Chương 33

Edit & Beta: Direct Kill

 

Ròng rã ba tháng, Giang Thâm dưới sự dạy dỗ như địa ngục của Thẩm Quân Nghi ngoan cường sinh tồn, tính theo thời gian đi học bình thường, bây giờ đã đến học kỳ mới rồi.

Bên cạnh đó, bởi vì tiết kiệm được tiền thuê nhà, Giang Thâm bắt đầu chủ động làm việc nhà ở Bạch gia, Bạch Cẩn Nhất không ngăn cản cậu, để dì Chu trở về nhà cũ, lưu lại một tài xế và một người mua sắm hàng ngày.

Vì phối hợp với thiên nga nhỏ làm việc và nghỉ ngơi, Bạch Cẩn Nhất mỗi ngày dậy thật sớm, Giang Thâm biết tính khí hắn, sáng sớm cũng không nháo người, mỗi ngày hai người đều gặp nhau trong nhà tắm, cùng nhau rửa mặt đánh răng trước gương.

Bạch Cẩn Nhất mặt thối xuống phòng bếp mang trứng luộc lên, mở một hộp sữa bò mới, rót vào hai cốc.

“Thịt gà hôm nay luộc nhiều chút.” Bạch Cẩn Nhất ăn xong một quả trứng, tâm tình rốt cục tốt hơn một chút, “Buổi tối nhớ luộc nhiều hơn một phần thịt bò.”

Giang Thâm kinh ngạc nói: “Ăn nhiều như vậy?”

Bạch Cẩn Nhất chỉ chỉ chính mình: “Anh ăn.”

Giang Thâm âm thầm ghi nhớ trong lòng, rồi lật quyển sổ ghi lịch huấn luyện hàng ngày của Bạch Cẩn Nhất lên, nhìn một lần, nhếch miệng nói: “Sao tự nhiên lại tăng lên? Huấn luyện viên yêu cầu sao?”

“Ừ.” Bạch Cẩn Nhất cầm trứng luộc, “Anh chuẩn bị tham gia hạng cân trung bình, cho nên cần phải tăng cân trước.”

Dù sao sống chung một chỗ đã được một thời gian, Giang Thâm đối với môn quyền anh không phải nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng cũng không phải tay mơ vừa mới bắt đầu tìm hiểu, hạng cân trung bình so với hạng cân nhẹ đương nhiên giá trị hơn, nhưng sự nguy hiểm cũng tỉ lệ thuận tăng lên, ba tháng qua Bạch Cẩn Nhất thi đấu cậu đều đến tận nơi để xem, tuy đối phương chưa từng bại một trận nào, nhưng vết thương trên người ngày càng nhiều, vết thương cũ chưa lành vết thương mới đã xuất hiện.

Giang Thâm mím môi, lần đầu tiên cậu tỏ thái độ không cao hứng, nhưng lại không biết rốt cuộc mình đang giận chuyện gì, cuối cùng chỉ có thể yên lặng thu bát đũa, mang vào trong phòng bếp rửa.

Bạch Cẩn Nhất khí định thần nhàn uống xong cốc sữa, cầm cốc đi đến bên cạnh cậu: “Hôm nay mấy giờ em tan học?”

Giang Thâm mở vòi nước đến mức tối đa, không muốn nói chuyện.

Bạch Cẩn Nhất bỏ cốc vào bên cạnh cậu, nhàn nhạt nói: “Muộn chút anh sẽ tới đón em.”

Mỗi ngày Kinh Lạc Vân đều là người đầu tiên đến phòng vũ đạo, chị quét tước vệ sinh được một nửa, Giang Thâm đã tới, không cần chị nói, nam sinh luôn chủ động giúp đỡ lau sàn, phủi bụi, hai người làm xong xuôi mọi việc Lưu Tinh Chi mới khoan thai đi tới.

Giang Thâm chủ động cùng hắn chào hỏi: “Chào sư huynh.”

Lưu Tinh Chi liếc cậu một cái, không nói chuyện, thay đổi đồng phục rồi buộc tóc gọn lại trên đầu.

Kinh Lạc Vân nhặt quần áo bị hắn vất bừa dưới đất, bất đắc dĩ nói: “Em luyện xong chưa?”

Lưu Tinh Chi toàn thân ướt đẫm, Kinh Lạc Vân động chút đã có thể vắt ra nước, Lưu Tinh Chi đoạt lấy quần áo trong tay chị, thô lỗ nói: “Dông dài!”

Kinh Lạc Vân có chút bất đắc dĩ: “Luyện tập quá mức đối với thân thể em không tốt đâu, năm ngoái mắt cá chân bị thương quên rồi sao?”

“Em đây sẽ chú ý ạ.” Lưu Tinh Chi uể oải duỗi chân, hắn ngẩng đầu lên, ra lệnh, “Xuống lầu họp đi.”

Học sinh của lầu 3, một phần là người nhà đăng ký cho học, một bộ phận khác đã thành niên ngoài múa ra vẫn học tập sinh hoạt bình thường, bao gồm cả vũ đoàn của Thẩm Quân Nghi và học trò của Nhâm Tuệ.

Kinh Lạc Vân từng là học sinh lầu ba, sau này bởi vì năng khiếu và chăm chỉ được Thẩm Quân Nghi nhận làm học trò.

Địa vị của Thẩm Quân Nghi nơi đây nhiên không cần phải nói, học trò của thầy chỉ có ba người, vì thế mỗi lần từ lầu 5 xuống lầu 3, không ít học sinh nơi đây đều tụ tập ở cửa mong chờ.

Lưu Tinh Chi bày ra bộ dạng đã quen thuộc, từ nhỏ hắn đã có thiên phú vượt trội, khi cùng người nhà đi đến Thượng Hải học nghệ đã được Thẩm Quân Nghi liếc mắt một cái vừa ý, 13 tuổi càn quét tất cả giải thưởng quốc nội, sau này chính là Principal(1) của vũ đoàn Thẩm Quân Nghi, 15 tuổi bắt đầu cùng sư phụ ra nước ngoài thi đấu, ngoại trừ hiện tại có Chu Lạc Tường như mặt trời ban trưa, Lưu Tinh Chi luôn mắt cao hơn trán không bao giờ công nhận người khác.

Giang Thâm lần đầu tiên nhận được sự đãi ngộ này, cậu đi theo phía sau Kinh Lạc Vân, không nhịn được trốn tránh, như sợ bị người ta phát hiện, đương nhiên cuối cùng vẫn bị Lưu Tinh Chi trừng mắt xem thường.

“Làm gì phải sợ hãi như vậy.” Lưu Tinh Chi kéo cậu lên phía trước, khiển trách, “Đứng thẳng người, đừng ném mặt mũi anh mày và Kinh Lạc Vân.”

Giang Thâm không thể làm gì khác hơn là đứng phía trước, mọi người xung quanh đều lớn hơn cậu, có đôi nam nữ cười hỏi Lưu Tinh Chi: “Lưu thủ tịch, đây là sư đệ của anh? Tuyển ở đâu thế ạ?”

Giang Thâm không dám nói lời nào, mặt đỏ lên, cậu sợ vừa mở miệng nói người ta đã chê cười, gấp đến mồ hôi đầm đìa.

Lưu Tinh Chi đứng phía sau cậu, hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Mấy đứa quan tâm tuyển nó ở đâu làm gì, múa đẹp hơn mấy đứa là được rồi, thiên phú cũng cao hơn, nghiêm túc chút đê.”

Hắn đã nói như vậy, nên không còn ai dám chê trách gì, Giang Thâm có chút bất ngờ, lén lút quay đầu lại liếc mắt nhìn sư huynh.

Lưu Tinh Chi cau mày: “Nhìn cái gì, đi họp thôi.”

Kỳ thực cuộc họp vào mỗi cuối tuần chính là bố trí nhiệm vụ cho mọi người, nói qua về tiến độ biểu diễn cùng một vài cuộc thi cần phải báo danh, vũ đoàn có  quy củ của vũ đoàn, có chút tài năng thì có thể đăng ký, phòng làm việc sẽ không can thiệp quá nhiều, như Kinh Lạc Vân và Lưu Tinh Chi đều là vũ công số một số hai cả nước, chẳng những có lượng lớn fan hâm mộ, ngay cả giáo viên như Nhâm Tuệ cũng sẽ đồng ý giúp đỡ đóng vai phụ trong vở diễn của họ.

