Kinh cửu – Chương 21

Chương 21

Edit & Beta: Direct Kill

Sự kiện ở cung văn hóa sắp tới cực kỳ quan trọng, đặc biệt là đối với những học sinh theo học vũ đạo hay nhạc cụ. Những sự kiện như thế này, các bậc thầy, giáo sư, thậm chí những nhà biên đạo nổi danh cả nước cũng có khả năng tự mình đến chọn hạt giống tốt cho bản thân.

Chuyện này cô Lâm chưa từng nói qua với Giang Thâm, thế nhưng có đánh tiếng với Đàm Linh Linh.

Sau khi về nhà, Giang Lạc Sơn ngồi ở trong sân, im lặng nửa ngày mới chậm rãi nói: “Anh vẫn cảm thấy, Thâm Tử chỉ là hứng thú nhất thời…”

Đàm Linh Linh nhìn chồng mình thở dài: “Nghe cô Lâm nói, cô ấy đã giới thiệu Thâm Tử với không ít người.”

Giang Lạc Sơn cau mày không nói.

Đàm Linh Linh đương nhiên hi vọng con trai mình có được thứ tốt nhất, tuy nhiên nghĩ là nghĩ vậy, nhưng con trai mình trở thành một biên đạo múa, ngay cả trong mộng cũng khiến nhiều người chê cười

Tuy giấc giấc mộng chỉ là giấc mộng, con mình có thể ở trong mộng cao hứng, vui mừng, thế nhưng mọi người xung quanh lại không nghĩ vậy, trước tiên không nói chuyện có được chọn hay không, nếu như được người ta nhìn trúng, một thôn nhỏ như nơi đây sẽ không nuôi nổi giấc mộng cho Giang Thâm.

Một mình đến thành phố lớn sinh hoạt, học tập, cầu nghệ, chuyện này ngay cả đối với người trưởng thành cũng khó khăn, huống chi, bây giờ đi đâu cũng phải cần tiền…

Đàm Linh Linh chỉ cảm thấy sống mũi chua xót, trong lòng nửa hổ thẹn nửa không cam lòng: “Nếu thế không cho Thâm Tử đi học múa nữa… ?”

“Nói bậy gì đó.” Giang Lạc Sơn vuốt ve lưng vợ mình, “Không phải em còn muốn nó trở thành biên đạo múa lừng danh hay sao?”

Hai mắt Đàm Linh Linh đẫm lệ, cô lau mắt lắc lắc đầu.

Giang Lạc Sơn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, ở nông thôn khác với thành phố, sao vừa dày vừa sáng, phía xa xa bầu trời và cánh đồng như cách nhau một đường chỉ, bênh cạnh con kênh nước trong vắt và gợn sóng thỉnh thoảng lại có tiếng ếch nhái kêu ồm oạp.

Buổi biểu diễn xác định vào cuối tuần, buổi tối trước đó một ngày Giang Thâm còn gọi điện cho Bạch Cẩn Nhất.

“Cậu có lo lắng không?” Bạch Cẩn Nhất đột nhiên hỏi.

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Cậu chưa hỏi thì không cảm thấy gì, bây giờ lại có chút chút.”

Bạch Cẩn Nhất bật cười.

Giang Thâm: “Ngày mai cậu có đến xem không?”

Bạch Cẩn Nhất lười biếng nói: “Giấy mời cậu cũng đã nhờ người đưa rồi, tôi có thể không đi sao?”

Giang Thâm không nhịn được cười “ha ha” hai tiếng, lại nghe Bạch Cẩn Nhất nói: “Cậu chờ một lát.”

Giang Thâm ngoan ngoãn chờ, chỉ nghe đầu bên kia Bạch Cẩn Nhất đang nói chuyện với ai đó, qua một lúc mới yên tĩnh lại.

“Làm sao vậy?” Giang Thâm tò mò hỏi.

Bạch Cẩn Nhất: “Dì giúp việc hỏi có muốn ăn khuya không.”

Giang Thâm có chút ước ao: “Tớ cũng muốn ăn…”

Bạch Cẩn Nhất phóng khoáng nói: “Lần sau cậu đến nhà, tôi sẽ bảo dì Chu làm món ngon cho cậu.”

Giang Thâm cao hứng đáp trả một câu, rồi hỏi sang chuyện khác : “Bạch Nhị thế nào rồi?”

