Kinh cửu – Chương 29

Chương 29

Edit & Beta: Direct Kill

Tuy rằng bị giáo huấn rằng không hiểu lãng mạn, nhưng Giang Thâm vẫn lấy hết tiền mừng tuổi năm nay nhận được mua cho Bạch Cẩn Nhất một đôi bao tay mới.

Ngoài miệng Bạch Nhị đại không nói gì, nhưng ngày thứ hai huấn luyện đã dùng ngay để luyện tập, Lại Tùng xem như cũng được hưởng ké nhận đồ miễn phí, thiên nga nhỏ mua cho hắn đồ bảo hộ quấn tay.

Sau khi xác định được giáo viên và trường học, Giang Thâm phải trở về nhà để chuẩn bị, Bạch Cẩn Nhất ở lại Thượng Hải tiếp tục khóa huấn luyện sống không bằng chết mỗi ngày, Lại Tùng rốt cục mở lòng từ bi không bắt hắn uống nước ép trái cây đủ loại nữa, mà theo Giang Thâm cùng trở về.

“Sắp khai giảng lớp 12 rồi anh cũng phải trở về chuẩn bị.” Lại Tùng nói, “Còn phải học bù một đống các môn văn hóa.”

Giang Thâm: “Tống Hân cũng học bù, anh có gặp cậu ấy không?”

“Lúc trước ngày nào anh chả gặp em ấy.” Lại Tùng khoanh tay, cùng Giang Thâm chờ xe tới, “Em ấy mà biết em theo Thẩm Quân Nghi chắc sẽ vui lắm, đợi cuối tháng anh và em ấy sẽ đến chỗ em chơi.”

Giang Thâm nghe thấy vậy vui vẻ hẳn lên, vội nói: “Phía sau núi chỗ chúng em đang là mùa hoa tú cầu nở, Tống Hân nhất định sẽ rất thích!”

Lông Chó dẫn Thanh Linh Tử đến bến xe đón Giang Thâm, hôm nay cô nhóc mặc bộ váy màu vàng nhạt, cầm một chiếc ô che nắng, nhìn thấy Giang Thâm thì hưng phấn nhón chân lên phất tay: “Thâm Tử!”

Giang Thâm từ trong đám người chui ra, cả mặt đều là mồ hôi chưa kịp lau, thấy người đến thì vội vàng lôi từ trong ba lô ra: “Thanh Linh Tử, xem tớ mua cho cậu cái gì nè.”

Lông Chó đẩy cậu: “Trở về rồi nói, trở về rồi nói, có muốn ăn hay uống thứ gì mát mát không?”

Giang Thâm và Thanh Linh Tử mỗi người cầm một que kem, vừa ăn vừa đi về trong thôn, hiệu sách ở cạnh bến xe đã mở cửa, vì thời tiết mát mẻ, màn cửa được rủ xuống, ông lão mặc áo may ô màu tím nằm trên ghế sau màn cửa, cầm quạt cói phe phẩy.

“Ông ơi.” Giang Thâm vén mành vào bên trong, “Cháu đã về rồi!”

Ông lão hé một con mắt, xờ xoạng xung quanh tìm kính: “Đi chơi ở đâu đó?”

“Thượng Hải ạ.” Giang Thâm lôi trong ba lô ra một cây gậy gãi ngứa, “Của ông đây ạ.”

Ông lão vui vẻ, “A” một tiếng.

Giang Thâm: “Cháu sắp phải đến Thượng Hải học múa ba lê rồi!”

Ông lão cười ha ha: “Chuyện tốt chuyện tốt.” Ông run rẩy đứng lên, còn nói, “Cháu chờ một chút.”

Giang Thâm chờ ở bên ngoài.

Ông lão cầm cây gậy gãi ngứa, đi vào trong phòng tìm kiếm thứ gì đó, khi bước ra ngoài trong tay đã nhiều hơn một cái hộp: “Ngày đó ông có chụp mấy bức ảnh cho cháu, đã in cả ra rồi đây.”

