Chương 26

Edit & Beta: Direct Kill

Ngủ ở Bạch gia một đêm, bữa sáng đã sớm có người chuẩn bị bưng lên bàn, Giang Thâm là người đầu tiên dậy, mơ mơ màng màng đánh răng chuẩn bị luyện tập, bỗng thấy dì Chu thì sợ hết hồn.

“Cậu chủ nhỏ, sao dậy sớm thế?” Dì Chu cười chào hỏi, “Dì đã làm trứng hấp cho cậu, vẫn còn nóng, cậu mau ăn đi không đói.”

Giang Thâm bị cách gọi “Cậu chủ nhỏ” của dì khiến cho thanh tỉnh cả người, đỏ mặt lắp bắp nói: “Cháu, cháu không phải là cậu chủ nhỏ… Cháu tên là Giang Thâm…”

Chu a di: “Cậu là bạn của cậu chủ mà, giống nhau giống nhau.”

Giang Thâm rất muốn nói “Không giống nhau, không giống nhau”, nhưng đúng lúc này Lại Tùng đã đi xuống, dì Chu nhìn thấy hắn cũng gọi một tiếng “Cậu Lại”, cậu chủ Lại cực kỳ không biết xấu hổ chấp nhận cái tên này, còn ăn cả phần trứng hấp của Giang Thâm.

“Anh đi đánh răng đây.” Lại Tùng nói, “Thiên nga nhỏ dậy sớm thế, đi luyện múa hả?”

Giang Thâm cầm bát trứng hấp khác mà dì Chu đưa cho: “Vâng… Anh cũng dậy thật sớm.”

Lại Tùng vừa đánh răng vừa nói: “Anh muốn chạy bộ buổi sáng.” Hắn đánh được một nửa, đột nhiên rống to với người đang ngủ trên lầu, “Bạch Nhị sao kem đánh răng của mày toàn vị dâu tây vậy, con mẹ nó mày còn nhỏ lắm hả!”

Khác với Giang Thâm và Lại Tùng, tật xấu duy nhất của Bạch Cẩn Nhất là bám giường, lúc hắn mặt thối chầm chậm xuống lầu, Lại Tùng đã chạy được một vòng trở lại.

Giang Thâm mới vừa luyện múa xong, chân vẫn còn đi giày nhảy, đang ngửa đầu ừng ực uống sữa tươi.

Bạch Cẩn Nhất liếc mắt nhìn cậu: “Lại ở ngoài sân luyện tập?”

Giang Thâm nuốt sữa xuống, thành thật nói: “Đúng rồi.”

Bạch Cẩn Nhất cau mày, hắn rời giường vẫn còn gắt ngủ, rầu rĩ không vui ngồi xuống bàn ăn cơm.

Dì Chu bưng một nồi canh gà hầm ra, Lại Tùng tắm xong, đúng lúc đói bụng, vội tiến tới giúp gỡ thịt trong nồi: “Mày ăn xong rồi luyện tập?”

Bạch Cẩn Nhất cáu kỉnh: “Hôm nay không muốn luyện.”

Lại Tùng: “Tỉnh ngủ chưa đấy? Đi rửa mặt cho tỉnh ngủ đi.”

Bạch Cẩn trầm mặc một lát, mò vào buồng tắm rửa ráy.

Giang Thâm có chút bận tâm: “Bạch Cẩn Nhất sao vậy?”

Lại Tùng: “Nó toàn vậy ấy mà, chờ tỉnh ngủ rồi thì lại bình thường thôi.” Hắn chọn cái đùi gà to nhất bỏ vào trong bát Giang Thâm, “Em ăn đi, ăn gì bổ nấy, ăn chân của anh em mình đi.”

Giang Thâm nhịn một chút, nhưng không được: “Gà là gà, thiên nga là thiên nga nha!”

Bạch Cẩn Nhất tắm rửa sạch sẽ đi ra quả nhiên tính khí tốt hơn nhiều, ngoan ngoãn ăn trứng hấp và thịt gà, Giang Thâm rót cho hắn một cốc sữa bò lớn, Bạch Cẩn Nhất ăn xong rồi uống liền một hơi.

“Những việc hôm nay phải làm nè: chạy 5km, nhảy dây 800 cái, huấn luyện dãn cơ 12 lần, chặn bảng 12 lần, đấm bóng một giờ, đấm bao cát 2 giờ.” Lại Tùng ăn xong bắt đầu cầm điện thoại đọc lịch trình đã được lên sẵn, “Còn phải luyện tập hít thở nữa, bơi thuyền, rướn người, cử tạ, mỗi thứ tám lần.”

Lại Tùng nhìn về phía Bạch Cẩn Nhất: “Ăn xong nửa giờ sau đi gập bụng 100 cái?”

Bạch Cẩn Nhất bĩu môi: “Sau khi xuất ngũ anh nên đi làm huấn luyện viên đi.”

Lại Tùng cợt nhả : “Mày đừng đùa, thật sự có nơi mời anh rồi đó.”

Bạch Cẩn Nhất lười phản ứng với hắn, chỉ kêu Giang Thâm đứa điện thoại cho mình, ghi số điện thoại và địa chỉ trong bản ghi nhớ cho đối phương.

“Hôm nay Thẩm Quân Nghi sẽ đến phòng làm việc.” Bạch Cẩn Nhất nói, “Để tài xế chở em tới, xong thì sẽ đón em trở về.”

Giang Thâm vẫn còn có chút do dự: “Anh không đi cùng em hả?”

Bạch Cẩn Nhất nhướng mày: “Em muốn anh đi cùng hả?”

Giang Thâm nghĩ một ngày Bạch Cẩn Nhất phải huấn luyện nhiều như vậy chắc hẳn rất mệt, cuối cùng chỉ có thể nói: “Thôi để tự em đi vậy.”

Bạch Cẩn Nhất tựa hồ hơi có chút ảo não, chưa từ bỏ ý định lại hỏi một lần nữa: “Thật sự không muốn anh đi cùng?”

Lại Tùng chịu không được nói: “Đi cùng cái gì mà đi cùng, có phải là bé gái cần dẫn đi nhà xí đâu mà mày lo!”

Giang Thâm đương nhiên không muốn bị nói như bé gái cần người dắt tay đi nhà xí, cuối cùng cậu vẫn cầm điện thoại một mình lên xe của Bạch gia, cả đường đi tài xế đều quan tâm cậu, đưa tới nơi làm việc của Thẩm Quân Nghi.

“Tôi ở phía dưới chờ cậu.” Tài xế cung kính nói, “Mời cậu xuống xe.”

Giang Thâm nói cám ơn, cậu ngẩng đầu lên, phòng làm việc của Thẩm Quân Nghi chiếm nguyên một tòa nhà, dưới lầu còn có nhân viên tiếp đón, bên trên treo biển “Chào mừng đến với học viện đào tạo vũ công”.

Lễ tân tưởng cậu đến đây muốn tư vấn đăng ký, cố ý hỏi một câu: “Cha mẹ em không tới cùng sao?”

Giang Thâm nói: “Không có ạ… Em tới tìm thầy Thẩm.”

Chị lễ tân thấy thế nở nụ cười: “Không có hẹn trước thì không gặp được Thẩm viện trưởng đâu, hơn nữa hôm nay Thẩm viện đã đi nơi khác giảng bài, chỉ có thể dẫn em đi tham quan xung quanh thôi.”

Giang Thâm suy nghĩ trong phút chốc, cảm thấy tham quan xung quanh cũng tốt, vì vậy gật gật đầu, hào hứng nói: “Vậy đi tham quan cũng được ạ.”

Phòng làm việc của Thẩm Quân Nghi so với tưởng tượng của cậu còn lớn hơn rất nhiều, Bạch Cẩn Nhất từng nói vị “Đệ nhất vũ công” này có một đoàn đội múa vô cùng thành thục và chuyên nghiệp, hàng năm đều đi khắp nơi trên thế giới tham dự những tuần diễn lớn, ca múa kịch trước giờ đều là hoạt động nghệ thuật được nhiều người yêu thích, với địa vị trong nghề của Thẩm Quân Nghi, việc phải đi liên tục là điều không tránh khỏi, khiến cho cả năm Thẩm Quân Nghi đều bận bịu không có thời gian thu học sinh.

Giang Thâm đương nhiên không suy nghĩ nhiều như vậy, trước kia cậu học múa ở tầng ba với các bạn nữ, so với cung văn hóa, phòng vũ đạo của Thẩm Quân Nghi to quá sức tưởng tượng, Giang Thâm lần đầu tiên nhìn thấy có nhiều nam sinh như vậy học vũ đạo, tất cả mọi người đều mặc quần áo giống nhau, giáo viên ở phía trước vừa vỗ nhịp vừa nói.

“Đây là Nhâm Tuệ, cô Nhâm, diễn viên múa ba lê cấp quốc gia.” Lễ tân chỉ vào cô giáo đang đứng giới thiệu với Giang Thâm.

Giang Thâm nhớ lại, danh hiệu này cậu cũng từ nhìn thấy trên danh thiếp của Chu Lạc Tường.

Nhâm Tuệ vỗ tay một cái, kết thúc động tác, cô nhìn ra phía ngoài, đúng lúc chạm mắt với Giang Thâm, chợt ánh mắt trở nên kích động.

“?” Giang Thâm không biết đối phương vì sao nhìn mình chằm chằm, theo bản năng khom lưng nghiêng người cúi chào, Nhâm Tuệ đã đẩy cửa ra ngoài.

“Sao em lại tới đây? !” Nhâm Tuệ cực kỳ ngạc nhiên, cô nhìn Giang Thâm từ trên xuống dưới, âm thanh nâng cao thêm mấy quãng, “Em là chim diều hâu hay sao mà âm thầm bay tới đây? Thẩm Quân Nghi thực sự đúng là, em tới cũng không nói một tiếng!”

Giang Thâm vẻ mặt khó hiểu, chị lễ tân đứng bên cạnh cũng bày ra vẻ mặt như trong mộng, Nhâm Tuệ phất phất tay, ngay lập tức nói: “Nhanh đi gọi điện thoại kêu Thẩm Quân Nghi trở về, nói là chim diều hâu nhỏ… Đúng rồi, em tên gì?”

Giang Thâm nói tên mình ra.

“Ôi, Giang Thâm bảo bối.” Ánh mắt Nhâm Tuệ như nhìn thấy báu vật nâng mặt cậu, “Em đợi cô một lát, hồn cô sắp lìa khỏi xác rồi.”

Giang Thâm: “…”

Thẩm Quân Nghi đương nhiên không thể về nhanh như vậy, Nhâm Tuệ liền dẫn Giang Thâm đi lên tầng năm, cả một đường đều nói không dừng: “Có muốn ăn bánh ga tô nhỏ không?”

Giang Thâm lắc lắc đầu: “Em không thể ăn bánh ga tô, sẽ béo lên mất.”

Nhâm Tuệ: “Thỉnh thoảng mới ăn một chút thì không sao đâu.”

Cô lấy cho Giang Thâm cốc nước chanh, dẫn cậu tiến vào phòng tập vũ đạo của tầng năm: “Đây là nơi sau này em sẽ luyện múa, Thẩm Quân Nghi sẽ đích thân chỉ dạy em.”

“…” Giang Thâm kỳ thực vẫn chưa quyết định xem có nên tới đây học hay không, nhưng bây giờ bị Nhâm Tuệ khiến cho có chút ‘cưỡi hổ khó xuống’.

“Học trò của Thẩm Quân Nghi không nhiều, tính thêm cả em mới là người thứ ba.” Nhâm Tuệ mở đèn phòng vũ đạo, ra hiệu cậu tiến vào xem thoải mái, “Sư tỷ của em lát nữa sẽ đến, em ấy cũng biết em đấy.”

Giang Thâm không dám đi giày vào phòng vũ đạo, nhưng cậu lại không mang giày nhảy, đành phải đi chân trần vào, ánh mắt Nhâm Tuệ rơi xuống trên chân cậu, ôn nhu nở nụ cười: “Để cô đi lấy cho em đôi giày, chờ cô một lát.”

Giang Thâm gật gật đầu, cậu đứng trong căn phòng rộng lớn, ngẩng đầu nhìn trần nhà, lại nhìn cửa kính phía trước, không nhịn được thở ra một hơi.

Nhìn bản thân trong gương trong phút chốc, Giang Thâm có chút ngượng ngùng nắm tóc, áo sơ mi trên người đã mặc hơn hai năm, tuy rằng coi như sạch sẽ chỉnh tề, nhưng bởi vì giặt quá nhiều lần cánh tay áo đã bạc đi hơn nửa, may mà quần Bạch Cẩn Nhất mới mua tặng cậu, mới không cảm thấy quá mức nghèo khổ.

Cậu nghĩ lại bộ đồng phục vừa đẹp đẽ lại thống nhất của những học sinh ở lầu ba, không nhịn được mặt lại đỏ lên, cảm thấy mình như vậy chẳng có chút tiền đồ nào, cậu đưa tay dùng sức vỗ vỗ hai má.

Nhâm Tuệ vừa vặn mang giày đi vào: “Em thử một chút xem, cô cầm tận mấy đôi đây.”

Giang Thâm “Vâng” một tiếng, ngồi xuống đổi giày.

Ánh mắt Nhâm Tuệ dõi theo cậu.

Giang Thâm đổi xong giày, thấy cô vẫn còn nhìn mình chằm chằm, có chút ngượng ngùng: “Cô muốn xem em múa ạ?”

“A?” Nhâm Tuệ phản ứng lại, chận lại nói, “Em đã đi đường xa tới đây, bây giờ nhảy thì quá mệt đi, kéo gân là được, để cô giúp em áp lưng.”

Giang Thâm tròn mắt nhìn, không hiểu Nhâm Tuệ đang suy nghĩ gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn xoạc dọc xoạc ngang, hai cánh tay mở ra, thoải mái cầm mũi chân của mình, sau đó sẽ thẳng eo, lặp lại lần thứ hai.

Nhâm Tuệ đột nhiên móc điện thoại di động ra.

Giang Thâm: “? ?”

“Em cứ làm đi.” Nhâm Tuệ mở máy quay, nghiêm túc nói, “Cô chụp ảnh cho em.”

Giang Thâm: “…”