Kinh cửu – Chương 30

Chương 30

Edit & Beta: Direct Kill

Mấy ngày cuối cùng của tháng 8, Lại Tùng dẫn theo Tống Hân đến chơi thật.

Người thành phố về nông thôn sẽ có cảm giác không giống nhau, Tống Hân lại còn học múa, đi bên bờ ruộng mà giống như đang đi múa, nhỏ mặc một chiếc quần lụa mỏng màu trắng, trên có điểm xuyết những bông hoa, tay cầm ô, tóc dài buộc đuôi ngựa, vừa thoải mái lại xinh đẹp.

Lại Tùng sừng sững như ngọn núi nhỏ ở bên cạnh, thấy Giang Thâm thì hô một tiếng: “Thiên nga nhỏ!”

Giang Thâm từ xa trả lời: “Dạ!”

Lông Chó và Thụ Bảo cả người toàn bùn đất đang ở dưới đầm mò ốc và tôm, nửa người để trần, trên chân đều là bùn đen, đương nhiên nửa người trên cũng không sạch sẽ, nước bùn bắn lên cùng mồ hôi dây đầy mặt mũi.

Lại Tùng không ngần ngại chút nào chào hỏi hai người: “Hê lô, lại gặp mặt rồi.”

Lông Chó và Thụ Bảo đều biết hắn, dù sao hôm đó Lại Tùng cũng ngồi cạnh Bạch Nhị đại “trong nhà có quặng mỏ”, lại thêm dáng dấp kia, không ấn tượng cũng khó.

“Hai ông đang làm gì thế?” Lại Tùng ngồi chồm hỗm xuống hỏi.

Trong tay Lông Chó cầm vợt lưới, liếc mắt nhìn Tống Hân đứng bên cạnh: “Bắt tôm hùm đất chứ gì, các ông tới chơi với Thâm Tử hả?”

Lại Tùng nhe răng nở nụ cười: “Tới chơi.”

Thẩm Thụ Bảo lên bờ, rửa sạch sẽ chân tay, hỏi hắn: “Muốn chơi cái gì?”

Lại Tùng quét mắt một vòng, đột nhiên hỏi: “Thanh Linh Tử đâu?”

Lông Chó cảnh giác nhìn hắn: “Ông tìm em tôi làm gì?”

Lại Tùng tùy tiện nói: “Cùng chơi mà, chỉ có một mình Nhật Cân là con gái, buồn lắm.”

Giang Thâm đang ở bên cạnh cùng Tống Hân nói chuyện, cô nhóc nhìn thấy tôm hùm đất thì vô cùng tò mò: “Các cậu bắt để buổi tối ăn hả?”

Giang Thâm gật đầu: “Đúng rồi, cậu ở lại ăn cùng nhé.”

Tống Hân nhìn có chút nóng lòng muốn thử: “Tớ có thể xuống bắt không?”

Giang Thâm khó xử liếc mắt nhìn quần nhỏ: “Mặc như thế không tiện lắm… Hơn nữa nay nắng quá, sẽ cháy da mất.”

Tống Hân quệt miệng: “Tớ có bôi kem chống nắng rồi.” Nhỏ ghé sát vào mặt Giang Thâm, hỏi, “Nhìn thấy không?”

Giang Thâm nhìn kỹ một chút: “Sao môi cậu hồng như vậy?”

“Đó là son môi mà.” Tống Hân hờn dỗi nhìn cậu, “Có xinh không?”

Giang Thâm gật đầu: “Rất xinh.”

Tống Hân vẫn tiếc nuối nhìn xuống đầm, chưa từ bỏ ý định nói: “Thật sự không thể xuống?”

Giang Thâm do dự nửa ngày, thở dài: “Tớ đi mượn quần giúp cậu…”

Tống Hân vui vẻ giơ hai tay lên “Yeah” một tiếng, Lại Tùng nghe thấy âm thanh, quay đầu lại nhướng mày: “Nhật Cân, vừa dụ dỗ Giang Thâm cái gì đó?”

Tống Hân có chút sợ hắn, ngượng ngùng nói: “Không có…”

Giang Thâm thành thật nói: “Tống Hân muốn bắt tôm hùm đất, anh Thụ Bảo có quần lội đầm không cho em mượn.”

“…” Thẩm Thụ Bảo không phản ứng lại, hắn liếc mắt nhìn quần áo Tống Hân, rồi lại chỉ chỉ chính mình, “Anh?!”

Lông Chó bày ra gương mặt như trong mộng, hắn nhìn chằm chằm Tống Hân, nói ra những lời hết sức chân thành từ tận đáy lòng: “Đại tiên nữ, để em xuống đây thì quá là thiệt thòi rồi, hay là chúng ta đi hái hoa đi.”

