Kinh cửu – Chương 12

Chương 12

Edit & Beta: Direct Kill

Cứ phút khoảng 40 phút sẽ có một chuyến xe từ nông thôn vào thành phố, đi đến nơi khoảng hơn 2 giờ, đây không phải lúc đông người nhất, bình thường Giang Thâm và Đàm Linh Linh đến thành phố vào buổi sáng sớm, địa phương cậu đi cũng không nhiều, chỉ ghé vào mấy trung tâm mua sắm để sắm đồ cho dịp lễ tết.

Thụ Bảo và Lông Chó dù sao cũng nhiều tuổi hơn cậu, sang đường không cần phải nói, còn lôi cậu từ nơi này sang nơi khác toàn địa phương Giang Thâm không biết.

“Đừng sợ.” Lông Chó vỗ lưng cậu trấn an, “Chúng ta có mang tiền mà.”

Giang Thâm oan ức: “Em mang không nhiều lắm.”

Lông Chó: “Sợ cái gì, có Thụ Bảo ở đây rồi.”

Thụ Bảo quay đầu lại: “Hai đứa chúng mày rì rầm cái gì đấy?”

Lông Chó lập tức phản biện: “Không phải nói đi đến trung tâm thương mại hả, sao lại đến siêu thị Sơn Mỗ làm gì!”

“Đi trung tâm thương mại đắt bỏ mẹ ra” Thụ Bảo là con người thực tế, “Nhưng siêu thị Sơn Mỗ này cũng không rẻ đâu.”

Trong thành phố chỉ có một siêu thị Sơn Mỗ, dành cho hội viên, trong đám bạn chơi với Giang Thâm chỉ có mình Thụ Bảo là có thẻ thành viên, đương nhiên đó là thẻ của Lý Trác. Cả bọn kỳ thực giống như con ruồi không đầu chẳng biết mua cái gì, nói cho cùng trẻ con tầm tuổi này là thực tế nhất, cái gì cũng không sánh nổi bằng đồ ăn ngon.

Thực phẩm nhập khẩu trong siêu thị chiếm diện tích tương đối lớn, Lông Chó và Giang Thâm ngồi xổm trước quầy hàng, hai người nhìn chằm chằm vào gian hàng bày bán chocolate phía trên không chớp mắt.

Thụ Bảo đi một lượt rồi vòng trở lại, phát hiện hai người vẫn đang ở chỗ cũ.

“…” Thụ Bảo, “Mua một hộp đi.”

Lông Chó và Giang Thâm “Vèo” một cái đồng thời quay đầu lại, ánh mắt như tia laser chiếu đến.

Thụ Bảo thở dài, ngồi xổm xuống cùng hai người, hỏi: “Muốn mua gì?”

Giang Thâm và Lông Chó đồng thời chỉ tay vào chocolate, hiếm khi cả hai tâm đồng ý hợp như thế.

Không thể không nói Giang Thâm vẫn còn biết nghĩ, chỉ chọn loại chocolate Dove rẻ nhất, còn Lông Chó thì không phải nói, bộ dạng xăm xăm định chọn Ferrero SpA cho vào giỏ.

Thẩm Thụ Bảo đen mặt, cắn răng nói: “Ferrero SpA thì tự mày đi mà mua!”

Lông Chó kinh hãi méo hết cả mặt: “Mày bất công quá vậy!”

Thụ Bảo: “Mày cũng không phải không có tiền!”

Nói đến chuyện tiền nong, giọng nói Lông Chó chợt xìu xuống, đưa đẩy nửa ngày mới chậm rì rì nói: “Gì có, tao chuẩn bị mua đồ cho Thâm Tử dùng đây…”

Giang Thâm dẩu miệng, đại khái cũng không hiểu vì sao chuyện lại rơi trên người mình, đến khi hiểu ra mới thấy xúc động, đặc biệt yêu thương nhìn Lông Chó, gọi một tiếng: “Anh Lông Chó…”

Biểu tình của Lông Chó phải nói là đặc biệt phức tạp, nhịn nửa ngày vẫn không chịu được, nói: “Gọi anh là được rồi đừng chèn thêm biệt danh vào.”

Giang Thâm do dự nửa ngày, quyết định tặng chocolate cho Bạch Cẩn Nhất, với khả năng hiện giờ của cậu nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa một hộp Dove, nhưng các cụ có câu của ít lòng nhiều, cùng lắm thì sau này sẽ tặng thêm mấy hộp.

Sau khi mua xong ba người còn cố ý đi đến khu hoa quả xem dâu tây, cả đám tỉ mỉ quan sát một phen, quả nhiên dâu tây ở đây nhìn chung đều to hơn dâu tây nhà trồng, Lông Chó giựt giây: “Mua ít cho cưng nếm thử nhé?”

Giang Thâm méo miệng: “Có vẻ đắt lắm…”

Lông Chó: “Anh mua cho cưng mà.”

Hắn lấy hộp đựng để Thụ Bảo cầm, quay đầu liền đi chọn quả, Giang Thâm tuy rằng thèm dâu tây, nhưng không thừa tiền đến nỗi tự dưng mua ăn, nếu mặt dày bám theo Lông Chó thì lương tâm bất an, vì vậy dứt khoát đi đến gian hàng khác xem có đồ gì mình mua được không.

Thụ Bảo và Lông Chó chọn xong hoa quả, lúc quay đầu lại nhìn không thấy bóng dáng Giang Thâm đâu sợ hết hồn, may là cậu đi không xa, lúc sau, Thụ Bảo đã thấy Giang Thâm ở quầy bán giày.

Giang Thâm ngồi xổm trước giá để giày, trong tay cầm hai đôi giày múa ba lê, dường như đang cân nhắc điều gì đó, bộ dạng suy tư hiếm thấy, giữa chân mày nheo thành một dúm, Lông Chó theo bản năng muốn đi gọi cậu: “Thâm tử…”

Thụ Bảo chợt kéo người, đột nhiên hỏi: “Mày còn bao nhiêu tiền?”

Lông Chó không hiểu ra sao: “Làm gì vậy?”

Thụ Bảo nhấc cằm: “Mua cho Thâm Tử đôi giày múa ba lê.”

“?” Lông Chó đầu óc mơ hồ, “Mua giày múa cho nó làm gì? Xỏ đi cấy hả?”

Thụ Bảo mặt lạnh uy hiếp hắn: “Mày còn muốn chép bài tập không?”

Lông Chó: “…”

Thụ Bảo: “Còn nữa đừng để nó phát hiện tao với mày cố ý mua cho nó đấy.”

“Mày có bị bệnh không? !” Lông Chó muốn điên rồi, “Nói hai đứa trộm hả?!”

Thụ Bảo suy nghĩ một chút: “Mày cứ nói mày mua nhầm đi.”

Lông Chó rốt cục hiểu rõ: “Nói cho cùng thì là do tao có bệnh hả?!”

Cuối cùng Giang Thâm vẫn không nỡ lòng bỏ tiền ra mua giày. Tính toán số tiền còn lại sau khi mua hộp chocolate, tâm trạng của Giang Thâm hơi trùng xuống, lúc xếp hàng tính tiền cũng không có chú ý hai ông anh đi cùng mua thứ gì.

Khi trở lại trên xe, Lông Chó liền mở hộp chocolate của mình ra ăn, lúc đưa cho Giang Thâm đột nhiên diễn sâu “Oa” một tiếng: “Chết mịa, tao mua nhầm đồ rồi!”

Thụ Bảo rất biết phối hợp với tình hình lại gần xem: “Mua nhầm cái gì?”

Lông Chó lôi từ trong túi ra một đôi giày múa, quái gở nói: “Sao tao lại mua cái này vậy!”

“…” Thụ Bảo đối với loại kỹ năng diễn siêu việt này hiển nhiên vẫn chưa thể tiếp thu, đưa tay ra, hung hăng véo sau lưng hắn một cái, Lông Chó ăn đau thiếu chút nữa kêu ra tiếng, quay đầu lườm Thụ Bảo một cái, sau đó mới mới bày ra vẻ mặt bình thường.

Lần này, đến phiên Giang Thâm trở nên luống cuống, cậu thật sự không biết tại sao đôi giày nhảy mà mình vừa ý lại ở trong túi mua sắm, cậu dường như không tin liền cúi đầu lật qua lật lại giày để xác nhận, ngẩng mặt lên, vừa hoang mang vừa vui mừng nhìn hai người.

Lông Chó bị Giang Thâm nhìn đến nóng mặt cả, ho khan một tiếng cố ý nói: “Siêu thị không cho trả hàng, giày này xem như vô dụng, khéo tao phải ném đi mất.”

Giang Thâm nhanh tay túm lấy, tha thiết nói: “Em, cho em đi, em cần nó.”

Lông Chó cố ý hỏi cậu: “Cưng cần nó làm gì?”

“…” Giang Thâm không nói ra được lý do, gấp đến mức mồ hôi chảy đầm đìa, dường như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cậu liền móc từ trong túi ra chút tiền còn sót lại, nhét vào trong tay Lông Chó, “Coi như em mua lại đôi giày này, số tiền đưa tạm cho anh, sau này em nhất định sẽ trả đủ.”

Lông Chó cau mày: “Cưng làm gì thế.” Hắn có chút tức giận, đẩy tiền trở lại, “Giày anh cho thì cầm lấy, bắt cưng trả tiền làm gì, xem thường anh hả?”

Giang Thâm nhất thời không biết nói gì, đầu óc vắt cạn để nghĩ từ: “Không phải, em…”

“Được rồi.” Thụ Bảo cười gỡ rối, “Giày này đưa cho bọn anh cũng vô dụng, nếu em muốn thì cầm lấy đi, còn em dùng làm gì…” Hắn dừng một chút, giơ tay gõ gõ đầu Giang Thâm, “Cho em là cho em, bọn anh không hỏi nguyên nhân.”

Thời điểm Trần Mao Tú về đến nhà, Trần Thanh Linh đang phác thảo tranh vẽ, thấy anh trai vào cửa cũng lười chào hỏi, làm bộ dường như mình không nhìn thấy.

Lông Chó cầm hộp dâu tây mang đi rửa sạch sẽ, để vào trong tô, đưa tới bên cạnh Thanh Linh Tử, cố ý hung dữ nói: “Có muốn ăn không?”

Nửa ngày sau Thanh Linh Tử mới như địa chủ nhân nhượng trước nô lệ, dùng tay nhón một quả bỏ vào trong miệng: “Anh mua hả?”

Lông Chó cũng ăn một quả: “Đi siêu thị Sơn Mỗ.”

Thanh Linh Tử không nhịn được trợn mắt, oán giận nói: “Thế mà không rủ em…”

Lông Chó hất cằm lên chỉ chỉ bức tranh: “Không phải em còn phải nộp bài tập hả.”

Thanh Linh Tử bĩu môi không phản bác, tỉ mỉ dùng màu xanh mướt tô lên cánh đồng lúa, Lông Chó ở bên cạnh nhìn một phút chốc, đột nhiên hỏi: “Anh mua cho Thâm Tử đôi giày múa.”

“Hả?” Thanh Linh Tử sợ hết hồn, “Anh biết hả?”

Lông Chó híp mắt, hiếm khi thông minh đột xuất: “Thế em biết gì rồi?”

Thanh Linh Tử không nghi ngờ hắn: “Giang Thâm đang học múa ba lê.” Biểu tình của cô nhóc còn rất ngưỡng mộ, “Em có đi đến cung văn hoá nhìn cậu ấy vài lần, Thâm Tử rất cố gắp, áp chân kéo gân, em nhìn mà đau thay, nhưng cậu ấy một tiếng cũng không kêu than, bộ dáng khi múa cũng rất đẹp mắt.” Thanh Linh Tử như người lớn thở dài, bỏ bút xuống nói, “Nếu mà không học vẽ em cũng muốn đi học ba lê.”

Lông Chó tức giận nói: “Thôi đi, em được nâng như nâng trứng ấy, có chịu được khổ không?”

Thanh Linh Tử: “…”

Lông Chó bưng bát dâu tây chuẩn bị ra khỏi nhà, mới đi hai bước liền quay đầu lại dặn dò: “Đừng nói cho Thâm Tử chuyện anh biết nó học múa nhé, con cún đó da mặt mỏng đến đòi mạng.”

Phía bên ngoài sân, Thẩm Thụ Bảo tay cầm theo một giỏ trứng gà đang chuẩn bị mang tới Giang gia, đúng lúc chạm mặt với Trần Mao Tú, hai người đều nhất thời có chút sửng sốt.

