Chương 23

Edit & Beta: Direct Kill

Sau khi hội diễn kết thúc, Bạch Cẩn Nhất nghỉ ngơi mấy ngày lại phải bắt đầu khôi phục khóa học huấn luyện, hắn chụp mấy bức Bạch Nhị gửi cho Giang Thâm xem, Giang Thâm suy nghĩ một chút, chụp ảnh Tony gửi lại.

Lông Chó và Thẩm Thụ Bảo đang ngồi ở bên bờ ruộng câu cá trạch, hai người cởi giày, chân ngâm ở trong kênh mương.

“Không phải thi lên cấp hai hả?” Trần Mao Tú cầm cần câu, hắn và Thẩm Thụ Bảo ngồi hai bên kẹp Giang Thâm ở giữa.

Giang Thâm gật đầu: “Tìm được thầy dạy vũ đạo em sẽ không đi học nữa, toàn tâm toàn ý học múa.”

Lông Chó thở dài: “Thật tốt, anh cũng không muốn đi học.”

Thẩm Thụ Bảo xì một tiếng: “Mày không phải đi học thì ở nhà làm gì? Lội ruộng trồng lúa hả?”

“Nói như thể mày biết rõ lắm ấy.” Trần Mao Tú cầm gậy tre huơ huơ trước mặt Thẩm Thụ Bảo, “Mày không muốn đọc sách nữa hả?!”

Thẩm Thụ Bảo cách Giang Thâm vẫn đạp được Lông Chó xuống bờ ruộng: “Người bình thường đọc sách, thi đại học rồi đi làm, có hiểu không? Mày ngay cả bước thứ nhất cũng không làm được mà còn đòi nhảy sang bước thứ ba, thế nào, không muốn làm người bình thường? Cảm thấy mình là con trời hả?”

Lông Chó: “…”

Giang Thâm bất đắc dĩ nhìn hai ông anh khẩu chiến, từ bờ ruộng đuổi tới cuối con mương, còn thi nhau hất nước vào người đối phương… Cậu thở dài, cởi giày cùng nhảy xuống.

“Đừng đánh nữa!” Giang Thâm khép hai tay quanh miệng gọi, “Bị người lớn nhìn thấy thì chết cả lũ!”

Thẩm Thụ Bảo và Trần Mao Tú vẫn mải miết không thèm để ý đến cậu.

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn là chống hông nhìn bọn họ chơi.

Mùa hè trong thôn nóng đến kinh người, Giang Thâm tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời, toàn thân đều là mồ hôi, dù đã cố tình đứng nép vào bên gốc cây cũng không đỡ hơn bao nhiêu, cậu bèn đi xuống dưới kênh, lấy nước rửa chân, khi ngẩng đầu lên bỗng nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đứng ở bờ ruộng nhìn cậu.

Người kia rõ ràng không ở trong thôn, áo sơ mi trắng và quần tây màu đen trên người có vẻ đắt tiền, chỉ có đôi giày vải dưới chân nhìn có chút phổ thông.

“Giang Thâm?” Đối phương đột nhiên gọi tên cậu.

Giang Thâm cúi thấp đầu xem như là chào hỏi, cẩn thận nói: “Ngài là?”

Ánh mắt người kia dừng lại ở trên chân cậu, cau mày, lạnh lùng nói: “Giáo viên con không dạy, đôi chân là sinh mạng của vũ công sao?”

Giang Thâm: “…”

Thẩm Quân Nghi cao lãnh ngồi trong phòng khách của Giang gia.

Khác với Chu Lạc Tường, vóc dáng Thẩm Quân Nghi cao hơn một chút, không chút nào giống với nam nhân đã 40 tuổi, tóc cắt ngắn, sống mũi cao thẳng, một đôi mắt phượng vừa mảnh vừa dài.

Đàm Linh Linh cẩn thận rót nước cho thầy, hai vợ chồng đứng ở một bên, không dám ngồi cùng bàn.

Giang Thâm câu nệ đứng ở trước mặt thầy.

Một cánh tay Thẩm Quân Nghi đặt ở trên bàn, thầy rất ít cười, nhìn cũng nghiêm khắc: “Cởi giày ra.”

“…” Giang Thâm không biết thầy muốn làm gì, nhưng cậu vẫn nghe lời cởi ra.

Thẩm Quân Nghi vẫy vẫy tay: “Lại đây.”

Giang Thâm đi tới.

Thẩm Quân Nghi nắm bả vai cậu, để cậu quay lưng lại, bàn tay tỉ mỉ ấn từ lưng xuống eo, ánh mắt rơi vào trên đùi Giang Thâm.

” Demi plie(1)” Thẩm Quân Nghi ra lệnh.

Giang Thâm phản xạ có điều kiện, bày ra tư thế nửa ngồi.

Thẩm Quân Nghi: “Grand plie(2)

Giang Thâm nghe theo.

Thẩm Quân Nghi trầm mặc một lát, phân phó nói: “Đứng lên đi.”

Giang Thâm ngồi dậy, cậu có chút khó hiểu liếc nhìn Thẩm Quân Nghi, lại nhìn sang Đàm Linh Linh và Giang Lạc Sơn.

Thẩm Quân Nghi tựa hồ suy tính trong phút chốc, thầy chuyển hướng sang cha mẹ Giang Thâm, nói: “Tôi muốn cùng con trai hai vị nói chuyện một chút.”

Đến Thượng Hải học vũ đạo chuyên nghiệp, chỗ ở và học các môn văn hóa Thẩm Quân Nghi sẽ giúp Giang Thâm giải quyết, nhưng làm học trò của thầy một năm cũng không rẻ, hơn nữa nếu đã quyết định thì mọi chuyện đều phải nghe theo thầy, khổ cực mà khô khan.

Thẩm Quân Nghi nói xong điều kiện của mình, hỏi Giang Thâm: “Con có yêu cầu gì, có thể đề xuất.”

Giang Thâm suy nghĩ một chút, nói: “Chu Lạc Tường, thầy Chu cũng tới tìm con.”

Thẩm Quân Nghi dừng một chút, đôi mắt hẹp dài nhìn về phía cậu, không biểu tình nói: “Con là hạt giống tốt, hắn tìm con cũng không có gì là lạ, còn thầy và hắn…” Dừng một chút, Thẩm Quân Nghi khóe miệng hơi nhếch, lộ cái nụ cười khinh thường, “Hắn còn xa mới xứng để đấu với thầy.”

Đàm Linh Linh cùng Giang Lạc Sơn đều đi ra sân tiễn Thẩm Quân Nghi về, Giang Thâm theo ở phía sau, trước khi đi Thẩm Quân Nghi đột nhiên hỏi cậu: “Gà trong sân nuôi bao lâu rồi?”

Giang Thâm tuy rằng không hiểu vì sao thầy lại hỏi như vậy, nhưng vẫn là đàng hoàng nói: “Hơn hai năm ạ.”

Thẩm Quân Nghi gật gật đầu, liếc nhìn Giang Thâm, nói: “Suy nghĩ thật kỹ, thầy chờ điện thoại của con.”

Mặc dù là cha mẹ, nhưng phương diện này Đàm Linh Linh cùng Giang Lạc Sơn thật sự không biết phải khuyên con như thế nào, liên quan đến tương lai của con trai mình, hai người càng lo âu hơn.

“Thầy Chu mà con nói.” Đàm Linh Linh lấy khay thức ăn cho gà xuống, không vui hỏi con trai, “Điều kiện như thế nào? Một năm học phí nhiều bao nhiêu?”

Giang Thâm lắc lắc đầu: “Lúc đó thầy ấy không nói với con.”

Đàm Linh Linh thở dài: “Học phí nếu tiết kiệm thì cũng không phải không có cho con…”

Giang Thâm nói lầm bầm: “Quá đắt…”

Giang Lạc Sơn cau mày dạy bảo cậu: “Đắt cái gì mà đắt, chuyện này không cần con quan tâm, nghĩ xem nên học thầy nào thì tốt hơn.”

Đàm Linh Linh vô cùng lo lắng: “Mẹ thấy thầy Thẩm kia quá nghiêm khắc, không biết có đánh học sinh không?”

“Trước đây thầy dạy hí khúc cũng từng đánh đó thôi, không đánh không dạy được.” Giang Lạc Sơn coi như chuyện đương nhiên nói.

Đàm Linh Linh lườm chồng một cái: “Nói bậy gì đó, thế kỷ 21 rồi, trẻ con giờ phải coi như bảo bối.” Cô suy nghĩ một chút, lại hỏi con trai, “Thầy Chu kia là người thế nào? Dễ tính không?”

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Dễ tính hơn thầy Thẩm…”

Đàm Linh Linh xoắn xuýt, thở dài một hơi: “Ai!”

Chuyện chọn thầy giáo Giang Thâm từng nói qua với Bạch Cẩn Nhất trên điện thoại, hắn thẳng thắn nói chuyện với cậu.

“Anh không thích Chu Lạc Tường.”

Giang Thâm hiếu kỳ nói: “Tại sao vậy?”

Bạch Cẩn Nhất: “Ngày đó khi xem em biểu diễn, ông ta ngồi ở phía trước, tô son trát phấn như tên ẻo lả, thi thoảng còn dùng khăn che mũi, đúng là…”

Giang Thâm chột dạ nói: “… Em còn mặc váy để múa đây, không phải càng ẻo lả hơn à…”

“Không giống nhau.” Bạch Cẩn Nhất đương nhiên nói, “Em là thiên nga nhỏ, thiên nga nhỏ đương nhiên có thể mặc váy.”

Giang Thâm bị hắn đùa cười ha ha.

“Hơn nữa nếu em theo Thẩm Quân Nghi có thể đến Thượng Hải.” Bạch Cẩn Nhất ngữ khí có chút thối, “Anh cũng ở Thượng Hải.”

Giang Thâm không nhịn được hỏi hắn: “Vậy mỗi ngày anh có mệt không?”

Bạch Cẩn Nhất: “Đánh quyền sao không khổ được?” Dừng một chút, hắn còn nói, “Nhưng nếu có em sẽ không khổ nữa.”

Giang Thâm suy nghĩ một hồi, nghiêm túc nói: “Sao có thể được, mỗi ngày em không bị đánh, chắc chắn chỉ có mình anh khổ thôi.”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Hai người nói chuyện một lát, Bạch Cẩn Nhất đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hỏi: “Cuối tuần sau em có muốn tới đây không?”

Giang Thâm: “Sao lại tới?”

Bạch Cẩn Nhất: “Chỗ anh đang có giải đấu hữu nghị, anh đăng ký tham gia hạng cân nhẹ dành cho thiếu niên, em và Lại Tùng có thể cùng nhau tới xem.”

“Có thể sao?!” Hai mắt Giang Thâm sáng bừng, hưng phấn nói, “Anh sẽ lên đài thi đấu sao?”

Bạch Cẩn Nhất “Hừ” một tiếng: “Anh tham gia, đương nhiên sẽ lên thi đấu.” Hắn còn nói, “Em tới nhìn anh thi đấu, sẵn tiện ở luôn buổi tối, tới Thượng Hải chơi hai ngày.”

Giang Thâm hiển nhiên bị từ “chơi” thu hút, ao ước nói: “Thượng Hải chơi vui không?”

Bạch Cẩn Nhất cười khẽ một tiếng, hắn nhàn nhạt nói: “Có anh ở đây, đương nhiên chơi vui.”

Vé xe đi Thượng Hải chỉ có thể vào thành phố để mua, trước đó một ngày Giang Thâm đã sớm nhờ Lại Tùng mua hộ, lúc khởi hành cậu còn căng thẳng hơn khi lên sân khấu biểu diễn.

“Em có nên làm ban-nơ cho cậu ấy không nhỉ?” Giang Thâm ngồi trên tàu cao tốc hỏi.

Lại Tùng trên đầu toàn dấu hỏi chấm: “Ban-nơ cái gì?”

Giang Thâm khoa tay múa chân, nghiêm túc nói: “Mình sẽ làm ban-nơ cổ vũ, đem theo cả loa nữa, khi nào Bạch Cẩn Nhất lên đài chúng ta sẽ cùng nhau hô.”

Lại Tùng ôm bụng cười ngất, “Chỉ là một giải đấu hữu nghị của CLB quyền anh thôi, không tính là gì to tát, làm như kiểu của em, chờ nó tham gia giải đấu thiếu niên toàn quốc thì em phải mua biển quảng cáo bằng đèn led cho nó luôn ấy nhỉ?”

Giang Thâm sợ hết hồn, vội vã xua tay, thành thật mà nói: “Không được đâu, nhà em nghèo lắm, không mua nổi thứ đó.”

“…” Lại Tùng, “Anh chỉ đùa chút thôi, chẳng chừa cho anh chút mặt mũi nào.”

Giang Thâm: “???”

Bạch Cẩn Nhất học quyền anh là ở đảo Sùng Minh, nơi nổi tiếng với những giải đấu xe đạp tầm cỡ thế giới, đương nhiên, thông tin này sau khi tra trên baidu Lại Tùng mới nói cho Giang Thâm.

Hai người vừa xuống tàu cao tốc đã được tài xế của Bạch gia đưa tới câu lạc bộ quyền anh, so với sự e dè và cẩn thận của Giang Thâm, Lại Tùng ngược lại rất thoải mái, tự tin đi đầu bước vào trong.

Còn chưa thấy Bạch Cẩn Nhất ra đón, đã có không ít người chủ động tới chào hỏi.

“Anh là á quân giải thiếu niên toàn quốc hai năm trước.” Lại Tùng nhìn Giang Thâm đang tò mò, “Bọn họ đại đa số đều biết anh.”

Giang Thâm lần đầu tiên sùng bái nhìn Lại Tùng.

Lại Tùng rất đắc chí, chỉ chỉ chính mình: “Tiền bối, hiểu không, tiền bối.”

Giang Thâm: “Người đạt giải quán quân hôm nay có đến không?”

Lại Tùng sửng sốt một chút, hắn thu lại nụ cười, có chút khinh bỉ mà khẽ hừ một tiếng: “Biết anh đến tên đó sẽ không tới.”

Giang Thâm: “?”

Lại Tùng ngồi ở bên ngoài sân, hắn vỗ vỗ vị trí bên cạnh ra hiệu cho Giang Thâm tới ngồi xuống.

“Quyền anh không giống như múa.” Vẻ mặt nghiêm túc của Lại Tùng khác hoàn toàn so với Bạch Cẩn Nhất, giống như một người lớn thực thụ, khuôn mặt thiếu niên như đang nhớ lại thời điểm đó.

“Nắm đấm của bọn anh.” Hắn cười, phất phất tay, “So với giày nhảy của em, bẩn hơn nhiều.”


(1) Demi plie

(2) Grand plie