Tống Hân: “…”

Lúc trước Giang Thâm cũng đã từng đề cập tới cánh đồng hoa cẩm tú cầu ở sau núi, ban đầu Lại Tùng không để ý, cho rằng chắc nho nhỏ giống như mấy vườn hoa trong tiểu khu hạng sang ở thành phố, chờ tới khi đến nơi tận mắt nhìn thấy, mới phát hiện mình sai lầm rồi.

Mảnh rừng ‘nho nhỏ’ kia ít nhất cũng phải năm, sáu mẫu đất, hoa tú cầu mọc thành bụi nở đầy dưới chân núi, giống như những bức ảnh lộng lẫy trên insta đang sống sờ sờ trước mặt bọn họ.

Tống Hân há miệng ngắm nhìn, nửa ngày không nói nên lời.

“Em đi chơi nhớ cẩn thận một chút.” Lông Chó nhắc nhở, “Đường ở đây nhỏ rất khó đi, không cẩn thận cành hoa sẽ móc vào áo.”

Thẩm Thụ Bảo: “Nếu không chờ Thanh Linh Tử đến dẫn em đi, em ấy thường ở chỗ này chơi, rất thông thuộc đường đi.”

Tống Hân không nhịn được hỏi: “Các anh không chơi sao?”

Giang Thâm xắn ống quần cùng ống tay áo: “Bọn tớ giúp các cậu hái hoa.”

Thanh Linh Tử lần đầu tiên cùng chị gái lớn tuổi hơn chơi đùa, ban đầu thấy Tống Hân còn có chút câu nệ, ngoan ngoãn chào hỏi: “Chị ạ.”

Tống Hân cười: “Chào em, Thanh Linh Tử.” Từ nhỏ Tống Hân đã lớn lên cùng các chị em gái, nên tất nhiên yêu thích chơi cùng con gái hơn.

Quả nhiên không cần mất bao lâu thời gian, hai cô gái đã không thể tách rời, nắm tay nhau chụp ảnh cùng với hoa, Lại Tùng nhìn có chút mơ hồ: “Mấy nhỏ ấy đang làm gì thế?”

Lông Chó dường như đã rất quen thuộc, cắm đầu tiếp tục hái hoa: “Bọn con gái đều vậy ấy mà, không khéo là chị em đời trước thất lạc cũng nên!”

Lại Tùng: “…”

Tống Hân đột nhiên từ xa chạy tới, hứng thú bừng bừng nói với Lại Tùng: “Giúp tôi và Thanh Linh Tử chụp ảnh đi, đứng đằng trước khóm hoa kia.”

Lại Tùng không thể làm gì khác hơn là đứng lên, đi lấy điên thoại di động của nhỏ, kết quả chụp nửa ngày, hai cô nhóc đều không hài lòng.

“Không được, sao chân ngắn thế!”

“Biểu tình của em gượng quá trời.”

“Tự nhiên chút nào, làm dáng đi.”

Lại Tùng chịu không được nói: “Cái này quá lố rồi, mấy đứa thoải mái chút đi!”

Thanh Linh Tử tới kéo Thẩm Thụ Bảo: “Anh Thụ Bảo, tới chụp hộ bọn em với!”

Lại Tùng vội vàng chuyển gánh nợ này cho Thẩm Thụ Bảo, vui vẻ tới chỗ Giang Thâm hái hoa, Lông Chó đã hái được một bó to, nhét vào trong ngực Giang Thâm: “Cưng cầm lấy, lát nữa đưa cho tiên nữ tỷ tỷ giúp anh.”

Giang Thâm ôm một bó hoa tú cầu to đùng, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh nhìn các cô gái chụp ảnh, Lại Tùng quay đầu lại nhìn cậu mấy lần, đột nhiên lấy điện thoại di động ra, lén lút chụp một tấm ảnh của Giang Thâm.

Bạch Cẩn Nhất vừa mới luyện xong bơi thuyền, hắn chống đỡ cơ thể, ngồi bên cạnh phiên dịch cùng huấn luyện viên, hai người thi nhau nói chuyện trao đổi, Bạch Cẩn Nhất vừa nghe vừa qua loa gật đầu, điện thoại để một bên bỗng có thông báo tin nhắn.

Lại rác thải: “【Hình ảnh 】 “

Bạch Cẩn Nhất mở khóa, vừa mở ra, lông mày đã chậm rãi nhíu lại.