Thụ Bảo mở miệng trước: “Mày đi đâu vậy?”

Lông Chó bĩu môi nói: “Mang dâu tây sang cho Thâm Tử.” Hắn liếc nhìn cái rổ, “Nhiều trứng không?”

Thụ Bảo cúi đầu liếc mắt nhìn, cười nói: “Tầm 60 quả, đủ cho Thâm Tử ăn một tháng.”

Lông Chó gật gật đầu: “Lần sau đến lượt tao.”

Thụ Bảo nhíu mày, hai người giống như ngầm hiểu ý nhau đều không vạch trần chuyện này, đi được nửa đường, Lông Chó không nhịn được hỏi: “Mày biết chuyện này từ lúc nào?”

Thụ Bảo ngẫm nghĩ: “Chắc sớm hơn mày mấy tháng.”

Giọng nói Lông Chó chua loét: “Tên nhóc kia tự nói cho mày hả?”

“Làm gì có.” Thụ Bảo bật cười, “Tính tình của Thâm Tử không phải mày cũng không biết, nó không muốn bị người khác đối xử khác thường cũng không muốn phiền toái người khác, chịu ủy khuất chịu khổ chưa bao giờ nói nhiều một câu, chuyện như vậy nó căn bản sẽ không đem ra khoe khoang.”

Lông Chó không nói lời nào, hắn vừa đi vừa đá cục đất dưới chân, buồn bực nói: “Sau này tao sẽ để dành bữa sáng cho nó.”

Thụ Bảo có chút ghét bỏ: “Không cần tới mày, tao đã cho nó rồi, một ngày uống hai cốc sữa là đủ, uống nhiều dạ dày không tiêu hóa được.”

Lông Chó không vui: “Chỉ mày làm người tốt, lại làm lâu như vậy, thành ra người anh trai như tao thật giống như bắt nạt nó.”

Thụ Bảo hư hỏng nở nụ cười: “Cho nên chuyện mua giày tao mới nhường cho mày mà.”

Đàm Linh Linh biết con trai đi siêu thị Sơn Mỗ, cho nên khi nhìn thấy hộp chocolate trên bàn không ngạc nhiên lắm. Xem như là lần đầu tiên Giang Thâm cùng các bạn bè vào thành phố, mặt mày hưng phấn đến đỏ hồng, cậu đổi đôi giày nhảy mới, ở trong phòng luyện thử mấy động tác cơ bản.

Đàm Linh Linh không nhịn được chọc cậu: “Nhìn con mẹ đẹp trai quá.”

Giang Thâm không nỡ cởi giày ra, coi như là bảo bối kiểm tra đi kiểm tra lại, đôi giày cũ cậu cũng không nỡ lòng vứt đi, giữ lại để luyện tập khi ở nhà.

“Giày là anh Lông Chó mua nhầm.” Giang Thâm rõ ràng mười mươi nói cho mẹ mình biết, “Anh ấy không chịu để con trả tiền…”

Đàm Linh Linh trầm ngâm một phen: “Vậy con đưa Lông Chó thứ gì?”

“Đưa cái gì đây…” Giang Thâm chăm chú suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên cao hứng: “Có! Con có thể giúp anh ấy chép bài tập!”

Đàm Linh Linh dở khóc dở cười: “Này cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.”

Giang Thâm không quan tâm chuyện đó tốt hay không tốt, cậu thấy chủ ý này rất được, cho nên khi Lông Chó cùng Thụ Bảo đến tặng đồ, thái độ Giang Thâm đặc biệt nghiêm túc lại tích cực: “Anh Thụ Bảo, anh cho em mượn bài tập, em giúp Lông Chó chép!”

Từ trước đến giờ luôn chiếm hết tiện nghi không bao giờ chịu thiệt -Thẩm Thụ Bảo cả đời cũng không nghĩ tới, có ngày mình lại phải chịu thiệt thòi trước Trần Mao Tú, mà nguyên nhân là do Giang Thâm.

Nhưng bất luận là thiệt thòi hay tiện nghi.

Đều như dòng nước nóng.

Tràn vào lòng mỗi người.

2 comments

Gửi phản hồi