House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 19

Edit & Beta: Direct Kill

Một tháng rất nhanh qua đi, kỳ nghỉ đông chớp mắt đã tới.

Đám chó hoang bị gò bó suốt một học kỳ rốt cuộc cũng được dịp bung lụa, mùa đông ở nông thôn rất lạnh, nhưng không ăn nhằm gì so với sự nhiệt tình của tụi nhỏ, đặc biệt là khi có trận tuyết rơi đầu tiên, đã rất lâu rồi mới được thấy lại tuyết, trong nhà ngoài nhà, không kể là đám trẻ con hay chó con, đều mừng đến phát điên.

Giang Thâm bị Đàm Linh Linh bắt mặc áo bông, mũ và khăn quàng cổ che hơn nửa mặt, Lông Chó và Thụ Bảo đều đã chờ ở bên ngoài.

“Sắp xong chưa!” Lông Chó lớn tiếng giục cậu.

Giang Thâm sửa lại khăn quàng cổ: “Xong ngay đây!”

Ngoài trời rất lạnh, cảm giác lông Tony cũng xù hết cả lên, nó vươn cái cổ cao, một mình kiêu hãnh đứng trước cửa, thỉnh thoảng lại cúi xuống mổ tuyết.

Thụ Bảo nhìn Giang Thâm đi ra, cả mặt cậu hầu như đều bị che kín hết, chỉ lộ ra đôi mắt sáng long lanh.

“Chúng ta đi đâu đây?” Giang Thâm hứng thú bừng bừng hỏi.

Lông Chó khoác tay lên bả vai cậu: “Đi đầm cá! Thanh Linh Tử đã đến đó rồi, chúng ta đến ngắm vịt! Đục băng! Thả bánh pháo!”

Đục băng là trò chơi mà mùa đông đứa trẻ nào trong thôn cũng thích, bởi vì khí hậu phía nam nóng hơn, cho nên mùa đông các hồ nước đóng băng không dày, có thể đục băng ở đầm để câu cá trạch, Giang Thâm và Thanh Linh Tử tuổi còn nhỏ, chỉ có thể đứng ở trên bờ xem, Lông Chó cầm bánh pháo thả xuống đầm, bùm bùm tia lửa bắn ra khắp nơi, thiếu chút nữa dọa chạy đàn vịt đang bơi ở đầm bên cạnh.

“Vịt không biết lạnh hả?” Thanh Linh Tử không nhịn được hỏi.

Thụ Bảo liếc mắt nhìn: “Chúng nó chỉ bơi một chốc, em xem thuyền tới kìa.”

Đằng sau đám lau sậy có một thuyền tuần tra đi tới, người chèo thuyền cùng đám nhỏ đánh tiếng chào hỏi, đàn vịt thấy chủ tới bèn rẽ nước tranh nhau lên bờ, vài con đứng ở đuôi thuyền, lắc mình rũ lông, khiến bọt nước bắn ra tứ phía.

Trần Thanh Linh ước ao: “Thật đáng yêu quá đi.”

Trần Mao Tú: “Chờ đến mùa xuân vịt con nở ra, vịt mẹ dẫn theo vịt con bơi dưới đầm, còn đáng yêu hơn.”

Thụ Bảo cười hỏi: “Mấy đứa muốn vịt con cả? Đợi đến mùa xuân anh sẽ mua một con.”

Giang Thâm suy nghĩ: “Em không cần đâu, em mà nuôi Tony sẽ ghen mất.”

Lông Chó không nhịn được nói: “Cưng còn muốn nuôi con gà đó hả? Béo như thế, không thịt để tết nhắm rượu hơi phí.”

Giang Thâm liếc mắt nhìn hắn: “Anh đi bắt đi, bắt được em cho anh thịt nhắm rượu.”

Lông Chó: “…”

Bắt đủ cá trạch rồi Giang Thâm mới nhớ phải về nhà cho Tony ăn, khi đi ngang qua cánh đồng đám nhỏ chợt phát hiện có người đang ở trong lán.

Giang Thâm đứng ở đầu ruộng gọi: “Ba ơi!”

Giang Lạc Sơn ngẩng đầu lên, cười nói: “Có lạnh không?”

Giang Thâm chạy tới: “Không lạnh ạ.” Cậu ngồi xổm xuống, thấy xung quanh đều là rạ, ngẩng đầu lên hỏi Giang Lạc Sơn, “Bao giờ mới đốt ạ?”

Giang Lạc Sơn ngồi xuống cùng cậu: “Đầu xuân, nhà chú Trần ở bên cạnh cũng chuẩn bị xong hết rồi, chờ đến mùa xuân sẽ cùng đốt.”

Giang Thâm gật gật đầu, Thụ Bảo ở đầu ruộng gọi cậu: “Thâm Tử, đến nhà anh hái dâu tây đi”

Giang Lạc Sơn cách một tầng mũ xoa đầu con trai: “Đi đi.”

Dâu tây nhà Thẩm Thụ Bảo đã bị đám trẻ con trong xóm hái gần hết, chỉ còn xót lại một ít, ba người cầm ba chiếc hộp hái dâu, Giang Thâm đếm dâu trong hộp của mình, tổng cộng 24 quả, cậu cẩn thận đóng kín nắp hộp.

Lông Chó và Thanh Linh Tử bắt đầu ăn, thấy vậy hỏi cậu: “Sao không ăn?”

Giang Thâm lắc đầu, nghiêm túc nói: “Em muốn tặng cho bạn.”

Thụ Bảo: “Bao giờ tặng?”

Giang Thâm: “Chắc là sau kỳ nghỉ đông.”

Thẩm Thụ Bảo nhíu mày, không nhịn được giội cho cậu gáo nước lạnh: “Coi như là mùa đông, khí trời lạnh, nhưng để trong thời gian dài như vậy cũng không được, chắc chắn sẽ hỏng.”

“…” Giang Thâm chưng từng nghĩ tới chuyện này, biểu tình giống như trời long đất lở, “Vậy em phải làm sao bây giờ?!”

Thụ Bảo và Lông Chó liếc mắt nhìn nhau, người sau gãi đầu một cái: “Nếu không làm thành mứt?”

Thanh Linh Tử nguýt hai ông anh mình, hoài nghi nói: “Các anh biết làm sao?”

Lông Chó nhìn chằm chằm nhỏ: “Không phải em có máy tính hả? Lên Baidu tra!”

Cuối cùng bốn người liền đi đến nhà Lông Chó, lấy máy tính của Thanh Linh Tử lên Baidu tra cách làm mứt dâu.

“Lấy nước sạch ngâm dâu, rửa sạch sẽ…” Thanh Linh Tử chỉ đạo, Thụ Bảo và Giang Thâm tay chân loạn xạ đi lấy chậu hứng nước.

Lông Chó: “Ngâm bao lâu?”

Thanh Linh Tử cau mày: “Không thấy nói… Quản làm chi, cứ ngâm 10 phút đi, xong rồi rửa sạch.”

Giang Thâm bắt đầu tỉ mỉ rửa dâu tây.

“Cắt cuống dâu đi.” Thanh Linh Tử đạp Lông Chó mấy phát, “Đi làm việc!”

Lông chó: “Đi ngay đây!”

Thanh Linh Tử: “Trộn với đường trắng… Này sao trộn đây? Đổ lên trên hả?”

Thụ Bảo cầm lọ đường đi tới: “Chắc là rắc lên từng quả.” Hắn và Giang Thâm mỗi người cầm dâu tây lên rắc đường, màu đỏ của thịt quả điểm xuyết màu trắng của đường, nhìn trông thật đáng yêu.

Thanh Linh Tử đọc đến bước cuối, có chút khó khăn: “Nhưng chúng ta không có máy sấy khô…”

Lông Chó đầu óc mơ hồ: “Đó là món đồ chơi gì?”

Thẩm Thụ Bảo suy nghĩ một chút: “Nếu không bỏ vào bếp lò sấy? Không phải nhà Thâm Tử có sao, bên trên dùng để xào nấu đồ ăn, bên dưới còn cách một khoảng nữa mới chạm tới lửa, đặt ở chỗ đó sấy thử xem?”

Giang Thâm từng nhìn thấy Đàm Linh Linh dùng bếp nướng vịt, nhưng bây giờ không còn thường dùng nữa, bởi vì công đoạn nhóm lửa vừa lâu vừa nóng, nhưng dâu tây đã làm đến bước này, không thể bỏ dở nửa chừng, vì vậy bốn người cầm hai đĩa lớn hứng thú bừng bừng đi tìm Đàm Linh Linh.

—— Đàm Linh Linh: “…”

Cô nghi ngờ nhìn bọn nhỏ một lượt, khoanh tay nheo mắt lại dò hỏi: “Ai nghĩ ra chủ ý này?”

Đám nhỏ trăm miệng một lời: “Con (cháu) ạ!”

Đàm Linh Linh bật cười: “Sợ dì mắng hả!”

Lông Chó bày ra vẻ mặt nịnh nọt: “Sao có thể chứ, dì Linh Linh là hiền lành nhất xinh đẹp nhất!”

Giang Thâm ở một bên liều mạng gật đầu.

Đàm Linh Linh chịu không được nói: “Miệng có ngọt cũng vô dụng, đi bổ củi, nhóm lửa đi, chuyện của mình phải tự mình làm!”

Chỉ cần Đàm Linh Linh chịu hỗ trợ, dù có lên núi đao xuống biển lửa cũng không thành vấn đề gì, Thẩm Thụ Bảo và Trần Mao Tú đi kiếm củi khô để bổ, Giang Thâm Thanh Linh Tử đi theo bên người Đàm Linh Linh quét dọn sạch sẽ phòng bếp.

Đàm Linh Linh lôi ra một chiếc chảo sắt, xếp dâu tây vào trong, rót thêm một tầng nước, lấp nắp che lại, chờ củi bổ xong đun một ấm nước, đợi khi lửa cháy đều mới rút bớt củi đi, bỏ chảo sắt xuống bên dưới.

Cô dặn Giang Thâm: “Qua nửa giờ thì phải lật dâu, nếu không sẽ cháy khét.”

Giang Thâm liều mạng gật đầu, trên mặt cậu còn nhọ nhồi, bộ dáng cực kỳ buồn cười.

Mấy người đều ngồi chờ cùng cậu, sau nửa giờ mở nắp để lật dâu, mặt bên dưới của dâu tây được bọc bởi một lớp nước đường, mùi thơm nức mũi.

“Oa.” Lông Chó thèm không chịu được, “Bây giờ có thể ăn chưa?”

Giang Thâm ngăn hắn lại: “Không thể!”

Lông Chó không vui: “Anh giúp cưng bổ củi đấy nhé, không có công lao cũng có khổ lao, cho anh ăn một miếng đi.”

“Không được.” Giang Thâm nghiêm túc từ chối, “Mấy ngày nữa em sẽ sang nhà giúp anh cho gà ăn, nhưng dâu tây này không thể cho anh ăn.”

Thẩm Thụ Bảo cười rộ lên: “Em muốn đưa ai mà coi như bảo bối thế.”

Ánh lửa chập chờn hất lên khuôn mặt Giang Thâm, cậu cẩn thận bỏ lại chảo vào trong lò, nhẹ giọng nói: “Đưa cho một người quan trọng nhất đối với em.”

Cậu quay đầu, hai mắt tựa như chứa hàng ngàn đốm lửa, nụ cười vừa nhiệt tình lại thẹn thùng: “Chỉ có thể đưa cho cậu ấy thôi.”


Em nó có người yêu một cái là quên hết các anh rồi TT.TT #ThươngLôngChó

One thought on “Kinh cửu – Chương 19

Gửi phản hồi