House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 9

Edit & Beta: Direct Kill

Bởi vì tháng 9 mới khai giảng, nên hiện tại Thụ Bảo và Lông Chó đều đang trong thời gian nghỉ hè. Tối đó Giang Thâm trở lại, Đàm Linh Linh mở hộp cơm Lý Trác đưa cho cậu, mới liếc mắt nhìn một cái thôi mũi đã bắt đầu chua xót, viền mắt không kiềm được đỏ lên.

Một con gà tơ luộc còn nguyên, Lý Trác còn cẩn thận đến nỗi để lại tờ giấy nhắn rằng mình không cho muối.

Bữa cơm hôm ấy của Giang Thâm phá lệ hoang phí được ăn hai cái đùi lớn, cả người cậu lâng lâng như bay. Cậu ăn xong cơm liền trở về phòng áp chân, suy nghĩ về chuyện nên mở miệng hỏi mượn máy tính Lông Chó như thế nào —— bởi vì Thanh Linh Tử học vẽ, nên ở trấn chỉ có hai anh em nhà này là có máy tính xách tay.

Giang Thâm kéo chân qua đỉnh đầu, chốc chốc lại nhón chân tập đứng, cậu rất mất tập trung, cứ vừa nghĩ ra một cách, lại cảm thấy không thỏa đáng. Giang Thâm thở dài, cậu mở rộng chân, thoải mái xoạc thành một đường thằng, nửa người áp sát mặt đất, mu bàn tay lót cằm.

“Hầy!” Giang Thâm thở dài.

Đàm Linh Linh ở bên ngoài gõ cửa: “Tắm đi, rồi ngủ sớm một chút.”

Giang Thâm ‘vâng’ một tiếng, cậu đứng lên, ngoài cửa Đàm Linh Linh đang cầm quần áo, thấy cậu đi ra, thúc giục cậu nhanh vào buồng tắm: “Ba đang ở bên trong, vào kỳ lưng cho ba.”

Giang Lạc Sơn đã lâu không cùng tắm với con trai, thấy Giang Thâm cầm khăn mặt tiến vào, liền “Khà khà” nở nụ cười.

Ba cậu ngồi ở trên ghế nhỏ, đưa lưng về phía Giang Thâm, hỏi: “Hình như có vẻ trắng hơn lúc trước ha?”

Giang Thâm liếc nhìn cánh tay của chính mình, làm ướt khăn rồi đặt lên vai Giang Lạc Sơn: “Ít phơi nắng ạ, con nói cho ba nghe, ở lớp vũ đạo nhiều bạn trắng hơn con lắm.”

“Người ta là con gái.” Giang Lạc Sơn quay đầu lại cười, “Con trai thì trắng làm gì.”

Giang Thâm ngây thơ trả lời: “Đẹp trai ạ, lớp bên cạnh có một bạn học quyền anh, người ta trắng lắm, cũng rất dễ nhìn.”

Giang Lạc Sơn thuận miệng hỏi: “Quen được bạn mới rồi ?”

“Bọn con mới nói được mấy câu…” Giang Thâm suy nghĩ một chút, trên tay tăng thêm chút lực, bóp lưng cho Giang Lạc Sơn, “Có được tính là bạn bè không ạ?”

Giang Lạc Sơn được xoa bóp thoải mái, híp mắt, qua loa hừ hừ nói: “Tính, đương nhiên tính… Dịch qua bên kia một chút, mạnh nữa đi.”

Mỗi buổi chiều đều phải đến cung văn hóa tập luyện, nhưng buổi sáng Giang Thâm cũng không dám ngủ nướng, sáng sớm cậu đã dậy để dọn ổ gà, may mà hiện tại chỉ có mình Tony, rác thải phải dọn cũng ít đến mức đáng thương.

Thân là một con gà, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Tony cực kỳ điều độ, bình minh 5 giờ đã dậy, luyện cổ họng một tiếng, 6 giờ đi bộ, nửa giờ sau ăn điểm tâm, 7 giờ chờ Giang Thâm đến, 8 giờ bồi cậu luyện tập.

Đợi Giang Thâm tập luyện các kiến thức cơ bản xong, Lông Chó sát vách cũng mò sang, Miêu Hoa Nhi đã chuẩn bị điểm tâm cho hắn, một nửa cất vào hộp, nửa còn lại Lông Chó cầm trên tay chuẩn bị ăn.

Thụ Bảo ở trong sân chờ hắn, thấy người đi ra vừa đi vừa ăn, chán ghét nói: “Mày không thể ăn xong mới sang hả?”

Lông Chó dửng dưng như không: “Nhiều thứ như vậy, mày mù hả.”

Thụ Bảo đương nhiên không mù, chỉ là lười đến để ý đến hắn, hai người cùng nhau đi tìm Giang Thâm, Tony ở trước cửa nhà cậu, Lông Chó sống chết không chịu đi vào, gân cổ lên gọi: “Thâm Tử!”

Giang Thâm “Ơi” một tiếng, trong miệng ngậm bánh trứng đi ra, thật ra cậu sớm đã ăn điểm tâm, chỉ là luyện tập xong bụng lại đói, vì vậy nài nỉ Đàm Linh Linh nướng cho cậu một chiếc bánh ăn cho đỡ đói.

Thụ Bảo vẫy vẫy tay với cậu: “Sao ăn ít như thế?”

Giang Thâm ra sân, cản Tony đang nhìn chằm chằm người ở bên ngoài, Tony hiển nhiên rất không cao hứng, nhìn Lông Chó “Ục ục” hai tiếng.

“Sáng sớm đã ăn cháo rồi.” Giang Thâm ở trước mặt Thụ Bảo tương đối thành thật.

Thụ Bảo không lên tiếng, hắn chọc chọc Lông Chó: “Mày đưa trứng với sữa cho Thâm Tử đi.”

Lông Chó một đầu toàn dấu chấm hỏi: “Thế tao ăn bằng cái gì?”

Thụ Bảo trực tiếp đọat lấy, nhét vào trong tay Giang Thâm: “Không phải vừa nãy mày kêu nhiều sao, vừa vặn để Thâm Tử ăn hộ cho.”

Lông Chó: “…”

Giang Thâm cầm trứng và sữa trên tay, không biết có nên ăn hay không, Lông Chó vung tay lên, lành làm gáo vỡ làm muôi nói: “Ăn đi ăn đi.”

Giang Thâm: “Không thì anh ăn trứng đi?”

Lông Chó hung tợn cắn răng: “Cho cưng thì ăn đi!”

Thụ Bảo: “Ăn đi, em đang ở tuổi lớn mà.”

Lông Chó lườm hắn một cái: “Cơ thể ông đây cũng đang phát triển.”

Thụ Bảo cười nhạo, rất không khách khí: “Mày á, đợi não dài ra đã.”

Ở nông thôn trò chơi của trẻ con nói ít không ít mà nhiều cũng không phải, quanh đi quẩn lại có mấy trò, tỷ như mùa xuân đi tìm trứng, mùa hè bắt cá, trời thu đào mạch môn, mùa đông chơi nặn tuyết, nói thế nào cũng cảm thấy vui vẻ, không đến nỗi giống đám chó hoang không có trò gì chơi.

Nhà Lông Chó có đầm cá lớn nhất trấn, ba hắn Trần Lão Thực sáng sớm đã đến đó trông coi, Lông Chó dẫn bọn Thụ Bảo đến đó, lưới đánh cá cũng đã gần thu.

Thanh Linh Tử chân trần ngồi trên bờ đê, thấy Giang Thâm thì nhanh nhẹn đứng lên: “Thâm Tử!”

Giang Thâm còn chưa kịp đáp lại, Lông Chó đã vọt tới: “Thanh Linh Tử em đi giày vào cho anh!”

Thanh Linh Tử bĩu môi không cao hứng: “Nóng như vậy ai đi làm gì.”

Lông Chó không nghe lý do: “Vậy em cũng phải đi vào!”

Thanh Linh Tử thực sự thấy mình xui xẻo vì có một ông anh trai đáng ghét, tính khí còn hay quản đông quản tây, xụ mặt ngồi xuông, Lông Chó khom lưng cầm giầy đi vào cho em gái, Thanh Linh Tử trốn mấy lần mà không thể tránh thoát.

“Đừng nhúc nhích.” Lông Chó nắm mắt cá chân nhỏ, “Chân con gái không thể để lạnh, em hiểu không?”

Thanh Linh Tử tức giận nói: “Anh có phải ba đâu, dông dài cái gì.”

Lông Chó đi giầy cho nhỏ xong, kéo người đứng lên: “Cách xa nước một chút.”

Thụ Bảo khuyên nhủ: “Được rồi, Thanh Linh Tử hiếm khi đến đây, để cho nó chơi đùa một chút.”

Lông Chó không vui nói: “Không phải em gái mày, mày không lo là đúng rồi.”

Thụ Bảo cười mắng: “Tao không lo chỗ nào?” Hắn nhìn về phía cô nhóc, “Thanh Linh Tử, có muốn anh dẫn đi bơi không?”

Khuôn mặt Thanh Linh Tử đỏ lên, vừa định đáp ứng, lại bị ông anh rắc rối kéo đi.

Lông Chó cảnh cáo chỉ chỉ Thụ Bảo: “Đừng nói bừa, Thẩm Thụ Bảo, mày đừng hòng chiếm tiện nghi em gái tao!”

Cuối cùng chỉ có Giang Thâm chơi cùng Thanh Linh Tử ở trên đê, khuôn mặt cô nhóc tràn đầy oán giận nhìn chằm chằm nửa người trên của Lông Chó cùng Thụ Bảo đang ngâm mình trong nước, hai người này không biết đang bắt cái gì, hô to gọi nhỏ ngươi truy ta đuổi.

“Sao cậu không đi xuống?” Thanh Linh Tử thu tầm mắt lại, ấp úng hỏi cậu.

Giang Thâm kỳ thực cũng muốn chơi, thế nhưng để chân trần mà lội xuống nước rất dễ bị tổn thương, cậu vẫn nhớ kỹ lời cô Lâm nói “Phải coi đầu ngón chân như sinh mệnh”, coi đó như thánh chỉ, hận không thể treo ở sau gáy.

Thanh Linh Tử thở dài như người lớn, nhăn mũi: “Lông Chó thật đáng ghét.”

“Cũng không có…” Giang Thâm suy nghĩ một chút, nói tốt thay Lông Chó, “Anh ấy vừa mới cho tớ trứng và sữa để ăn sáng.”

Thanh Linh Tử cười khúc khích, chế nhạo cậu: “Cho cậu đồ ăn cậu đã nói tốt giúp người ta, Giang Thâm sao cậu dễ bị lừa như vậy?”

Giang Thâm đương nhiên không cảm thấy bản thân mình dễ dụ, nhưng lý do Thanh Linh Tử nói cậu không phản bác được, cuối cùng cũng chỉ có thể lấy “Dân dĩ thực vi thiên” để an ủi mình.

Rất nhanh đã tới buổi trưa, Thụ Bảo và Lông Chó hiển nhiên vẫn chưa chơi đủ nên không có ý muốn lên bờ, Giang Thâm có chút không kịp đợi, đứng lên nói với Thanh Linh Tử: “Mình về trước đây, bạn giúp mình nói với hai anh ấy một tiếng.”

Thanh Linh Tử gật gật đầu, bày ra bộ dáng cái gì cũng hiểu: “Cậu muốn đi cung văn hóa luyện múa?”

Giang Thâm buồn bực, lắp bắp nói: “Cậu, sao cậu biết?”

Thanh Linh Tử coi như chuyện đương nhiên: “Mẹ mình nói.” Nhỏ liếc mắt nhìn Giang Thâm, cười rộ lên, “Yên tâm đi, mình sẽ không nói cho người khác.”

Giang Thâm bối rối: “Cũng không phải…” Lời nói phân nửa, cậu cẩn thận nhìn xung quanh một chút, nhỏ giọng cường điệu lại một lần, “Tuyệt đối đừng nói với ai nhé.”

Thanh Linh Tử cười chết ngất: “Thật sự không nói, anh mình là tên thô kệch không não, ổng thì biết cái gì.”

Giang Thâm chạy xuyên qua cánh đồng, lúa trong ruộng đang đến thời kỳ phát triển nhanh nhất, mọc lên mơn mởn, đã cao đến eo người, Giang Thâm nhảy qua một bờ ruộng bên kênh mương, dang rộng cánh tay, lá lúa nhẹ nhàng mềm lại lướt qua lòng bàn tay cậu.

Đàm Linh Linh cầm giày nhảy, đạp xe đạp trên đường nhựa, ở đằng xa gọi cậu: “Chạy chậm một chút! Cẩn thận ngã!”

Ngày hè ánh mặt trời chói chang, trải rộng khắp nơi, phủ kín cả cánh đồng lúa.

Trên bờ ruộng gió nóng thổi tung mái tóc của Giang Thâm, cậu nhếch môi, hai tay triển khai, nhảy một đoạn Pas chasse đơn giản đi tới trước mặt Đàm Linh Linh, cuối cùng thậm chí còn xoay một vòng, khom lưng cúi chào.

“…” Đàm Linh Linh dùng giày ném cậu, “Nhìn con thoải mái quá ha.”

Giang Thâm cười ha ha, cậu treo giày lên cổ, chuẩn bị chạy đi chờ xe, lại bị Đàm Linh Linh gọi với, đưa cho cậu hộp cơm: “Cầm lấy cái này.”

Giang Thâm tiếp nhận, quơ quơ, nghe tiếng lăn qua lăn lại: “Cái gì vậy ạ?”

