Chương 25

Edit & Beta: Direct Kill

Cú đấm mà Bạch Cẩn Nhất phải chịu không hề nhẹ, mặc dù có vòng bảo vệ răng, trong hàm không có việc gì, thế nhưng ngoài miệng đã bị rách, vết thương ở khóe miệng còn nhìn thấy cả thịt rất hù người, sưng một cục to.

Bạch gia ngoại trừ thuê phiên dịch viên cho Bạch Cẩn Nhất còn an bài một bác sĩ tư nhân đi theo, thương tổn ngoài da xử lý không khó, làm xong mọi việc bác sĩ còn để lại túi chườm đá, dặn Bạch Cẩn Nhất trườm lên để bớt sưng.

“Để em làm cho.” Giang Thâm dùng khăn mặt nâng, nhẹ nhàng đặt lên miệng vết thương của Bạch Cẩn Nhất.

Lại Tùng chờ bác sĩ đi, mới đứng ở một bên hỏi: “Tiểu tử kia chơi bẩn như vậy mày biết trước không?”

Bạch Cẩn Nhất ngẩng đầu, liếc mắt nhìn hắn: “Bây giờ có mấy người chơi không bẩn.”

Lại Tùng thở phì phò nói: “Anh mày đây!”

Bạch Cẩn Nhất: “Cho nên anh mới không được giải quán quân.”

Sắc mặt Lại Tùng càng trở nên đen hơn, Giang Thâm nhìn hắn rồi lại nhìn Bạch Cẩn Nhất, cẩn thận hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Giải thi đấu hạng cân nặng thiếu niên toàn quốc, Lại Tùng đã là quán quân ba năm, quyền anh thi đấu theo mô hình kim tự tháp, đối phương hạ chiến thư, Lại Tùng nhận.” Bạch Cẩn Nhất ngữ khí nhàn nhạt, nghe không ra chút căm phẫn sôi sục nào, “12 hiệp đấu, điểm số của Lại Tùng cao hơn rất nhiều, nhưng đến vòng áp chót, đối phương thừa dịp ổng chưa sẵn sàng, tập kích sau gáy.”

Lại Tùng bất đắc dĩ nói: “Thôi, đừng nói nữa, cũng đã qua rồi.”

“Qua cái gì mà qua.” Bạch Cẩn Nhất cười lạnh, “Hạng nặng, tập kích sau gáy, nếu nó ra tay mạnh hơn chút nữa, anh sớm đi chầu ông bà từ lâu rồi!”

Giang Thâm trợn tròn mắt, lần đâu tiên cậu nghe tới việc thi đấu mà suýt chút nữa phải “chầu ông bà ” như vậy, khó có thể tin nói: “Chuyện này, là phạm quy rồi, không, không báo cảnh sát sao? !”

Lại Tùng bị thiên nga nhỏ chọc cười: “Em đừng nghe lời Bạch Nhị đại, nó còn nhỏ, thích phóng đại mọi chuyện, người chứ có phải đồ vật đâu mà dễ chết thế được.”

Bạch Cẩn Nhất trào phúng “Ừ” một tiếng, rồi ngẩng đầu lườm hắn.

Lại Tùng không để ý: “Anh mày bây giờ chẳng phải đang rất tốt, thi đại học còn có thể được cộng điểm do là học sinh năng khiếu, quá ngon rồi.” Hắn im lặng một lát, lầm bầm nói, “Môn này cũng không thể theo cả đời.”

Trong phòng nghỉ ngơi chỉ còn lại Bạch Cẩn Nhất và Giang Thâm, Lại Tùng đi ra ngoài thay Bạch Cẩn Nhất nhận huy chương, theo như lời hắn nói, để hắn dễ dàng có thể cà khịa mấy đứa ở hạng cân nhẹ.

Bạch Cẩn Nhất nhìn theo hắn đi, sau đó nhắm hai mắt lại để Giang Thâm chườm lạnh.

Túi nước đá bắt đầu tan ra, có giọt nước thuận theo khóe miệng Bạch Cẩn Nhất chảy vào trong cổ, Giang Thâm dùng khăn mặt giúp hắn lau khô.

Da Bạch Cẩn Nhất cực kỳ trắng, khi nhắm mắt lại có thể nhìn thấy hàng mi vừa dày vừa dài, đen nhánh tựa như lông chim, những lúc hắn yên tĩnh nằm nghỉ như thế này mới thấy giống trẻ con, nói ngoan ngoãn thanh tú cũng không ngoa.

“Em đang nhìn gì thế?” Bạch Cẩn Nhất vẫn nhắm mắt, đột nhiên hỏi.

Giang Thâm thành thật: “Nhìn anh.”

Bạch Cẩn Nhất mở một con mắt, nói: “Đẹp không?”

Giang Thâm gật gật đầu: “Đẹp.”

Bạch Cẩn Nhất vốn định nín cười, nhưng vẫn không nhịn được, phá lên cười, khiến cho vết thương bên miệng bị kéo căng, đau đớn “Ui” một tiếng.

Giang Thâm: “Ai nha, đừng nhúc nhích.”

Bạch Cẩn Nhất đành phải thu lại nụ cười, qua chốc lát, lại hỏi: “Em muốn đi đâu chơi?”

Giang Thâm: “Em không biết, lần đầu tiên tới đây, Thượng Hải thật lớn mà.”

Bạch Cẩn Nhất: “Hay có muốn đến phòng làm việc của Thẩm Quân Nghi tham quan chút không?”

Giang Thâm suy nghĩ trong chốc lát, thấy không ổn cho lắm: “Thầy Thẩm chưa gọi em mà.”

Bạch Cẩn Nhất lấy lại túi chườm đá, hắn dùng ngón tay chạm vào miệng vết thương, cảm thấy không còn sưng như lúc nãy nữa: “Ông ta còn đến nhà tìm em mà, sao em không thể đi tìm ổng?”

“…” Giang Thâm phát hiện tốt nhất đừng bao giờ nói chuyện “Đạo lý” với Bạch Cẩn Nhất…

Lại Tùng giúp Bạch Cẩn Nhất nhận giải thưởng, là một chiếc đai lưng mạ vàng dành cho thiếu niên hạng cân nhẹ, Bạch Cẩn Nhất không quan tâm lắm, nhưng Giang Thâm thì coi nó như bảo bối.

“Cho em.” Bạch Cẩn Nhất cầm bao tay, đi ở phía trước.

Giang Thâm hí hửng: “Vậy em sẽ mang về nhà treo lên tường.”

Bạch Cẩn Nhất: “Giải thưởng nhỏ này có gì đáng giá để treo, chờ sau này anh lấy được đai vàng ở nước Mỹ rồi cho em treo lên.”

Giang Thâm cười ha ha: “Sẽ treo tất mà, lúc đấy sẽ cho anh treo đầy nhà luôn!”

Lại Tùng ở bên cạnh nghe có chút không chịu nổi: “Đai lưng của Bạch Nhị đại thì liên quan gì đến em, anh có nhiều như vậy, mà chẳng ai treo cho anh?”

“Có mà.” Giang Thâm chỉ lo hắn không biết, “Bên trong cung văn hóa treo toàn giải thưởng của anh đó.”

Lại Tùng: “…”

Tuy nói khi đánh quyền hay khiêu vũ cả đám như biến thành một người khác, nhưng đến khi xuống đài, lại như những đứa nhóc nghịch ngợm.

Lại Tùng vẫn mãi mãi một tình yêu với KFC, ngày nào trong đầu hắn cũng toàn là gà rán với coca, đến Thượng Hải cũng như vậy, Bạch Cẩn Nhất không muốn mua cho hắn, khiến cho cả đường đi Lại Tùng đều bày ra bộ mặt đau lòng.

Giang Thâm lớn như vậy đừng nói là ăn ở phòng riêng trong nhà hàng có người phục vụ, thấy cũng chưa từng thấy qua. Phục vụ bưng lên một chiếc đĩa thật lớn, nhưng bên trong lại có mỗi mẩu thịt, Giang Thâm sợ lãng phí, nên đồ ăn kèm và nước tương đều được cậu ăn sạch không thừa một chút nào.

Bạch Cẩn Nhất nhìn cậu vài lần: “Em ăn chưa no hả?”

Giang Thâm vội vàng nói: “No rồi no rồi.”

Bạch Cẩn Nhất không lên tiếng, liền gọi thêm một phần thịt bò nữa.

Lại Tùng cao hứng nói: “Oa, sao mày biết anh ăn chưa no?”

Bạch Cẩn Nhất liếc mắt nhìn hắn: “Em không biết, em gọi cho thiên nga nhỏ.”

Giang Thâm: “…”

Hiếm khi mới có ngày không phải tập luyện, nhưng Giang Thâm lại cảm thấy có chút không quen, cậu ở cùng với Bạch Cẩn Nhất hai ngày, thế nhưng vẫn mang theo giày nhảy, trước lúc lên xe còn bị Lại Tùng cười vào mặt nói tới đây sẽ không có thời gian rảnh để luyện tập.

Nhà của Bạch gia ở Thượng Hải là một căn biệt thự độc lập có khoảng sân lớn trước nhà, sau khi tắm rửa xong Giang Thâm vẫn không nhịn được, mang giày ra sân luyện tập.

Trên đầu Bạch Cẩn Nhất quấn khăn mặt bước ra từ trong buồng tắm, đúng lúc nhìn thấy Giang Thâm đang xoạc chân.

Tứ chi cậu dẻo dai kiên cường, đường nét các cơ trên bả cũng cực kỳ đẹp đẽ, Giang Thâm đứng dậy tại chỗ, chậm rãi khởi động cánh tay, cậu ngẩng đầu lên, cổ xoay tròn tạo thành một đường cong như cánh hoa đang nở.

Giang Thâm nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất, nhẹ cười: “Anh tắm xong rồi?

Bạch Cẩn Nhất dời ánh mắt đi chỗ khác, hắn giả bộ như đang lau tóc, xong mới vờ quay đầu lại hỏi: “Em không mệt hả?”

Giang Thâm: “Quen rồi mà, sáng nay em phải đi sớm để lên tàu đúng giờ nên không có thời gian luyện tập, buổi tối không luyện tập thì không ngủ được.”

Bạch Cẩn Nhất: “Sao không vào trong nhà mà luyện.”

Giang Thâm: “Trong nhà trải thảm dày quá, không tập được.”

Bạch Cẩn Nhất nói nhỏ câu gì đó, Giang Thâm không nghe rõ, cậu đứng lên, tiến vào phòng khách, ra hiệu cho Bạch Cẩn Nhất ngồi xuống: “Em bôi thuốc cho anh.”

Bạch Cẩn Nhất thấy cậu đi đôi giày mà mình tặng thì có chút vui mừng, hắn ngẩng mặt lên, khóe miệng cong cong cười với Giang Thâm.

“Còn đau không?” Ngón tay Giang Thâm dính thuốc mỡ nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương, không biết có phải bởi vì vừa mới tắm xong hay không, trên môi Bạch Cẩn Nhất còn có mấy giọt nước, Giang Thâm tự nhiên dùng đầu ngón tay giúp hắn lau sạch sẽ.

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Giang Thâm: “Anh đánh răng chưa?”

Bạch Cẩn Nhất: “Rồi.”

Giang Thâm liền cười rộ lên: “Không trách em ngửi thấy mùi dâu tây.”

Bôi xong, Giang Thâm muốn để thuốc khô nhanh hơn, liền ghé sát miệng vào nhẹ nhàng thổi thổi.

Bạch Cẩn Nhất “Ui” một tiếng.

Giang Thâm không dám chuyển động, cẩn thận hỏi hắn: “Còn đau hả?”

Bạch Cẩn Nhất mím môi, hàm hồ nói: “Em thổi thêm mấy lần nữa đi…”

“Ồ.” Giang Thâm lại cẩn thận thổi thêm mấy lần nữa.

Lại Tùng đúng lúc từ trên lầu đi xuống để rửa tay, nhìn thấy hai người thì sợ hết hồn: “Hai đứa làm cái gì thế?”

Giang Thâm thẳng lưng lên: “Em xoa thuốc cho ảnh?”

Lại Tùng thấu tới: “Xoa xong rồi ?”

Giang Thâm gật đầu: “Vừa mới xong.”

Lại Tùng đưa tay ra, định nâng mặt Bạch Cẩn Nhất lên: “Đúng lúc, đến đây, anh thổi thổi giúp mày.”

Bạch Cẩn Nhất: “…”