House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 28

Edit & Beta: Direct Kill

Như Kinh Lạc Vân đã nói, tuy chị là con gái, nhưng động tác cực kỳ vững chắc, Giang Thâm cũng không biết tại sao chị có sức lực lớn như vậy, sau khi giữ lại được thăng bằng thì không dám lộn xộn, mãi đến khi Kinh Lạc Vân xoay chuyển một vòng, mới nhẹ nhàng thả cậu xuống.

Sau khi Thẩm Quân Nghi xem xong, nhận xét: “Cơ thể còn chưa cân bằng lắm, chắc hẳn lúc trước không thường xuyên luyện tập.”

Giang Thâm không hiểu quá nhiều về tính cân bằng mà thầy nói, ngoan ngoãn tiếp tục nghe Thẩm Quân Nghi: “Trở về vẽ một vòng tròn, đường kính khoảng một mét, đứng trong vòng tròn đó, một chân ngồi xuống, một chân duỗi thẳng, hai chân thay phiên nhau,.” Thầy để Kinh Lạc Vân làm mẫu một lần, “Tổng cộng 8 lần, mỗi lần 12 cái.”

Giang Thâm vội vàng lấy di động ra ghi nhớ lại, cậu vẫn chưa dùng điện thoại nhuần nhuyễn lắm, đánh chữ có chút chậm.

Thẩm Quân Nghi chờ cậu ghi xong, lại đột nhiên hỏi: “Học phí con có mang theo không?”

Giang Thâm không nghĩ thầy lại đột nhiên đề cập đến chuyện học phí như vậy, lúng túng không biết nói sao: “Không… Con, con chỉ tới đây xem một chút…”

Thẩm Quân Nghi nhíu lông mày, nhàn nhạt nói: “Hôm nay coi như thiếu, lần sau đến đây nhớ mang học phí theo.”

Giang Thâm: “…”

Cứ như vậy mơ mơ hồ hồ thông qua chuyện học phí, mãi đến khi lên xe của Bạch gia rồi lòng Giang Thâm vẫn còn đau như cắt, cậu tràn đầy hổ thẹn gọi điện thoại về cho ba mẹ, Giang Lạc Sơn nói cậu đừng có nghĩ nhiều.

“Có thích không?” Ba chỉ hỏi cậu một câu như thế.

Giang Thâm nghĩ một hồi: “Thích ạ.”

Giang Lạc Sơn cười: “Thích là tốt rồi, con nói với thầy Thẩm, tuần sau ba mẹ sẽ gom đủ học phí để đóng.”

Giang Thâm “Vâng” một tiếng, cậu xoa xoa mũi, lét lút hít hít vào mấy lần.

Giang Lạc Sơn không nhịn được cười, mắng nói: “Ngốc quá trời.” Qua một lát, mới thấp giọng nói, “Đây chính là chuyện vui, ba mẹ ở quê phải đốt pháo ăn mừng mới được.”

Bạch Cẩn Nhất luyện xong bơi thuyền chỉ cảm thấy cả người rã rời như sắp chết, hắn nhấp một hớp canh thịt gà nấu rau củ mà Lại Tùng đưa tới, biểu tình giống như ăn phải phân.

“Uống hết đi.” Lại Tùng không hề đồng tình, “Thịt gà nấu với rau củ, hoàn mỹ.”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Trên tầng có công nhân đi xuống, báo cáo công tác với Bạch Cẩn Nhất: “Sàn nhà đã lát xong, chỉ cần chỉnh sửa thêm chút nữa, là tối nay có thể dùng.”

Bạch Cẩn Nhất gật gật đầu, ra hiệu dì Chu đưa tiền công cho họ.

Lại Tùng không rõ vì sao: “Phòng luyện tập quyền anh của mày mấy hôm trước mới sửa ngon nghẻ rồi mà, sao bây giờ lại sửa tiếp.”

Bạch Cẩn Nhất: “Em phân ra một nửa làm phòng vũ đạo cho thiên nga nhỏ.”

