House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 15

Edit & Beta: Directkill

Hoàng thiên không phụ tấm lòng gà, với sự nỗ lực của Tony, hai ngày sau trứng mà Tony ấp cuối cùng cũng nở ra.

Gà con mới nở phải cho uống nước trước, hai giờ sau mới được cho ăn, Đàm Linh Linh đã sớm chuẩn bị bột ngô, còn có nước sạch, cứ như vậy cho ăn vài ngày, hai con gà lông đã bắt đầu mềm mượt, màu vàng nhạt đáng yêu.

“Sau còn phải chăm sóc nhiều lắm.” Đàm Linh Linh đặt hai con gà non vào giỏ trúc cho Giang Thâm mang tới cung văn hoá, “Không thể để cho gà ăn quá nhiều thức ăn, dễ bị tiêu chảy.”

Giang Thâm đáp: “Con biết rồi.”

Đàm Linh Linh không nhịn được hỏi: “Con muốn tặng cho ai vậy?”

Giang Thâm: “Tống Hân và Bạch Cẩn Nhất, mỗi người một con.”

Đàm Linh Linh: “Cậu con nhà giàu kia có nuôi gà không?”

“Chắc có ạ.” Giang Thâm suy nghĩ một chút, “Nhà cậu ấy có vườn mà.”

Bởi vì mang theo gà con ngồi trên xe, cả đường Giang Thâm đều vô cùng cẩn thận, tốc độ so với lúc thường chậm hơn nửa, còn chưa tới phòng vũ đạo, Tống Hân đã ở trước cửa chờ, nhìn thấy cậu ánh mắt sáng hẳn lên.

“Đừng nóng vội đừng nóng vội.” Giang Thâm bị quá nhiều người vây quanh thiếu chút nữa đứng không vững, cậu thả giỏ trúc xuống sàn, tất cả mọi người thấy vậy vội nằm thành vòng tròn quan sát.

Tống Hân hưng phấn mặt đỏ rần: “Tớ nghe thấy tiếng nó!”

Giang Thâm cười: “Nó kêu cả đường rồi.” Cậu cẩn thận nhấc lên miếng vải phủ ở trên, Tống Hân nghển cổ, nhìn thấy hai con gà con màu vàng nhạt, hưng phấn đến đỏ cả mặt “Ôi” một tiếng.

Các cô nhóc xung quanh đương nhiên cũng không thể nhịn được, liên tiếp phát ra những tiếng cảm thán, mỗi người đều hận không thể ôm cả cái giỏ vào lòng.

“Đừng cầm ra nghịch nhé.” Giang Thâm nghiêm trang nói, “Nó còn nhỏ, nghịch nhiều sẽ chết đó.”

Tống Hân vội vàng nói: “Tớ không động vào, tớ không động vào.”

Giang Thâm nhấc cái giỏ lên, cầm một con gà đưa cho nhỏ: “Bên trong còn có bột ngô, nó ăn hết lần sau tớ lại mang đến cho, bình thường cậu cũng có thể cho ăn chút cải xanh băm nhỏ, nhưng không được cho ăn nhiều.”

Tống Hân ôm gà như bảo bối, hận không thể coi lời Giang Thâm nói như thánh chỉ răm rắp nghe theo.

Giang Thâm thấy bên này không có vấn đề gì nữa, mới xách giỏ đi tới lớp quyền anh bên cạnh, Lại Tùng đã hóng ở cửa hơn quan sát bên này hơn nửa ngày, thấy cậu liền không nhịn được ồn ào: “Lớp bên đấy có chuyện gì mà vui thế, líu ra líu ríu lâu như vậy?”

Giang Thâm không để ý tới hắn, nhìn vào bên trong: “Bạch Cẩn Nhất đâu ạ?”

Lại Tùng nhướn mày, quay đầu gọi người: “Bạch Nhị đại!”

Bạch Cẩn Nhất vừa mới thay xong quần áo cùng găng tay, biểu hiện trên mặt có chút không kiên nhẫn, chậm rãi đi tới, cố ý hỏi một lần nữa: “Tìm tôi?”

Giang Thâm tốt tính nhìn hắn: “Tìm cậu.”

Lại Tùng nhìn cái giỏ cậu đang cầm: “Bên trong có gì vậy?”

Giang Thâm; “Gà con.”

Lại Tùng trừng mắt nhìn: “Em mang gà con đến đây làm gì? Nuôi lớn ăn hả?”

Giang Thâm: “…” Cậu không muốn nói chuyện với Lại Tùng nữa, người này trong lòng không phải ăn thì chính là ăn! Nhỏ không thể ăn thì chờ lớn lên rồi ăn!

Bạch Cẩn Nhất hàm xúc liếc mắt nhìn Lại Tùng một cái, hắn đưa tay, mở mảnh vải ra.

Gà con lông xù màu vàng đang nghiêng đầu dò xét bên ngoài, nhìn một vòng lại run rẩy rụt cổ về, tiếng kêu nhỏ nhẹ như oan ức lắm.

Lại Tùng: “…”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Hai người bọn họ trừng mắt, nhìn chằm chằm con vật trong giỏ giống như nhìn sóng thần thú dữ, nửa ngày đều không cử động.

Giang Thâm mèo khen mèo dài đuôi nói: “Có phải cực kỳ đáng yêu ?”

Lại Tùng giơ tay lên, che mắt, bi thống nói: “Sau này anh không bao giờ ăn gà nữa.”

Bạch Cẩn Nhất mặc kệ hắn, nhìn về phía Giang Thâm: “Cho tôi?”

“Ừm!” Giang Thâm nhét chiếc giỏ vào trước ngực hắn, nghiêm túc dặn dò, “Cậu phải nuôi nó thật tốt, không thể để nó chết.”

Bạch Cẩn Nhất và Lại Tùng thần sắc căng thẳng ngồi xếp bằng trước giỏ trúc, Lại Tùng len lén liếc mắt nhìn Bạch Cẩn Nhất một cái: “Mày thật muốn nuôi nó?”

Bạch Cẩn Nhất mắt liếc thấy hắn: “Nghĩ em không nuôi nổi?”

Lại Tùng vội vàng xua tay: “Oa, con gà cao quý này, là anh nuôi không nổi.”

“Gà cũng có sự cao quý của gà.” Bạch Cẩn Nhất lẩm bẩm, “Khi còn bé đáng yêu, lớn lên ai biết được.”

Nói xong hắn liền nhấc mảnh vải ra nhìn, Lại Tùng cũng tới xem, hai người chụm đầu lại nhìn gà con đang say sưa ngủ.

Cũng không biết gà có thể nằm mơ hay không, chiếc cánh lông xù nhẹ nhàng run lên, giống như nói mê kêu hai tiếng chiếp chiếp.

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Lại Tùng: “…”

Thực sự mẹ nó quá mức đang yêu!!

Lại Tùng nói đúng trọng tâm: “Nuôi đi nuôi đi, thiên nga nhỏ tặng mày, nuôi lớn cũng không được ăn, để nó dưỡng lão đưa ma cho mày.”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Sau khi Giang Thâm tặng xong quà cả người đều vô cùng phấn khởi, trong lúc cậu và Tống Hân cùng nhau xoạc chân hạ eo, hai người còn lặng lẽ trao đổi.

“Cậu mới mua giày mới hả?” Tống Hân tinh mắt, là người đầu tiên phát hiện, “Phần ngón chân có thấy thoải mái hơn nhiều không?”

Giang Thâm quơ quơ chân mình: “Cũng được… Đôi kia tớ quen rồi.”

Tống Hân cười rộ lên, nghiêm túc nói: “Luyện đứng nhón chân rất quan trọng, nam nữ đều giống nhau, cậu cũng phải cố gắng luyện tập.”

Giang Thâm có chút đắc ý: “Tớ còn biết đứng bằng đầu ngón chân rồi.”

“Bây giờ cậu còn nhỏ.” Tống Hân bắt chước ngữ điệu của người lớn, “Chờ lớn chút nữa, vũ công nam sẽ ít phải đứng bằng đầu ngón chân hơn.”

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, Tống Hân lại hỏi: “Hồ thiên nga phiên bản nam cậu xem chưa?”

Giang Thâm thở dài: “Nhà tớ không có máy vi tính… Không xem được.”

Tống Hân: “Xem ở đây được mà.”

Giang Thâm lắc đầu: “Chỉ có mình tớ là con trai, không thể vì tớ, mà bắt mọi người xem phiên bản này được.”

Tống Hân ngẫm lại cũng có chút đúng, im lặng trong chốc lát, nhỏ đột nhiên nghĩ ra một cách, cao hứng nói: “Có thể tìm Bạch Cẩn Nhất! Cậu ấy nhất định có máy vi tính, cậu thử hỏi xem!”

Giang Thâm nghe vậy chỉ qua quýt đáp ứng.

Cô Lâm đã tới lớp, làm nóng người xong học sinh xếp thành hai hàng, bắt đầu nhảy những bước cơ bản, nhảy xong bát-tồ-men (Battement) lại đến re-lơ-vờ (Releve), Giang Thâm nhìn tư thế của mình ở trong gương, nhịn không được liền thở dài một hơi.

Bữa ăn KFC lần trước cậu phải vắt hết óc mới trả lại được ân tình, giờ lại muốn hỏi mượn máy tính của Bạch Cẩn Nhất… Giang Thâm thật không nghĩ ra được gì để đáp trả.

Ba tiếng học thoáng cái đã qua, cô Lâm giao xong bài tập liền trở về, Tống Hân vội vã đi nhìn gà con, Giang Thâm quét dọn vệ sinh xong cũng không tiện đi sang lớp quyền anh tìm Bạch Cẩn Nhất.

Đang không biết làm gì, cửa sau đột nhiên có người ngó đầu vào thăm dò.

“Thanh Linh Tử?” Giang Thâm kinh ngạc hỏi, “Sao cậu lại tới đây?”

Cung văn hoá rất lớn, lớp học mỹ thuật, luyện chữ, làm gốm đều ở tòa nhà khác nhau, bình thường Thanh Linh Tử cũng không tới tìm cậu, hôm nay không biết vì sao, lại chạy từ xa tới đây.

Thanh Linh Tử: “Cậu tan học chưa?”

Giang Thâm gật đầu: “Tan rồi, đang chuẩn bị, mình cùng đi về nhé?”

Thanh Linh Tử do dự phút chốc, mới nói: “Tớ hỏi cậu, Lông Chó đi đâu vậy?”

Giang Thâm sửng sốt một chút, hôm nay là thứ bảy, nếu như Lông Chó không ở ngoài đồng, thì chắc hẳn đi KTV làm chân chạy vặt cho những đàn anh đàn chị “có tiền”.

Tuy nhiên đây là bí mật, khôTử nng thể nói cho Thanh Linh Tử.

Giang Thâm giả ngu: “Anh Mao Tú không có ở nhà?”

Thanh Linh ghi ngờ nhìn qua: “Cậu thật sự không biết?”

Giang Thâm không biết nói dối, nhưng đã đồng ý giúp Trần Mao Tú giữ bí mật, chỉ có thể kiên trì “Ừ” một tiếng.

Trần Thanh Linh có chút không vui: “Vậy tự tớ đi tìm ổng.”

Giang Thâm sợ hết hồn: “Cậu đi đâu tìm bây giờ?”

Trần Thanh Linh híp mắt: “Tớ cũng không ngốc giống như cậu, trong trường học tớ đều biết ổng chơi với ai, hay đi tới chỗ nào, không phải đến KTV sao, tớ sẽ tìm từng quán một.”

Giang Thâm: “…”

Dù có chuyện gì cũng không thể để con gái một mình đi KTV tìm người được, Giang Thâm không ngăn được, chỉ có thể đi theo làm tùy tùng bồi tiếp.

Hai người không mang bao nhiêu tiền, chỉ có thể ngồi xe buýt, may là những quán KTV chính quy đều tập trung ở trung tâm thành phố, không khó khăn lắm để tìm kiếm.

Thế nhưng coi như tìm được, hai đứa cũng không có tiền thuê phòng để vào, Trần Thanh Linh chưa từ bỏ ý định, đứng ở phía trước quầy hỏi nhân viên thu ngân: “Người đi vào đây đều không phải ghi danh sao?”

Nhân viên thu ngân cười rộ lên: “Chúng tôi ở đây không phải khách sạn, người tới đều là người đứng đắn, chỉ hát ca một lát, không cần thiết phải đăng ký.”

Giang Thâm nghe đến “Tới đây đều là người đứng đắn” tâm tình mới thả lỏng xuống, cậu an ủi Thanh Linh Tử: “Cậu xem, Lông Chó không phải học cái xấu, anh ấy chỉ tới đây thả lỏng chút thôi, cậu không cần lo lắng.”

Trần Thanh Linh mạnh miệng nói: “Ai lo lắng cho ổng.”

Giang Thâm nhếch môi cười cười, cậu kéo Thanh Linh Tử đến ngồi ở hàng ghế chờ trước đại sảnh, đang nghĩ ngợi xem nên khuyên bảo thế nào, đột nhiên nghe thấy có tiếng người gọi mình.

“Thiên nga nhỏ!” Lại Tùng không biết đi ra từ đâu, cười toe toét gọi cậu, “Thiên nga nhỏ, sao em lại ở đây?”

Trần Thanh Linh không phản ứng lại: “Thiên nga nhỏ là ai?”

Giang Thâm: “…”

Lại Tùng còn không sợ người lạ, nhanh chóng chạy tới, nhìn thấy Trần Thanh Linh cũng không có ngạc nhiên: “A, cô nhóc này, là bạn gái nhỏ của em hả?”

Giang Thâm vội vàng phủ nhận: “Không phải không phải, là em gái.”

Trần Thanh Linh có chút đề phòng: “Anh là ai?”

Lại Tùng chỉ chỉ chính mình: “Anh là anh của bạn của bạn em.” Nói xong hắn quay đầu nhìn Giang Thâm, “Em đến đây để hát hả?”

“Em không có tới hát.” Giang Thâm nỗ lực giải thích, cậu nhìn xung quanh Lại Tùng, có chút ngạc nhiên hỏi, “Bạch Cẩn Nhất không tới cùng anh hả?”

Lại Tùng trợn tròn mắt: “Nó á? Đến đây làm gì? Nay em tặng nó con gà kia, nó vội vàng mang về nhà nuôi rồi!”

“…” Giang Thâm thiếu chút nữa quên mất chuyện này, tuy nhiên nghe thấy Bạch Cẩn Nhất vội vàng như vậy, Giang Thâm không biết tại sao lại có cảm giác vừa thở phào nhẹ nhõm vừa vui mừng, đến khi tỉnh táo suy nghĩ lại cũng không biết tại sao mình vui mừng…

Trong đầu loạn như keo dán, bỗng nhiên Thanh Linh Tử bên cạnh “A” một tiếng, kéo Giang Thâm ngồi xổm xuống, hai người dáng vóc không lớn, trốn ở sau hàng ghế, chỉ có Lại Tùng đáng thương cũng theo bản năng cùng trốn đi, thân thể cường tráng có chút gian nan.

“Hai đứa làm gì thế? Lén lén lút lút.” Hiếm khi Lại Rác Thải lại phải nói năng vụng trộm như vậy, cổ họng bị đè xuống nghe như giọng mũi.

Giang Thâm sợ hắn không phối hợp, không thể làm gì khác hơn là nói rõ: “Thanh Linh Tử tìm đến tìm anh trai mình, là anh trai ruột, chính là người kia.” Cậu đưa tay ra, chỉ cho Lại Tùng xem.

Lại Rác Thải thị lực 2. 5 nhìn cũng không khó khăn gì, hắn cau mày dường như đang nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên vỗ đùi nói: “Anh nói sao lại nhìn quen mặt đến thế, anh trai em không phải là cái chân chạy việc phòng kế bên sao.”

Thanh Linh Tử quay đầu lại: “Chân chạy ?”

“Hai đứa tự nhìn đi.” Lại Tùng chép miệng, “Phòng bên có nhóm người thường xuyên đến đây hát, cố định là mười mấy người, mà ở đây đồ uống quá đắt, tuy nhiên có thể ra ngoài mua được, cậu nhóc kia coi như chân chạy việc, giúp những người khác mua đồ uống, bọn anh cũng từng nhờ cậu ta, một bình nước cậu ta lời khoảng bốn, năm đồng gì đó.”

Thanh Linh Tử không nói lời nào, nhỏ ngồi ôm chân, gắt gao nhìn chằm chằm Trần Mao Tú đang đứng bên ngoài đếm tiền.

Giang Thâm liều mạng nháy mắt với Lại Tùng đừng nói nữa, nhưng đáng tiếc tên đại ngu si này căn bản không hiểu.

“Bọn anh còn hỏi cậu ta nhỏ như vậy kiếm tiền tiêu vặt làm gì, nhìn cũng không phải bộ dáng quá nghèo thiếu tiền đóng học.” Lại Tùng sờ sờ cằm, cười rộ lên, “Kết quả cậu ta nói muốn mua cái gì ấy nhỉ… không nhớ lắm? Ai, chỉ biết là cọ để vẽ.”

Giang Thâm: “…”

Thanh Linh Tử đột nhiên nói: “Escoda ”

Lại Tùng: “Đúng! Chính là cái đó!” Dừng một chút, hắn rốt cục phản ứng lại, “Muốn mua cho em hả?”

Thanh Linh Tử không trả lời, nhỏ đột nhiên đứng lên, Trần Mao Tú đã không thấy đâu, cô nhóc đưa lưng về phía Giang Thâm nửa ngày không nhúc nhích, đột nhiên bỏ chạy ra bên ngoài.

Giang Thâm sợ hết hồn, vội vội vàng vàng tạm biệt Lại Tùng rồi đuổi theo sau.

“Thanh Linh Tử!” Giang Thâm gọi, “Cậu đi đâu vậy? !”

Kỳ thực Trần Thanh Linh cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ biết cầm lấy bảng vẽ, dừng ở giữa dòng người.

Giang Thâm đuổi theo nhỏ, nghiêng đầu quan sát Thanh Linh Tử, cô nhóc liền nghiêng đầu đi, không nói một lời.

Giang Thâm: “…”

“Bộ cọ vẽ kia cực kỳ đắt.” Trần Thanh Linh đột nhiên nói, “Ba mẹ tớ cũng biết tớ thích, thế nhưng quá mắc, không nỡ lòng bỏ tiền ra mua.”

Giang Thâm có chút lúng túng: “Tớ biết…”

Trần Thanh Linh: “Chừng hai năm nữa, có lẽ tớ không thể học vẽ được nữa.”

Giang Thâm sợ hết hồn, vội vàng nói: “Làm sao không thể, Lông Chó luôn nói sau này cậu sẽ trở thành đại họa sĩ mà.”

Trần Thanh Linh lắc lắc đầu, nhỏ giơ cánh tay lên, dùng sức quạt mắt.

“Tớ ghét nhất anh trai mình.” Trần Thanh Linh thấp giọng nói.

Giang Thâm: “…”

Trần Thanh Linh ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ửng, nhếch môi cười cười: “Tớ ghét nhất ổng.”

Gửi phản hồi