Đàm Linh Linh: “Hai quả trứng, khi nào đói thì ăn.”

Khi Giang Thâm chạy tới phòng vũ đạo, các nữ sinh vẫn chưa đến hết, cô Lâm đang giúp Tống Hân áp chân, thấy cậu thì vẫy vẫy tay: “Đến?”

Giang Thâm trực tiếp ngồi dưới đất thay giày: “Tới rồi ạ.” Cậu cúi đầu nhìn Tống Hân, nhỏ đang ép ngang chân, vẻ mặt không thể gọi là cao hứng chống đỡ cằm, uể oải liếc nhìn cậu một cái.

“Làm sao vậy?” Giang Thâm ngồi bên cạnh nhỏ.

Tống Hân: “Phiền, cùng ba mẹ mình cãi nhau.”

Giang Thâm hỏi: “Sao lại cãi nhau?”

Tống Hân nói: “Khai giảng tớ phải lên sơ nhị học rồi, sợ không có thời gian, tớ nói muốn tiếp tục học múa, ba mẹ liền mất hứng.” Nhỏ hừ một tiếng, “Mình cũng có vui gì đâu.”

Nhỏ nhìn Giang Thâm: “Cậu khai giảng lên lớp mấy?”

Giang Thâm: “Lớp ba.”

Tống Hân thở dài, có chút ước ao: “Vậy cậu còn có thể luyện thêm ba năm nữa, thật tốt.”

“Lên sơ trung không thể luyện sao?” Giang Thâm không rõ, “Cậu không phải đang tiếp tục học sao, nhảy tốt như vậy.”

Tống Hân nở nụ cười, kỳ thực nhỏ cũng mới chỉ mười hai mười ba tuổi, thế nhưng nụ cười lại như người lớn.

“Cậu không hiểu.” Tống Hân nói, suy nghĩ một chút, dường như cảm thấy mình cũng nói không rõ ràng lắm, đành phải qua loa, “Sau này cậu sẽ hiểu.”

Động tác cơ bản của ba lê không ít, Giang Thâm vừa học còn phải vừa lấy bút ghi, không viết chữ thông thường mà đều dùng chữ phiên âm thay thế, lúc nào ôn sẽ viết lại. Cô Lâm biết thói quen này của cậu, cho nên nói cũng chậm, phần lớn các nữ sinh đã học quen rồi sẽ giúp cậu ôn tập, cho nên lượng vận động của Giang Thâm thường gấp ba bốn lần người khác.

Cậu ra không ít mồ hôi, mệt không nói, nhưng nam sinh tuổi này rất nhanh dói bụng, thừa dịp thời gian nghỉ ngơi, Giang Thâm liền lén lén lút lút đi ra ngoài cầm cả hộp trứng mẹ đã chuẩn bị để ăn.

Đang ngồi trong hành lang lột vỏ trứng, cửa phòng quyền anh đối diện liền mở.

Bạch Cẩn Nhất cả đầu bù xù, người nóng hổi đi ra.

Giang Thâm mới bóc được một nửa, ngẩng đầu, khẽ nhếch miệng nhìn hắn.

“…” Bạch Cẩn Nhất như tượng gỗ bị quần áo quấn chặt bắt đầu chỉnh sửa đầu tóc, hắn đi tới, đặt mông ngồi bên cạnh Giang Thâm.

“Cậu ăn gì thế?” Hắn hỏi.

Giang Thâm tiếp tục công tác bóc vỏ trứng, nhếch môi nở nụ cười với cậu: “Ăn trứng.”

Bạch Cẩn Nhất “Ồ” một tiếng, nhìn cậu lột vỏ trứng.

Giang Thâm rất nhanh đã bóc xong một quả, không biết sao, như có quỷ thần xui khiến nghĩ tới câu nói của Giang Lạc Sơn “Đương nhiên tính là bằng hữu”, do dự nửa ngày, khách khí hỏi: “Cậu có muốn ăn không?”

Bạch Cẩn Nhất nhướn mày, trầm mặc một lát, lời ít ý nhiều nói: “Muốn.”

“…” Giang Thâm thật sự là đau lòng đưa trứng cho hắn.

Bạch Cẩn Nhất hai miếng đã ăn hết, chưa lau miệng xong, còn có chút ghét bỏ: “Đây là trứng gì vậy? Sao lại nhỏ thế?”

Giang Thâm nghiêm mặt không muốn nói chuyện cùng hắn, yên lặng đem quả trứng còn lại trong hộp giấu ra sau lưng.

4 thoughts on “Kinh cửu – Chương 9

Gửi phản hồi