Chương 31

Edit & beta: Direct Kill

Lúc Bạch Cẩn Nhất nhận được hình tự chụp của Giang Thâm, Tống Hân đã lên bờ, thành quả chính là hơn sáu cân tôm hùm đất để ăn bữa tối.

Người lớn ở trong nhà ăn cơm, đám trẻ nhỏ ngồi ngoài sân lột tôm hùm, ban ngày Tống Hân còn mặc quần dài hoa màu trắng tinh xảo cầm ô che như tiên nữ không nhiễm bụi trần, bây giờ đầu tóc đã xõa hết, khuôn mặt trang điểm cũng bị tẩy gần hết, mặc quần của Lông Chó, một chân xỏ giày một chân để trần đạp lên băng ghế, mút ngón tay vừa mới lột tôm xong.

Lại Tùng đã cạn lời không bình luận, chỉ ở bên cạnh đưa khăn giấy cho nhỏ lau tay.

Lông Chó và Thụ Bảo hiển nhiên rất nhanh đã tiếp nhận sự thật rằng tiên nữ của bọn họ cũng thích lội bùn, ăn cơm ngồi rung chân, trừ những lúc Lông Chó còn xoắn xuýt chuyện có nên đòi lại quần mình không, mọi người đều là từ trong bùn đất mà thân quen, tình cảm sâu như biển, bền như kim.

Tối mùa hè ở quê, mát lạnh sảng khoái như ngồi máy lạnh, bầu trời đêm thăm thẳm làm nền cho những vì sao tỏa sáng, gió mùa hè mang theo hương hoa cỏ len lỏi qua từng ngóc ngách.

Tống Hân chống ghế ngẩng đầu nhìn trời, đột nhiên đề nghị: “Hay là múa một bài nhỉ.”

Giang Thâm có chút bất ngờ, nhưng vẫn là hỏi lại: “Cậu muốn múa bài gì?”

Tống Hân suy nghĩ một chút: “Múa bài múa hoa sen đi!”

Giang Thâm không nói lời nào, vào trong nhà lấy một chiếc chiếu ra trải giữa sân, Tống Hân bắt đầu làm mấy động tác nóng người, chân trần giẫm lên chiếu.

Thụ Bảo hiếu kỳ nói: “Có phải mở nhạc không?”

Tống Hân cười rộ lên: “Không cần, Lại Tùng sẽ hát.”

Lại Tùng nhìn nhỏ một cái, không lên tiếng, ôm cánh tay ngồi xuống bên cạnh chiếu.

Tống Hân đồng thời đứng lên, còn rất chuyên nghiệp cúi chào tất cả mọi người.

Lại Tùng ho nhẹ một tiếng, cất tiếng hát.

Bài hát ‘Cá vờn lá sen’ trên mạng chỉ có phiên bản giọng trẻ con, Lại Tùng đã qua kì vỡ giọng, giọng hát mang theo nét nam tính trầm ấm thành thục, hắn cất tiếng hát “Giang Nam được hái sen, lá nổi mọc đua chen” mặc dù thiếu mất sự dịu dàng vùng sông nước Giang Nam, nhưng lại phảng phất nhu tình trước nay chưa từng có.

Cơ thể Tống Hân mềm mại như một chú cá, bơi lội trong dòng nước, không thể giải thích được nhưng rất phù hợp với giọng hát của Lại Tùng.

Nhỏ khom lưng làm động tác nghịch nước, dưới chân như có hoa sen nở, lúc nhảy lên,  tựa như “chú cá” trong lời bài hát.

“Mây mù che núi xa, đường đi sương trắng xóa.” Lại Tùng nhắm mắt lại, giọng dần nâng cao, bên trong tựa như chất chứa nhiều tâm tình của thiếu niên.

Thanh Linh Tử nâng mặt, không chớp mắt nhìn Tống Hân, không hiểu sao viền mắt lại đỏ lên.

Lông Chó nhìn em gái, ôm nhỏ ngồi lên đùi mình.

Lại Tùng hát xong câu cuối cùng “đó là Giang Nam” Tống Hân mới chậm rãi thu thế, cả người nhỏ đều là mồ hôi, nhưng biểu tình cực kỳ vui vẻ, Giang Thâm lôi kéo tay Tống Hân, cùng đi một vòng để chào khán giả.

Thẩm Thụ Bảo rốt cục phản ứng lại, đứng dậy đầu tiên vỗ tay, Lại Tùng hơi khom lưng, hắn đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, Tống Hân mỉm cười, đi tiếp một vòng, làm động tác nhấc váy lên cảm ơn lần nữa.

Dường như Lông Chó cảm thấy vỗ tay vẫn chưa đủ, đột nhiên đưa tay lên miệng, lớn tiếng khàn cổ gào, to đến nỗi khiến Tony đang ngủ cũng phải chạy ra ngoài, cục súc bay tới mổ tới tấp vào hắn.

Tống Hân tươi cười ôm lấy Thanh Linh Tử, ôn nhu lau đi vệt nước mắt trên mặt.

Giang Thâm lấy điện thoại di động ra, cậu nhìn thấy trên Wechat, Bạch Cẩn Nhất vừa mới gửi tin nhắn.

“Em thật sự thích múa.” Giang Thâm cúi đầu đánh xong chữ, cũng không quản nội dung không đầu không đuôi, cậu thấy Tống Hân nắm vai Lại Tùng làm nũng bắt hắn hát thêm một bài nữa.

Lại Tùng bị nhỏ kì kèo hết cách, đành phải mở miệng tiếp tục phô diễn tài nghệ.

Giang Thâm vừa cười vừa cảm thấy trong cổ có gì đó vướng vướng, chỉ muốn dâng trào ra ngoài, cậu nắm điện thoại đang rung, là một tin nhắn thoại Bạch Cẩn Nhất gửi đến.

Giọng nói nam sinh rõ ràng có chút không vui, cứng rắn nói: “Vậy em còn không mau trở về?”

Giang Thâm ngây thơ hỏi hắn: “Có phải anh nhớ em?”

Bạch Cẩn Nhất hiếm thấy không có đáp luôn, khung chat chỉ đang hiện biểu tượng đối phương nhắn tin.

“Em cũng rất nhớ anh.” Giang Thâm không nghi ngờ, thẳng thắn nói cho hắn biết, “Hôm nay lúc đang ăn tôm hùm đất em chợt nhớ tới anh, nếu anh ở đây thì thật tốt… Anh có thích ăn tôm hùm đất không? Ngày mai em mang tới cho.”

Trọng điểm” của Bạch Cẩn Nhất” chỉ tập trung vào hai chữ: “Ngày mai.”

Hắn suy nghĩ một chút, lại nhấn mạnh lần lần nữa, “Anh muốn ăn tôm hùm đất.”

Lại Tùng và Tống Hân chơi không được mấy ngày đã phải trở về thành phố đi học, Giang Thâm cũng chuẩn bị hành lý và học phí xong xuôi, dự định đi cùng bọn họ.

Đầu tiên dẫn Tống Hân bình an trở về nhà, sau đó Lại Tùng lại cùng Giang Thâm đến bến xe, mua cho cậu vé xe, dặn dò: “Trên đường nhớ bảo quản tiền cẩn thận.”

Giang Thâm vỗ vỗ ba lô: “Mẹ em khâu cho em cái túi ở tít bên trong, anh yên tâm.”

Lại Tùng nở nụ cười, đột nhiên nói: “Tống Hân dặn anh nói với anh, cố gắng học cho thật tốt, nếu không nghiêm túc, em ấy sẽ đến Thượng Hải cho em một trận.”

Giang Thâm sửng sốt một chút, cậu nhìn Lại Tùng, nghiêm túc gật gật đầu: “Vâng.”

Lại Tùng: “Tống Hân còn nói, em ấy vẫn sẽ thường xuyên đến cung văn hóa học múa, coi như là rèn luyện thân thể.”

Giang Thâm nhịn không được, nhếch môi nở nụ cười.

“Về phần anh.” Lại Tùng thẳng sống lưng, biểu tình hiếm thấy có chút nghiêm túc, “Em nói với Bạch Cẩn Nhất, lớp 12 anh sẽ thi đấu một trận cuối cùng, đoạt được đai lưng vàng giải anh sẽ nhập ngũ.”

Hắn kiêu ngạo nhướn mày, trừng mắt nhìn Giang Thâm: “Anh sẽ đứng ở đỉnh kim tự tháp quyền anh cả nước, chờ nó bò lên.”

Bạch Cẩn Nhất cầm bao tay đứng bên ngoài chờ, biểu tình người sống chớ tới gần, nhưng xung quanh vẫn có nhiều anh mắt dính lấy hắn.

Thời điểm nhìn thấy Giang Thâm bước ra, hàng lông mày thô rậm của Bạch Nhị đại rốt cục cũng nể tình nhúc nhích một chút.

Giang Thâm thật xa đã thấy hắn.

“Bạch Cẩn Nhất!” Cậu chen qua đám người chạy tới.

Bạch Cẩn Nhất theo bản năng tiến lên phía trước vài bước.

Giang Thâm móc từ trong hành lý ra một túi tôm hùm đất, hưng phấn nói: “Anh xem em mang gì cho anh nè!”

“…” Cậu để chiếc túi quá gần, một con còn thiếu chút nữa cắp lấy mũi Bạch Cẩn Nhất.

Bên này Giang Thâm vẫn chưa xong: “Em còn thức đêm làm cho anh cái này.”

Cậu nhấc ra một bó hoa tú cầu khô, nhét vào trong ngực Bạch Cẩn Nhất: “Có đẹp không?”

Bạch Cẩn lớn như vậy lần đầu tiên được người ta tặng hoa giữa chốn công cộng, mà Giang Thâm một chút cũng không cảm thấy không ổngì, còn khen : “Hoa này giống anh, rất đẹp!”

Bạch Cẩn Nhất: “…”

Cuối cùng hoa và tôm hùm đều được tài xế cầm đi, Giang Thâm lên xe trước còn hỏi: “Sao anh lại tới đón em?”

Bạch Cẩn Nhất liếc mắt nhìn cậu: “Em mang theo nhiều tiền mặt như vậy, còn muốn đi một mình?”

Giang Thâm: “Tiền em đều bỏ vào trong túi khâu lại rồi, không mất được đâu.”

Bạch Cẩn Nhất đành phải nói: “Ngày mai sẽ đi đóng học phí luôn.”

Giang Thâm cũng cảm thấy càng đóng học phí nhanh thì càng an tâm, cậu có chút kích động, quay đầu nhìn Bạch Cẩn Nhất, cậu luôn cảm thấy đã lâu không gặp, đối phương có gì đó thay đổi, bèn ghé sát vào hỏi: “Có phải anh cao lên không?”

Bạch Cẩn Nhất có chút thối: “Giờ em mới phát hiện?”

Giang Thâm cười rộ lên: “Em cũng cao lên mà.”

Bạch Cẩn Nhất hỏi: “Thế cân nặng?”

Giang Thâm: “Không đổi, em không thể tùy tiện béo lên được, cho nên tôm hùm đất này anh phải ăn hết.”

Bây giờ Bạch Cẩn Nhất chỉ nghe thấy hai chữ “Tôm hùm đất” liền cảm thấy có chút đau đầu, nhưng lúc trước chính hắn nói muốn ăn tôm để có thể lừa gạt thiên nga nhỏ trở về sớm với mình, bây giờ chỉ có thể nuốt nước mắt chịu đựng.

“Không biết ký túc xá của thầy Thẩm ở chỗ nào nhỉ.” Giang Thâm đột nhiên nhớ tới, cậu còn mơ ước, nhìn Bạch Cẩn Nhất nói, “Sau này em sẽ có một sư huynh tên là Lưu Tinh Chi, chẳng biết có thể ở cùng với anh ấy không.”

Bạch Cẩn Nhất nhíu nhíu mày, hắn đưa tay ra, nắm hai má Giang Thâm dùng sức véo mấy cái: “Em muốn ở cùng với ai?”

Khuôn mặt Giang Thâm không đau lắm, nhưng không biết vì sao lại cà lăm: “Anh…anh Tử (chết)?”

Bạch Cẩn Nhất mặt không chút thay đổi nói: “Đúng thế, sư huynh em chết rồi.”

Giang Thâm: “? ! !”

(Giang Thâm nó cà lăm nó nói nhầm Tinh thành Tử)