Kinh cửu – Chương 17

Chương 17

Edit & Beta: Direct Kill

Từ trước đến nay Bạch Cẩn Nhất chưa từng nuôi gà, hắn tìm trên baidu xong thì cảm thấy đây là công việc đòi hỏi rất nhiều kỹ thuật.

Bột ngô và rau cải băm nhỏ để cho gà ăn đều phải tính theo tỷ lệ, chén để nước cũng đổi thành loại có chia vạch, mỗi ngày ngoại trừ đi học, thời gian còn lại đều dùng để chăm sóc gà, khiến cho dì giúp việc trong nhà có chút khó hiểu.

“Cậu chủ.” Dì Chu đã giúp việc trong nhà hắn mười năm hỏi, “Cậu làm xong bài tập chưa?”

Bạch Cẩn Nhất gật đầu: “Xong rồi.” Hắn ngồi xổm người xuống, đưa tay ra gọi vài tiếng.

Gà con đã có chút nhận thức, lông tơ bù xù, chậm chạp chạy tới.

Ngón tay Bạch Cẩn Nhất lướt qua lông gà mềm mại, tâm tình hắn có vẻ không tệ, vuốt ve gà xong còn đi kiểm tra máng ăn cùng chén nước.

Dì chu thấy thế thì cười rộ lên: “Tôi đã xem qua hết rồi, không thành vấn đề.”

Bạch Cẩn Nhất nói cảm ơn, nhưng vẫn tự mình nhìn lại một lần, chứng cưỡng bách của hắn có chút nặng, còn cố ý cầm túi bột ngô và rau cải băm lên ước lượng.

Dì Chu: “…”

Từ khi cậu chủ Bạch được sinh ra, hầu như đều do một tay dì nuôi lớn, nhưng chính dì cũng không hiểu tại sao càng lớn tính cách hắn càng trưởng thành như vậy.

“Cháu đi tập quyền.” Bạch Cẩn Nhất đứng lên, gần đây hắn lại cao thêm một chút, hơn nữa rất mau đến kỳ nghỉ đông, tóc tai cũng dài ra không ít.

Dì Chu: “Thịt bò dì đã cắt để ở trong bếp, để tôi chuẩn bị cho cậu một phần.”

“Vâng.” Bạch Cẩn Nhất đã mặc xong áo, hắn phất phất tay, “Dì chuẩn bị đi.”

Bạch gia có lái xe riêng, sau khi đưa Bạch Cẩn Nhất đến cung văn hoá cũng không lái đi luôn, mà chờ hắn tan học đón một thể, Lại Tùng biết thói quen này, tình cờ gặp cũng sẽ chào hỏi với lái xe.

“Gà mày nuôi thế nào?” Lại Tùng hỏi.

Bạch Cẩn Nhất: “Nuôi vẫn khỏe, đúng giờ cho ăn cho uống lượng thức ăn đã tính sẵn.”

Lại Tùng bối rối, nửa ngày mới hỏi: “Tính toán kinh vậy hả?”

Bạch Cẩn Nhất không hiểu: “Thế phải làm sao?”

“…” Lại Tùng xem như lần đầu tiên hiểu được thế nào là “Nhà giàu nuôi gà”

Hai người tới sớm, lớp quyền anh còn chưa có người, phòng vũ đạo bên cạnh trái ngược lại rất náo nhiệt, Bạch Cẩn Nhất thả túi xuống, cầm hộp thịt bò đi ra

Lại Tùng nhìn lướt qua: “Còn chưa luyện đã đói bụng?”

Bạch Cẩn Nhất không để ý tới hắn, cầm hộp đi sát vách.

Giang Thâm đang ôn lại các kiến thức cơ bản, cậu đứng trước gương luyện tập, khi nhấc tay vươn vai, chợt thấy Bạch Cẩn Nhất đứng sau cửa.

Các cô nhóc trong phòng lần đầu tiên thấy Bạch Nhị đại ở lớp quyền anh kế bên tự mình đến phòng vũ đạo, ai cũng đều cực kỳ tò mò, tập trung nhìn về phía cửa, Tống Hân đứng lên, ngẩng đầu thận trọng mở miệng: “Cậu tìm ai?”

Bạch Cẩn Nhất nhìn nhỏ, nói: “Tôi tìm Giang Thâm.”

Các cô gái vui vẻ cười rộ lên, nhanh chân chạy tới vây quanh Giang Thâm, người kéo người đẩy cậu ra cửa.

Giang Thâm có chút ngượng ngùng, hỏi hắn: “Sao cậu lại sang đây?”

Bạch Cẩn Nhất nhướng mày, đem hộp cơm đưa cho cậu: “Thịt bò.”

Giang Thâm kinh ngạc nói: “Cho tớ?”

Bạch Cẩn Nhất gật đầu: “Ăn đi.”

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Cậu muốn ăn trứng hả?”

Bạch Cẩn Nhất không lên tiếng, Giang Thâm cũng không chờ hắn đáp ứng, tự mình thấy trứng từ trong cặp ra: “Cho cậu.”

Bạch Cẩn Nhất do dự một chút, vẫn cầm lấy.

Thấy hắn nhận trứng, Giang Thâm không khỏi vui mừng, cậu cười híp cả mắt, Bạch Cẩn Nhất lúc này mới phát hiện cậu có má lúm đồng tiền.

Tống Hân bắt đầu đuổi người: “Bạch Nhị đại, chúng tôi còn phải luyện tập.”

Giang Thâm có chút lưu luyến không rời, nhưng vẫn phải nghe lời đi xếp hàng: “Tớ đi học đã nhé.”

“Đi đi.” Bạch Cẩn Nhất nói, hắn cầm trứng, còn nhẹ nhàng lắc lắc, nói, “Tôi sẽ ăn.”

Sau khi Lại Tùng biết Bạch Cẩn Nhất dùng thịt bò đổi lấy trứng biểu tình cũng không khoa trương lắm, hắn chỉ có chút hiếu kì: “Trứng của thiên nga nhỏ ăn ngon không?”

Bạch Cẩn Nhất vừa mới bóc xong vỏ trứng, nghe nói như thế liền ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt nói: “Em ăn trứng gà.”

Lại Tùng không phản ứng lại: “?”

Bạch Cẩn Nhất cắn một cái chỉ còn nửa quả: “Không phải ‘trứng’ của thiên nga nhỏ.”

“…” Lại Tùng không chịu được vò đầu hắn, “Mày đang kể chuyện cười đó hả, mới vài tuổi, thằng nhóc này!”

Bạch Cẩn Nhất cau mày né tránh, không né được, đành phải đợi hắn giày vò tóc mình xong mới chỉnh lại, Lại Tùng thấy hắn ăn xong trứng, mới thở dài, có chút khó chịu nói: “Thiên nha nhỏ quá tốt với mày, lúc trước là sô cô la, giờ lại là trứng gà.”

Bạch Cẩn Nhất chỉnh xong kiểu tóc, hắn hơi nhếch lông mày, kiêu ngạo nói: “Bởi vì em đẹp trai.”

Lại Tùng: “…” Hắn cắn răng, tức giận nói, “Nếu không phải mày có nhiều tiền, anh đã đánh mày không còn răng ăn cơm rồi!”

“Lên đài, cho anh tùy tiện đánh.” Bạch Cẩn Nhất bắt đầu quấn vải lên tay, hắn hỏi, “Hôm qua đi hát?”

Lại Tùng: “Ừ, hôm nay mày tới không?”

Bạch Cẩn Nhất lắc đầu: “Không, nay mẹ em về, không thấy em sẽ hỏi, phiền lắm.”

Lại Tùng: “Mày tới, nói không chừng có thể gặp được thiên nga nhỏ.”

Động tác quấn vải của Bạch Cẩn Nhất bỗng dừng lại, có chút bất ngờ: “Hôm qua cậu ấy cũng đi?”

“Không phải đến để hát.” Lại Tùng đưa găng tay cho hắn, “Nó dẫn theo em gái, đi tìm người, chính là tên nhóc lần trước chạy vặt lấy đồ ăn cho chúng ta đó.”

Bạch Cẩn Nhất nhớ lại, dường như có chút ấn tượng.

Lại Tùng cảm khái nói: “Nhỏ em kia hình như thích vẽ nhưng trong nhà không cho.” Hắn im lặng một lát, mới tiếp tục nói, “Anh trai của nhỏ muốn mua tặng hộp cọ vẽ, mới chạy vặt kiếm tiền.”

Trần Thanh Linh từ khi đi học tới nay, rất hiếm khi tiếp xúc với Trần Mao Tú ở trường, nhỏ không giống với ông anh xui xẻo của mình, học giỏi, dáng vẻ xinh xắn, từ đầu đến chân đều trắng trẻo sạch sẽ, mới gặp sẽ cảm thấy là cô gái được dạy dỗ tốt.

Trẻ con tâm tuổi này chưa hiểu được nhiều, chỉ tin những thứ mắt nhìn thấy, trong mắt chúng, không cố gắng lên lớp, thường ra ngoài chơi, thì không phải là học sinh ngoan.

Buổi trưa ở căng tin trường, Trần Mao Tú lấy cơm đưa cho Giang Thâm, để cậu đưa cho Trần Thanh Linh, hắn biết Trần Thanh Linh cảm thấy ở cùng hắn mất mặt, nên cũng tránh tiếp xúc với nhỏ.

“Kêu nó ăn xong thì đưa hộp cho anh.” Trần Mao Tú dặn, “Anh rửa giúp nó.”

Giang Thâm “Vâng” một tiếng, đang chuẩn bị nhận, lại đột nhiên nghe thấy từ đằng xa, Trần Thanh Linh lớn tiếng gọi: “Anh!”

“…” Lông chó coi như mình nghe nhầm, sững sờ không dám quay đầu, cẩn thận hỏi Giang Thâm, “Gọi, gọi anh hả?”

Giang Thâm thực sự dở khóc dở cười: “Gọi anh.”

Thanh Linh Tử đã đi tới đây, nhỏ liếc mắt nhìn Giang Thâm, ánh mắt rơi trên người anh trai mình, cau mày không vui nói: “Sao không để ý tới em?”

Lông Chó mở to mắt nhìn: “Có… Có đói bụng không?”

Trần Thanh Linh nhận lấy hộp cơm: “Em và các anh cùng ăn.”

Giang Thâm: “Bạn cậu đâu?”

Xa xa có mấy cô bạn hay chơi cùng Thanh Linh Tử đang nhìn về nơi này có chút sợ hãi, châu đầu ghé tai nhau không biết nói gì.

Trần Thanh Linh dửng dưng như không: “Tớ đã nói với họ rồi, đi thôi, đói quá.”

Lúc ăn cơm Thanh Linh Tử không nói một lời, Thẩm Thụ Bảo và Giang Thâm nhìn nhau vài lần không dám nói, Lông Chó ngược lại rất vui vẻ, liều mạng gắp thịt trong bát mình sang cho em.

Trần Thanh Linh có chút không nhịn được ngẩng đầu lên: “Anh cho heo ăn hả?”

Trần Mao Tú: “Ai nha, em cũng không béo như heo.”

Trần Thanh Linh: “…”

Thẩm Thụ Bảo ho khan một tiếng, đổi chủ đề hỏi: “Thanh Linh Tử, sau khi hết kỳ nghỉ đông sẽ đến sinh nhật của em, muốn quà gì không?”

Trần Thanh Linh còn chưa nói, Lông Chó đã chen miệng nói: “Tặng PSP đi.”

Thẩm Thụ Bảo: “… Tặng em gái mày hay tặng mày vậy?”

Lông Chó cây ngay không sợ chết đứng vỗ ngực: “Anh em ruột, tao chính là nó!”

Thẩm Thụ Bảo đạp hắn một cước: “Mày cút đi!”

Bốn người ăn cơm xong, Lông Chó đi rửa hộp cơm, Trần Thanh Linh hiếm thấy không đi luôn, hộp cơm Giang Thâm cũng được Thẩm Thụ Bảo thuận tay mang đi rửa, vì vậy cậu và Thanh Linh Tử ngồi cùng với nhau, vừa chờ vừa liếm nắp sữa chua.

“Cậu cùng chúng mình ăn cơm như vậy có sao không?” Động tác liếm nắp sữa chua của Giang Thâm chưa thành thục lắm, sữa chua còn bị dây lên mũi, cậu dùng tay lau đi, lại tiếp tục liếm, “Bạn cậu tức giận thì làm sao?”

Trần Thanh Linh đã liếm xong, cắn ống hút hàm hồ nói: “Giận thì giận…chứ làm sao, dám bắt nạt tớ hả?”

Giang Thâm thở dài: “Tớ chính là sợ cậu bị bắt nạt…”

Lông Chó đang rửa bát đằng kia, giọng oang oang hỏi: “Hai đứa đang thì thầm chuyện gì vậy, ai bắt nạt ai?”

“Không có chuyện gì.” Trần Thanh Linh đứng lên, “Rửa xong chưa?”

Thẩm Thụ Bảo đưa hộp cơm đã được rửa sạch sẽ cho Giang Thâm: “Tan học em có đi cung văn hoá không?”

“Đi ạ.” Giang Thâm gật đầu, “Thanh Linh Tử đi cùng với em.”

Sắp kết thúc tiết học Trần Thanh Linh bắt đầu chỉnh sửa bàn vẽ cùng bản thảo, nhỏ lật giấy để kiểm tra, phát hiện thiếu một tờ.

“…” Kiểm tra lại một lần nữa, chân mày cau lại.

Giang Thâm đeo túi xách đã đợi được một lát: “Làm sao vậy?”

Thanh Linh Tử vừa tìm vừa nói: “Thiếu một tờ.”

Giang Thâm hỏi: “Tờ nào?” Cậu khom lưng muốn tìm giúp nhỏ.

Trần Thanh Linh: “Hôm qua…” Nhỏ còn chưa dứt lời, mấy nam sinh trong lớp đã đi đến bên cạnh bàn.

Giang Thâm thẳng lưng, phát hiện phía sau còn có mấy bạn nữ thường xuyên chơi cùng Thanh Linh Tử.

“Trần Thanh Linh.” Đứng đầu là lớp trưởng, khuôn mặt nghiêm túc, “Có bạn học nói, cậu không chịu học tập, cùng lưu manh trong trường giao du với nhau, đúng hay không?”

Trần Thanh Linh không hiểu ra sao: “Ai là lưu manh?”

Lớp trưởng quay về phía sau nhìn, cô bạn thân nhất của Thanh Linh Tử lúc này bước ra đánh bạo nói: “Chính là tên kia, Trần Mao Tú, mình đã thấy hắn mấy lần trốn học ra ngoài chơi, buổi trưa hôm nay cậu nói chuyện cùng bọn họ, còn ăn cơm với nhau nữa.”

Sắc mặt Trần Thanh Linh trở nên khó coi, ánh mắt chuyển một vòng, đưa tay ra: “Tranh vẽ của tôi có phải do các cậu lấy?”

Lớp trưởng cây ngay không sợ chết đứng: “Chúng tớ đã giao cho cô giáo, cậu dám vẽ tên lưu manh đó, đây là yêu sớm!”

Trần Thanh Linh trợn tròn mắt, mặt của nhỏ bởi vì tức giận, nhanh chóng đỏ bừng lên, lớn tiếng nói: “Mấy người biết cái gì?!” Nhỏ đẩy lớp trưởng, cả người tức đến phát run, “Anh ấy không phải lưu manh! Mấy người có quyền gì mà nói như vậy!”

Đại khái ai cũng không ngờ Trần Thanh Linh sẽ phản ứng kịch liệt như vậy, lớp trưởng sửng sốt vài giây, lớn tiếng phản bác: “Anh ta chính là lưu manh! Thường xuyên trốn học! Cậu theo hắn nên không học giỏi là phải!”

“Cậu mới học không giỏi!” Trần Thanh Linh viền mắt đỏ ửng, tóc tai cũng không biết đã bù xù từ lúc nào, nhỏ nghẹn ngào, nhất mạnh từng câu từng từ, “Trần Mao Tú không phải lưu manh, anh ấy là người tốt nhất trên thế giới này, anh ấy là anh trai tôi!

1 Comment

  1. Quá nhiều bạn nhỏ đáng yêu quá ❤️

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: