House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Quyển thứ hai: Phương hoa (tuổi trẻ rực rỡ)

Chương 32

Edit & beta: Direct Kill

Học phí của lớp Thẩm Quân Nghi một năm phải trên dưới tám vạn, bao gồm tất cả các chi phí ăn, mặc, ở, đi lại, học các môn văn hóa, nơi này còn có ký túc xá cho học sinh ở nhưng Giang Thâm không ở đây.

“Con và Bạch Cẩn Nhất sẽ ở cùng nhau.” Giang Thâm đối với ân sư của mình đương nhiên không che giấu, cậu khoác ba lô, đi theo Thẩm Quân Nghi nhận đồng phục.

Thẩm Quân Nghi quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu: “Là cậu bạn đánh quyền anh của con?”

Giang Thâm kinh ngạc nói: “Sao thầy biết cậu ấy.”

Thẩm Quân Nghi không trả lời câu hỏi của cậu, thầy tìm một bộ đồng phục mới bó sát người đưa cho Giang Thâm.

Tất cả đồng phục cho cậu đều đã làm xong, xuân hạ thu đông mỗi mùa một bộ, giống với màu trắng mà Thẩm Quân Nghi hay mặc, kiểu dáng cũng có hai loại là rộng rãi hoặc bó sát, chất liệu thượng đẳng, còn thêu họa tiết hoa chìm nữa.

“Ở với người ta có bất tiện không?” Thẩm Quân Nghi hỏi cậu.

Giang Thâm lắc lắc đầu: “Không đâu ạ, Bạch Cẩn Nhất đối với con tốt lắm.”

Thẩm Quân Nghi thấy cậu đã quyết định, cũng không ép thêm gì nữa, chỉ nói: “Vậy sau này trả lại tiền thuê nhà cho con là 1000, cuối tháng nhớ tới tìm Tả quản lý nhận tiền.”

Giang Thâm thay xong quần áo thì được Thẩm Quân Nghi dẫn lên phòng vũ đạo tầng 5 để học, Kinh Lạc Vân đã đến, chị mặc một bộ đồng phục màu đỏ, đang duỗi chân hạ eo, nhìn thấy Giang Thâm lại lộ ra nụ cười thẹn thùng, thấp giọng chào hỏi: “Chào em, Giang Thâm.”

Giang Thâm rất nhớ chị: “Sư tỷ, em đã về rồi.”

Kinh Lạc Vân mím mím môi, hai gò má có chút hồng: “Chào, chào mừng trở về.”

Thẩm Quân Nghi quét mắt một vòng, hỏi: “Tinh Chi đâu?”

Kinh Lạc Vân đối với người thầy đã dạy mình hơn mười năm vẫn cảm thấy thẹn thùng, nhỏ giọng nói: “Tinh Chi nói em ấy đi gặp Bồ tiên sinh, nên đến trễ một chút.”

Thẩm Quân Nghi nhíu lông mày, nhàn nhạt nói: “Thầy trước đây đã nói nhiều lần với nó, đừng tiếp xúc quá nhiều với ‘người mê luyến vũ đạo’ kia, con không quản nó sao?”

Kinh Lạc Vân lộ ra biểu tình khó xử, không dám phản bác câu nào, Thẩm Quân Nghi thở dài, khoát tay một cái: “Thôi trước tiên con dẫn theo Giang Thâm đi dãn gân làm nóng người đi, chờ Tinh Chi đến sẽ bắt đầu lên lớp.”

Giang Thâm không quá hiểu “người mê luyến vũ đạo” là gì, Kinh Lạc Vân vừa giúp cậu ép lưng vừa kiên nhẫn giải thích: “Tuy rằng Lưu Tinh Chi lớn hơn em một hai tuổi, thế nhưng đã cùng vũ đoàn biểu diễn ở nhiều nơi.”

“Biểu diễn?” Giang Thâm lần đầu nghe được cảm thấy rất mới mẻ, “Sau này em cũng được đi biểu diễn sao?”

Kinh Lạc Vân ôn hòa nói: “Đương nhiên rồi, em còn phải tham gia thi đấu nữa, Tinh Chi đã từng thi đấu ở Nga và Pháp, nhận được không ít giải thưởng, là một trong những vũ công nam trẻ ưu tú nhất hiện nay.”

Giang Thâm khẽ “Oa” một tiếng ngưỡng mộ, cậu cảm thấy danh hiệu này đối với bản thân mình vừa nặng vừa xa, cho dù là Thẩm Quân Nghi, Chu Lạc Tường, Lưu Tinh Chi hay Kinh Lạc Vân, thành tựu của họ cũng quá cao không thể với tới, lòng sinh kính ngưỡng.

