House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 14

Edit & Beta: Direct Kill

Chưa tới trung tuần tháng mười, Giang gia rốt cục cũng bước vào vụ mùa. Ruộng lúa vàng óng cùng với những bông lúa trĩu hạt, tựa như một tấm thảm lụa trải khắp thị trấn. Giang Thâm học xong vội vội vàng vàng chạy về nhà, đang định đi ra ruộng giúp đỡ thì bị mẹ gọi lại.

“Không phải đi.” Đàm Linh Linh lấy nước nóng cho cậu ngâm chân, “Dì Thẩm đang mượn máy gặt nhà chúng ta, ba con chưa ra đấy đâu, đau lưng không làm được.”

Giang Thâm hiện tại đã có thể đứng bằng đầu ngón chân, ngày thường ăn uống đầy đủ, thân thể bắt đầu phát triển cơ bắp, chỉ là cả ngày đều phải đứng luyện tập, mắt cá chân rất dễ bị sưng, Đàm Linh Linh sợ tổn thương gân cốt, mỗi lần về đến nhà đều bắt cậu đi ngâm chân, xoa bóp.

Mẹ vừa bóp chân giúp cậu vừa hỏi: “Hôm nay luyện cái gì?”

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Học Battement Tendu Jeté ạ.”

“Đó là cái gì?” Đàm Linh Linh cười rộ lên, “Tên thật kỳ quái.”

Giang Thâm giải thích: “Chỉ là đá chân ngang thôi ạ.” Cậu vừa nói vừa mô phỏng theo động tác, kết quả nước rửa chân bị hắt tứ tung.

“…” Đàm Linh Linh lau mặt, tay đánh vào cẳng chân cậu, mắng, “Không được nghịch!”

Giang Thâm cười he he nửa ngày, rồi tự cầm khăn lông lau sạch chân, Đàm Linh Linh đem nước rửa chân đi đổ, khi trở về nói với cậu: “Lát nữa con sang nhà dì Thẩm mang Tony về.”

Giang Thâm: “Sao Tony lại sang đấy? Không phải Lông Chó sợ nó nhất sao?!”

Đàm Linh Linh nói: “Hôm trước Thanh Linh Tử nói muốn nuôi gà con, nên mượn Tony sang phối giống, ai ngờ nó ở cùng đám gà mái nhà dì Thẩm vui đến quên trời quên đất, còn giúp nhà dì ấy ấp trứng đó.”

Giang Thâm: “…”

Sinh hoạt của Tony cũng thật muôn màu muôn vẻ, còn biết giúp đỡ gà nhà người ta ấp trứng, khi Giang Thâm sang thì thấy con gà trống hoa nhà mình đang nằm trong ổ gà ấp trứng, bộ dạng người lạ chớ tới gần, Lông Chó và Thanh Linh Tử đều ngồi xổm ở bên ngoài, biểu hiện vừa sợ hãi vừa chờ mong.

Giang Thâm mang sủi cảo Đàm Linh Linh gói sang, Miêu Hoa Nhi nhất định muốn cậu ở lại ăn cơm, vì thế gọi điện thoại cho mẹ cậu.

“Mẹ cháu đồng ý rồi, để dì đi nấu cơm.” Sau khi Miêu Hoa Nhi cúp điện thoại, xoa nhẹ đầu Giang Thâm, “Muốn ăn cái gì? Tối nay để dì làm món thịt kho tàu, chiêu đãi cháu.”

Giang Thâm ngượng ngùng nói: “Cháu…”

Miêu Hoa Nhi: “Muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, không thể để thằng Lông Chó ăn hết được.”

Lông Chó ở bên ngoài nghe được loáng thoáng, không phục nói với vào: “Sao mẹ thiên vị vậy!”

Miêu Hoa Nhi mắng hắn một câu: “Nhìn gà của mày đi!”

Giang Thâm cũng đi tới sân, cúi người xuống gọi một tiếng: “Tony?”

Tony nghe thấy giọng nói của cậu nên có chút phản ứng, rõ ràng nó nhận ra người, vỗ cánh mấy cái, còn kêu ục ục.

“Nha!” Thanh Linh Tử kích động kéo tay anh trai, “Anh xem anh xem, em thấy trứng rồi!”

Lông Chó giơ ngón trỏ lên “Xuỵt” một cái: “Tính khí Tony dữ dằn, đừng dọa nó.”

Thanh Linh Tử lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Giang Thâm hiếm khi nhìn thấy Thanh Linh Tử nghe lời Lông Chó như vậy, cậu nhỏ giọng hỏi một câu: “Sắp nở chưa anh?”

Lông Chó: “Không biết, bên dưới có hai quả trứng, anh đều đã nhìn qua, chắc sẽ có gà con.” Hắn chỉ chỉ vào con gà mái bên cạnh, “Bên kia còn một nửa trứng nữa, chờ Tony ấp xong em có mang gà con về không?”

Giang Thâm cũng rất chờ mong được nhìn thấy gà con, đương nhiên cao hứng đồng ý, ba người cứ vậy say sưa nhìn gà ấp trứng, mãi đến tận khi Miêu Hoa Nhi gọi đi ăn cơm, mới bất đắc dĩ ma ma chít chít đi rửa tay ngồi vào bàn.

Thanh Linh Tử ăn cơm vẫn còn chú ý đến gà con, ăn được một nửa, đột nhiên nói với Miêu Hoa Nhi: “Sau này con sẽ không ăn thịt gà nữa.”

Miêu Hoa Nhi sửng sốt một chút: “Sao vậy?”

Thanh Linh Tử bĩu môi: “Gà con đáng yêu lắm.”

Lông Chó đùa nhỏ: “Vậy em cũng đừng ăn trứng nữa, trứng nở ra gà mà.”

Thanh Linh Tử dường như không nghĩ tới còn dây dưa đến trứng nữa, mở to hai mắt vừa khiếp sợ vừa bi thống, cuối cùng chút đau xót trong lòng vẫn bị hiện thực đánh bại, ủy khuất nói thầm: “Muốn ăn trứng…”

Miêu Hoa Nhi vừa bực mình vừa buồn cười, vỗ đầu hắn: “Đừng bắt nạt em nữa.”

Lông Chó né tránh ma trưởng, gào họng thanh minh: “Con bắt nạt nó lúc nào?! Nói sự thật cũng không cho nói!”

Giang Thâm không nhịn được cười rộ lên, thấy cậu cười Thanh Linh Tử cũng cười, Lông Chó ở đối diện che đầu lườm hai người một cái.

Ăn xong cơm Giang Thâm giúp Miêu Hoa Nhi thu dọn bàn ăn, Lông Chó muốn xuống ổ gà bắt Tony ra cho Giang Thâm mang về, nhưng vừa tiến vào đã nhụt chí không dám, đành phải đợi Giang Thâm tự mình xuống lấy, nhìn thấy Tony thật sự không cao hứng, Giang Thâm ngồi xổm ở bên cạnh, sờ sờ cánh của nó.

“Chúng ta về nhà đi.” Giang Thâm nói, cậu cẩn thận bê cả gà cả trứng đặt vào trong rổ, Tony đập cánh, muốn bảo trì cân bằng, tìm được tư thế liền nằm im.

Nói thật, một con gà lại thêm hai quả trứng, trọng lượng này không tính là nhẹ, Giang Thâm bất đắc dĩ chỉ có thể ôm rổ trước ngực, Lông Chó đứng ở phía xa, chỉ sợ lại gần quá sẽ bị Tony tính khí thất thường mổ một cái.

“Cái thói quen nói chuyện với gà của cưng nên sửa đi.” Lông Chó dẫn Giang Thâm về nhà, “Chiều cái gì thì chiều chứ đừng chiều một con gà.”

Tony bỗng quay đầu sang nhìn hắn.

“…” Lông Chó ngậm miệng.

Giang Thâm không nhịn được cười, ôm rổ nâng cao, để đầu Tony cọ vào cổ mình, phát ra tiếng xột xoạt.

“Anh Lông Chó.” Giang Thâm ngẩng đầu lên, cậu nhìn Trần Mao Tú, đột nhiên nói, “Lần trước em đi cung văn hoá, nhìn thấy anh ở cửa trường học… Những người kia là ai? Anh thật sự trốn học đi chơi hả?”

Trần Mao Tú có chút nghẹn họng: “Nói bao nhiêu lần, gọi anh là được rồi đừng thêm Lông Chó vào, nghe chối tai lắm.” Hắn cào cào tóc mái, có chút kiêu ngạo lại có chút giấu giếm, “Anh không trốn học, anh phải đi làm thêm.”

Giang Thâm bày ra bộ dạng nghi ngờ, nghiêng đầu nghiêm túc nhìn hắn.

“Thật sự.” Trần Mao Tú hiếm khi nghiêm túc, “Còn gần nửa năm nữa là tới sinh nhật 10 tuổi của Thanh Linh Tử, mười tuổi, quan trọng lắm, nên anh muốn chuẩn bị tặng cho nó một bộ cọ vẽ tranh.”

Trần Mao Tú thần thần bí bí, còn bắt chước khẩu âm người nước ngoài: “Cọ vẽ Escoda, cưng biết không?”

Giang Thâm đương nhiên không biết, chỉ có thể thành thật lắc đầu.

Trần Mao Tú bày ra vẻ mặt đau lòng: “Đắt lắm đấy, nửa năm tiền tiêu vặt của anh với tiền mừng tuổi mà còn không đủ, chỉ có thể đi làm để kiếm thêm chút đỉnh.”

“…” Giang Thâm đương nhiên không thể nào tưởng tượng được chỉ mỗi bộ cọ vẽ thôi mà lại đắt như vậy, không thể làm gì khác hơn là hỏi, “Vậy anh làm việc gì?”

Trần Mao Tú đắc ý nói: “Trường học của mình có đám con nhà giàu thích đi hát karaokeTV, anh xin bọn nó một chân chạy vặt, có thể kiếm tiền lời gấp đôi đấy, nhiều nhất một ngày có thể kiếm hai trăm, kiên trì hơn nửa năm, có thể mua cọ vẽ cho Thanh Linh Tử rồi.”

Giang Thâm há miệng, không xác định nói: “Anh không nói cho Thanh Linh Tử sao?”

“Đây là bất ngờ mà, làm sao có thể nói.” Trần Mao Tú đương nhiên nói, dường như còn không yên lòng, dặt dò Giang Thâm, “Đây là bí mật của hai ta, cưng không được nói cho ai biết.”

Sau khi dẫn Giang Thâm cùng gà trở về, Trần Mao Tú cõng theo trăng sao trở về nhà, Miêu Hoa Nhi và Trần Lão Thực đang ngồi ở bên cạnh giếng ngoài trời hóng gió nói chuyện, thấy hắn trở về, Miêu Hoa Nhi bèn hỏi một câu: “Thâm Tử về nhà rồi?”

“Về rồi ạ.” Tâm tình của Trần Mao Tú rất tốt, vào nghía ổ gà một lát, rồi cầm cốc tráng men chuẩn bị đánh răng rửa mặt, “Thanh Linh Tử đâu?”

Miêu Hoa Nhi nhờ Trần Lão Thực vào nhà lấy cho mình cái chăn, thuận miệng nói: “Ngủ trước rồi, em gái mày dù sao cũng còn nhỏ, ham ngủ lắm.”

Trần Mao Tú lẩm bẩm nói: “Sao khi còn bé mình không ham ngủ nhỉ…”

Tuy rằng Miêu Hoa Nhi không với tới chỗ hắn, nhưng vẫn giả bộ hù dọa một chút, Trần Mao Tú cũng thuận theo giả tạo né tránh, nhếch miệng nhe răng cười, trên răng đều là bọt kem đánh răng.

Trần Lão Thực cầm chăn đi ra, hai vợ chồng liền nói chuyện đến quên trời quên đất.

“Hai năm nữa có lẽ Thanh Linh Tử nên ngừng ở lớp học vẽ.” Miêu Hoa Nhi đắp chăn lên đùi, cô dặn dò Trần Lão Thực, “Anh có nghe không.”

Trần Mao Tú vừa súc miệng vừa giật giật lỗ tai, hắn còn ngồi xổm ở trước vòi nước, quay đầu lại nhìn mẹ, lông mày xoắn lại: “Sao lại phải ngừng, không phải Thanh Linh Tử vẽ rất tốt sao.”

Miêu Hoa Nhi: “Vẽ đẹp thì có ích lợi gì, có thể vẽ ra cơm không? Bây giờ đi học mới có tiền đồ, loại chuyện vẽ vời như này lúc nhỏ chỉ nên học cho biết, hai năm nữa nó phải lên cấp hai, nội học trên lớp đã mệt rồi, làm gì còn có thời gian để vẽ vời nữa.”

“Sao không có thời gian.” Trần Mao Tú cất cao âm lượng, hắn ngồi dậy, bên khóe miệng còn dính bọt, “Thanh Linh Tử thích vẽ thì để cho nó vẽ, ai nói vẽ vời không có tiền đồ? ”

“Mày tức giận cái gì, nhỏ giọng xuống!” Miêu Hoa Nhi thuận tay ném chăn tới chỗ hắn, chột dạ quay đầu lại liếc nhìn trong nhà, cô không muốn con gái thức dậy, cáu giận nói, “Mày thì biết cái gì, mấy người học vẽ có thể trở thành hoạ sĩ? Mày biết một năm học vẽ tốn bao nhiêu tiền không? Mày không bỏ tiền nên không xót ruột là phải!”

Đôi tay Trần Mao Tú đang nắm chặt khẽ run lên, mấy lần hắn muốn mở miệng phản bác mẹ mình, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng lại không nghĩ được chữ gì, cuối cùng cũng chỉ có thể lấy chăn ra sức lau miệng để cho hả giận, sau đó ném trả lại Miêu Hoa Nhi.

“Mày muốn đánh đòn hả! Thằng nhóc con này!” Miêu Hoa Nhi ghét bỏ nói, “Ai cho lấy chăn của mẹ lau miệng! Hả?!”

Trần Mao Tú mắt điếc tai ngơ đi vào phòng, ngẫm lại vẫn nghẹn một cục tức ở ngực, hắn mở cửa tủ lạnh đi lấy sữa bò, vừa xoay người liền thấy Thanh Linh Tử đi chân đất đứng trước cửa phòng của mình.

Cô nhóc thả tóc, bây giờ đã dài đến thắt lưng, bởi vì mới ngủ dậy, đầu tóc có chút hỗn độn, Thanh Linh Tử lim dim mà vuốt mắt.

Trần Mao Tú sợ hết hồn, vội vàng đi tới phía trước ôm lấy em gái: “Sao lại xuống giường? Giày đâu?”

Thanh Linh Tử liếc mắt nhìn hắn, đôi mắt có chút đỏ.

“Có phải là nằm mơ không?” Trần Mao Tú hỏi, hắn ôm Thanh Linh Tử trở về trên giường, lại đi tìm đôi dép lê không biết bị đá đến chỗ nào.

Thanh Linh Tử ôm gối nằm ở trên giường, Trần Mao Tú cầm khăn nóng đến cho nhỏ lau chân, xong rồi mới đắp kín chăn.

Trần Mao Tú giống như mẹ nói: “Kê gối cẩn thận, ngủ đi.”

Thanh Linh Tử nhấc lên mí mắt, hiếm thấy không tranh luận, kê gối cẩn thận.

“Bản nháp của em còn chưa có sửa xong.” Nhỏ đột nhiên nói.

Trần Mao Tú ngồi xổm với tay lấy cặp sách của nhỏ: “Chỉ vì vậy mà em tỉnh dậy? Gọi anh không được hả, anh giúp em sửa.”

Thanh Linh Tử không nói lời nào, nhỏ nhìn Trần Mao Tú ngồi xếp bằng dưới đất, cẩn thận sửa lại bản vẽ cho mình, mùi hương lúa phảng phất trong không khí quyện lấy ánh trăng bàng bạc, xuyên qua cửa sổ, rơi vào trên bả vai anh trai mình.

3 thoughts on “Khinh cửu – Chương 14

Gửi phản hồi