Kinh cửu – Chương 16

Chương 16

Edit & Beta: Direct Kill

Chạng vạng cuối mùa thu, ánh tà dương như giấy thếp vàng, bao bọc quanh đỉnh núi. Giang Thâm và Thanh Linh Tử ngồi ở hàng cuối cùng trên xe ô tô, hai người một ôm bảng vẽ, một ôm giày đều im lặng không nói lời nào.


Cảnh tượng ngoài cửa xe lướt qua như phim, vụt qua mặt Giang Thâm, lần đầu tiên cậu có chút phiền não không biết giải quyết làm sao.

Thiếu niên không cảm nhận được tư vị của nỗi sầu, nhưng nỗi sầu này vừa chua xót vừa khổ, quả thực không cảm nhận được càng tốt.

Thanh Linh Tử xuống xe, cõng bảng vẽ trên vai, nhìn Giang Thâm nói: “Cậu không được nói cho anh tớ biết.”

Giang Thâm há miệng, vô lực đáp ứng một tiếng “được”, hai người này anh lừa em giấu, thực sự khiến cậu đau đầu.

Hai người cùng đi về nhà, khi đi qua ruộng lúa Thanh Linh Tử đột nhiên ngừng lại.

Giang Thâm thuận theo ánh mắt nhỏ nhìn sang, cánh đồng đã thu hoạch được hơn nửa, rơm được chất thành từng đống trên cánh đồng, một hai tháng sau mọi người sẽ đốt toàn bộ, dùng tro làm phân bón cho đất, qua một vụ mùa lại trở nên phì nhiêu như ban đầu.

“Thâm Tử.” Thanh Linh Tử nhẹ giọng hỏi, “Cậu vẫn muốn học múa sao?”

Giang Thâm suy nghĩ hồi lâu, hơi chút mê man nói: “Tớ cũng không biết…” Dừng một chút, cậu nói thêm, “Nhưng nếu là Thanh Linh Tử, tớ hi vọng cậu có thể tiếp tục vẽ.”

Thanh Linh Tử nhìn cậu.

Giang Thâm mím mím môi, lộ ra một nụ cười e lệ: “Anh trai cậu nhất định cũng hi vọng như vậy.”

Thời điểm Thanh Linh Tử về đến nhà Miêu Hoa Nhi đang ở ngoài sân rửa táo, thấy con gái về càm ràm một câu: “Sao hôm nay về muộn vậy, có đói bụng không, có muốn ăn gì không?”

Thanh Linh Tử mệt mỏi đáp lời: “Con không thấy ngon miệng.”

Bình thường Miêu Hoa Nhi cưng chiều nhất đứa con này nhất, vừa nghe “Không thấy ngon miệng” liền có chút gấp, “Sao lại không thấy ngon miệng? Trên đường ăn gì rồi?”

Thanh Linh Tử không muốn nghe mẹ lải nhải, hùa theo lặp lại vài tiếng “Ăn ăn” rồi chạy vào phòng, đóng cửa.

“…” Miêu Hoa Nhi cắn táo có chút không biết làm sao, Trần Lão Thực ở trên lầu nghe thấy động tĩnh, cố ý nhìn xuống, thấy phòng con gái đóng chặt rồi, mới cẩn thận hỏi vợ: “Nó sao vậy?”

Miêu Hoa Nhi cắn táo, hàm hồ nói: “Sao em biết được, anh đi hỏi nó xem!”

Trần Lão Thực: “Nó còn đóng cửa không cho vào kìa, đây không phải là đến kì phản nghịch chứ?”

Miêu Hoa Nhi: “Phản nghịch cái đầu anh, Thanh Linh Tử mới vài tuổi, cũng không phải thằng nhóc Lông Chó!”

Bởi vì buổi chiều phải đi học gấp, nên bản thảo mà hôm trước Lông Chó chỉnh sửa lại đều bị làm cho rối tung lên, Thanh Linh Tử đặt giá vẽ xuống liền ngồi xổm người nhặt lên, đang nhặt, trong người đột nhiên khó chịu, vì vậy vò nát một tờ giấy, ném sang một bên.

Thế nhưng chỉ trong chốc lát, nhỏ lại cảm thấy hối hận.

Thanh Linh Tử thay đổi sắc mặt đi nhặt tờ giấy vừa bị mình vo nát, vuốt phẳng lại, nhỏ không phát ra âm thanh, nhưng nước mắt thì không khống chế được càng rơi nhiều hơn, nước mắt tí tách rơi trên tờ giấy, nhỏ bèn lấy tay lau đi, không ngờ càng lau càng bị loang ra.

Đàm Linh Linh thấy Giang Thâm về muộn nhưng không nói gì, chỉ thông báo có người gọi điện tới tìm.

“Ai ạ?” Giang Thâm vừa ăn cơm vừa hỏi.

Đàm Linh Linh: “Thấy nói là Bạch Cẩn Nhất, ôi, giọng nói đứa trẻ này thật đáng yêu, vừa lễ phép vừa êm tai.”

Giang Thâm lẩm bẩm: “Thế ạ… Cậu ta nói chuyện cùng con chẳng bao giờ như thế cả.”

Đàm Linh Linh cười: “Vậy nói chuyện làm sao?”

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Rất dữ dằn.”

Đàm Linh Linh cười đến run rẩy cả người, Giang Lạc Sơn cũng nhịn không được, Giang Thâm bị cười có chút không vui, cơm nước xong không dọn dẹp bàn, nhưng Đàm Linh Linh cũng không sai bảo cậu.

Mỗi tối sau khi ăn cơm xong Giang Thâm đều phải ôn lại vũ đạo một lần, điện thoại trong phòng khách vang lên đúng lúc không ai ngờ tới, mãi đến khi Giang Lạc Sơn giục cậu: “Nhất định là bạn học Tiểu Bạch, con mau đi tiếp đi.”

Giang Thâm phiền phiền nhiễu nhiễu không thể làm gì khác hơn là đi nhận: “Gì?”

“…” Bạch Cẩn Nhất hiển nhiên nghe được giọng cậu, nhàn nhạt nói, “Làm sao chậm như vậy.”

Giang Thâm nói thầm trong lòng “Sao cậu ta biết là mình nhỉ.”

Bạch Cẩn Nhất cũng không hi vọng cậu trả lời, nói ngay vào điểm chính: “Gà của tôi không ăn thức ăn, cậu có biện pháp không?”

Giang Thâm: “Nước cũng không uống hả?”

Bạch Cẩn Nhất nói: “Cậu chờ một chút.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng dép lê loẹt quẹt, trong chốc lát hắn trở về, “Hình như không uống.”

Giang Thâm nhịn cười: “Làm sao cậu biết?”

Bạch Cẩn Nhất khẩu khí có chút ngang bướng: “Tôi lấy thước đo mực nước, không giảm.”

Giang Thâm: “…”

Cậu lớn như vậy, lần đầu tiên thấy một người nuôi gà tinh chuẩn như vậy…

“Sao cậu không nói lời nào?” Bạch Cẩn Nhất giục.

Giang Thâm ho khan một tiếng: “Không có chuyện gì, chắc ngày đầu chưa quen với môi trường mới, nửa đêm nó đói sẽ tự ăn.”

Bạch Cẩn Nhất không tin: “Có bị chết đói không?”

Giang Thâm thở dài: “Cũng không dễ chết như vậy…”

Bạch Cẩn Nhất có được sự bảo đảm mới yên tâm chút, hắn nhất thời không biết nên nói chuyện gì, im lặng một lát, đột nhiên hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”

Giang Thâm đàng hoàng báo cáo: “Xem lại bài học hôm nay.” Lúc này dường như mới nhớ tới, hỏi ngược lại, “Sao cậu biết số điện thoại của nhà tớ?”

“Tôi hỏi cô Lâm.” Giọng nói Bạch Cẩn Nhất lộ ra sự đắc ý, cách điện thoại nhưng Giang Thâm vẫn có thể tưởng tượng được bộ dạng vênh váo đắc ý của đối phương.

“Cậu lấy bút đến đây.” Bạch Cẩn Nhất đột nhiên ra lệnh.

Giang Thâm: “Làm gì thế?” Tuy rằng hỏi như vậy, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn cầm giấy bút tới.

Bạch Cẩn Nhất: “Ghi số điện thoại của tôi.”

Giang Thâm cau mày: “Tớ không dùng điện thoại…”

Bạch Cẩn Nhất: “Thế thì cũng phải ghi lại, sau này dùng điện thoại trong nhà gọi cho tôi.”

Giang Thâm nghĩ thầm tớ cũng không có việc gì phải tìm cậu… Nhưng tay lại viết rất nhanh, viết xong nhìn lại, 11 con số cực kỳ dễ nhớ.

“Số điện thoại của tôi chính là số cát tường.” Bạch Cẩn Nhất khoe khoang nói, “Trừ cậu ra, tôi còn chưa nói cho người khác.”

Giang Thâm có thể không biết thế nào là cát tường, nhưng cậu nhìn mấy lần đã có thể thuộc, cao hứng nói: “Tớ nhớ rồi.”

Bạch Cẩn Nhất hài lòng “Hừ” một tiếng.

Giang Thâm trước nay chưa từng cùng người khác nói chuyện điện thoại lâu như vậy, dù sao ở trong thôn nhà của mọi người đều gần nhau, muốn tìm người nói chuyện, đứng ở cửa nhà gọi một tiếng là được.

Bạch Cẩn Nhất không cúp điện thoại, Giang Thâm cũng không nỡ lòng cúp máy, điện thoại dán vào lỗ tai đã có chút nóng, đành phải đổi sang tai kia.

“Bạch Cẩn Nhất.” Giang Thâm hỏi hắn, “Cậu vẫn muốn đánh quyền sao?”

Bạch Cẩn Nhất không chút do dự nói: “Tất nhiên.”