“Em còn nhỏ mà.” Kinh Lạc Vân dường như nhìn ra sự quẫn bách của Giang Thâm, cười an ủi, “Lưu Tinh Chi khi còn bằng tuổi em, cũng là —— “

“Lúc anh đây mười ba tuổi, đã đạt giải quán quân biểu diễn ba lê toàn quốc.” Kinh Lạc Vân chưa lịp nói gì, đã bị người khác thô bạo đánh gãy.

Giang Thâm theo bản năng ngẩng đầu, chỉ thấy một người lười biếng dựa vào cạnh cửa đứng.

Kinh Lạc Vân có chút lúng túng, chủ động hô một tiếng: “Tinh Chi sư đệ.”

Lưu Tinh Chi không để ý tới chị, tự mình đi vào, hắn cúi đầu nhìn về phía Giang Thâm, lộ ra nụ cười mang theo chút trào phúng: “Mới tới?”

Khác với ngũ quan người châu Á, Lưu Tinh Chi có chiếc mũi cao đôi mắt sâu giống như con lai, làn da màu tiểu mạch khỏe mạnh, tay chân thon dài, bờ vai rộng rãi kiên cường, đương nhiên, thu hút sự chú ý của người khác nhất vẫn là mái tóc dày được tết lại như dây thừng, ngổn ngang rối tung xõa trên bả vai.

Giang Thâm đứng lên, có chút sợ hãi gọi một tiếng “Sư huynh”, Kinh Lạc Vân dường như sợ Lưu Tinh Chi bắt nạt người mới, chận lại nói: “Thầy tìm em đấy, đã nói là đừng tiếp xúc với Bồ tiên sinh quá gần rồi, nhưng em chẳng bao giờ chịu nghe lời.”

Ánh mắt Lưu Tinh Chi từ trên mặt Giang Thâm rời đi, bất kham lau miệng: “Hắn ta tới tìm em, phiền muốn chết, mà gần một chút thì sao.” Hắn vừa nói vừa cắn cắn bím tóc tết lại thành một bó, đi ra ngoài cửa, lớn tiếng nói, “Em đi tìm sư phụ!”

Kinh Lạc Vân bất đắc dĩ nhìn bóng lưng hắn thở dài, rồi quay lại về phía Giang Thâm, bắt đầu ngại ngùng: “Sư huynh em… Tính khí luôn như vậy…”

Trong đầu Giang Thâm lúc này đều là kiểu tóc của Lưu Tinh Chi, thần thần bí bí hỏi: “Anh ấy là người nước ngoài ạ?”

“Lưu Tinh Chi sao?” Kinh Lạc Vân cười lắc đầu, “Không, nó là người Mông Cổ.”

Lưu Tinh Chi đổi xong trang phục, khác với Giang Thâm, là màu đen tuyền, Thẩm Quân Nghi dẫn theo hắn tiến vào phòng học, chỉ chỉ Giang Thâm: “Sau này Giang Thâm chính sư đệ của con.”

Lưu Tinh Chi liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt xem thường lại có chút địch ý không cam lòng, qua loa nói: “Biết rồi.”

Giang Thâm do dự một chút, vẫn gọi hắn một tiếng: “Sư huynh.”

Lưu Tinh Chi hừ mũi một tiếng thay cho câu trả lời.

Kinh Lạc Vân: “…”

Thẩm Quân Nghi máu lên não chậm, mặt lạnh có chút không hiểu vấn đề: “Hai đứa cãi nhau ?”

Lưu Tinh Chi không nhịn được nói: “Không có.”

Thẩm Quân Nghi tin tưởng, ý vị sâu xa nghiêm túc nói: “Không có là tốt rồi, Tinh Chi sau này phải chăm sóc Giang Thâm nhiều một chút.”

Bởi vì tiến độ khác nhau, Lưu Tinh Chi và Kinh Lạc Vân đã bắt đầu luyện tác phẩm biểu diễn chính thức, còn Giang Thâm thì được Thẩm Quân Nghi tự mình phụ đạo, kiến thức cơ bản cần bắt đầu học lại lần nữa.

“Mỗi vũ giả đều có thói quen cùng phong cách khác nhau.” Thẩm Quân Nghi khoanh chân ngồi trên mặt đất cùng Giang Thâm mặt đối mặt, “Tại sao lại chọn con đường này, ắt hẳn trong lòng con phải biết.”

Giang Thâm như hiểu như không gật gật đầu.

Thẩm Quân Nghi có chút nghiêm khắc: “Còn chưa nghĩ ra, gật đầu cái gì?”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn là nói: “Nhưng con yêu thích múa.”