Bạch Nhị chính là con gà mà Bạch Cẩn Nhất nuôi, bây giờ đã lớn hơn nhiều, từ bé được nuông chiều, quả thực là một con gà có số hưởng.

Bạch Cẩn Nhất có chút không vui: “Càng ngày càng béo, rõ ràng mỗi ngày tôi đều căn đúng thời gian, đúng liều lượng cho nó ăn, không biết có phải thừa dịp tôi không có nhà mà ba mẹ lén cho thêm không, hai tháng nãy mỗi ngày đều phải dắt nó tản bộ trong sân.”

“…” Đã qua một thời gian dài, nhưng Giang Thâm vẫn không hiểu thói quen nuôi gà của Bạch Cẩn Nhất, dưới cái nhìn của cậu, mọi nhà ở nông thôn không bao giờ nuôi gà như vậy, bất kể lớn hay bé, đều thả rông trong vườn cho tự kiếm ăn hết, ai lại chăm chút từng tý như Bạch Nhị đại.

Giang Thâm không nhịn được cảm khái: “Còn mập thế nào cơ chứ?”

Bạch Cẩn Nhất lạnh lùng nói: “Mập đến nỗi tôi sợ nó sẽ bị tam cao(1).”

(1) Bệnh tam cao: Huyết áp cao, đường huyết cao và mỡ máu cao

Giang Thâm: “…”

Buổi sáng ngày diễn ra sự kiện, Giang Thâm và Tống Hân dậy thật sớm, hai người còn phải xem lại nội dung vở kịch, diễn tập một lần cuối cùng để quen với sân khấu.

Vở kịch mà cô Lâm dàn dựng là một truyện cũ về thổ thần, ngàn năm trước, thổ thần giáng lâm, khắp nơi no ấp, xây lên núi cao, dựng lên dòng sông, thổ thần vừa là nam, lại vừa là nữ, con dân yêu ngài lại sợ ngài, cuối cùng non sông hủy diệt, thổ thần hóa thành một con chim diều hâu, bay đi phương xa.

“Vừa là nam, lại vừa là nữ, đến đoạn này hai đứa cùng nhau múa.” Cô Lâm dặn dò, “Phải chú ý động tác, Tống Hân như là một bộ phận của Giang Thâm vậy, bước nhảy của người con trai cần khỏe mạnh nhanh nhẹn hơn nên hai đứa phải tập trung làm thật khớp vào.”

Tống Hân cau mũi một cái: “Giang Thâm nhảy phần của nữ còn mềm mại hơn em, thật khiến người ta xấu hổ mà.”

Cô Lâm dở khóc dở cười: “Đến lúc nào rồi, mà còn nói lời này.”

Cô nhìn đồng hồ, nhắc nhở nói: “Kiểm tra lại trang phục múa, rồi đến phòng trang điểm.”

Vì thể hiện đúng tính chất của thổ thần, trang phục của vũ công chính và phụ đều lấy màu nâu làm chủ đạo, là con trai duy nhất trong đoàn, Giang Thâm không cần quần áo màu da bó sát người, trực tiếp để trần nửa thân trên, thợ trang điểm vẽ thêm hoa văn lên đằng trước ngực và sau lưng, bởi vậy công đoạn trang điểm của cậu còn lâu hơn Tống Hân.

Vai của Tống Hân chính là phần thổ thần nữ, quần áo đều đính lông chim màu sắc rực rỡ.

“Cậu có muốn thử một chút không.” Tống Hân chống cằm nhìn Giang Thâm đang trang điểm, “Váy này buộc lên, nam nữ đều có thể mặc.”

Chuyên gia trang điểm đang kẻ mắt cho Giang Thâm, nam sinh có chút sốt sắng, động cũng không dám động: “Cậu mặc rất đẹp.”

Tống Hân chuyển mắt một vòng: “Cũng bình thường…” Nhỏ nghiêm túc nhìn chuyên gia trang điểm, nói, “Chị ơi, chị nhớ trang điểm thật đẹp cho cậu ấy nhé, đây chính vai nam chính duy nhất của chúng em đấy!”

Giang Thâm: “…”

Trong thính phòng đã tới không ít người, Thanh Linh Tử đến rất sớm để chiếm chỗ ngồi, nhìn thấy anh trai mình và Thẩm Thụ Bảo thì ra sức vẫy tay: “Nơi này! Nơi này!”

Trên tay Thẩm Thụ Bảo ôm bỏng, Trần Mao Tú thì cầm theo trà sữa, vừa ổn định chỗ ngồi vừa hỏi: “Chỗ này có đủ không, tẹo nữa các chú các dì còn đến nữa.”

Thanh Linh Tử dương dương tự đắc vỗ ngực: “Hàng này em đã thầu hết rồi!”

Nhỏ vừa dứt lời, chỗ ngồi đã có thêm hai người tiến tới, Lại Tùng như ngọn núi ngồi xuống, ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh Linh.

Thanh Linh Tử: “…”

Lại Tùng: “…”

Lông Chó tiến tới, nhìn thấy Lại Tùng lập tức cảnh giác: “Hai người quen nhau?”

Lại Tùng trừng mắt nhìn, vừa định mở miệng, Thanh Linh Tử liền xen lời: “Không quen biết!”

Lại Tùng không thể làm gì khác hơn là nói: “Chúng tôi đều là bạn của Giang Thâm.”

Lông Chó và Thẩm Thụ Bảo liếc nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: “Bạch Cẩn Nhất?!”

Bạch Nhị đại ở sau Lại Tùng bị điểm tên liền quay đầu, hắn liếc mắt nhìn ba người Lông Chó, nhẹ nhàng gật đầu: “Chào.”

Hắn chỉ nhẹ nhàng chào hỏi bắt chuyện, nhưng vẫn khiến cho ba đứa trẻ nhà quê như rơi vào mộng mất hết phương hướng.

Bạch Cẩn Nhất là ai?! “Nhà từ thiện” trong truyền thuyết của Giang Thâm đó! Đồ dùng quần áo của Giang Thâm, Bạch Nhất Cẩn tặng không biết bao nhiêu rồi? ! Chỉ tiếc Giang Thâm ngốc, di động quả táo thì tải mỗi một ứng dụng Wechat, mặc quần áo giá năm số để đi lội ruộng…

Người trong thôn chất phác, sẽ không suy nghĩ nhiều, ngầm thừa nhận rằng Giang Thâm đáng được giúp đỡ, chuyện này kỳ thực cũng không gì mới mẻ, dù sao người nhà họ Giang không nhiều, tính theo đầu người để chia còn ít, Giang Lạc Sơn từ nhỏ đã có tật ở lưng, tiền xem bệnh cũng như thuốc thang đã ngốn hết của cải trong nhà, hai vợ chồng đều là người tốt, gắng gượng chống đỡ mới được đến ngày hôm nay, bây giờ có người hảo tâm hỗ trợ, còn có Trần gia Thẩm gia bên cạnh nữa, huống chi Giang Thâm là người có ân tất báo, có vật gì tốt, đều để dành gửi qua cho Bạch Cẩn Nhất.

Lông Chó và Thẩm Thụ Bảo đã không ít lần ngầm suy đoán xem “Bạch Cẩn Nhất” là người thế nào, Giang Thâm tuy rằng luôn nói hai người bọn họ chỉ là bạn bè, nhưng hắn đưa những món đồ đắt như thế.. chỉ sợ Bạch Cẩn Nhất này coi tiền như rác đi?!

Hôm nay này “Coi tiền như rác” còn tới đây, khoan thai bắt chéo chân ngồi cùng hàng ghế với bọn họ.

Vì vậy, ba đứa nhỏ trong thôn đều theo bản năng ngồi thẳng lưng, nghiêm chỉnh không dám ho he gì.

“Mọi người không cần quá câu nệ.” Lại Tùng ngốc có cái tốt của kẻ ngốc, “Chúng ta đều là người một nhà, một nhà cả mà!”

Thanh Linh Tử len lén liếc mắt nhìn Bạch Cẩn Nhất, có chút ước ao nhỏ giọng nói: “Cái đồng hồ cậu ấy đeo thật đẹp…”

Lông Chó giả vờ trấn tĩnh: “Đừng nói với anh, anh không hiểu.”

Thẩm Thụ Bảo tâm bất thính giữa dòng đời vạn thính, hai mắt nhìn thẳng phía trước, đôi môi khẽ mở ra đóng lại: “Đồng hồ này của cậu ta có giá trị tương đương với hai năm thu hoạch của cả thôn chúng ta.”