Giang Thâm: “Ba mẹ cậu đều đồng ý sao?”

Bạch Cẩn Nhất: “Nghe họ làm gì, lúc đầu tôi nói muốn đánh quyền mẹ tôi cũngg nhất quyết phản đối, nhưng không phải cuối cùng vẫn cho tôi đi học sao.”

Giang Thâm: “…” Trình tự hình như có chút không giống lắm…

Bạch Cẩn Nhất hiển nhiên nhạy cảm hơn: “Ba mẹ cậu không cho cậu học múa nữa?”

“Không phải tớ…” Giang Thâm không nghĩ tới hắn có thể đoán, đành phải nói, “Tôi có đứa em gái, học vẽ, nhưng trong nhà không muốn cho học nữa.”

Bạch Cẩn Nhất: “Thế bản thân em gái cậu có muốn học nữa không?”

Giang Thâm nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi, Thanh Linh Tử muốn trở thành đại hoạ sĩ.”

“Thế chẳng phải tốt rồi.” Bạch Cẩn Nhất đương nhiên nói, “Chỉ cần yêu thích, thì nhất định có thể học tiếp.”

“Ai.” Giang Thâm thở dài, cậu có chút gấp, “Không phải dễ dàng như cậu tưởng.”

Giang Thâm không biết nói như thế nào, cậu đột nhiên phát hiện, cùng Bạch Cẩn Nhất thảo luận vấn đề này thực không có ý nghĩa, điều kiện của Bạch Cẩn Nhất, và điều kiện của mình, khác nhau một trời một vực nên không có chung tiếng nói là chuyện đương nhiên, nghĩ thông suốt như vậy, bỗng nhiên Giang Thâm lại cảm thấy có chút cô đơn.

Lần đầu tiên, cậu bắt chước cách nói người lớn, bất đắc dĩ nói: “Sau này cậu sẽ hiểu.”

Sau khi cúp điện thoại của Bạch Cẩn Nhất, Giang Thâm xoa xoa hai tai đỏ chót, Đàm Linh Linh nhìn thấy, buồn cười hỏi cậu: “Ngày mai gặp nhau mà còn nói chuyện lâu như vậy, xa nhau một buổi tối cũng không chịu được.”

Giang Thâm ngượng ngùng: “Không có.” Cậu hỏi mẹ, “Lông Chó về chưa ạ?”

Đàm Linh Linh: “Không nghe thấy động tĩnh, làm sao rồi?”

Giang Thâm lắc đầu: “Không có chuyện gì.” Cậu cầm thức ăn đi ra sân cho Tony ăn, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn xung quanh, một lát sau mới thấy có bóng người ung dung từ cổng làng đi vào, chờ người đến gần, có ánh sáng, mới nhìn rõ là Trần Mao Tú.

Lông Chó cũng nhìn thấy cậu.

“Sao cưng còn chưa ngủ.” Lông Chó đứng ở ngoài cửa, hắn cảnh giác nhìn Tony, may là gà đã buồn ngủ, lười tìm hắn gây sự.

Giang Thâm: “Anh về muộn vậy.”

Lông Chó: “Thỉnh thoảng thôi.” Hắn ra hiệu Giang Thâm đưa tay ra, “Cho cưng.”

Giang Thâm cúi đầu nhìn giấy bọc rực rỡ màu sắc: “Gì đấy ạ?”

“Kẹo hoa quả nhập khẩu.” Lông Chó đắc ý nói, “Cưng và Thanh Linh Tử một đứa một nửa.”

Giang Thâm “Ha ha” cười rộ lên: “Cảm ơn anh Lông Chó.”

Lông Chó vươn tay xoa đầu cậu: “Anh về đây, cưng đi ngủ sớm đi.”

Giang Thâm ôm kẹo gật đầu, cậu nhìn Lông Chó trở về nhà, cho Tony thêm chút nước, mới lê dép trở về phòng.

Miêu Hoa Nhi và Trần Lão Thực đã ngủ, Lông Chó lén lút mở cửa phòng Thanh Linh Tử, dáng ngủ của cô nhóc không thành thật, chăn bị cuốn thành một đống ôm vào trong ngực, Lông Chó thở dài, kéo chăn lên giúp nhỏ, rồi bỏ kẹo ở bên cạnh gối.

Cũng không biết trước khi ngủ Thanh Linh Tử đã vẽ bao lâu, bút chì, giấy tờ, giá vẽ đều không thu thập gọn gàng, Lông Chó không nhìn nổi, chỉ có thể ngồi xuống dọn dẹp giúp nhỏ.

Hắn không hiểu về tranh vẽ lắm, nhưng những hình vẽ trên giấy thì vẫn nhìn thấy được.

“Tranh này vẽ ai nha.” Lông Chó để sát vào mặt tỉ mỉ quan sát, hắn có chút buồn cười mà nhỏ giọng lầm bầm, “Con nhóc này đã biết thích người ta rồi cơ đấy…”

2 Comments

  1. Ôi đọc những thứ này, tim cứ mềm hết cả ra!

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: