Kinh cửu – Chương 13

Chương 13

Edit & Beta: Direct Kill

Kim cửu ngân thập, vụ mùa còn chưa có tới, trẻ con trong thôn đã phải rục rịch đi học. Giang Thâm giúp Lông Chó chép bài tập hè suốt đêm, ngày hôm sau ngồi trên xe ngủ gật cả đoạn đường, Thụ Bảo lén lút nhét bình sữa vào trong ba lô của cậu, Trần Mao Tú không cam lòng yếu thế cũng bỏ hai quả trứng vào.

Trần Thanh Linh ở bên cạnh cau mày nhìn, đánh thức Giang Thâm dậy.

Giang Thâm xoa mắt, mê man nhìn nhỏ, Thanh Linh Tử móc từ trong túi ra kẹo thỏ trắng, hỏi: “Cậu có muốn ăn không?”

Giang Thâm gật đầu, cậu vui vẻ cầm kẹo, đặc biệt cảm động nói: “Thanh Linh Tử là tốt nhất.”

Thanh Linh Tử nở nụ cười xinh đẹp, đặc biệt đắc ý nhìn lướt qua Thụ Bảo và Lông Chó, hai ông anh chua xót trong lòng nhưng lại không thể nói toạc ra, lườm nhỏ một cái, Lông Chó còn xem thường “Hừ” một tiếng.

Ăn xong kẹo Giang Thâm đem giấy gói cẩn thận thu lại, cậu cầm cặp sách giúp Thanh Linh Tử, dựa vào ghế ngồi lại bắt đầu ngủ.

Tuy nói là mới đi học, nhưng dù sao cũng học lớp ba tiểu học, trẻ con tám, chín tuổi năng lực tiếp nhận rất nhanh. Giang Thâm cao hơn các bạn cùng tuổi, được thầy giáo sắp xếp ngồi ở gần cuối lớp, Thanh Linh Tử ngồi phía trước, quay đầu lại nháy mắt với cậu. (Ở đây Giang Thâm lên lớp 3 mới đi học, chắc vì nhà không có điều kiện)

Ngày thứ nhất lên lớp không quá mức mới mẻ, đại khái là bởi vì ở nhà tự do quen rồi, bỗng nhiên Giang Thâm bị bắt quy củ ngồi mỗi tiết 40 phút nên có chút không thích ứng được. Đợi mãi chưa đến giờ cơm cậu liền không nhịn được như quân nhân đào ngũ, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, cũng không biết có phải do ngày đầu tiên khai giảng hay không, trên sân thể dục có có một nhóm người đang dàn dựng và luyện tập tiết mục, tuy rằng người thổi nhạc không ra gì, nhưng nhịp điệu rất được, Giang Thâm nâng cằm vừa nghe vừa chỉ huy dàn nhạc trong đầu, chân đặt dưới ghế cũng không thành thật, mở ra lại chụm vào, lên lên xuống xuống.

Người cổ vũ thổi bài “Cừu vui vẻ”, Chân Giang Thâm không nhịn được nhún nhảy theo tiết tấu, có lẽ là quá say sưa, Giang Thâm vẫn không phát hiện giày mình gõ xuống nền nhà phát ra tiếng động to đến thế nào, ngay cả giáo viên đang giảng bài cũng phải ngừng lại nhìn cậu.

Thanh Linh Tử nhỏ giọng gọi: “Thâm Tử! Thâm Tử… Giang Thâm!”

Giang Thâm “Rầm” một cái đá phải bàn, cậu sợ hết hồn, luống cuống tay chân đỡ lấy chồng sách thiếu chút nữa rơi xuống.

Thanh Linh Tử: “…”

Giáo viên đang giảng bài thấy thế cười rộ lên: “Lên lớp còn muốn múa hát?”

Khuôn mặt Giang Thâm đỏ bừng, lúng ta lúng túng không biết nên giải thích thế nào.

Thầy giáo phất phất tay: “Được rồi, nghiêm túc nghe giảng nào.”

Thật vất vả mới đến buổi trưa, Thanh Linh Tử dẫn theo Giang Thâm đi nhà ăn lấy cơm, trường tiểu học và trường cấp hai, cấp ba đều dùng chung nhà ăn nên đặc biệt lớn, Giang Thâm đang đứng xếp hàng, liền nghe thấy tiếng Lông Chó từ xa gọi tên mình.

Cậu quay đầu lại, Thụ Bảo cũng đang vẫy tay: “Em mua xong thì đến đây ngồi!”

Giang Thâm “Vâng” một tiếng.

Cơm của Thanh Linh Tử đã được Lông Chó lấy cho, chờ Giang Thâm thật vất vả bỏ đến, ba người đã ăn được hơn nửa, Trần Mao Tú nhìn lướt qua khay cơm của Giang Thâm, thịt lợn xào rau, cà chua rang trứng, có rất nhiều cơm, nhưng đồ ăn chỉ có hai món.

Thanh Linh Tử cắn đũa quay sang hỏi: “Cậu không mua thêm hả?”

“Quá đắt…” Giang Thâm hàm hồ nói, “Ăn trứng gà cũng được rồi.”

Thẩm Thụ Bảo không nói nhiều, gắp đùi gà ở trong bát mình sang cho Giang Thâm: “Anh lấy nhiều, em ăn hộ anh cái này.”

Giang Thâm mở to mắt: “Là đùi gà đấy!”

“Đùi gà thì làm sao.” Thụ Bảo làm bộ xem thường, “Cũng không phải chưa từng ăn.” Hắn chỉ chỉ đống xương trong khay cơm, “Anh ăn xong rồi.”

Giang Thâm nhíu nhíu mày, cậu dùng đũa đâm thịt, liền ngẩng đầu nhìn Thụ Bảo nói: “Anh Thụ Bảo, em giúp anh rửa bát.”

Vừa dứt lời, Lông Chó bên cạnh lập tức gắp phần cốt lết của mình cho cậu: “Thế thì thuận tay rửa luôn giúp anh nhé!”

Giang Thâm: “…”

Thanh Linh Tử ngồi bên cạnh vừa liếm nắp sữa chua, vừa quở trách Giang Thâm: “Cậu nói xem có phải cậu tự tìm rắc rối cho mình không, hai người bọn họ cho cậu ăn cái gì thì cứ cầm lấy, không phải khách khí.” Nói xong nhỏ liền đưa hộp sữa chua cho Giang Thâm, “Này.”

Giang Thâm cười: “Bát cậu đâu?”

Thanh Linh Tử như là chuyện đương nhiên nói: “Lông Chó rửa rồi.”

Giang Thâm thở dài: “Anh cậu đối xử với cậu cũng thật tốt.”

“Ồ ——” Môi Thanh Linh Tử mím thành một đường, run lên nói, “Chớ đem tớ và tên ngu ngốc kia ở cùng một chỗ, quá buồn nôn.”

Giang Thâm không đồng ý: “Nào có ai nói anh trai mình như vậy.”

“Đấy là cậu không biết thôi.” Thanh Linh Tử tức giận nói, “Trần Mao Tú mới đi học đã bắt đầu đi theo cái nhóm người cà lơ phất phơ trong trường học nghịch ngợm, nhưng đó không phải trọng điểm trọng điểm là tớ nhiều lần thấy Trần Mao Tú trốn học đi ra ngoài hát karaokeTV.” Thanh Linh Tử nhăn mũi, có chút hung ác nói, “Tớ đây, xem thường ổng!”

“Lông Chó không phải người như vậy.” Giang Thâm không tin, “Anh ấy chỉ có chút ham chơi thôi.”

Thanh Linh Tử hừ một tiếng, cắn ống hút sữa chua lầm bầm: “Không tin thì thôi… Lần sau cho cậu nhìn thấy cậu sẽ hiểu.”

Buổi chiều học xong, Giang Thâm lại vội đến phòng vũ đạo, Thanh Linh Tử đuổi theo trong hành lang, nhất quyết nhét hộp sữa chua vào trong ba lô cậu.

“Đói bụng nhớ uống nha.” Như là sợ cậu từ chối, Thanh Linh Tử lại cường điệu một câu, “Đấy là hộp của Lông Chó, ổng bị hội chứng không dung nạp lactose nên không thể uống!”

“…” Giang Thâm trong lòng suy nghĩ cái gì là “hội chứng không dung nạp lactose”? Sao Thanh Linh Tử lại biết những từ ngữ thời thượng như vậy nhỉ?

Tiểu học và trung học cùng nhau nên trường học chiếm diện tích không nhỏ, Giang Thâm chạy qua toàn bộ sân luyện tập mới có thể chạy đến cổng trường. Trung học tan học có vẻ muộn hơn một chút, Thẩm Thụ Bảo còn ở lại CLB huấn luyện, hắn dừng bóng lại, giơ tay lên bên miệng hô to: “Thâm Tử! Đừng chạy nhanh quá!”

Giang Thâm vừa chạy vừa phất tay, cậu không kịp nói chuyện, đón gió chạy như bay, cặp sách trên vai lên xuống theo từng bước chạy. Cậu chạy qua sân thể dục, xuyên qua sân trường, hoa mây màu tím rơi đầy trên bả vai cậu.

Bác bảo vệ trông cửa thấy thế cười ha hả, lớn tiếng nói: “Chạy cái gì mà chạy! Cẩn thận ngã!”

Giang Thâm chạy ra cổng trường, bỗng nhìn thấy Trần Mao Tú cùng một đám người ngồi xổm bên cạnh cửa hàng tạp hóa gần trường, Lông Chó trong miệng còn ngậm kẹo que. Hắn nhìn thấy Giang Thâm sợ hết hồn: “Đã tan học rồi?”

Giang Thâm chưa từng thấy bạn bè ở trường của Lông Chó, nhìn trang phục hình như cũng không phải người trong trường, cậu nắm chặt quai đeo cặp sách, đàng hoàng nói: “Em phải đến cung văn hóa.”

“Há, cũng đúng.” Trần Mao Tú móc một cây kẹo mút đưa cho cậu, “Cưng mau đi đi, nhanh không trễ giờ.”

Giang Thâm cầm lấy kẹo, không có lập tức đi ngay, cậu liếc mắt nhìn đám người phía sau Trần Mao Tú: “Lông… Mao Tú, anh không lên lớp hả?”

Lông Chó dường như muốn đuổi cậu đi: “Anh lập tức trở lại đây.”

Giang Thâm vội vã đuổi theo xe, nhưng vừa chạy vừa không nhịn được quay đầu lại, Lông Chó đã đi về phía đám người kia, đối phương dường như còn hỏi một câu: “Ai vậy?”

Lông Chó ngữ khí qua quýt bình bình: “Con nhà hàng xóm, tao nhận lời chiếu cố…”

Giang Thâm sau khi lên xe cũng không vội, cậu giống như phát ngốc, nghĩ về Lông Chó, lại nghĩ đến lời Thanh Linh Tử đã nói, trong đầu tựa hồ không chứa nổi quá nhiều thông tin nên hỗn loạn thành một đống, ngay cả khi đến bến đỗ trước cung văn hóa cũng thiếu chút nữa không xuống.

Phòng múa đã có không ít người tới, Giang Thâm nhìn một vòng lại không tìm được Tống Hân, bèn đi hỏi cô Lâm.

“Đi học rồi, Tống Hân muốn học bù.” Cô Lâm ra hiệu cho học sinh bắt đầu áp chân làm nóng người, cô nhìn về phía Giang Thâm hỏi, “Em cũng đi học rồi?”

Giang Thâm gật đầu: “Em học lớp ba.”

Lâm lão sư cười: “Nhanh lắm, nháy mắt một cái em lại lên cấp hai luôn.”

Giang Thâm: “Lên cấp hai không thể học múa ạ?”

Lâm lão sư ngẩn người: “Ai nói với em thế?”

“Lúc trước Tống Hân từng nói qua.” Giang Thâm áp người xuống sàn nhà.

Xương cốt cậu vừa mềm vừa dẻo, sau khi tập xong những động tác cơ bản, cả người còn cong hơn cung tên, cô Lâm giữ eo cậu, giúp cậu luyện tập.

“Tống Hân bây giờ vẫn còn chưa xác định.” Cô Lâm nói, “Em ấy rất thích múa, nên hẳn có thể tiếp tục kiên trì.” Nói xong, cô nhìn về phía Giang Thâm, “Em thì sao, yêu thích bộ môn này không?”

“Thích ạ.” Giang Thâm nghiêm túc gật gật đầu, cậu không do dự nói, “Em muốn tiếp tục học múa.”

Cô Lâm không nói gì, khẽ thở dài, trên mặt tràn đầy vẻ ôn nhu, cuối cùng cũng chỉ nhẹ xoa đầu Giang Thâm.

Bạch Cẩn Nhất luyện xong khóa huấn luyện dây kéo mới xuống đài nghỉ ngơi, hắn cầm khăn mặt che kín đỉnh đầu, mồ hôi tí tách từ trên trán rơi xuống, Lại Tùng lấy nước uống tăng lực cho hắn, vừa mới mở nắp bình, liền nhìn thấy Giang Thâm ở phía sau cửa dáo dác ngó vào trong tìm kiếm.

“Thiên nga nhỏ.” Lại Tùng gọi cậu, “Em học xong rồi hả?”

Giang Thâm có vẻ không muốn tiến vào: “Bạch Cẩn Nhất đâu anh?”

Bạch Cẩn Nhất lôi khăn mặt trên đầu xuống, hắn sửa lại tóc tai một chút, không thế nào bình tĩnh: “Gì đó?”

Giang Thâm nhìn thấy hắn dường như rất vui vẻ: “Cậu ra đây.”

Bạch Cẩn Nhất ném khăn mặt cho Lại Tùng, một mình đi ra ngoài.

Giang Thâm giấu bàn tay ở sau lưng, biểu tình thần bí: “Trước tiên cậu hãy nhắm mắt lại.”

Bạch Cẩn Nhất nhíu đôi lông mày sắc bén: “Thật phiền phức.” Nhưng nói là thế, hắn vẫn ngoan ngoãn khép mi lại.

Giang Thâm cẩn thận từng li từng tí một nâng hộp chocolate Dove, giơ lên trước mặt Bạch Cẩn Nhất: “Mở mắt đi.”

Bạch Cẩn Nhất: “…” Hắn nhắm một con mắt, mắt còn lại khẽ hé ra.

Giang Thâm cười he he: “Chocolate – Do – ve! Tặng cho cậu!”

Bạch Cẩn Nhất không lên tiếng, hắn nhìn chiếc hộp, mặt trên ghi giá 54 đồng 8 hào vẫn chưa thèm xé đi, Giang Thâm cười lên nhìn vừa ngu ngốc vừa ngây thơ, bộ dạng như kiểu tôi đã đưa cả thế giới cho cậu đó, kiêu ngạo khiến người ta nhức nhối.

“Cậu nếm thử đi.” Giang Thâm giục hắn, “Ăn ngon lắm.”

Bạch Cẩn Nhất thuận ý cậu xé ra một viên bỏ vào trong miệng, hắn liếc nhìn đối phương: “Cậu muốn ăn không?”

“Tớ không ăn.” Giang Thâm kiên định nói, “Mua cho cậu mà.”

Bạch Cẩn Nhất: “Miệng cậu sắp chảy nước ra rồi kìa.”

Giang Thâm sợ hãi vội vàng lau mồm.

Bạch Cẩn Nhất cười gằn một tiếng, hắn nhàn nhạt nói: “Lừa cậu thôi.”

Giang Thâm: “…”

Lại Tùng nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất cầm một hộp chocolate lớn tiến vào thì kinh ngạc: “Ai đưa cho mày vậy? Thiên nga nhỏ?”

Bạch Cẩn Nhất gật đầu: “Ừ.”

Lại Tùng: “Oa, ngọt ngào quá đi, nhưng mà thứ này mày không được ăn nhiều đâu, hàm lượng đường quá cao.”

Bạch Cẩn Nhất liếc nhìn hắn một cái, lười phản ứng, đi vào bên trong tìm tủ của mình.

Lại Tùng vẫn bám theo không tha: “Cho anh một ít đi, anh gánh bớt giúp mày.”

Bạch Cẩn Nhất coi như không nghe thấy, mở tủ nhét hộp chocolate vào.

Lại Tùng suy sụp quan sát: “Làm gì vậy, hẹp hòi thế, ăn một viên cũng không được?”

“Không được.” Bạch Cẩn Nhất đóng cửa tủ, rồi khóa luôn lại, quấn dây chìa khóa quanh cổ tay mình, “Thiên nga nhỏ mua cho em ăn, là chỉ có mình em được ăn, hiểu không?”

One comment

Gửi phản hồi