Lại Tùng gửi tới tấm ảnh Giang Thâm đang ngồi ôm hoa, vừa nhìn đã biết chụp trộm, màu sắc góc độ đều không đẹp, trong hình nam sinh hơi cúi đầu, bó hoa tú cầu cơ hồ che nửa khuôn mặt.

Bạch Cẩn Nhất lẳng lặng nhìn tấm ảnh, lưu về máy.

“Chỉ có một tấm?” Hắn trả lời tin nhắn.

Lại Tùng: “Còn có mấy tấm khác nữa.”

Bạch Cẩn Nhất: “Gửi hết đi.”

Lại Tùng không nghĩ nhiều, gửi hết ảnh nào là Lông Chó, Thẩm Thụ Bảo, Thanh Linh Tử và Tống Hân, còn có ảnh tự sướng của hắn nữa.

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Lại Tùng không sợ chết nói: “Nhìn đẹp không, ở đây chơi vui lắm, bây giờ có phải mày cực kỳ ước ao?”

Giang Thâm đưa hoa đã hái được cho Tống Hân, bó hoa quá to khiến nhỏ không sao ôm được, cao hứng cười không khép miệng, nhưng Tống Hân vẫn cực kỳ chấp nhất với việc xuống đầm bắt tôm, thấy Giang Thâm không giúp mình, quanh sang cầu xin Thanh Linh Tử.

“…” Giang Thâm thực sự không hiểu Tống Hân bộ dạng thì như tiên nữ hạ phàm, nhưng vẫn muốn xuống bùn chơi đùa thỏa thích.

Thanh Linh Tử cầm chiếc quần cộc của Lông Chó đưa cho Tống Hân, nhỏ không chê, thay xong còn nhờ Thẩm Thụ Bảo chụp cho mình một tấm.

Lại Tùng sợ nhỏ gặp nguy hiểm, cũng không quan tâm đến việc quần mình sẽ bị bẩn, trực tiếp xắn ống quần cởi giày đi xuống cùng.

Giang Thâm vẫn còn ghi nhớ “bàn chân là sinh mạng của vũ công”, thành thật ngồi ở trên bờ giúp bạn bè trông giày.

Đang lúc không có việc gì, điện thoại bỗng hiển thị tin nhắn Bạch Cẩn Nhất gửi cho cậu: “Em đang làm gì thế?”

Giang Thâm chậm chạp gõ từng chữ một trả lời: “Lại Tùng và Tống Hân tới chơi, mọi người đang cùng nhau bắt tôm hùm đất.”

Bạch Cẩn Nhất: “Hoa hái xong rồi?”

Giang Thâm: “Hái xong rồi.” Sau khi gửi xong tin nhắn mới thấy không đúng, làm sao Bạch Cẩn Nhất biết hôm nay bọn cậu hái hoa…

Tốc độ trả lời tin nhắn của Bạch Cẩn Nhất cực nhanh: “Chụp ảnh cho anh xem một chút.”

Giang Thâm cầm di động, mở biểu tượng chụp ảnh, không có gì kỹ thuật chụp một tấm ảnh gửi cho Bạch Cẩn Nhất.

Bạch Cẩn Nhất mở ra, chỉ thấy trong hình một đám cả người đầy bùn đang đuổi bắt nhau trong đầm, không biết đang làm gì, người ai cũng đen ngòm.

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Qua nửa ngày, Bạch Cẩn Nhất mới gửi tới bốn chữ: “Em không xuống hả?”

Giang Thâm vừa định nói mình học múa, sợ tổn thương chân không thể xuống.

Liền nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất gửi tiếp một tin nhắn: “Anh nhắn tin nửa ngày, không phải muốn nhìn bọn họ.”

Bạch Cẩn Nhất giống như đòi mạng gửi tiếp tin nhắn thứ ba: “Chụp nhanh một tấm của em gửi cho anh.”

Giang Thâm: “…”

———————–

Ngoài lề tý: ở đây có ai chơi âm dương sư không, hôm nay game chính thức dead rồi

Buồn như bị thất tình vậy các thím ạ, công sức hơn 2 năm của tôi bỏ ra kết thúc bằng một bài đăng thông báo game sập không báo trước :)) Lý do game sập không có gì đáng tiếc (liên quan đến vụ lưỡi bò) chỉ tiếc đàn con ở liêu không kịp nhìn mặt lần cuối, chỉ tiếc anh tám vẫn chưa về với tôi, chỉ tiếc chưa full ssr, chỉ tiếc daddy sp mới về hôm nay chưa nâng lên 6 hột…

Giờ mới thấm thía câu nói: Game chỉ có một thời, huynh đệ là cả đời

2 Comments

  1. Trời má tụi nó mới cấp 2 mà nhắn tin ngọt quá đi à :))))

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: