Chương 22

Edit & beta: Direct Kill

“Đại địa chi thần” hai tay vung lên tạo thành trời, hai chân đạp xuống thành đất, trong mắt của hắn chỉ có sông ngòi, xây lên núi cao và rừng rậm.
Hình vẽ trước ngực cùng sau lưng thiếu niên phảng phất như một ngọn lửa, thiêu đốt da thịt cùng linh hồn.
Theo nhịp trống tăng dần lên, “Đại địa chi thần” tựa như muốn đạp phá thiên địa để tạo nên sơn hà, thiếu niên hai tay giơ cao khỏi đỉnh đầu, thời điểm nhảy lên, vẽ ra một vòng tròn đỏ như mặt trời.
Thanh Linh Tử dùng sức che miệng, cố gắng lắm mới không để cho mình rít gào thành tiếng, hai mắt nhỏ đỏ hồng nhìn sang anh trai mình, Trần Mao Tú cũng đang dùng sức hít mũi, không để ý nước mắt đã chảy đến cằm.
Cô Lâm đang cùng một vị giáo sư đứng tuổi nói chuyện, người nọ liên tục gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm lên sân khấu.
Sau khi hoàn thành xong động tác lăng không (grand jeté), Giang Thâm mới coi như hoàn thành xong chương thứ nhất của vở kịch, cậu nhanh chóng cùng mọi người xuống đài, chuyên gia trang điểm vội vàng chạy tới giúp cậu bổ trang.
Tống Hân cao hứng đến nghẹn ngào: “Cậu múa… đẹp quá.”
Chuyên gia trang điểm cười nói: “Đừng khóc bà cô nhỏ của tôi ơi, nhòe hết lớp trang điểm làm sao lên đó múa đây.”
Tống Hân nín khóc mỉm cười, nhỏ cúi đầu kiểm tra lại giày cho Giang Thâm: “Tẹo nữa nhớ dãn gân, thả lỏng, chúng ta…”
“Ui!” Chuyên gia trang điểm đột nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi, “Sao quần em lại bị rách?!”
Giang Thâm theo bản năng quay đầu lại, quả nhiên, một vết rách dài dọc theo đùi phải, Tống Hân vội vàng ngồi xuống, nắm một bên quần, lo lắng nói: “Có kim không ạ, phải khâu lại ngay thôi?”
Chuyên gia trang điểm bất đắc dĩ: “Rách một đường lớn như vậy, phải mất rất nhiều thời gian, các em không có đồ dự bị hả?”
Tống Hân cắn môi: “Đây đều là quần áo chúng em đặt may trước, mà có mình Giang Thâm là con trai nữa, không có đồ dự bị…”
Giang Thâm cau mày, cậu suy nghĩ một chút, cắn răng nói: “Hay tớ mặc quần lúc thường hay mặc để luyện tập.”
Tống Hân lắc lắc đầu: “Bên dưới có nhiều chuyên gia ngồi xem lắm, không thể tùy tiện như vậy.”
Trên sân khấu, màn thứ hai của vở kịch đã qua đi được hơn một nửa, lòng Giang Thâm như lửa đốt, quay đầu định lấy quần ngày thường dùng để mặc, lại bị Tống Hân kéo lại.
Giang Thâm: “?!”
“Tớ hỏi cậu.” Tống Hân cầm lấy tay Giang Thâm có chút run rẩy, “Bước nhảy của nhân vật nữ cậu có thuộc không?”
Tuy rằng không hiểu sao Tống Hân tại đột nhiên hỏi vậy, nhưng Giang Thâm vẫn thành thật gật đầu, cậu an ủi: “Tớ mặc cái quần kia, chỉ cần nhảy tốt, cô Lâm nhất định sẽ không tức giận.”
Tống Hân lắc lắc đầu, nhỏ trầm mặc một lát, mới nhẹ giọng nói: “Mục đích không phải nhảy cho cô Lâm xem.”
Giang Thâm cau mày, hiển nhiên cậu không hiểu ý tứ của Tống Hân.
“Giang Thâm.” Tống Hân hít một hơi sâu, nhỏ đột nhiên kiên định nói, “Cậu nhất định sẽ được các danh sư lựa chọn!”
Giang Thâm sợ hết hồn, cậu lắc lắc đầu: “Sao có khả năng, tớ còn nhỏ, mới học múa có ba năm.”
Tống Hân: “Học bao nhiêu năm thì có quan hệ gì, cậu có thiên phú, so với tớ, so với tất cả mọi người ở đây đều giỏi hơn.”
Nhỏ nói xong, cũng không quan tâm đến phản ứng của Giang Thâm, đột nhiên cởi chiếc váy lông chim mặc bên ngoài, cấp tốc mặc lên người Giang Thâm, Tống Hân cúi đầu, vừa buộc dây cho cậu, vừa thấp giọng nói: “Cậu lên sân khấu, trước tiên nhảy phần của mình, sau đó chờ tới một phần tư bài, nghe tiếng trống, nhảy sang phần của tớ, váy phải đá cao, lúc luyện tập cậu không mặc váy, cho nên khi biểu diễn chính thức nhất định phải nhớ, như vậy mới thành công.”
Giang Thâm hiển nhiên là sợ tới choáng váng, mãi đến tận bị khóa váy kẹp đau, cậu mới liều mạng giãy dụa, dùng sức mở dây buộc bên hông, nhưng không ngờ Tống Hân lại buộc chắc vậy, nửa ngày vẫn không mở được, gấp đến toàn thân đều là mồ hôi: “Vậy cậu thì sao?! Cậu cũng phải lên sân khấu, các danh sư nhất định sẽ chọn cậu!”
Tống Hân gắt gao cầm hai tay Giang Thâm, nhìn thẳng vào mắt cậu, tươi cười nói: “Tớ biết mình không giỏi, nhưng tớ yêu thích múa, được biểu diễn ở sân khấu chính là ước mơ của tớ.”
Giang Thâm thở hổn hển, cậu nhìn Tống Hân, viền mắt chậm rãi đỏ lên.
Tống Hân lau mặt, lớp phấn trang điểm đã phai đi hơn nửa, nhưng nụ cười lại cực kỳ đẹp: “Cậu biết không, có người e rằng cả đời cũng không có biện pháp thực hiện ước mơ, thế nhưng không sao cả.”
“Ước mơ này đã đi cùng tớ rất lâu rồi, dù cho có một ngày tớ không còn múa nữa, nhưng nó nhất định sẽ không rời khỏi tớ.”
Tống Hân đưa tay ra, chỉ chỉ lồng ngực của mình: “Nó vẫn luôn ở đây.”
Mặc chiếc áo lông chim màu sắc sặc sỡ trên người, mũi chân Giang Thâm kéo căng, một chân đứng xuống sàn, chân kia đá văng xoay tròn làn váy, vòng eo của cậu dẻo dai, cánh tay mềm mại lại dứt khoát.
Lại Tùng ngồi bên dưới xem đến sững sờ, lúng ta lúng túng nói: “Thiên nga nhỏ… Là con gái à?”
Bạch Cẩn Nhất nhìn người trên sân khấu, nửa ngày mới mở miệng nói: “Cậu ấy nhảy phần của Tống Hân.”
“Đúng rồi!” Lại Tùng phản ứng lại, hắn cau mày, “Em gái Nhật Cân đâu?”
Bạch Cẩn Nhất không trả lời, trên sân khấu thiếu niên sắp nhảy tới đoạn kết, cô Lâm kích động đứng lên vỗ tay đầu tiên, ba bạn nhỏ hàng xóm Giang Thâm càng không cần phải nói, cổ họng Thanh Linh Tử đã khàn cả đi, đôi tay đỏ bừng vì vỗ nhiều quá.
Giang Thâm ngồi dậy, nối đuôi cùng mọi người cúi đầu chào khán giả, các vị giáo khảo, danh sư ngồi hàng đầu đều đứng dậy vỗ tay chúc mừng.
Bởi vì tiếng vỗ tay không ngừng, Giang Thâm cúi đầu chào thêm nhiều lần để đáp lại, rồi mới đi xuống cánh gà.
Tống Hân đã chờ sẵn ở dưới, nhìn thấy cậu kích động nửa ngày nói không ra lời.
“Tớ luôn nhớ kỹ lời của cậu.” Giang Thâm nghiêm túc nói, “Phải đá váy lên thật cao, như vậy mới đẹp.”
Nước mắt Tống Hân không kiềm được lại chảy ra, nhỏ hít hít mũi, cười nói: “Cậu múa thực sự quá tốt.”
Giang Thâm còn muốn nói gì đó, lại đột nhiên nghe thấy cô Lâm ở phía sau gọi mình, đang do dự, Tống Hân dùng sức đẩy cậu một cái: “Đi đi!”
Giang Thâm chậm rì rì đi về phía cô.
Cô Lâm dịu dàng nhìn cậu: “Hôm nay em trình diễn cực kỳ tốt, đặc biệt phần của nhân vật nữ, hoàn toàn bộc lộ được hết ưu điểm của mình.”
Dù bình thường Giang Thâm cũng rất hay được khen, nhưng cậu vẫn không nhịn được đỏ mặt, ngại ngùng nói: “Là Tống Hân dạy em nhảy, hôm nay cậu ấy…”
“Tống Hân đã nói với cô rồi.” Cô Lâm cắt ngang lời cậu, cô hơi dịch người sang một bên, giới thiệu một người đàn ông trẻ tuổi đứng phía sau, “Vị này chính là biên đạo múa đương đại nổi tiếng phía bắc, Chu tiên sinh.”
Giang Thâm ngơ ngác nhìn sang, tuổi tác Chu tiên sinh có vẻ cũng nhiều, y rất trắng, đôi mắt đào hoa câu nhân, Chu tiên sinh khẽ mỉm cười, hơi cúi người ngồi xuống, để Giang Thâm thấy rõ mặt mình.
“Thầy là Chu Lạc Tường, con có thể gọi là thầy Chu cũng được.” Giọng nói của Chu tiên sinh rất êm tai, nói chuyện cực kỳ ôn nhu, “Giang Thâm đúng không?”
Giang Thâm gật gật đầu.
Chu Lạc Tường: “Nếu như con muốn tiếp tục học múa, có muốn học cùng thầy không?”
Giang Thâm há miệng, hiển nhiên cậu có chút mờ mịt, theo bản năng nhìn về phía cô Lâm. Cô thấy thế khích lệ nói: “Em có thể tự mình quyết định, quyết định xong, cô sẽ cùng ba mẹ em nói chuyện.”
“Không vội.” Chu Lạc Tường cười, y lấy từ trong túi âu phục một tấm danh thiếp, đưa cho Giang Thâm, “Con trở về có thể chậm rãi cân nhắc, khi nào suy nghĩ kỹ thì trở lại tìm thầy Chu.”
Giang Thâm chần trừ trong phút chốc, cuối cùng vẫn nhận lấy danh thiếp, Chu Lạc Tường thấy cậu cầm, mới thả lỏng người, đứng dậy xoa đầu đứa nhỏ: “Thầy Chu chờ điện thoại của con, đừng quên nha.”
Trên danh thiếp, những thành tích mà Chu Lạc Tường đạt được cực kỳ nhiều, Giang Thâm nhìn một hàng dài không biết đó là gì, chỉ cảm thấy mùi nước hoa trên tấm danh thiếp nhức mũi vô cùng, cậu muốn đi tìm Tống Hân, chắc hẳn đối phương có thể hiểu.
“Bắc Chu nam Thẩm!” Tống Hân nâng mặt, cực kỳ ước ao, “Ôi chao là Chu Lạc Tường đó!”
Giang Thâm không hiểu: “Thầy ấy rất nổi tiếng hả?”
Tống Hân trợn to hai mắt: “Đương nhiên rồi, thầy ấy và Thẩm Quân Nghi, hai người thay nhau nhận các giải thưởng liên quan đến múa đương đại gần 10 năm đó, nhưng mà, Chu Lạc Tường là đàn em của Thẩm Quân Nghi, hai người chênh nhau tám tuổi, dựa theo tuổi tác để tính thời kỳ đỉnh cao, Thẩm Quân Nghi đã bắt đầu xuống dốc, Chu Lạc Tường chỉ cách ‘Biên đạo múa hàng đầu’ trong gang tấc thôi.”
Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Thầy ấy rất gầy.”
“Phong cách không giống nhau mà.” Tống Hân thuộc như lòng bàn tay, “Phong cách của thầy ấy theo đuổi là cực hạn âm nhu, cậu muốn theo học hả?”
Giang Thâm nhìn nhỏ: “Tớ còn chưa nghĩ ra.”
“Vậy thì từ từ suy nghĩ.” Tống Hân đẩy cậu ngồi xuống bàn hóa trang, nhỏ cầm lọ nước tẩy trang, nhẹ nhàng quơ quơ, “Tớ giúp cậu tẩy hình vẽ sau lưng.”
Cảm giác lành lạnh của nước tẩy trang tiếp xúc với da thịt thật kỳ quái, Giang Thâm ôm chân, cằm đặt trên đầu gối.
Cậu không nhịn được lại hỏi: “Tống Hân, cậu thật sự không bao giờ múa nữa sao?”
Tống Hân cầm bông tẩy trang tỉ mỉ lau: “Không học là không học, nhưng thỉnh thoảng nếu có hứng thú vẫn sẽ múa.” Nhỏ nhìn Giang Thâm trong gương, “Không phải đã nói rồi sao, giấc mộng của tớ, vẫn luôn ở đây.”
Giang Thâm không nói gì, Tống Hân lau được một nửa cho cậu, thì “Khán giả” đợi ở bên ngoài không chờ được nữa ào vào.
Thanh Linh Tử vừa nhìn thấy Giang Thâm, liền “Oa” một tiếng khóc rống lên.
Giang Thâm mặt mày ngơ ngác: “Sao, có chuyện gì vậy?!”
Thanh Linh Tử vừa khóc vừa nói: “Cậu, cậu múa… quá, quá đẹp.”
Giang Thâm: “…”
Cậu nhìn về phía Lông Chó và Thụ Bảo, mắt hai người này cũng đều đỏ hồng…
Lại Tùng không thể làm gì khác hơn là đi ra điều đình, đẩy ba đứa ngốc này ra ngoài trước: “Chúng ta trước đi đặt bàn ăn cơm đã, để chúc mừng thiên nga nhỏ nữa, Nhật Cân đi cùng luôn nhé!”
Tống Hân nhìn Giang Thâm: “Cậu có thể tẩy nốt chỗ còn lại không?”
Giang Thâm vừa định gật đầu, liền nghe thấy giọng nói Bạch Cẩn Nhất ở một bên nhàn nhạt nói: “Tôi giúp cậu ấy làm.”
Hắn nhận nước và bông tẩy trang từ tay Tống Hân, quay sang Giang Thâm nhíu mày: “Cũng không phải lần đầu tiên nhỉ.”
Hình vẽ sau lưng rất nhanh đã được xóa sạch, còn phần phía trước ngực Giang Thâm có chút không được tự nhiên: “Để em tự lau cho.”
Bạch Cẩn Nhất trẻ con né tránh: “Làm sao, không tin vào kỹ thuật của anh?”
Giang Thâm lúng túng nói: “Không có… Chỉ là phía trước em nhìn thấy được, nên có thể tự lau.”
Bạch Cẩn Nhất: “Anh cũng thấy được.”
Giang Thâm: “…” Cách nói chuyện chặn họng người khác như vậy không biết Bạch Cẩn Nhất học từ ai.
“Được rồi.” Giang Thâm tốt tính thỏa hiệp, cậu ưỡn ngực, nghiêm túc nói, “Anh lau đi.”
Bạch Cẩn Nhất tiến lại rất gần, tỉ mỉ lau sạch phần xương quai xanh, Giang Thâm cúi xuống có thể nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu đối phương, cậu nhìn một lát, không nhịn được hỏi: “Hôm nay em múa có tốt không?”
Bạch Cẩn Nhất nhấc mí mắt lên liếc mắt nhìn cậu: “Được nhiều người khen như vậy, còn chưa thấy đủ?”
Giang Thâm lầm bầm: “Nhưng anh chưa khen em…”
Bạch Cẩn Nhất nở nụ cười: “Anh không có ăn học đàng hoàng, không tìm ra được từ nào để khen em.”
Giang Thâm sửng sốt một chút, cao hứng hẳn lên, chưa từ bỏ ý định nói: “Vậy anh suy nghĩ thêm đi.”
Bạch Cẩn Nhất không nhịn được đụng trán vào cằm cậu: “Phiền chết mất.”
Giang Thâm rốt cục không nghịch nữa, nhưng trong lòng đắc ý không thôi.
Bạch Cẩn Nhất lau rất chậm, lau đến trước ngực hơi dừng lại đổ thêm chút nước tẩy trang ra, mới tiếp tục nói: “Nhưng sao hôm nay, em lại nhảy thay phần Tống Hân?”
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Giang Thâm liền ảm đạm đi, cậu thở dài thườn thượt một hơi.
“Bạch Cẩn Nhất, anh nói xem.” Giang Thâm nhìn hắn, “Ước mơ đến cùng là thứ gì chứ?”
Bạch Cẩn Nhất ngoẹo cổ, liếc mắt nhìn Giang Thâm, động tác trên tay cũng không dừng lại: “Tại sao đột nhiên hỏi chuyện này?”
Giang Thâm: “Tống Hân nói, cậu ấy không có cách nào kiên trì theo đuổi ước mơ, cho nên quyết định không học, nhưng lại nói, mặc dù không tiếp tục học nữa, nhưng ước mơ đó vẫn mãi bên cạnh mình, là sao vậy?”
Bạch Cẩn Nhất suy nghĩ hồi lâu, mới thành thực nói, “Kỳ thực anh cũng không biết.”
Hắn kéo một cái ghế tới, ngồi ở đối diện Giang Thâm, tự tay cởi bộ váy lông chim ra cho cậu: “Ước mơ của anh là đánh quyền đánh, anh sẽ tiếp tục, biến nó trở thành nghề nghiệp của mình, cầm trong tay chức vô địch trong nước hạng cân nhẹ hoặc hạng trung gì đó, sau đó đánh ra nước ngoài, nắm giữ đai vàng quyền anh thế giới.”
Giang Thâm tuy rằng không hiểu gì, nhưng cậu luôn cảm thấy chuyện Bạch Cẩn Nhất nói hẳn là một việc hết sức lợi hại.
Bạch Cẩn Nhất cởi xong váy, lại cầm bông tẩy trang lên lau eo cho cậu: “Nhưng anh biết, thời kỳ đỉnh cao của những võ sĩ quyền anh chẳng được bao nhiêu, có lẽ đến 30 tuổi, anh sẽ không đánh được nữa.” Hắn dừng một chút, tiếp tục nói, “Nếu như vậy, thì đó không phải là bỏ cuộc.”
Bạch Cẩn Nhất ngẩng đầu lên, hắn nói: “Lau xong.”
Giang Thâm “A” một tiếng, cúi đầu nhìn làn da đã được lau sạch sẽ của mình.
Bạch Cẩn Nhất cầm lấy quần áo của cậu, ra lệnh: “Giơ tay lên.”
Giang Thâm ngoan ngoãn giơ hai cánh tay lên.
Sau khi mặc xong quần áo, Bạch Cẩn Nhất liền ngồi xổm người cởi giày cho Giang Thâm, bởi vì luyện múa đã lâu, mu bàn chân của Giang Thâm cao hơn nhiều so với người bình thường, dù cho để tự nhiên, cũng có thể thấy chân cậu đã hơi biến dạng.
“Đau không?” Bạch Cẩn Nhất nắm chân cậu đột nhiên hỏi.
“Quen rồi sẽ không đau nữa.” Giang Thâm lắc đầu, nhưng vẫn là có chút ghét bỏ, “Cơ mà nhìn rất xấu.”
Bạch Cẩn Nhất không nói gì, thay giày cho cậu.
“Tay của anh cũng rất xấu.” Bạch Cẩn Nhất đưa tay ra trước mặt Giang Thâm, “Em xem đều là sẹo, chẳng giống ai cả.”
“Cho nên, không sao cả.” Bạch Cẩn Nhất nhìn cậu, lộ ra nụ cười tươi rói, “Muốn xấu chúng ta cùng nhau xấu.”
Vô luận bao nhiêu năm trôi qua, Giang Thâm đều nhớ, ngàyđhoom đó giấc mộng tưởng chừng chẳng thể nào cầm nắm được của cậu lại hóa thành thực thể.
Chúng trở thành đồng ruộng xanh mướt giữa bốn bề sông núi, là ngày xuân ở phòng vũ đạo cả lũ buồn ngủ lười biếng luyện tập, là cô em gái nhỏ mặc váy hoa, là ánh đèn tranh tối tranh sáng của tiệm sách, là hai quả trứng nằm thọt lỏm trong hộp cơm.
Cùng với bàn tay chồng chất thương tích của Bạch Cẩn Nhất.
Chúng giống như những vì tinh tú trên bầu trời, trở đi trở lại sau những tháng năm dài đằng đẵng, điêu khắc ở dải tinh hà tương lai lộng lẫy.

————————-
Chẳng có sự kiện gì nhưng thôi cứ cho hai đứa nó xưng hô là anh-em cho tình củm, ăn chay mãi cũng vã lắm rồi