Lại Tùng: “…”

Bạch Cẩn Nhất hời hợt giải thích: “Trong sân đều là đá cứng, không thích hợp cho cậu ấy luyện múa.”

Lại Tùng nghe có vẻ không sai, nhưng cảm thấy vẫn chưa thuyết phục, suy nghĩ hồi lâu không thể làm gì khác hơn đành nói: “Coi như em ấy quyết định đến Thượng Hải học múa bale cũng không nhất định đến chỗ mày ở đâu, học viện của Thẩm Quân Nghi lớn như vậy chẳng lẽ không có ký túc xá?”

Bạch Cẩn Nhất dừng một chút, làm bộ hỏi: “Có sao?”

Lại Tùng: “Chắc chắn có!”

Bạch Cẩn Nhất nhíu mày, như chuyện đương nhiên nói: “Vậy anh đừng nói cho cậu ấy là được.”

Lại Tùng: “…”

Tài xế chở Giang Thâm về có chút muộn, Bạch Cẩn Nhất đã đứng ở ngoài từ lâu đợi cậu, thời điểm nam sinh bước từ trên xe xuống, nhìn thấy hắn lập tức vui mừng: “Sao anh ở ngoài này?”

Bạch Cẩn Nhất: “Chờ em ăn cơm tối.”

Giang Thâm đi theo phía sau hắn tiến vào sân: “Hôm nay luyện tập có mệt không?”

Bạch Cẩn Nhất: “Cũng bình thường, quen rồi.”

Lại Tùng đứng ở huyền quan, đang cầm đùi gà gặm, nhìn thấy hai người thì rống lên một câu: “Nhanh lên nhanh lên, còn lần chần cái gì đấy!”

Giang Thâm rửa sạch tay, ngồi vào bàn ăn, dì Chu gọi một tiếng cậu chủ xem như chào hỏi, rồi bưng đồ ăn ra mâm.

Lại Tùng cầm phần ức gà xé nhỏ, hỏi cậu: “Hôm nay thế nào?”

“Trường của thầy Thẩm cực kỳ lớn!” Giang Thâm giang hai cánh tay, vẽ một vòng tròn lớn, “Có nhiều con trai học múa lắm, em còn có một sư tỷ nữa.”

“Sư tỷ?” Bạch Cẩn Nhất hỏi, “Sư tỷ nào?”

Giang Thâm: “Sư tỷ Kinh Lạc Vân, thầy Thẩm nói năm nay chị ấy mới thi đậu đại học múa đó, thật sự lợi hại mà.”

Lại Tùng hỏi: “Có nhảy đẹp bằng em không?”

Giang Thâm thở dài: “Em còn kém xa lắm.”

“Em còn nhỏ mà, không vội.” Lại Tùng nói, “Vậy em quyết định đi theo Thẩm Quân Nghi học?”

“Vâng.” Giang Thâm gật đầu, cậu suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói, “Hôm nay em đã đồng ý nộp học phí rồi, làm người không thể không giữ chữ tín.”

Lại Tùng “… ?” Lôgic này rõ ràng là muốn học nhưng không cam lòng đóng tiền mà.

Tâm tình Bạch Cẩn Nhất không tệ, hắn không nói thêm chuyện gì, bẻ cánh gà để vào trong bát Giang Thâm: “Hôm nay có luyện múa ở đó không?”

Giang Thâm vốn muốn nói được Kinh Lạc Vân nâng lên, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, đã thấy mặt Bạch Cẩn Nhất xụ xuống, liền khéo léo xoay chuyển câu chuyện: “Ừm… Có cùng sư tỷ nhảy vài điệu cơ bản.”

Bạch Cẩn Nhất nhìn cậu chằm chằm, nhàn nhạt nói: “Chỉ như thế?”

Giang Thâm dùng sức gật gật đầu, nghiêm mặt nói: “Chỉ như thế!”