Bây giờ là thời đại công nghệ, chụp ảnh quay video trên điện thoại không gì là không thể, nếu cần gấp thì cũng có máy chụp ảnh cấp tốc, tranh ảnh phần lớn lưu ở trong máy vi tính, rất ít người mang đi in như vậy.

“Ông đã làm thành album cho cháu rồi.” Ông lão có chút đắc ý, dặn dò nói, “Trở về nhớ xem kỹ.”

Tháng 8 nóng đến bứa người, khiến que kem Giang Thâm cầm trong tay sắp chảy thành nước, cậu đi men theo bờ ruộng, nhìn Thẩm Thụ Bảo đi con xe mới mua từ đàng xa tới.

Váy Thanh Linh Tử có màu giống như những đóa hoa hướng dương, Lông Chó ngồi xổm xuống, để em gái trèo lên lưng cõng đi.

Bên kia đường là cỏ lau, lúc này có đông người, nhà đò lái thuyền, xuyên qua tầng tầng lớp lớp lau sậy, phía đuôi thuyền còn có một đàn vịt bơi theo, để lại sóng nước dập dềnh.

Thẩm Thụ Bảo chờ ở đầu bên kia, một chân chống đất, lớn tiếng gọi: “Mấy đứa nhanh lên!”

Lông Chó cười to: “Mày không nhìn thấy tao đang phải cõng tiểu thư nhà tao hả!”

“Tiểu thư” giãy người muốn xuống, Lông Chó cẩn thận thả nhỏ xuống, Thẩm Thụ Bảo cầm ba lô giúp Giang Thâm, phát hiện khá nặng: “Em cầm nhưng thứ gì về vậy, đừng nên mua bậy bạ.”

Giang Thâm: “Không có gì đâu, đều là chút đồ chơi nhỏ thôi.”

Lông Chó không nể mặt vạch trần cậu: “Mày với tao đều là móc chìa khóa, Thanh Linh Tử là bút túi, tên nhóc này lấy hết tiền mừng tuổi mua quà cho tụi mình, trở lại thể nào cũng bị đánh.”

Thẩm Thụ Bảo: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm, có bọn anh ở đây, em sẽ không bị đánh đâu.”

Đàm Linh Linh và Giang Lạc Sơn từ sớm đã chuẩn bị nấu cơm, Miêu Hoa Nhi và Lý Trác cũng đến giúp đỡ, Trần Lão Thực mua bánh pháo, trở về mới vỗ đầu nói: “Ai nha, quên mua rượu rồi.”

Miêu Hoa Nhi lườm chồng: “Ông đúng là đầu heo mà, nhớ mua được cái gì?”

Trần Lão Thực đôn hậu nở nụ cười: “Giờ tôi đi mua, đi ngay đây.”

Lý Trác đi qua một bên giải vây: “Không cần đi đâu, em kêu Thẩm Quốc Lương lát nữa tan làm thì mua là được.”

Thẩm Quốc Lương làm ở nhà máy sữa không xa lắm, tan tầm trở về liền tiện đường mua hai chai rượu trở về, khác với những ông bố khác của đám trẻ, Thẩm Quốc rất kiệm lời, vào nhà không thấy mình hỗ trợ được việc gì, ngồi chơi một lát, liền đi ra cửa.

Đàm Linh Linh nhìn theo, “Ôi chao” một tiếng: “Anh Lương đi đâu vậy?”

Lý Trác yên tâm nói: “Đừng để ý tới anh ấy, nhất định là đi đón bọn nhỏ.”

Thẩm Thụ Bảo chầm chậm đạp xe đi ở phía trước, ngang qua chỗ cô bán bát sen trên thuyền, hắn quay đầu lại hỏi: “Muốn mua không?”

Thanh Linh Tử giơ tay: “Năm bát!”

Thẩm Thụ Bảo dựng xe, trượt xuống dưới để lên thuyền, khi cầm bát sen lên, chợt nhìn thấy Thẩm Quốc Lương đứng trên bờ.