Lông Chó “Oành” một tiếng, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Thanh Linh Tử thực sự mất mặt đến không chịu được, vội vàng đỡ hắn lên.

“Bình tĩnh!” Thẩm Thụ Bảo nghiêm túc răn dạy, “Cốt khí của người quê chúng ta đâu?!”

Lông Chó vẻ mặt đau khổ: “Cốt khí gì…”

Thẩm Thụ Bảo kiêu ngạo nhíu mày: “Cốt khí nghèo!”

Cốt khí “Nghèo” ấy còn chưa kịp bùng lên, các hàng ghế đã gần như lấp đầy khán giả, kỳ thực mọi người ở đây ngoại trừ Bạch Cẩn Nhất, cũng không có ai giàu đến mức khiến người ta chày da tróc vảy, nhìn quanh thấy vậy, tâm lý của đám người Lông Chó dần lấy lại được cân bằng.

Mặc dù không phải dạng “trong nhà có quặng mỏ” tuy nhiên vẫn được coi là “Gia đình có điều khiện” mà.

Các tiết mục lần lượt được biểu diễn, nào là ca hát, chơi nhạc cụ, Thanh Linh Tử tinh mắt phát hiện có nhiều người vừa trình diễn xong đã được gọi đi chỗ khác.

Nhỏ dù sao cũng học ở cung văn hóa, biết đây là xảy ra chuyện gì, thế nên càng ngóng trông vào tiết mục của Giang Thâm hơn.

Lại một tiết mục nữa kết thúc, Lại Tùng nhìn danh sách biểu diễn bỗng “a” một tiếng: “Tiên nga nhỏ diễn chót hả? Thật tự hào quá đê.”

Bạch Cẩn Nhất không lên tiếng, tuy nhiên tư thế ngồi đang biếng nhác trở thành ngay ngắn, lòng bàn tay hắn hơi nóng, chống trên đầu gối, hít thở sâu mấy lần.

Dẫn chương trình giới thiệu xong tiết mục liền xuống đài, màn lớn chưa có mở ra, Lông Chó đã đứng ngồi không yên, đứng lên hô to: “Thâm Tử! Cố lên!”

Thanh Linh Tử vội vàng kéo hắn ngồi xuống: “Đang ở trong hội trường mà, ngồi xuống đi?!”

Trần Mao Tú còn giãy dụa: “Anh muốn nó bớt lo thôi!”

Thẩm Thụ Bảo lườm hắn một cái: “Mày nói vậy càng khiến nó khẩn trương.”

… Tiếng hò hét này của Lông Chó, Giang Thâm đương nhiên nghe được, cậu đứng ở hàng thứ nhất trong đoàn người, không nhịn được vén màn ngăn lên nhìn mọi người bên dưới.

Tống Hân ở phía sau cậu cũng lại gần, nhỏ giọng nói: “Bạn cậu đều tới?”

“Ừm.” Giang Thâm gật đầu, “Đây là lần đầu tiên tớ trình diễn trước mặt họ.”

Tống Hân nở nụ cười: “Ba mẹ tớ cũng tới.” Dừng một chút, nhẹ giọng nói, “Nhưng có lẽ đây là lần cuối cùng tớ múa trước mặt họ.”

Giang Thâm quay đầu, cậu có chút ngạc nhiên nhìn Tống Hân.

“Tớ đã lớp 9 rồi.” Trên mặt Tống Hân tựa hồ không có gì tiếc nuối, nhỏ buông lỏng nói, “Diễn xong lần này, tớ sẽ không học ở đây nữa, cố gắng học tập thật tốt, thi vào cấp ba rồi thi đại học.”

Tấm màn ngăn cách trên sân khấu chậm rãi vén lên, một luồng sáng chiếu xuống giữa đài, như ánh sáng của trăng tròn hắt xuống.

Tiếng nhạc vang lên, Tống Hân chuẩn bị nhảy đoạn thứ nhất, nhỏ đứng bên cạnh Giang Thâm, dùng sức nắm tay cậu.

Giang Thâm nhìn nhỏ, Tống Hân bỗng như hóa thân thành một con chim diều hâu mềm mại, bay vút vào trong ánh trắng.

Gửi phản hồi