Chương 8

Edit & Beta: Direct Kill

Lời hứa lúc còn trẻ tuổi, là để dối người cũng là để dối mình, đạo lý này Giang Thâm khi đó chẳng hề hiểu. Tuổi cậu còn nhỏ, nghe người khác nói đến ‘Hồ thiên nga’, trong lòng mong mỏi một ngày bản thân mình có thể nhảy được, còn muốn nhảy cho hai người họ xem, chỉ nghĩ thế thôi đã thấy vui vẻ, ngay cả cảm giác đau đớn vì mỗi ngày phải tập luyện cũng không còn nữa.

Đàm Linh Linh sau khi trở lại liền phát sầu nghĩ cách làm sao để cung cấp đầy đủ dinh dưỡng cho Giang Thâm, suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt không nhịn được nhìn chằm chằm vào Tony trong sân.

Giang Lạc Sơn dở khóc dở cười: “Em mà động đến gà, chắc Thâm Tử sẽ khóc thét mất.”

Đàm Linh Linh gắt một tiếng: “Em xem một chút không được à.”

Giang Lạc Sơn suy nghĩ một chút, đề nghị: “Nếu không trước tiên đi hỏi chuyện sữa bò nhà ông Thẩm xem thế nào đã?”

Tuy rằng trên trấn chủ yếu sống bằng nông canh thủy sản, trao đổi buôn bán không phát triển lắm, nhưng cũng may gần trấn có một nhà máy sữa. Cha Thẩm Thụ Bảo là Thẩm Quốc Lương công tác ở đó, trước từng về trấn tuyên truyền qua một lần. Đàm Linh Linh quyết định đi tới nhà Thẩm gia, kết quả không gặp được Thẩm Quốc Lương, nhưng gặp được Lý Trác.

“Trác tỷ.” Đàm Linh Linh chào hỏi, “Hôm nay tan tầm sớm vậy?”

Thụ Bảo đi theo phía sau Lý Trác, năm nay hắn chuẩn bị lên cấp hai, lớn hơn 4 tuổi so với Giang Thâm.

Bây giờ trẻ con đều phát triển rất sớm, Thụ Bảo phát triển sớm nhất so với những đứa trẻ cùng tuổi, đã có chút bộ dạng của thanh niên, hắn chào hỏi hai tiếng “dì ạ” rồi trở về phòng mình.

Lý Trác pha trà mời Đàm Linh Linh: “Chị vừa đi đo mắt cho nó, cũng không biết nhìn cái gì, mà một mắt đã lên tới 2 độ rồi.”

Đàm Linh Linh “hầy” một tiếng: “Không phải chỉ có người thông minh mới đeo kính sao.”

“Quên đi.” Lý Trác vung vung tay, nở nụ cười, hỏi, “Thâm Tử nhà em đâu? Còn đang ở lớp tập nhảy?”

Đàm Linh Linh thở dài: “Cũng không phải.” Cô có chút khó khăn mở miệng, cuối cùng vẫn mặt dày cất tiếng: “Hôm nay em đến đây kỳ thực có chút chuyện muốn hỏi anh Thẩm. Anh ấy có thể giúp nhà em đặt sữa được không? Giang Thâm nó học múa, giáo viên nói, phải ăn thịt bò thịt gà, uống sữa tươi, ăn trứng gà… Chị cũng biết tình hình nhà em thế nào, đành phải nghĩ cách đặt sữa qua nhân viên công ty Song Hỉ xem có được ưu đãi hơn không.” Nói một hơi, Đàm Linh Linh thực sự ngại ngùng, mặt mũi đỏ hồng, đứng ngồi không yên, sau đó nhắm mắt nói, “Nếu thực sự không được, thì nhà em sẽ tự đặt, chỉ là sợ đặt xong, không giành được tiêu chuẩn…”

Lý Trác không nhịn được cắt ngang lời cô, cau mày nói: “Linh muội, em nói gì vậy.”

Đàm Linh Linh mím môi một cái, nửa ngày không lên tiếng, cuối cùng không nhịn được thở dài.

Lý Trác nói “Em chờ một chút” rồi đi vào phòng trong, cầm một quyển sổ đi ra, giúp Đàm Linh Linh điền thông tin vào đó, rồi nhẹ nhàng nói: “Ngày mai chị sẽ nhờ Quốc Lương mang tới công ty, tuần sau có thể bắt đầu nhận sữa, em chỉ cần đưa tiền cho nhân viên giao sữa là được.”

Hai mắt Đàm Linh Linh nóng lên, luôn miệng nói câu “Cảm ơn” nhưng vẫn cảm thấy không đủ, trước khi đi còn nói: “Tối nay em làm mì vằn thắn, đến lúc đó sẽ kêu Thâm Tử đưa tới, chị không được khách sáo đâu nhé.”

Lý Trác giận cô, vẫy tay đuổi khách: “Được rồi, được rồi, chính em mới đang khách sáo đó.”

Đàm Linh Linh đi rồi, tâm tình Lý Trác rất tốt thu hồi cuốn sổ, đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Thẩm Quốc Lương, Thụ Bảo đột nhiên từ trong phòng đi ra, liếc nhìn cửa: “Dì Đàm đi rồi ạ?”

“Đi rồi.” Lý Trác không coi là chuyện to tát, hỏi, “Con đi ra làm gì thế? Làm xong bài tập rồi hả?”

Thụ Bảo nâng kính vừa mới đi cắt, ngữ khí thản nhiên: “Làm xong rồi ạ, con đi lấy hộp sữa chua.”

Đầu bên kia điện thoại đã bắt máy, Lý Trác bị phân tâm: “Mình à… Ôi chao, sữa chua đang ở trong tủ lạnh, con hâm nóng lên hãy uống nhé.”

Thụ Bảo “Vâng” một tiếng, cầm sữa chua, tiện tay bỏ trên bàn sách trong phòng của mình.

Giang Thâm không biết mẹ mình đến nhà Thụ Bảo để đặt sữa, cậu vui vẻ bắt xe trở về nhà, khi đi ngang qua hiệu sách, ông lão gọi cậu lại.

“Gần đây học hành thế nào?” Ông ngậm tẩu thuốc hỏi.

Trên cổ Giang Thâm còn treo đôi giày nhảy, nhìn thấy ông lão mới nhớ phải cất vào trong túi: “Hôm nay cháu có thể đứng bằng mũi chân rồi, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, cô giáo nói vẫn còn phải tập luyện nhiều.”

Ông lão thở ra một hơi: “Vậy buổi tối thử áp mu bàn chân, đè vật gì lên đó rồi ngủ?”

“Đè lên ngủ không được.” Giang Thâm vẻ mặt đau khổ lè lưỡi một cái, “Hôm sau sẽ bị tê chân.”

Ông lão cười ha ha, lẩm bẩm một câu “Con trai con đứa mà luyện ba lê ba liếc cái gì, đến khổ.” Ông chỉ chỉ Giang Thâm: “Cháu chờ một chút.”

Giang Thâm ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài, ông lão xốc mành cửa khom lưng lấy thứ gì bên trong, sau lấy ra một đĩa DVD nói: “Cái này, về xem thử đi.”

Giang Thâm: “Đây là cái gì?”

Ông lão: “Trước không phải nói muốn xem hồ thiên nga bản nam sao, là cái này.”

Hai mắt Giang Thâm đều sáng lên: “Sao ông có thể tìm nó vậy? !”

Ông lão rất đắc ý: “Ông thì cái gì không có.”

Giang Thâm “Oa” một tiếng, lao đến ôm cổ ông, cọ cọ vào mặt của đối phương: “Cảm ơn ông nhiều!”

Ông lão ghét bỏ đẩy cậu ra: “Cọ cái gì mà cọ, cho thuê  đấy! Nhớ trả tiền!”

Giang Thâm ôm đĩa quang như ôm bảo bối về đến nhà. Đàm Linh Linh quả nhiên đang làm mì vằn thắn, nhìn thấy con trai về thì thúc giục: “Nhanh đi rửa tay thay quần áo, rồi mang mì đến nhà Thụ Bảo cho mẹ.”

“Đưa mì vằn thắn?” Giang Thâm hiểu hỏi, “Tại sao muốn đưa mì vằn thắn?”

Đàm Linh Linh “hừ” một tiếng: “Bảo con đưa thì con cứ đưa đi, sao nhiều lời như vậy.”

Giang Thâm gãi đầu một cái, ngoan ngoãn trở về phòng thay quần áo, cậu lấy đĩa DVD ra, cẩn thận từng li từng tí một thổi nhẹ, cầm đĩa lên ngắm nửa ngày, chậm rãi nhếch môi, nở nụ cười.

Đàm Linh Linh ở bên ngoài gọi: “Mau ra đây, con làm gì lâu thế?”

“Ra rồi ạ.” Giang Thâm đổi xong quần áo, cậu đi đến bên cạnh, nhìn Đàm Linh Linh cho mì vào trong túi, mẹ liếc nhìn cậu, đột nhiên hỏi, “Cười gì vậy, cao hứng như thế?”

Giang Thâm lập tức ngưng cười: “Không ạ.”

Đàm Linh Linh cũng không hỏi nhiều, đưa mì cho cậu: “Đi đưa đi, nhớ gặp người, phải chào hỏi đoàng hoàng.”

Thẩm gia cách Giang gia có chút xa, lúc Giang Thâm xách túi qua bờ ruộng bỗng nổi lên tính tình trẻ con, trời nóng nực nên cậu cởi hẳn giày ra, lội xuống ruộng bắt vài con cá trạch, cuối cùng đều thả đi.

Đi trễ một chút mới đến nhà Thụ Bảo, Giang Thâm liếc nhìn chân mình, xoắn xuýt trong phút chốc, đành phải đến con mương gần đó rửa sạch chân, sau đó mới đi giày, chưa đi vào trong sân đã cất tiếng gọi: “Chú Quốc Lương, dì Lý Trác, là cháu, Thâm Tử ạ.”

Thụ Bảo đi ra mở cửa cho cậu: “Mẹ em 10 phút trước đã gọi điện tới, đoạn đường này đi thật gian nan nha.”

Giang Thâm ngại ngùng nở nụ cười, Lý Trác và Thẩm Quốc Lương đều có ở nhà, cơm nước đã bưng lên bàn nên muốn mời cậu lại ăn cơm.

“Không trở về nhà ăn cơm mẹ cháu sẽ đánh gãy chân mất.” Giang Thâm ở bên ngoài vẫn sợ Đàm Linh Linh một chút.

Lý Trác không thể làm gì khác hơn để cậu về, nhưng vẫn bọc một hộp cơm cho cậu mang về: “Cho mẹ cháu cái này.”

Giang Thâm do dự một chút mới cầm lấy.

Khi trở về, Thụ Bảo chủ động đưa cậu ra đến đầu ruồng, Giang Thâm đang chuẩn bị đi, lại bị đối phương gọi lại.

“Thâm Tử.” Mặt trời phía tay cơ hồ đã không còn nhìn thấy, Thụ Bảo mang mắt kiếng mới, kính hơi thấp nên không nhìn rõ biểu tình, “Có phải em…”

Giang Thâm nghiêng đầu: “Gì ạ?”

Thụ Bảo há miệng, do dự dường như có lời muốn nói, cuối cùng lại buông tha lẩm bẩm một câu: “Thôi.”

Giang Thâm: “??”

Thụ Bảo: “Em chờ một chút.”

Giang Thâm “vâng” một tiếng, Thụ Bảo quay trở lại, trong chốc lát, ddax từ trong nhà chạy ra.

“Cho em.” Hắn đưa cho Giang Thâm một hộp sữa chua.

Giang Thâm trừng mắt nhìn: “Là sữa chua thật nè.”

Bình thường ngay cả sữa bò cậu cũng không được uống nhiều, chứ đừng nói là sữa chua, trứng gà thì khi cậu còn nhỏ nhà còn có gà thường được ăn, nhưng từ sau khi Giang Lạc Sơn bị đau lưng đều bán kiếm tiền hết.

“Vị trái cây.” Thụ Bảo nhấn mạnh một câu, “Em ăn đi.”

Giang Thâm đặc biệt cao hứng: “Anh Thụ Bảo là tốt nhất.”

Thụ Bảo cũng cười: “Trước đây anh đối với em không tốt?”

Giang Thâm đàng hoàng nói: “Trước đây anh không ít lần đánh em mà.”

Thụ Bảo: “…”