House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 18

Edit & Beta: Direct Kill

Tranh của Thanh Linh Tử được đặt ngay ngắn trên bàn giáo viên, tuy rằng mới chỉ phác thảo ra, nhưng Giang Thâm liếc mắt một cái đã có thể nhận ra đó là khuôn mặt của Lông Chó. Giáo viên chủ nhiệm họ Trần, là một cô giáo còn trẻ, ngày thường rất hiền lành, nhưng mỗi khi giáo dục học sinh lại nghiêm túc tỉ mỉ.

“Sau này không được tùy tiện lục bàn học của bạn nữa nghe không?” Cô Trần nghiêm túc giáo dục, “Vậy là không đúng với tác phong của học sinh.”

Lớp trưởng cúi thấp đầu, bộ dáng vừa mới khóc qua, đôi mắt hồng hồng: “Vâng ạ…”

Cô Trần: “Xin lỗi bạn học Trần Thanh Linh đi.”

Lớp trưởng xoắn xuýt phút chốc, quay đầu nhỏ giọng nói với Trần Thanh Linh “Xin lỗi ”

Trần Thanh Linh không đáp ứng.

Cô Trần cũng không miễn cưỡng, cầm tờ giấy trả lại cho Trần Thanh Linh, nói: “Cô giúp em giữ rất cẩn thận, không rách chút nào.”

Lúc này Trần Thanh Linh mới lộ ra nụ cười, nhỏ cẩn thận bỏ tranh vào trong túi, nhấc mắt lên nói: “Cảm ơn cô ạ.”

Cô Trần sờ đầu nhỏ: “Các em có thể đi được rồi.”

Dọc theo đường đi, Giang Thâm kỳ thực rất muốn hỏi chuyện bức tranh, nhưng Thanh Linh Tử dường như không muốn nói, đến trước cửa cung văn hóa hai người tách ra, khi Giang Thâm đến phòng vũ đạo thì đã vào lớp được một lúc.

Cô Lâm kêu cậu tự đi làm nóng người, không bao lâu thì Bạch Cẩn Nhất liền tìm tới.

Giang Thâm có chút ngượng ngùng: “Hôm nay không có trứng…”

Bạch Cẩn Nhất đưa hộp cơm cho cậu: “Không sao, cậu ăn đi.”

Giang Thâm suy nghĩ một chút, hỏi: “Cậu muốn ăn dâu tây không?” Nói xong, lại sợ Bạch Cẩn Nhất từ chối, “Là nhà chúng tớ tự trồng, không cần tiền.”

Bạch Cẩn Nhất nhướng mày: “Ở đó còn trồng cả dâu tây?”

Giang Thâm gật đầu: “Có nha, cũng sắp chín rồi, có thể hái tới ăn.”

Bạch Cẩn Nhất suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Được.”

Giang Thâm không khỏi cao hứng, cậu còn phải đi làm nóng người, không thể cùng Bạch Cẩn Nhất nói chuyện quá lâu, Bạch Cẩn Nhất trước khi đi làm động tác gọi điện thoại: “Buổi tối nói chuyện tiếp.”

Bởi vì tới trễ, cô Lâm một mình hướng dẫn Giang Thâm luyện tập, sau khi kết thúc buổi học, đến cả giày Giang Thâm cũng không kịp nhét vào trong balo, cứ thế đeo lên cổ chạy đi bắt xe.

Bác lái xe đã sớm quen mặt cậu, cũng biết cậu nhóc này học múa, mỗi khi Giang Thâm lên xe đều hỏi “Hôm nay học gì thế?”

Giang Thâm: “Học múa Bạch mao nữ.”

Bác lái xe cười: “Cháu đóng vai Hỉ Nhi(1) hả?”

Giang Thâm bối rối vò tóc: “Cháu là con trai… Không nhảy vai nữ.”

Bác lái xe: “Sao không nhảy được, lớn lên xinh xẻo như vậy!”

Giang Thâm ngại ngùng đỏ bừng mặt, đến trạm xe vội vàng chạy trốn, ngay cả chào hỏi cũng quên luôn.

Nhà sách bên cạnh bến xe vẫn còn đang mở cửa, ông lão ngậm tẩu thuốc, thấy cậu liền lên tiếng hỏi: “Trở về rồi.”

“Vâng ạ.” Giang Thâm nói, cậu nhét giày vào trong túi, hỏi, “Ông vẫn còn trông cửa hàng ạ?”

Còn chưa tới một tháng nữa là bước vào mùa đông, nhưng bây giờ đã lạnh không chịu nổi, cửa hàng sách nhỏ mùa hè thường đóng cửa rất muộn, nhưng trời lạnh thì ông lão không chịu nổi, luôn đóng cửa nghỉ ngơi từ sớm.

Ông lão liếc mắt nhìn cậu, tắt tẩu thuốc, động tác chậm rì rì bắt đầu thu thập: “Đóng ngay đây, cháu mau về đi.”

Nói thì nói như thế, nhưng khi Giang Thâm đi, ông lão không có lập tức đóng cửa ngay, ông hơi dừng lại động tác, giơ tay lên, run rẩy kéo tấm mành che cửa.

Tia sáng mờ nhạt hắt lên con đường nhựa duy nhất dẫn về thôn, chiếu sáng đường về nhà của cậu.

Sau khi cơm nước xong, Giang Thâm liền lấy ghế nhỏ ngồi bên cạnh bàn canh điện thoại, cậu cầm trong tay tập vở ôn luyện vũ đạo, cứ một chốc lại ngẩng đầu nhìn điện thoại.

Đàm Linh Linh đi ngang qua mấy lần, không nhịn được nói: “Còn không biết bao giờ người ta mới gọi tới, con chờ làm gì?”

Giang Thâm lầm bầm: “Nói không chừng gọi ngay bây giờ đây.”

Đàm Linh Linh: “Hai đứa lần sau hẹn nhau thời gian, đỡ phải ngóng ngóng trông trông như thế này.”

Giang Thâm định phản bác lại, thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cậu nhóc vội vàng nhấc máy: “Alo~.”

Đàm Linh Linh ở bên cạnh suýt nữa không nhịn được cười ra tiếng, bị con trai liếc mắt nhìn một cái.

“…” Giọng nói Trần Mao Tú có chút ghét bỏ, “Hôm nay cưng ăn gì mà giọng nghe buồn nôn vậy?”

Giang Thâm chột dạ nói: “… Là anh hả…”

Trần Mao Tú: “Thế cưng nghĩ là ai?”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn đành hỏi: “Làm sao rồi?”

Trần Mao Tú: “Gần đây Thanh Linh Tử có phải gặp chuyện gì không?”

“Không có.” Cách điện thoại nói dối dễ dàng hơn nhiều, Giang Thâm ra vẻ hiểu biết nói, “Thanh Linh Tử là con gái mà, nhất định sẽ có chút bí mật nhỏ.”

Trần Mao Tú: “… Cưng nghe ai nói vậy, thật mẹ nó….”

“…” Giang Thâm đành phải nói, “Lớp em học có nhiều bạn gái lắm, các bạn ấy nói với em.”

Trần Mao Tú tư duy đơn giản, không nghi ngờ cậu: “Thật sự?”

Giang Thâm kiên định: “Thật sự!”

Lông Chó thấy cũng đúng, không khỏi cao hứng, hưng phấn nói: “Cưng biết không, dạo gần đây miệng nó ngọt thấy ớn luôn, cứ luôn miệng gọi anh ơi, anh à.” Lông Chó bắt chước giọng nói Thanh Linh Tử, the thé nói, ” ‘Anh ơi em muốn uống sữa chua’ ‘Anh à em muốn ăn dâu tay’ ‘Em muốn xem gà con’ ôi, ngoan thế cơ chứ.”

… Giang Thâm không nỡ lòng đả kích Lông Chó, nhưng nhìn bộ dạng này… chắc hẳn Thanh Linh Tử vẫn còn bắt nạt Lông Chó dài dài.

Sau khi Lông Chó cúp máy không tới 2 giây, chuông điện thoại lại vang lên, Giang Thâm cho là Trần Mao Tú còn có chuyện, không hề nghĩ ngợi bắt máy: “Còn chuyện gì nữa vậy?!”

“…” Bạch Cẩn Nhất nhàn nhạt nói, “Ai còn gì nữa ?”

Giang Thâm: “…”

Bạch Cẩn Nhất: “Lúc nãy cậu gọi điện cho ai?”

Giang Thâm thực sự muốn chết : “Bạn… Chính là anh hàng xóm lần trước tớ đã nói với cậu.”

“Trần Mao Tú?” Trí nhớ Bạch Cẩn Nhất rất tốt, đặc biệt Lại Tùng cũng từng nhắc tới người này.

Giang Thâm không ngờ hắn còn nhớ rõ ràng như thế, xuất phát từ nội tâm nói: “Cậu thật thông minh.”

Bạch Cẩn Nhất “Hừ” một tiếng.

Giang Thâm cười he he, cậu nắm điện thoại, đổi bên nghe: “Cậu đang làm gì thế?”

Bạch Cẩn Nhất: “Nhìn gà.”

Giang Thâm: “Có lớn lên nhiều không?”

Bạch Cẩn Nhất: “Có, mỗi ngày tôi đều đo chiều cao và cân nặng cho nó.”

Giang Thâm: “…” Cậu vẫn không hiểu nổi tiêu chuẩn nuôi gà của Bạch Cẩn Nhất.

“Nó có phải tiêm vắc xin phòng bệnh không?” Bạch Cẩn Nhất đột nhiên hỏi.

Giang Thâm bối rối trong phút chốc: “Không, chắc không cần đâu?”

Bạch Cẩn Nhất: “Nhà cậu không tiêm?”

Giang Thâm bất đắc dĩ nói: “Gà trong thôn đều thả rông, đừng nói tiêm thuốc phòng bệnh, mỗi ngày đúng giờ cho ăn, rồi đo cân nặng chiều cao đều chưa từng có.”

Bạch Cẩn Nhất ngữ khí không quá tốt, dạy dỗ: “Nuôi gà quá bất cẩn.”

Giang Thâm á khẩu không nói được lời nào.

“Hái dâu chưa?” Bạch Cẩn Nhất chuyển chủ đề câu chuyện.

“Qua mấy ngày nữa.” Giang Thâm đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, tích cực hẳn lên, “Đến kỳ nghỉ đông cậu có muốn tới thôn chúng tớ chơi không? Còn có thể hái dâu tây nữa.”

Bạch Cẩn Nhất trầm mặc một lát, nói: “Năm nay không được.”

Giang Thâm ngoài ý muốn nói: “Tại sao?”

Bạch Cẩn Nhất: “Năm nay tôi phải đi Mỹ ăn tết, còn đi gặp một vị huấn luyện viên quyền anh chuyên nghiệp nữa.”

Giang Thâm há miệng, cậu đột nhiên không biết nên nói gì, lời nói của Bạch Cẩn Nhất kỳ thực không quá phức tạp, nhưng bất luận cái gọi là “Nước Mỹ” hay “huấn luyện viên quyền anh chuyên nghiệp” đều là thứ Giang Thâm không thể với tới.

Giống như hái sao trên trời vậy, những vì sao toả sáng trên bầu trời, cậu ước ao nỗ lực ngẩng đầu nhìn, nhưng đến cuối cùng, ngay cả dũng khí vươn tay đều không có.

“Thiên nga nhỏ.” Bạch Cẩn Nhất đột nhiên gọi cậu.

Giang Thâm “A” một tiếng.

Bạch Cẩn Nhất đợi một lát, mới chậm rãi nói: “Cậu không cần nghĩ quá nhiều.”

Giang Thâm xiết chặt điện thoại, không nói gì.

Bạch Cẩn Nhất đột nhiên nói: “Dáng vẻ khi nhảy của cậu cực kỳ cuốn hút.”

Mặt Giang Thâm có chút nóng, ngượng ngùng nói: “Làm gì có…”

“Ở trong mắt tôi.” Bạch Cẩn Nhất đánh gãy lời cậu, “Cậu giống như vì sao trên trời vậy.”

Giang Thâm: “…”

Bạch Cẩn Nhất nghiêm túc nói: “Cậu phải chờ tôi trở về, không được ăn dâu tây của tôi.”

Giang Thâm “Ừ” một tiếng, cậu nhếch môi nở nụ cười: “Tớ không ăn, đều để hết cho cậu.”


(1): “Bạch Mao Nữ” (Cô gái tóc trắng) là bộ phim nói về nông thôn Trung Quốc trước đây dưới ách áp bức của bọn địa chủ phong kiến. Nhân vật chính là cô gái tên  Hỉ Nhi, cô có người yêu là Đại Xuân, cả hai cùng đi ở cho địa chủ Hoàng Thế Nhân. Hắn là một tên địa chủ giàu có và gian ác. Ruộng nương của  hắn thẳng cánh cò bay, dê cừu của hắn không sao đếm xuể, kẻ ăn người làm trong nhà hắn không thể nhớ hết. Toàn bộ tài sản của hắn là do bóc lột áp bức nông dân mà có. Thấy Hỉ Nhi là một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, hắn rắp tâm chiếm đoạt trong khi tình yêu của cô với Đại Xuân đang nồng thắm. Không cam chịu,  cô phải bỏ trốn lên núi. Sống trong rừng hoang, tóc cô bạc trắng, khiến ai nhìn thấy cũng hoảng sợ, gọi  là Bạch Mao Tiên Cô (cô tiên tóc trắng). Đại Xuân không chịu được uất ức, tham gia Hồng quân. Kết thúc phim là cảnh Đại Xuân trên lưng ngựa  cùng Hồng quân về giải phóng quê hương. Hỉ Nhi được đón về kết duyên cùng Đại Xuân, còn tên địa chủ Hoàng Thế Nhân bị đem trói lại cho nông dân đấu tố kể tội.

2 thoughts on “Kinh cửu – Chương 18

Gửi phản hồi