House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 20

Edit & Beta: Direct Kill

Một năm mới của Giang Thâm, chưa bao giờ lại bận rộn như vậy, cậu làm mứt dâu, nhận tiền mừng tuổi, đi đến nhà Lông Chó chăm gà, còn cùng bạn bè đốt pháo, lần đầu tiên thức khuya làm cho kịp bài tập nghỉ dông, cuối cùng đêm giao thừa còn nhận được điện thoại của Bạch Cẩn Nhất.

“Cậu đang ở Mỹ hả?” Bên đầu dây của Giang Thâm toàn là tiếng đì đùng đốt pháo, cậu bịt một bên tai, nói như hét vào điện thoại.

Bạch Cẩn Nhất: “Sao chỗ cậu ồn ào thế?”

Giang Thâm: “Tại đang đốt pháo, sắp đến giao thừa rồi.”

Bạch Cẩn Nhất lại hỏi: “Cậu không đi đốt hả.”

Giang Thâm nghiêm túc nói: “Tớ muốn nói chuyện với cậu.”

Bạch Cẩn Nhất dường như đang nở nụ cười, lại nghe Giang Thâm nói: “Tận bên Mỹ gọi tới, ôi chao, cách một quãng đường dài như vậy, thật thần kỳ.”

“Có gì thần kỳ.” Bạch Cẩn Nhất cười xì một tiếng, “Không phải đều trên trái đất sao.”

Giang Thâm: “Chúng ta cách nhau xa lắm, lúc trước tớ xem bản đồ bên nhà Lông Chó, thấy cách hẳn một vùng biển rộng lớn, nhưng chúng ta vẫn có thể nói chuyện giống như bây giờ, thật may mắn mà.”

Bạch Cẩn Nhất lại cười, gần đây hắn đối với Giang Thâm cởi mở hơn rất nhiều, chỉ là khi giáp mặt vẫn còn kìm nén nhiều lắm, nhưng qua điện thoại thì cười thoải mái hơn nhiều.

“Thiên nga nhỏ.” Bạch Cẩn Nhất nghe thấy một tràng tiếng pháo ở đầu bên kia, đột nhiên nói, “Chúc cậu năm mới vui vẻ.”

Đông đi xuân tới, Giang gia và Trần gia cùng đi đốt rạ lấy do làm phân bón, cánh đồng trồng hoa trong thôn cũng đã bắt đầu trổ bông, muôn hồng nghìn tía khiến các cô nhóc đều hào hứng ra đây hái hoa, vì Thanh Linh Tử cũng muốn ra đó, nên Lông Chó chỉ có thể cùng đi theo. Giang Thâm học múa trở về, thấy Thụ Bảo và Lông Chó vẫn còn đang ngoài đó.

Thanh Linh Tử giơ hoa lên vẫy vẫy với Giang Thâm: “Về rồi hả!”

Giang Thâm: “Tớ về rồi.”

Hôm nay sau khi kết thúc buổi học cậu được cô Lâm gọi ở lại, nói rằng muốn dàn dựng và luyện tập tiết mục vở kịch ca múa nhạc, hai vai chính, cậu vừa phải múa vai nam, cũng phải múa một phần vai nữ.

“Em đã lên lớp bốn rồi, ca múa nhạc kịch cần phải luyện tập rất lâu, khoảng đầu năm lớp 6 cung văn hoá sẽ tổ chức sự kiện, khi đó tác phẩm này sẽ được trình diễn.” Cô Lâm nhìn cậu, nhấn đúng trọng tâm nói, “Khi đó sẽ có không ít danh sư đến xem, nếu có thể sẽ chọn trúng em, thì quá tốt rồi.”

Giang Thâm không hiểu có danh sư đến xem là ý gì, chỉ biết đó là sự kiện rất quan trọng, cậu nhất định phải thể hiện tốt nhất.

Ngoại trừ ca múa nhạc kịch, Giang Thâm còn có một chuyện bận tâm nữa là đã rất lâu rồi Bạch Cẩn Nhất không có tới lớp quyền anh.

Cậu cầm hộp mứt dâu đi sang lớp bên cạnh mấy lần, chỉ gặp được mỗi Lại Tùng.

“Anh đưa cho cậu ấy cái này hộ em.” Giang Thâm không thể làm gì khác hơn đành đưa hộp mứt dâu cho Lại Tùng, “Nếu gặp mặt.”

Lại Tùng giơ hộp lên nhìn một chút: “Gì thế?”

Giang Thâm: “Mứt dâu.” Cậu dặn, “Anh không được ăn nha.”

Lại Tùng cười: “Yên tâm đi, anh không ăn đâu.”

Giang Thâm bấy giờ mới thở phào, cậu cười cười, vẫn còn có chút cô đơn, Lại Tùng gãi đầu một cái, không thể làm gì khác hơn đành nói: “Anh cũng không biết khi nào Bạch Nhị đại trở về, chỉ biết là huấn luyện viên mà nó tìm ở bên Mỹ rất coi trọng nó, nếu như có trở về, chắc sẽ không tới đây luyện tập nữa.”

Giang Thâm cau mày: “Vậy đến chỗ nào?”

Lại Tùng suy nghĩ một chút: “Chắc ở mấy thành phố lớn thôi, kiểu như Thượng Hải ấy.”

Giang Thâm và Thanh Linh Tử ngồi ở trong biển hoa, bên người toàn là hoa mười giờ và cúc vàng, Thanh Linh Tử hái một bó, tỉa tót nửa ngày, hỏi cậu: “Đẹp không?”

Giang Thâm liếc mắt nhìn, gật đầu nói: “Đẹp.”

Thanh Linh Tử bĩu môi: “Cậu đang suy nghĩ gì đấy?”

Giang Thâm thở dài: “Thanh Linh Tử, cậu sẽ đến thành phố lớn học vẽ tranh hả?”

“Thành phố lớn?” Thanh Linh Tử cất cao giọng, “Tớ còn chưa biết có được học vẽ nữa hay không đây này, thành phố lớn quá xa nha, nhưng tớ biết người học vẽ vẫn có thể thi đại học, đợi khi học xong cấp hai, tớ sẽ thi vào lớp năng khiếu ở cấp ba, rồi có thể an tâm thi lên đại học được rồi.”

Giang Thâm không lên tiếng, múa ba lê cũng có lớp năng khiếu cấp ba, nhưng đó là nghiệp dư, cô Lâm nói, chuyên nghiệp không cần thi, nhưng nếu muốn vào đại học cần phải qua kỳ thẩm định của trường học đó nữa.

Thanh Linh Tử nhìn Giang Thâm, hoài nghi hỏi: “Cậu muốn múa cả đời đó hả?”

Giang Thâm trầm mặc, qua một hồi lâu, mới chậm rãi nói: “Đêm hội ở cung văn hóa cậu có đến không?”

“Có chứ!” Thanh Linh Tử lắc chân, “Nhưng mà giờ vẫn còn sớm lắm, cậu sẽ biểu diễn hả?”

Giang Thâm gật gật đầu: “Cậu nhớ bảo cả Lông Chó với Thụ Bảo cùng đi nhé.”

Cậu mím môi một cái, cười có chút ngượng ngùng: “Lúc đó tớ sẽ múa cho các cậu xem.”

————-

Thời gian luôn không đủ với những đứa trẻ.

Lông Chó rốt cục cũng góp đủ tiền, mua cho em gái một bộ cọ vẽ Escoda; Thanh Linh Tử hoàn thành xong bức tranh của mình, lấy tên là ‘Anh trai của tôi’, bất ngờ là bức tranh còn đạt giải thưởng cấp quốc gia; Trần Mao Tú đương nhiên tự hào đến phổng mũi, tự mình treo bức tranh lên tường phòng khách, gặp ai đến chơi cũng ngồi khoác lác một hồi.

Thẩm Thụ Bảo là người duy nhất trong thôn thi đậu vào trường chuyên cấp 3, hắn lại cận thêm mấy độ nữa, lúc thường ở trường nghiêm túc như học sinh gương mẫu, nhưng khi trở về nhà là lại cởi giày cởi đồ cùng Trần Mao Tú tắm trong đầm cá trên đê.

Giang Thâm sau khoảng thời gian dài luyện tập cuối cùng cũng hoàn thành tiết mục mà cô Lâm bố trí, vũ công nữ nhảy chính là Tống Hân.

“Cậu múa thực đẹp.” Tống Hân ở trong phòng vũ đạo cùng cậu xem lại tiết mục đã dàn dựng, “Động tác này cậu làm đẹp hơn tớ nhiều.”

Giang Thâm ở bên cạnh, cậu đã cao hơn trước một chút, cơ thể bắt đầu hình thành đường nét rõ ràng, khoanh chân tùy ý ngồi: “Có mấy động tác của cậu tớ cũng có làm được đâu.”

Tống Hân lườm cậu: “Lục yêu(1) cậu còn múa được nữa là.”

(1) Tên một điệu múa của nhà Đường

Giang Thâm cười ha ha không lên tiếng, cậu và Tống Hân ngồi xem trong chốc lát, mãi đến khi Lại Tùng tới gọi.

“Hai đứa đã xem xong chưa?” Lại Tùng năm nay lên lớp 11, cả người cao trên mét tám lăm, bởi vì quanh năm đánh quyền, dáng người rắn chắc cứng cáp, tuy nhiên nụ cười vẫn ngây ngốc như cũ.

Tống Hân lườm hắn một cái: “Ai bảo anh chờ chúng tôi?”

Lại Tùng đứng ở ngoài, cánh tay luồn qua khung cửa sổ: “Ai nói anh chờ em, anh đang chờ tiểu thiên nga!”

Giang Thâm đứng dậy đi thay quần áo, đến khi đi ra hai người kia vẫn đang đấu võ mồm chưa xong.

“Được chưa.” Giang Thâm nhìn Tống Hân, “Chúng mình đi ăn gì đi?”

Tống Hân thở dài: “Không thể đi uống trà sữa nữa, tớ đang giảm cân.”

Lại Tùng thổn thức: “Mấy đứa các em thật khổ mà.” Hắn móc trong túi áo ra một chiếc hộp, đưa cho Giang Thâm, “Bạch Nhị đại nhờ anh đưa cho em.”

Hai năm qua Bạch Cẩn Nhất quả thực không còn đến lớp quyền anh nữa, nếu Giang Thâm muốn tìm đều phải thông qua Lại Tùng, thế nhưng mỗi dịp lễ tết, không bao giờ quên gọi điện thoại cho nhau, Đàm Linh Linh thường trêu ghẹo hai người là đang “yêu xa”, nói chuyện điện thoại mà như báo cáo công tác, hận không thể kể hết mọi chuyện đã diễn ra.

Ngoại trừ gọi điện thoại, giữa hai người vẫn thường hay tặng đồ cho nhau, Bạch Cẩn Nhất ngoài tiền ra thì chẳng có thứ gì, rất hay mua đồ đắt tiền cho cậu, có lần còn tặng cả điện thoại di động, Giang Thâm nhận đồ mà suýt nữa bị hù chết, để một chỗ mấy ngày không dám dùng, mãi đến tận khi Bạch Cẩn Nhất gọi điện thoại đến thúc dục, nói dùng để gọi video cậu mới đáp ứng.

So với những thứ đó, đồ Giang Thâm đưa chất phác hơn rất nhiều, nào là lá trà tươi, mứt hoa quả tự mình làm, hột vịt muối, quả dương mai, sơn tra đầu mùa hạ, cua lớn cuối mùa thu, những thứ này Bạch Cẩn Nhất nhận được sẽ chụp ảnh gửi lại cho cậu, hai người còn có bạn bè của mình nữa, thỉnh thoảng vẫn chia sẻ cho họ.

“Quan hệ của hai đứa cũng quá buồn nôn đi.” Lại Tùng mua gà rán ăn, nhưng lột hết lớp da bên ngoài ném đi, “Dùng điện thoại đã quen chưa?”

Giang Thâm cầm hộp sữa chua không đường, chậm rãi uống: “Cũng được.”

Lại Tùng: “Em tải những APP gì rồi?”

Giang Thâm đàng hoàng nói: “Wechat, để nói chuyện với Bạch Cẩn Nhất.”

Lại Tùng: “…” Hắn lầm bầm, “Giống như con dâu nuôi từ bé của nhà Bạch Nhị đại vậy…”

Giang Thâm không nghe rõ, mở ra chiếc hộp mà Bạch Cẩn Nhất đưa cho cậu, là một đôi giày ba lê mới.

Lại Tùng đỡ đầu: “Em xem có vừa không, nếu không anh mang về cho nó đổi đôi khác.”

“Sao có thể không vừa chứ?” Giang Thâm cười đến híp cả mắt, cậu nâng niu đôi giày như bảo bối, vui cười hớn hở nói, “Bạch Cẩn Nhất sẽ không chọn nhầm đâu, em mặc quần áo cỡ nào cậu ấy đều biết.”

Lại Tùng: “…”

One thought on “Kinh cửu – Chương 20

Gửi phản hồi