nhủ: “Khiêu vũ phải cần rất nhiều lực, ăn những thứ đó thì con trai tầm tuổi đang lớn như em ấy mới có thể lực và phát triển cơ bắp, Giang Thâm nhất định phải kiên trì.”

Buổi trưa chương trình học kết thúc, Giang Thâm liền chủ động lưu lại quét tước phòng vũ đạo, mỗi ngày cậu đều tranh thủ chút thời gian này luyện lại một lần kiến thức học được trong ngày, vừa đếm nhịp vừa nhảy theo, cuối cùng lúc đi lấy thùng đựng nước đi qua lớp quyền anh thì nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất.

Lại Tùng cũng ở đó, hai người đang so quyền với nhau, Lại Tùng cầm bảng chắn trên tay, Bạch Cẩn Nhất vung quyền tốc độ cực nhanh, âm thanh đánh vào bảng chắn nghe thật dọa người, còn những thứ khác, Giang Thâm xem cũng không hiểu, cậu vươn người ngó vào bên trong quan sát, Lại Tùng phát hiện ra cậu trước.

“Tiểu thiên nga.” Lại Tùng cười rộ lên sẽ để lộ ra hai chiếc răng khểnh, “Sao em lại tới đây?”

Bạch Cẩn Nhất quay đầu, khuôn mặt hắn nhễ nhãi mồ hôi, bèn dùng ống tay áo lau đi.

Giang Thâm: “Em dọn dẹp vệ sinh, giờ chuẩn bị đi đây.”

Lại Tùng đi tới mép đài, nửa người treo ở trên dây chắn, vẫy tay ra hiệu cho cậu qua đây.

Giang Thâm thả thùng nước xuống, chậm rãi đi tới.

Bạch Cẩn Nhất cầm chai nước uống, hỏi: “Chỉ một mình cậu.”

Giang Thâm tò mò nhìn bình nước của hắn: “Đúng rồi.”

Lại Tùng cười: “Em nhìn gì thế?”

Giang Thâm thật không tiện thu hồi ánh mắt, Lại Tùng hiểu được, trêu ghẹo nói: “Chưa từng thấy bình nước như vậy hả? Nhà Bạch Cẩn Nhất có rất nhiều tiền, uống nước cũng phải dùng nước có thương hiệu.”

Bạch Cẩn Nhất đạp hắn một cước: “Nói nhiều quá đấy.”

Lại Tùng không trốn tránh, cười mắng: “Anh là tiền bối của mày đấy, tôn trọng tý đi.”

Giang Thâm nhìn hai người ồn ào không chen nổi câu nào, một mình khô cằn đứng đó, Lại Tùng đột nhiên quan sát cậu: “Nhìn em, chắc gia cảnh cũng không giống nó nhỉ?”

Trên mặt Giang Thâm có chút nóng, thật ra thì giọng nói cậu vẫn mang chút khẩu âm, quần áo càng không thể nói là tốt, nhà cậu như thế nào trong lòng cậu rõ ràng, chỉ là chưa bao giờ suy nghĩ nhiều, cũng không cảm thấy nghèo có gì phải xấu hổ, nhưng bị Lại Tùng thẳng thắn hỏi như vậy, tình huống có chút không được tự nhiên.

“Em và Bạch Cẩn Nhất đều rất kỳ quái.” Lại Tùng cũng không có ác ý, hắn chỉ chỉ đối phương, “Có câu nói thế này, con nhà giàu không đánh quyền, con nhà nghèo không khiêu vũ, hai đứa thì lại trái ngược hoàn toàn.”

Bạch Cẩn Nhất nói: “Đã yêu thích thì tại sao không theo?”

Lại Tùng: “Nam sinh nhảy hồ thiên nga? Cậu nhìn thấy rồi?”

“Có, có.” Giang Thâm đột nhiên lắp bắp nói, “Em, em đã xem qua.”

Bạch Cẩn Nhất và Lại Tùng liếc nhìn nhau, ánh mắt đều rơi xuống trên mặt Giang Thâm.

Giang Thâm liền đỏ mặt, đặc biệt nghiêm túc nói: “Sau này, học xong, em sẽ nhảy cho hai người xem.”

3 comments

Gửi phản hồi