“Ba!” Thẩm Thụ Bảo kinh ngạc gọi, “Sao ba lại tới đây?”

Thẩm Quốc Lương: “Tới đón các con.” Tiện tay đón lấy bát sen Thẩm Thụ Bảo đang cầm, ngồi xổm xuống nói, “Thanh Linh Tử đến đây, để chú cõng cháu.”

Là cô gái duy nhất trong đám trẻ con, đương nhiên được cưng chiều nhất, Thẩm Quốc Lương vừa cõng cô nhóc, vừa bóc hạt sen, đưa cho từng người một.

Gần đến cửa thôn, đoàn người đã nhìn thấy Giang Lạc Sơn và Trần Lão Thực đang chờ.

Bánh pháo đỏ rực được đốt từ ngoài vào tới sân, khi Trần Lão Thực đốt, Thanh Linh Tử theo bản năng bịt kín lỗ tai, pháo giấy đỏ bay đầy trời nhẹ nhàng rơi trên đầu Giang Thâm, Tony một mình đứng ở nơi cao nhất trước cửa, oai phong cất tiếng gáy.

Người lớn vây quanh đám trẻ nhỏ, quây quần trong phòng, Giang Thâm ngồi ở chính giữa, Miêu Hoa Nhi và Lý Trác cùng nhau đưa cho cậu một chiếc phong bì.

Đàm Linh Linh ngượng ngùng nói: “Hai chị thật là, còn khách khí như vậy nữa.”

Miêu Hoa thẳng thắn cười: “Thâm Tử có tương lai, đương nhiên phải thưởng mà!”

Đàm Linh Linh: “Có tương lai nhất là Thụ Bảo, thi đậu trường chuyên cấp ba, toàn thôn đều phấn khởi.”

Lý Trác khoát tay: “Đừng khen nữa, không chị không biết kiếm cái thang nào đi xuống đâu.”

Giang Lạc Sơn mở rượu, rót cho Thẩm Quốc Lương và Trần Lão Thực, ba người đàn ông không nhiều lời, cụng chén xong uống một hơi cạn sạch, Đàm Linh Linh nhắc nhở đừng uống nhiều quá, rồi vào nhà bếp hâm lại thức ăn.

Lý Trác gắp đồ ăn cho bọn trẻ, thúc giục Giang Thâm mau ăn đùi gà.

Miêu Hoa Nhi khuyên cô: “Cứ ăn đi, kệ tụi nhỏ, Mao Tú và Thụ Bảo đều có thể gắp được.”

Trần Mao Tú còn đang bóc hạt sen cho em gái, Thẩm Thụ Bảo gắp hơn nửa đĩa thịt gà chồng vào bát Giang Thâm.

“Đúng rồi, móc treo chìa khóa.” Giang Thâm đột nhiên nhớ tới, chạy vào trong phòng lấy quà ra.

Cậu mua cho hai ông anh đều là móc chìa khóa hình thiên nga, một đen một trắng để cho hai người chọn.

Lông Chó chọn cái màu đen, miệng ghét bỏ nói: “Cưng chẳng biết chọn đồ gì cả, đeo cái này giống như bọn con gái vậy.”

Thẩm Thụ Bảo dưới bàn đá hắn một cái, động tác trên tay rất nhanh, treo lên chùm chìa khóa của mình.

Giang Thâm vui vẻ cười ngây ngô, sau đó đưa túi bút hình thiên nga cho Thanh Linh Tử: “Tớ chọn rất lâu đấy, mọi người nhớ dùng nhé.”

“Dùng dùng dùng!” Ngoài miệng vừa ghét bỏ xong, nhưng Lông Chó lập tức treo vào chùm chìa khóa của mình, “Còn muốn ăn gì nữa, anh gắp cho cưng!”

Thanh Linh Tử coi túi bút như bảo bối, vỗ tay anh trai: “Anh còn chưa bóc xong hạt sen cho em đâu!”

Một bữa cơm ăn tới hơn tối khuya, hâm đi hâm lại đồ ăn tới ba lần, đến cuối cùng trên bàn cơm chỉ còn lại ba nam nhân mặt mày hồng hào vì uống rượu, nhóm các mẹ đã đi ra ngoài sân hóng gió tán gẫu, Tony lởn vởn bên cạnh, thỉnh thoảng mổ thóc còn vương trên sân.

Đám Thẩm Thụ Bảo vào phòng cùng Giang Thâm xem CD có bài múa Hồ thiên nga, máy tính do Trần Mao Tú mang tới, ngoại trừ Thanh Linh Tử buồn ngủ không nhịn được, vùi ở trong lòng Lông Chó say sưa ngủ, ba cậu nhóc chăm chú xem đến quên trời quên đất.

“Cưng xem mấy lần rồi?” Trần Mao Tú vừa nhìn vừa nhỏ giọng hỏi Giang Thâm.

Giang Thâm suy nghĩ một chút: “Em không nhớ, chắc khoảng mười lần đi.”

Thẩm Thụ Bảo thở dài, cảm khái nói: “Vẫn còn xem tiếp được.”

Giang Thâm nhìn chằm chằm màn hình máy tính không nói gì, vở kịch đang đến đoạn hoàng tử tình cờ đi đến bên hồ, nam vũ công Adam Cooper đóng vai thiên nga xuất hiện, những đường nét sắc xảo trên người nam vũ công khiến động tác càng mạnh mẽ quấn hút, từng động tác của nam thiên nga đều liên quan đến sự biến hóa của các bắp thịt.

Giang Thâm càng xem càng có chút phiền não, tự nhủ: “Thật khó quá đi…”

“Khó cái gì?” Thẩm Thụ Bảo hỏi, “Em muốn múa vở này sao?”

Giang Thâm không muốn nói rằng mình múa cho Bạch Cẩn Nhất xem, chỉ có thể ỡm ở “Vâng” một tiếng.

Thẩm Thụ Bảo cười rộ lên: “Vậy em còn phải tìm bạn múa nam nữa đó.” Hắn nhìn phút chốc, còn nói, “Nhưng mà quả thực khó thật, đặc biệt còn phải diễn nữa, đây là câu chuyện về tình yêu, giữa hai nam nhân này.”

Giang Thâm sợ hết hồn, cậu chưa từng nghĩ tới chuyện này, hỏi lại một lần: “Là nam yêu nam ạ?!”

“Sao không được chứ?” Giọng nói Thẩm Thụ Bảo bình bình, “Nam thiên nga, nam hoàng tử, không có vấn đề gì hết.”

Trần Mao Tú không nhịn được nữa liền ôm Thanh Linh Tử về ngủ, Thẩm Thụ Bảo ngồi xem cùng Giang Thâm một lúc nữa cũng đi, cuối cùng chỉ còn lại Giang Thâm, xem xong toàn bộ vở kịch.

Cậu tắt máy tính, thở ra một hơi dài, có quá nhiều chuyện phải nghĩ, khiến cho đầu óc hỗn độn mê man.

Trong sân đã sớm yên tĩnh, mọi người đều đã giải tán, ánh trăng chiếu vào trong nhà, không cần bật đèn vẫn nhìn thấy rõ mọi thứ.

Giang Thâm ngồi vào mép giường, mở ba lô, phát hiện quyển album mà ông cụ đưa còn chưa có mở.

Cậu suy nghĩ một chút, lau khô tay, cẩn thận mở trang bìa ra.

Bên trong là rất nhiều ảnh được chụp.

Giang Thâm xem từng cái một, mỗi một một trang đều có những bức ảnh cậu đang múa, nhảy lên, xoay tròn, đá cao váy lông vũ, lật tới cuối trang, cậu bỗng thấy một tờ giấy được gấp cẩn thận.

Nét chữ của ông cụ vừa cứng cáp lại ôn nhu.

Ông viết: “Chúc cháu đời này, giấc mộng chứa chan, ước mơ căng tràn, một đời bình an.”

Gửi phản hồi