“Sinh nhật 18 tuổi của Lưu Tinh Chi sẽ chuẩn bị tổ chức một buổi tiệc báo đáp.” sau khi cuộc họp kết thúc, Kinh Lạc Vân giải thích với Giang Thâm, “Thầy đang giúp em ấy bố trí, dù sao đây cũng là chuyện lớn, cả đời chỉ có một lần ‘Sơ Vũ’.” Chị nhìn Giang Thâm, hé miệng nở nụ cười, “Chờ thêm mấy năm nữa em cũng sẽ được trải qua.”

Giang Thâm kỳ thực thật không dám nghĩ xa như vậy, nhưng vẫn ước ao, lại có chút nhụt chí: “Em còn đang phải luyện lại kiến thức cơ bản đây…”

Kinh Lạc Vân cười: “Ai cũng đều phải như thế hết, em chỉ mất ba tháng, khi chị mới đến đây còn phải mất một năm kia kìa, Lưu Tinh Chi có thiên phú như thế, cũng bị chỉnh tới hơn nửa năm.”

Giang Thâm: “Sư huynh trước học múa trên thảo nguyên sao?”

Kinh Lạc Vân: “Tuy rằng hộ tịch của nó là người Mông Cổ, nhưng thực chất chỉ là con nuôi.” Chị thấy Giang Thâm bày ra vẻ mặt kinh ngạc, an ủi, “Chuyện này không phải bí mật đâu, sau này quen nó sẽ nói với em thôi.”

Giang Thâm phiền não thở dài, nhỏ giọng nói: “Thế thì cũng phải xem, sư huynh có chịu nói chuyện với em không…”

Kinh Lạc Vân dường như không cảm thấy đây là chuyện gì to tát, đã thế còn lười biếng trốn học, dẫn theo cậu đi tới phòng vũ đạo khác, Lưu Tinh Chi so với bọn họ bận rộn hơn nhiều, đang ở giữa sân khấu lựa chọn người cho “Sơ Vũ” của mình, nhân khí hắn cao, bởi thế người đến để tuyển chọn không ít, đứng xếp hàng múa động tác được chỉ định.

Kinh Lạc Vân kéo Giang Thâm đứng phía sau cửa nhìn một lát, lắc lắc đầu: “Lưu Tinh Chi chắc hẳn không lọt mắt được mấy người?”

Giang Thâm chỉ cảm thấy bọn họ đều biểu diễn rất tốt, hiếu kỳ nói: “Tại sao vậy?”

“Chắc em chưa từng xem Lưu Tinh Chi múa nhỉ?” Kinh Lạc Vân cúi đầu, nụ cười ôn nhu, “Em từng hỏi nó học múa trên thảo nguyên đúng không nhỉ?”

Giang Thâm gật gật đầu.

Kinh Lạc Vân nhìn vào Lưu Tinh Chi trong phòng vũ đạo, ánh mắt có hân hoan cùng ước ao: “Bất luận Lưu Tinh Chi nhảy ở đâu, em đều sẽ cảm thấy, nơi nó đứng chính là thảo nguyên.”

Thẩm Quân Nghi đã từng nói, linh hồn vũ công là tự do.

Trước đây Giang Thâm không rõ, nhưng nhìn thấy Lưu Tinh Chi, cậu tựa hồ đã thấu hiểu.

Cho dù phòng vũ đạo có to hơn nữa cũng không hạn chế được linh hồn của Lưu Tinh Chi, bờ vai rộng vững trãi, cơ bắp dẻo dai, dưới chân Lưu Tinh Chi như có một luồng sức mạnh phi thường, hắn hào phóng, ngang tàng, bước nhảy tràn đầy sức sống cùng sự tự do, nhưng vẫn bao hàm nội liễm cùng kín đáo.

Hắn tựa như cây hồ dương mọc ven bờ sông Ngạch Tiểu Nạp.

Lưu Tinh Chi múa xong một đoạn của bài, trên người đều là mồ hôi, các cơ bắp rõ nét, phong cách giống như những vũ công Âu Mĩ, thể phách (thân thể và linh hồn) càng thêm kiện mỹ, hắn thả dây buộc tóc kiến mái tóc bung xõa xuống, bất kham phủ trên vai.

Kinh Lạc Vân đẩy Giang Thâm một cái: “Em có muốn thử một chút không?”

Giang Thâm còn chưa dứt ra khỏi bài múa của Lưu Tinh Chi, sững sờ hỏi lại: “Thử xem?”

Kinh Lạc Vân: “‘Sơ Vũ’ của Lưu Tinh Chi cần rất nhiều diễn viên phụ họa, em có muốn tham gia không?”

Giang Thâm rốt cục nghe rõ, sợ hãi lắc đầu: “Sư huynh nhất định không chịu.”

Kinh Lạc Vân kinh ngạc nói: “Tại sao?”

“Em kém anh ấy nhiều lắm…” Giang Thâm vẻ mặt đau khổ, “Sẽ kéo anh ấy thụt lùi mất.”

Kinh Lạc Vân: “Còn thời gian mà, em bắt đầu luyện tập từ bây giờ, thì không thành vấn đề.”

“Không được.” Giang Thâm lắc đầu như trống bỏi, “Sư huynh không thích em, sẽ không để cho em tham gia đâu.”

Bạch Cẩn Nhất đi từ trong quyền anh quán ra trên mặt đã xuất hiện thêm vết thương mới, tâm tình của hắn rõ ràng không tốt đẹp gì, động tác vứt bao tay sau khi lên xe cũng mạnh bạo hơn so với bình thường.

Tài xế tựa hồ rất hiểu tính khí hắn, đưa băng cá nhân đã chuẩn bị sẵn tới.

Bạch Cẩn Nhất nhìn gương chiếu hậu, cẩn thật dán miệng vết thương lại, kết quả nhìn hồi lâu, vẫn tức giận ôm cánh tay dựa vào sau ghế.

Tài xế nở nụ cười: “Cậu chủ nhỏ nhất định sẽ phát hiện, cậu che cũng vô dụng thôi.”

Bạch Cẩn Nhất lạnh nhạt nói: “Cho nên mới phiền phức, nói bao nhiêu lần, đừng đánh vào mặt, đám ngu ngốc này không nhịn được.”

Tài xế: “Nếu không mua lại nơi này đi, rồi sau đó chọn xem người nào đạt tiêu chuẩn.”

Bạch Cẩn Nhất xì một tiếng, hắn nhắm mắt lại dưỡng thần, bình tĩnh nói: “Mẹ tôi lại nói gì với chú ?”

Tài xế: “Phu nhân chỉ là quan tâm cậu thôi.”

Khóe miệng Bạch Cẩn Nhất giật một cái: “Nhiều tiền ngứa tay đúng không, kêu bà ấy mua thêm mấy cái bao tay nữa đi.”

Tài xế: “…”

Thời điểm Giang Thâm tiến vào trong xe, nhìn thấy Bạch Cẩn Nhất trùm mũ tựa như đang ngủ, cậu tận lực thả nhẹ động tác, rón ra rón rén ngồi xuống bên cạnh, sau một lát liền không nhịn được quay đầu ngắm hắn.

Bạch Cẩn Nhất giật giật, nhưng lại không mở mắt.

Giang Thâm: “…”

Cậu liền đến gần.

Bạch Cẩn Nhất quay đầu sang một bên, ngủ tiếp.

Giang Thâm: “……”

“Bạch Cẩn Nhất.” Cậu có chút tức giận, “Anh giả bộ ngủ làm gì?”

Bạch Cẩn Nhất vẫn không nhúc nhích.

Giang Thâm híp mắt, cậu đột nhiên vươn tay, lột chiếc mũ trùm đầu Bạch Cẩn Nhất đang đội, Bạch Cẩn Nhất không nghĩ thiên nga nhỏ sẽ cố chấp như vậy, định giơ tay che mặt nhưng không kịp nữa rồi.

“Mặt anh làm sao vậy? !” Giọng nói Giang Thâm nâng cao, cậu tức giận nói, “Ai đánh anh? ! !”