House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 24

Edit & Beta: Direct Kill

KO (Knock out): nốc ao

Nếu là giải hữu nghị, quy định thi đấu liền sẽ không quá nghiêm khắc, công cụ bảo hộ trong thi đấu nghiệp dư quyền anh cũng được trang bị đầy đủ, tổng cộng có 4 hiệp đấu, mỗi hiệp 3 phút, sau đó sẽ được nghỉ ngơi một phút, những kiến thức này đều là Lại Tùng phổ cập cho Giang Thâm, còn thắng thua, Giang Thâm hoàn toàn nghĩ rằng phải “KO” được đối phương thì mới thắng.

“Sao có thể chứ.” Lại Tùng cười rộ lên, “Không ai có thể lợi hại đến nỗi KO đối phương một cách dễ dàng được, huống chi Bạch Cẩn Nhất còn đang thi đấu ở hạng cân nhẹ, cơ bản nó được tính theo số điểm ở mỗi vòng, cuối cùng cộng lại ai được hơn điểm sẽ thắng.”

Giang Thâm lại hỏi: “Như thế nào mới được tính điểm?”

“Đánh những chỗ này.” Lại Tùng chỉ chỉ trên người mình, “Chính diện đầu, mặt, gáy, ngực, hai sườn và bụng.” Hắn nói xong, còn mô tả động tác cho Giang Thâm xem, “Dù sao cũng đều từ thắt lưng trở lên.”

Giang Thâm nghe hắn nói, biểu tình cũng có chút không kiên nhẫn: “Rất đau đó… Nếu bị thương thì phải làm sao?”

“Ôi chao, đây là thi đấu quyền anh mà.” Lại Tùng dở khóc dở cười, “Em cho rằng nó giống việc biểu diễn của em, chỉ cần đẹp là được ?”

“Đối với bọn anh mà nói, vết thương là huân chương, máu và mồ hôi là tán dương.” Lại Tùng dựa vào dây thừng bao quanh sàn đấu, hắn quay đầu nhìn về phía Giang Thâm, nháy mắt nói, “Mà vung ra nắm đấm, là lời ca ngợi cao cả nhất.”

Bạch Cẩn Nhất ở phía sau đài đang tự quấn băng, hắn ngồi đối diện huấn luyện viên nước ngoài của mình, đứng bên cạnh là phiên dịch.

Huấn luyện viên nói vài câu, phiên dịch lại dịch lại, Bạch Cẩn Nhất gật gật đầu xem như đáp ứng, chờ người phiên dịch đi rồi, huấn luyện viên rốt cục nhịn không được, dùng thứ tiếng Trung sứt sẹo của mình hỏi: “Cậu, học nói tiếng anh đi, OK?”

Bạch Cẩn Nhất cúi đầu trả lời: “Không OK, không có thời gian, chú nên đi học một khóa tiếng Trung đi.”

Huấn luyện viên: “…”

Bạch Cẩn Nhất không muốn cùng gã tranh cãi nữa, trong suy nghĩ của hắn, quyền anh là thứ duy nhất, những chuyện khác đều lãng phí thời gian.

Huấn luyện viên hết cách, dù sao tiếng Trung gã cũng chẳng biết, chỉ đành gọi người phiên dịch trở lại, hai người lại trao đổi xem chiến lược xem nên đánh như thế nào, lúc này Bạch Cẩn Nhất mới nghiêm túc lắng nghe, hắn quấn kỹ băng, làm mấy động tác né tránh khởi động, cuối cùng khom lưng cởi áo.

Có người ở bên ngoài gõ cửa: “Cậu chủ, bạn học Giang và Lại của cậu tới rồi.”

Bạch Cẩn Nhất đeo bao tay, gật đầu nói: “Biết rồi.”

Giang Thâm lần đầu tiên được người ta gọi là “Cậu chủ”, cảm giác như đang ở trong phim truyền hình, Lại Tùng dường như đã quen, sau khi tiến vào không quan tâm nhiều, cụng tay với Bạch Cẩn Nhất một cái.

“Em đến rồi?” Bạch Cẩn Nhất nhìn Giang Thâm, hắn ngồi trên ghế sa lon, vẫy vẫy tay với đối phương, “Lại đây.”

“?” Giang Thâm đi tới.

Bạch Cẩn Nhất đưa tay ra, đối phương đang cầm bao tay, nhưng Giang Thâm không nghĩ nhiều, cũng chuẩn bị học theo Lại Tùng định cụng tay một cái.

“Cụng tay thì khỏi đi.” Bạch Cẩn Nhất chép miệng phân phó nói, “Mang bao tay vào cho anh.”

Giang Thâm tuy không hiểu, nhưng vẫn là làm theo lời đối phương, Bạch Cẩn Nhất hít một hơi sâu, đột nhiên cúi đầu, trán cách một lớp bao tay tiếp xúc với bàn tay Giang Thâm.

Giang Thâm: “…”

Bạch Cẩn Nhất nhắm hai mắt, nghiêm túc nói: “Cầu nguyện trước khi thi đấu.”

Giang Thâm sợ hết hồn, theo bản năng quay đầu lại nhìn Lại Tùng và huấn luyện viên, thấy mọi người đều thản nhiên như đã quen với điều đó, điều đó như ngầm thừa nhận chuyện cầu nguyện trước khi thi đấu.

Chuyện quan trọng như vậy, Giang Thâm đương nhiên không dám thất lễ, cậu cũng học Bạch Cẩn Nhất cúi đầu, nhắm mắt lại, vẻ mặt thành thật nhỏ giọng nói lầm bầm: “Hi vọng anh bình an trở về.”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Giang Thâm còn đang nhắm mắt liên tục cầu nguyện: “Bình an trở về, bình an, bình an…”

Lại Tùng nhịn cười chỉ hận không thể bò ra đất, Bạch Cẩn Nhất bất đắc dĩ giơ tay khẽ chọt chọt cái trán Giang Thâm: “Em nên cầu anh đánh thắng đối thủ chứ.”

Giang Thâm bưng trán, giải thích: “Không, không quan trọng… Đừng để bị thương là tốt rồi…”

Bạch Cẩn Nhất khẽ cười, bàn tay mang bao tay khẽ vuốt sau gáy Giang Thâm: “Biết rồi, thiên nga nhỏ.”

Trên sàn mới diễn ra trận đấu của hạng cân trung bình, Giang Thâm đứng ở bên ngoài dây thừng xem xét nửa ngày, không thấy trên đất có máu mới thả lỏng người, Lại Tùng đứng bên cạnh cậu, dặn: “Em lát nữa cứ đứng ở đây, đứng gần chút, cẩn thận không bị dồn xuống dưới.”

Giang Thâm kỳ quái nói: “Không có ghế khán giả sao?”

Lại Tùng: “Đánh quyền còn muốn ghế cho khán giả, đứng xem, chỉ cần không tiến vào trong là được, cho nên cố gắng đứng càng gần càng tốt, khiến đối phương thêm chút áp lực.

Hắn chỉ chỉ góc đối diện: “Nhìn thấy đám người kia không, là bạn bè của đối thủ đấy, bọn họ cũng sẽ khiến chúng ta áp lực.”

Giang Thâm đang định hỏi áp lực gì, đã thấy đối phương hướng về bên này làm khẩu hình ‘nhớ cẩn thận’, đồng thời còn chĩa ngón tay cái xuống dưới.

Giang Thâm: “…”

Lại Tùng vui cười hớn hở nói: “Cho nên em cầm banner cũng vô dụng, đàn ông, phải như vậy!” Hắn nói xong, đột nhiên nhấc cánh tay, nắm ngón tay lại chỉ chừa ngón giữa, chĩa về phía đối phương!

Giang Thâm: “…”

Lại Tùng chưa thả tay xuống: “Nhanh lên, học theo anh nè!”

Giang Thâm đương nhiên chưa từng làm động tác “Không văn minh” như thế, bên trong nhà thi đấu không khí bắt đầu sôi sục, song phương còn chưa đấu với nhau, nhóm bạn bè hai bên đã tràn ngập mùi thuốc súng, đặc biệt tiếng tăm của Bạch Cẩn Nhất ở đây cũng không phải nhỏ, lại có Lại Tùng thay hắn khẩu nghiệp, tiếng mắng chửi thô tục vang vọng khắp phòng.

Giang Thâm bị chèn giữa đám người đô con, mồ hôi tanh mặn tràn ngập trước trận đấu kích thích adrenaline và hormone tăng mạnh, Bạch Cẩn Nhất chen chúc trong đám người leo lên sàn đấu, hắn đội mũ trùm kín và dụng cụ bảo vệ răng, bộ dáng so với bình thường có chút bất đồng.

Lại Tùng dán cả người vào dây thừng, hung hãn rống to hết cỡ “Đánh nó! ! !”

Mọi người xung quanh cũng theo nhịp, bắt đầu hò hét, trọng tài trên đài ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó mời hai người làm tư thế chào hỏi.

Giang Thâm bị đẩy đến bên cạnh đài, trước mặt cậu là dây thừng, bởi vì cách gần quá, biểu tình trên mặt từng người cậu đều có thể nhìn rõ.

Lại Tùng vừa hò hét vừa đẩy cậu: “Em hét đi!”

Giang Thâm chỉ cảm thấy bên tai như có tiếng nổ vang rền, cậu căn bản không biết nên hô cái gì, căng thẳng đến hai tay phát run.

Bạch Cẩn Nhất bắt đầu di chuyển, sức nhẫn nại của đối phương kém hơn nhiều, như tích lũy sự phẫn nộ từ lâu, trước tiên khởi động công kích, Giang Thâm bởi vì học múa, nên thị lực quan sát rất tốt, nắm đấm đối phương vừa lướt tới, Giang Thâm theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Bạch Cẩn Nhất nhanh nhẹn tránh thoát cú đấm.

Lại Tùng nắm dây thừng hô to: “Chỉ có 4 hiệp thôi! 3 phút! Đánh đi! Đừng thủ mãi như thế!”

Bạch Cẩn Nhất cấp tốc điều chỉnh lại vị trí, vung quyền trúng bụng đối thủ.

Giang Thâm “Oa” một tiếng, cậu kích động: “Đánh trúng, đánh trúng rồi!”

Lại Tùng gào thét: “Tiếp tục! Đánh nó!”

Giang Thâm: “…”

Bạch Cẩn Nhất lại vung tiếp nắm đấm, đánh trúng mặt đối phương, chỉ là do không đề phòng bên trái, cũng bị đối phương đánh trúng sườn ngực.

Giang Thâm tựa hồ có thể nghe thấy tiếng nắm đấm kia đánh vào xương, Bạch Cẩn Nhất lại dường như không phải người bị đánh, chỉ thoáng lui về phía sau hai bước, lại bắt đầu di chuyển.

“Không sao, chúng ta đang có nhiều điểm hơn.” Lại Tùng an ủi, hắn không nghe thấy tiếng Giang Thâm nói chuyện, theo bản năng cúi đầu nhìn sang, “Thiên nga nhỏ?”

Giang Thâm dường không nghe thấy tiếng goi, cậu nhìn chằm chằm Bạch Cẩn Nhất trên sàn, Bạch Cẩn Nhất né người sang bên trái, Giang Thâm cũng nghiêng người sang bên trái, hắn di chuyển sang bên phải, Giang Thâm cũng đi về bên phải, Bạch Cẩn Nhất chỉ cần vung ra một quyền, Giang Thâm liền xiết chặt nắm đấm, đương nhiên, khi hắn bị đánh trúng biểu tình Giang Thâm cũng rất đặc sắc — — — vô cùng thê thảm giống như trời sắp sập.

“Bọn họ còn đánh bao lâu nữa?” Sau khi Bạch Cẩn Nhất bị đánh mấy quyền, Giang Thâm rốt cục không nhịn được hỏi.

Lại Tùng nhìn xuống đồng đếm giờ: “Hiệp đầu sắp kết thúc rồi, không có KO, nên nghỉ ngơi một phút sẽ đánh tiếp hiệp hai.”

Giang Thâm mím môi không nói lời nào, 10 giây sau trọng tài bước lên sàn kết thúc hiệp đấu.

Bạch Cẩn Nhất lập tức đến phía trước ngồi xuống, hắn lấy xuống khăn trùm đầu, tóc mái đã ướt nhẹp hết cả, huấn luyện viên đi lên xoa bóp, giúp hắn thả lỏng các cơ, phiên dịch viên bên cạnh ngay lập tức đi theo, Bạch Cẩn Nhất vừa nghe vừa gật đầu, ánh mắt nhìn lướt qua bên cạnh.

Giang Thâm ngóng ngóng nhìn hắn.

Bạch Cẩn Nhất nhướng mày, bắt đầu chỉnh sửa tóc của mình hình.

“…” Huấn luyện viên (phiên dịch), “Đừng làm dáng nữa!”

Bạch Cẩn Nhất: “Không được, có người đang nhìn.”

Huấn luyện viên nhịn một chút, lại nhờ phiên dịch viên truyền đạt: “Hiệp thứ nhất có khá nhiều điểm, hiệp hai nhớ bảo trì khoảng cách, tăng cường năng lực kháng đòn của bản thân, không nên chủ động tiến công, phòng thủ để né tránh, sẽ tìm ra sơ hở của đối phương, cậu tiến bộ rất nhiều, tốt lắm.”

Bạch Cẩn Nhất suy nghĩ một chút: “Tôi có thể KO đối phương?”

Huấn luyện viên đau đầu: “Sao cậu lại muốn KO hả?!”

Bạch Cẩn Nhất đeo lại khăn trùm đầu, sắp hết một phút nghỉ ngơi: “Bởi vì hôm nay có người đến xem, cho nên tôi muốn biểu hiện phải cực kỳ ngầu.”

Huấn luyện viên: “…”

Hiệp hai vừa mới bắt đầu, Giang Thâm đã không nhịn được hỏi Lại Tùng: “Còn phải đánh 3 phút sao?”

Lại Tùng gật đầu: “Không có KO, đương nhiên phải đánh đủ thời gian.”

Giang Thâm vội la lên: “Vậy sao không KO luôn đi?”

“Hạng ruồi với hạng nhẹ như vầy rất ít khi có thể KO đối thủ.” Lại Tùng giải thích, “Là do cân nặng, nắm đấm sẽ không nặng như các hạng cân khác, hơn nữa… Đối thủ của Bạch Cẩn Nhất có vẻ ‘găng tay rất bẩn’, muốn KO hắn không dễ dàng.”

Giang Thâm không ý tứ ám chỉ của câu “găng tay bẩn”, Lại Tùng nở nụ cười gằn: “Em nhìn kỹ, hiệp thứ nhất những động tác tiểu xảo của nó không nhiều, nhưng sang hiệp hai chắc chắn sẽ không nhịn được.”

Lần thứ ba bị giẫm lên chân, Bạch Cẩn Nhất nheo mắt lại, trong thi đấu quyền anh sử dụng tiểu xảo là điều hết sức bình thường, chỉ cần không bị trọng tài phát hiện, giẫm chân, đánh lên mặt đối phương cố ý chọc vào mắt, dùng khuỷu tay tấn công xương chậu hay thậm chí thừa dịp đối thủ không chú ý tập kích sau gáy ——

“Hắn phạm quy!” Lại Tùng đứng ở ngoài hô to với phía trọng tài, “Lần thứ ba! Giẫm chân!”

Trọng tài tiến lên tách hai người ra, Bạch Cẩn Nhất bị quấn lấy có chút phiền, hắn ở Mỹ còn gặp những tên khác so với tên này còn quá phận hơn, cho nên gặp phải liền không dễ dàng khống chế được hỏa khí.

Đối thủ hiển nhiên xem thường lời nhắc nhở của trọng tài, hắn nhún vai buông tay, trọng tài một lần nữa để cho hai người tới gần, đập tay nhau rồi tiếp tục tranh tài.

“Nhìn mày chẳng ra sao, nhưng có vẻ rất mạnh nhỉ.”

—— Ngôn ngữ khiêu khích cấp thấp của đối thủ.

Bạch Cẩn Nhất không nói một lời, tiếp tục tìm kiếm sơ hở của đối phương.

“Tên phía dưới kia là bạn mày hả?” Thanh âm của đối phương có chút khiêu khích, “Nhìn qua như sắp muốn khóc kìa, thật đáng yêu.”

Bạch Cẩn Nhất cau mày, hắn theo bản năng quay lại nhìn Giang Thâm, bỗng cảm thấy mặt trái đau xót, có ánh sáng chợt lóe trước mặt, khi lấy lại tinh thần thì cả người đã bị đánh đến sát dây thừng.

Giang Thâm ở ngay phía sau, đôi mắt cậu đã đỏ hồng, luôn miệng gọi hắn: “Bạch Cẩn Nhất! Bạch Cẩn Nhất! !”

Bạch Cẩn Nhất lắc đầu.

Giang Thâm muốn dìu hắn, bị Lại Tùng đè xuống.

“Không được đụng vào nó, sẽ phạm quy.” Lại Tùng lắc đầu, hắn hô lớn, “Đứng lên Bạch Cẩn Nhất! Mới mở đầu thôi! Đi đánh nó!”

Bạch Cẩn Nhất nhổ một ngụm máu, khóe miệng của hắn rất đau, không cần nhìn cũng biết bị rách, trọng tài tiến lên phán đoán tình huống xem hắn có thể tiếp tục thi đấu nữa không.

Bạch Cẩn Nhất phất tay.

Lại Tùng bên này liên tục hò hét “Đánh lại nó”, Bạch Cẩn Nhất đứng lên, bày ra tư thế tiến công.

“Nhá, còn có thể đánh hả?” Đối thủ hiển nhiên cảm thấy chiêu này rất hữu hiệu, “Bạn trai nhỏ của mày đang nhìn…”

Hắn còn chưa dứt lời, nắm đấm Bạch Cẩn Nhất đã vung tới!

Đối phương ngã xuống không bò lên được, toàn bộ nhà thi đấu yên lặng như tờ, trọng tài phản ứng chậm vài giây mới nhanh chóng nhảy lên sàn bắt đầu điểm số, Bạch Cẩn Nhất lười xem tình huống của đối thủ, hắn cởi khăn trùm đầu, nhổ vòng bảo vệ răng ra khỏi miệng.

Lại Tùng phản ứng đầu tiên, giơ tay lên hô to đếm ngược: “5! 4! 3! 2! 1! 0——!”

Màn hình lớn trên sàn đấu nhảy ra hàng chữ “KO” đỏ chói, toàn bộ mọi người đều sôi trào, Bạch Cẩn Nhất cởi găng tay, bắt đầu nghiêm túc chỉnh sửa kiểu tóc.

Giang Thâm muốn vượt qua dây thừng trèo lên, kết quả phát hiện quá nhiều người, cậu không thể chui lọt qua kẽ hở, Lại Tùng lúc này chạy đến giữa đài, định kéo cậu lên.

Nhưng không ngờ còn có người nhanh hơn hắn một bước.

Không biết làm sao Bạch Cẩn Nhất có thể vượt qua được bức tường người lại đây, hắn ngồi xổm ở mép sàn, đưa tay ra trước mặt Giang Thâm đang cố gắng trèo lên.

“Anh có đẹp trai không.” Khuôn mặt Bạch Cẩn Nhất không hề cảm xúc hỏi.

Giang Thâm nhìn vết thương bên khóe miệng hắn, ông nói gà bà nói vịt lớn tiếng trả lời một câu: “Anh có đau không?!”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Gửi phản hồi