“Cái gọi là yêu thích, có thể kiên trì bao lâu?” Khẩu khí Thẩm Quân Nghi bình thản, “Không đáng giá, hiểu chưa?”

Giang Thâm không nói không được, mà nói cũng không xong, cổ họng cậu có chút khó chịu, nhưng không cho ra được đáp án khác.

Trước đây ở cung văn hóa đã có học qua, nhưng cơ bản không đạt yêu cầu của Thẩm Quân Nghi, thầy ra hiệu cho Giang Thâm giang hai cánh tay, bắt đầu sửa đổi tư thế cho cậu, Giang Thâm không nói lời nào, chịu đựng đến tối về nhà, cả bài giảng hôm nay, phần lớn tư thế trước kia của cậu đều được Thẩm Quân Nghi yêu cầu sửa đổi, Giang Thâm mệt nhưng cố chịu đựng, sau lưng áo đã ướt sũng.

Kinh Lạc Vân đang luyện ở phía trước nhiều lần không nhịn được quay đầu lại, Lưu Tinh Chi vừa lau mồ hôi vừa liếc mắt nhìn chị, lạnh lùng nói: “Chị có thể nghiêm túc được không?”

Kinh Lạc Vân tuy rằng hay thẹn thùng, nhưng đối với thái độ của Lưu Tinh Chi rất không đồng tình: “Em làm sao vậy? Bị Bồ tiên sinh ức hiếp hả?”

Lưu Tinh Chi thả bím tóc xuống, phủ khăn lạnh lên đầu: “Ai dám ức hiếp em?”

Kinh Lạc Vân không rõ: “Vậy em cáu chuyện gì?”

Lưu Tinh Chi xì một tiếng: “Chị không biết gì thật hả, thích làm người tốt như vậy?”

Kinh Lạc Vân: “?”

Lưu Tinh Chi nhìn về phía Giang Thâm đang làm tư thế Port de bras, mặt dấu dưới tấm khăn, ánh mắt mù mịt lại phức tạp: “Tiêu chuẩn thi đấu, vũ công chính biểu diễn, nó đến, chị còn không biết điều này có ý nghĩa gì?”

Kinh Lạc Vân trầm mặc không nói.

Lưu Tinh Chi chỉ tiếc mài sắt không nên kim “hừ” một tiếng, hắn đứng lên, buộc lại đám tóc được tết gọn gàng, đưa cánh tay ngoặt về một bên, lãnh khốc nói: “Em khác, sẽ không bao giờ nhân nhượng với nó.”

Tới gần giờ cơm tối Giang Thâm mới bò lên xe Bạch gia.

Bạch Cẩn Nhất ngồi ở ghế sau, nhìn thấy cậu như vậy theo bản năng nhíu mày: “Chuyện gì xảy ra?”

Hơi thở Giang Thâm mỏng manh: “Luyện vũ đạo…”

Bạch Cẩn Nhất ra hiệu cho cậu nằm xuống, nhấc một chân đối phương lên gác trên chân mình, bắt đầu giúp đỡ cậu thả lỏng cơ bắp: “Trở về tăm nước nóng.” Bạch Nhị Đại dù sao cũng là người luyện đánh quyền, động tác đấm bóp thành thục lại tinh chuẩn, được hắn xoa bóp một lát, Giang Thâm có chút buồn ngủ.

“Gặp được sư huynh của em chưa?” Bạch Cẩn Nhất hỏi.

Giang Thâm nỗ lực mở đôi mắt đang nhíu lại, nhớ tới chuyện ban ngày, liền phiền não thở dài: “Ai!”

Bạch Cẩn Nhất: “Em đã nói với Thẩm Quân Nghi không ở ký túc xá chưa?”

Giang Thâm nói lầm bầm: “Nói rồi… Thầy bảo không ở cũng được…”

Bạch Cẩn Nhất hỏi: “Làm sao vậy?”

“Sư huynh…” Giang Thâm nghiêng đầu, suy nghĩ một chút, nói “Hình như rất ghét em.”

Bạch Cẩn Nhất cảm thấy Giang Thâm không phải là người tùy tiện dễ khiến người khác chán ghét: “Tại sao?”

Giang Thâm ngáp một cái, cậu thực sự quá buồn ngủ: “Em không biết… chắc bởi vì hôm nay em cứ nhìn chằm chằm vào tóc anh đấy?”

Bạch Cẩn Nhất: “…” Đây là cái lý do củ chuối gì chứ…

Mí mắt Giang Thâm càng ngày càng nặng, lúc khép lại còn cố gắng tìm từ để hình dung, giống như nói mê lẩm bẩm một câu: “Tóc của anh ấy… Giống như một con rết khổng lồ…”

Gửi phản hồi