Bạch Cẩn Nhất ung dung gỡ sạch thịt gà, sau đó bỏ vào trong nồi, dặn dò dì Chu: “Dì mang xuống hầm cách thủy hộ cháu.”

Lại Tùng không hiểu vì sao bỗng run một cái: “…Sao anh nhìn con gà này có chút đang thương nhỉ?”

Cả ngày nay Bạch Nhị đại đã vận động quá nhiều nên đương nhiên buổi tối không cần luyện tập, Giang Thâm theo thói quen muốn luyện múa một chút, đang chuẩn bị ra ngoài sân đột nhiên bị Bạch Cẩn Nhất gọi lại.

“Đừng luyện trong sân nữa, không an toàn.” Bạch Cẩn Nhất ra hiệu cho cậu lên lầu.

Giang Thâm hiếu kỳ nói: “Tầng cao nhất không phải phòng luyện quyền của anh hả?”

Bạch Cẩn Nhất đẩy cửa ra, nửa người đứng chắn trước của: “Hiện tại không phải của một mình anh nữa rồi.”

Giang Thâm dò đầu vào nhìn, theo bản năng “Oa” một tiếng, gian phòng tuy rằng không lớn, nhưng cũng tới 30 mét vuông, bốn phía đều là gương và tay vịn, sàn nhà mới lát, giẫm lên không bị trượt chân, Giang Thâm ngồi trên sàn thay giày nhảy mãi chưa xong, cậu ngồi xếp bằng giữa nhà, cao hứng bật cười hiện ra cả lúm đồng tiền.

“Sau này em ở nơi này luyện tập.” Bạch Cẩn Nhất ngồi bên cạnh cậu, nghiêng đầu, “Anh thì ở cách vách đánh quyền.”

Giang Thâm cảm thấy Bạch Cẩn Nhất thật sự quá tốt với mình, tốt tới nỗi cậu không biết làm gì để cảm ơn người ta, đành phải nói: “Anh có muốn gì không?”

Bạch Cẩn Nhất cố ý hỏi: “Anh muốn gì em đều đáp ứng?”

Giang Thâm khổ não nói: “Mấy thứ đồ đắt quá thì em không mua nổi… Nhưng nếu tích góp tiền từ bây giờ thì sau này có thể mua cho anh.”

Nụ cười của Bạch Cẩn Nhất không ngừng được, khóe miệng nhếch quá lớn, răng đều lộ ra, hắn cúi đầu, nắm tay ho khan một tiếng như che dấu.

“Trước đây em nói sẽ nhảy bài “Hồ thiên nga” cho anh xem.” Bạch Cẩn Nhất hỏi, “Luyện chưa?”

Giang Thâm: “Bài đó khó lắm…” Cậu thở dài, “Bây giờ em còn chưa múa được hết đâu, nhưng sau này luyện tập nhất định có thể múa tốt.”

Bạch Cẩn Nhất: “Thế chờ em luyện giỏi rồi thì nhảy cho anh xem vậy.”

Giang Thâm trợn tròn hai mắt: “Anh muốn nhìn em múa sao? Không muốn thứ khác?”

“Em còn muốn anh muốn cái gì nữa?” Bạch Cẩn Nhất hỏi ngược lại.

Giang Thâm nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Kiểm như tặng anh một đôi găng tay chẳng hạn!”

Bạch Cẩn Nhất xì một tiếng, hắn vươn ngón tay, búng trán Giang Thâm một cái: “Quà tặng người ta thì không được nói ra, như thế chẳng có chút lãng mạn nào cả.”

Giang Thâm ôm đầu, có chút không phục: “Thế anh muốn thứ gì nói ra em xem nào?”

“Em không hiểu đâu.” Bạch Cẩn Nhất chống đầu, khuỷu tay để trên đầu gối, hắn nhìn Giang Thâm, bỗng dưng nở nụ cười, “Em nhảy vì anh, đó chính là lãng mạn.”

Gửi phản hồi