House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

Chương 1: tế phẩm vs ma vương.

Edit & Beta: DK


“Cầm trường thương sắc nhọn trong tay, Đại Ma Vương đứng nơi bóng tối trong tiếng gào thét của khuyển ngục, vừa đi vừa gieo rắc cái chết.”
————
Gabriel là một người mù bẩm sinh.
Người trong thôn sở dĩ không tiếc lương thực nuôi lớn một đứa trẻ bị vứt bỏ như cậu là có nguyên nhân. Cứ cách mười hai năm, sơn động phía sau núi sẽ truyền ra tiếng gầm thét đáng sợ, đó là nơi trú đóng lâu dài của tăng lữ, cũng là một trong bảy cánh cửa để bước vào địa ngục.
Mười hai năm một lần, chỉ có thân thể cùng linh hồn thuần khiết mới có thể bình ổn tiến vào sâu trong lửa giận của địa ngục, tế phẩm đó được gọi là tân nương của Đại Ma Vương.
Sáng sớm tinh mơ, hiếm khi Gabriel mới được ăn một bữa no nê. Trên người không còn là bộ quần áo bằng vải thô như ngày thường nữa, cảm giác mềm mại lành củphari vải lanh khiến cậu cảm thấy thập phần mới lạ. Cậu được người ta nâng đi vào sơn động. Chóp mũi cảm nhận được không khí ẩm ướt và mùi lưu huỳnh nồng đậm, hang động tràn ngập tiếng gió rít bén nhọn. Càng thâm nhập vào sâu bên trong, âm thanh lẫn hơi thở âm trầm khủng bố tựa hồ càng ngày càng nặng. Nhưng Gabriel không cảm thấy sợ hãi, thậm chí cậu còn thấp giọng hát một bài.
Đó là bài hát cậu nghe được từ một người thiếu nữ. Cô gái đầu tiên và duy nhất đã cho Gabriel nửa miếng bánh mì không bị biến chất, lúc ấy nàng đã hát bài ca này. Nhưng từ ba năm trước, sau tiếng thét của cô gái lúc nửa đêm khiến Gabriel bừng tỉnh, cậu không còn nghe thấy giọng nói của nàng một lần nào nữa.
Hẳn là đã chết đi? Nhưng cậu vẫn còn sống.
Khóe miệng thiếu niên lộ ra nét mỉm cười. Trở thành tân nương của Đại Ma Vương không có gì không tốt cả, ít nhất trong tháng này cậu đã ăn năm bữa cơm no, còn phá lệ được tắm rửa sạch sẽ một lần.
Giai điệu của bài mà Gabriel đang hát rất vui nhộn, cậu không biết đó có phải là bài ca mà những buổi cuồng hoan của mùa hè hay buổi tối tụ tập mừng chiến thắng mọi người thường hay hát không, chỉ xuất phát từ tính cách đơn thuần thích nhớ kỹ những giai điệu của mình. Cậu nghe thấy có một người trong thôn đang đi phía trước mắng mình “Người mù không biết sống chết”. Gabriel từng nghe qua, Đại Ma Vương chưa bao giờ làm khó dễ người hộ tống tế phẩm, nhưng gã trung niên ngày thường thích ba hoa khoác loác này vẫn cực kỳ khẩn trương.
“Đại nhân, còn phải đi bao lâu nữa? Không phải bình thường chúng ta sẽ dừng ở nơi này sao?”
Gabriel không khỏi ngạc nhiên, bởi vì rất ít khi thôn trưởng lại cung kính nói chuyện như thế.
“Đây là lần đại tế thứ 120 năm, chúng ta cần phải đặt tế phẩm lên đàn tế để triệu hoán Đại Ma Vương.” Giọng nói khàn khàn tỏ rõ sự bất mãn cùng cảnh cáo, “Nếu hắn không hài lòng với tế phẩm, trong vòng 3 ngày phải hiến tế một lần nữa.”
“Đại nhân ngài yên tâm, nam nữ không phải vấn đề. Tổ phụ của tôi đã từng dùng nam hài hiến tế thành công một lần. Tôi dám cam đoan, tiểu tử này chưa từng bị bất luận kẻ nào chạm qua.”
“Nhưng hắn là người mù.”
Gabriel có chút bất mãn. Người mù thì sao? Chỉ cần sờ qua loại hoa, cậu có thể đan được một giỏ hoa phức tạp nhất đấy nhé!
“Nếu ở dưới mặt đất, Đại Ma Vương nhất định sẽ không để ý chuyện này.” Thôn trưởng thề hẹn son sắt. Gabriel từng nghe thấy ông ta kiếm tiền vào ban đêm. Một đồng tiền vàng, hai đồng tiền vàng, ba đồng tiền vàng…… Không có người nguyện ý dâng con mình làm tế phẩm, nên hối lộ thôn trưởng không thể nghi ngờ chính là biện pháp tốt nhất. Mãi đến khi gần tới thời điểm hiến tế, thôn trưởng mới tuyên bố quyết định của mình, dùng Gabriel người được thôn dân nuôi lớn làm tế phẩm hiến tế cho Đại Ma Vương.
Đoàn người tiếp tục chậm rãi đi về phía trước. Đột nhiên, một người đàn ông nâng cáng không biết bị vướng vào cái gì, ngã sõng soài trên mặt đất, hậu quả chính là Gabriel ngã xuống theo, đầu gối đập vào một tảng đá. Thiếu niên đau đến nhíu chặt mày, từ sâu trong sơn động bỗng truyền đến tiếng gầm gừ, càng ngày càng trở nên càng mãnh liệt. Dường như Gabriel còn mơ hồ nghe được phía trước có tiếng cười của nữ nhân.
“Gặp quỷ, nơi này không thể thấy máu, các ngươi muốn tìm chết sao?” Thanh âm khàn khàn của tăng lữ sang sảng mắng.
Có thứ gì đó nhanh chóng được bôi lên miệng vết thương, Gabriel cảm giác được có người dùng vải băng bó đầu gối cho mình.
“Đi mau!” Tăng lữ thấp giọng thúc giục.
Chiếc cáng lần nữa được nâng lên, ngay cả thôn trưởng và tăng lữ cũng gia nhập đội ngũ nâng cáng, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều. Gabriel lại nghe được tiếng cười của nữ nhân một lần nữa, lần này thanh âm truyền tới từ phía sau lưng bọn họ.
“Trời ơi! Đây là thứ gì?” Cáng đột nhiên ngừng lại, trong giọng nói của thôn trưởng tràn đầy sự hoảng sợ.
Gabriel đột nhiên ngửi được mùi máu tươi nồng đậm. Tanh nồng tới nỗi cậu có cảm giác muốn ngất xỉu.
“Cổng lớn địa ngục đã mở, buông người, chúng ta đi.” Tăng nhân nhanh chóng quyết định.
Đột nhiên uỵch một tiếng, Gabriel cảm giác được mình bị đặt ở nơi có mùi máu nồng nhất. Cậu cười cười, bắt đầu cúi người nghịch ngợm ngón tay. Cậu biết, những người này đi không xong, bởi vì đám nữ nhân kia đã vây xung quanh bọn họ!
Từng đợt gió lạnh băng rít qua bên tai, đây là thân thể bằng khói của đám nữ nhân đó đi? Gabriel nghĩ thầm. Cậu từng nghe người ta nói, trước cổng lớn địa ngục, có đám Huyết ma nữ thích hút máu người.
Liên tiếp những tiếng kêu thảm thiết giằng co ước chừng mười lăm phút, âm thanh máu tươi bị hút ra bên ngoài cơ thể ào ạt. Nhẹ đến nỗi cậu suýt chút nữa không nhận ra có tiếng bước chân đi đến trước mặt mình lưỡng lự một chút, rồi mới dần dần đi xa.
Thì ra đám ma nữ khói độc này thật sự có thể thông qua việc hút máu người sống để hóa thành hình người…… Cậu bừng tỉnh suy nghĩ.
“Ngươi giống như một chút cũng không sợ hãi?”
Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một giọng nói ôn hòa ấm áp. Gabriel hoảng sợ, cảm giác một bàn ấm áp khẽ xoa lên đầu gối cậu, kéo xuống mảnh vải đang quấn trên cẳng chân.
Một luồng khí ấm áp chảy qua đầu gối, Gabriel duỗi tay sờ thử, phát hiện miệng vết thương đã thần kỳ biến mất, thậm chí làn da nơi đó còn bóng loáng mềm mịn hơn những nơi khác.
“Tôi không cần phải sợ hãi.” Nghe không được tiếng hít thở hay tiếng bước chân, Gabriel chỉ có thể suy đoán vị trí đối phương. Thiếu niên ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười sáng lạn: “Bởi vì ta là – tân nương của Đại Ma Vương.”
Qua hồi lâu, giọng nam ôn tồn lễ độ mới vang lên lần thứ hai, lần này thanh âm đến từ bên trái Gabriel.
“Rất thú vị, tiểu tân nương của ta không nhìn thấy được sao?”
Lòng bàn tay được nâng lên.
“Như vậy, xin phép cho ta vì em dẫn đường.”
Gabriel thuận theo nắm lấy bàn tay to lớn của hắn.
“Cảm ơn.” Thiếu niên nhỏ giọng nói.
Cậu cùng hắn đi xuống dưới cầu thang.
Chung quanh hỗn hợp lưu huỳnh cùng mùi huyết tinh khiến Gabriel cảm thấy thực không thoải mái, nhưng cậu lại bước đi không chút do dự. Người dẫn đường phía trước cố ý phát ra tiếng bước chân, khiến trong lòng thiếu niên không khỏi ấm áp. Kỳ thật Gabriel không lo lắng té ngã, trên thực tế té ngã chẳng có gì to tát lắm, từ nhỏ đến lớn cậu đã bị ngã không biết bao nhiêu, dần dần có thể ứng phó với bất kỳ loại địa hình nào, mỗi lần té ngã cũng có thể bảo hộ cho bản thân tốt nhất. Đương nhiên, chuyện mùa đông năm ngoái bị ngã vào hố sâu hai mét dùng để bắt lợn rừng là không tính.
“Tổng cộng có 4761 bậc thang, ta chỉ sợ thể lực của em không đủ, nếu không đi nửa đường chúng ta có thể dừng chân ở hạ cung để nghỉ ngơi.”
“Xin em hãy tin tưởng ta, sinh sống tại nơi sâu thẳm trong lòng đất này không phải ý muốn của ta. Nếu có thể, thế giới trên mặt đất mới là nơi ta muốn chinh phục. Trời mới biết dùng những hộp sọ nghiền nát để rải trên con đường này có bao nhiêu phiền toái, ta thậm chí đã phải trộn thêm một ít xương sống. Thử tưởng tượng đôi giày phía dưới phải dẫm lên những thứ xương cốt hèn mọn này, khiến cho ta nhịn không được cảm thấy ghê tởm.”
“Ai nha, có vẻ như cánh cửa của tầng cao nhất đã bị quên không đóng lại. Nhưng bây giờ để em ở đây quả thực không phải phép, chi bằng để nó mở mấy ngày đi! Phải biết rằng mặc dù ở địa ngục, nhưng thi thoảng cũng cần được thông gió nữa chứ.”
Bỗng mắt cá chân trái đột nhiên truyền đến một trận đau đớn.
“A! Đám cỏ dại phiền toán này dám quấn lên thân thể cao quý của em! Nếu không phải chúng lớn lên không có đầu óc, ta sẽ vắt chúng ra nước hết!”
Thực mau, cảm giác ấm áp đã thay thế cho hết mọi đau đớn.
“Được rồi, ta đã kéo hết chúng xuống dưới. Ta bảo đảm làn da xinh đẹp của em sẽ không còn phải chịu bất cứ thương tổn gì nữa. Chú ý! Đường phía trước có chút nóng, ta mới vừa dùng lửa địa ngục đốt đám cỏ dại kia.”
“Như vậy, em từ thế giới trên mặt đất tới nơi đây, ở đó có tin tức gì không? Xin hãy kể cho ta nghe! Đừng lo lắng, cho dù là tin tức cũ rích đối với ta mà nói cũng thập phần mới lạ, lần gần đây nhất ta đặt chân tới mặt đất ước chừng đã 360 năm!”
“Xem ta hồ đồ chưa này! Em đã đi mệt tới nỗi làn môi trắng bệch, thế nhưng ta không phát hiện ra! Xin hãy tha thứ cho một kẻ lỗ mãng mười hai năm mới có dịp nghe được tin tức mới. Được rồi, chúng ta đã tới nơi. Hoan nghênh em tới hạ cung của Thiết Lao Bảo.”
Gabriel nghe thấy tiếng kẽo kẹt của cửa sắt mở ra, một đám sinh vật mang theo mùi hôi thối bay qua trên đỉnh đầu cậu.
Chờ đến khi an tọa trên chiếc ghế mềm mại, Gabriel mới nhẹ nhàng cúi xuống xoa cẳng chân đau nhức.
Là một người mù, phạm vi hoạt động của cậu thường sẽ không vượt qua 50 mét. Từ một địa phương không người hay biết dọn tới đây, từ chỗ chỉ ngẩn ngơ một mình với đôi mắt mù lòa trải qua hàng loạt chuyện. Cho nên chỉ bằng việc đi xuống cầu thang vừa rồi, đối với cậu mà nói cũng là một sự khiêu chiến không hề nhỏ. Đại Ma Vương đi không nhanh, nhưng đối với một thiếu niên chỉ mới mười hai tuổi lại bị suy dinh dưỡng trường kỳ, một bước của hắn tuyệt đối có thể bằng hai ba bước của Gabriel.
“Như vậy, tiểu tân nương của ta, xin cho phép ta ôm em tới phòng tắm. Hãy để ta oán giận một câu, những hương liệu thấp kém trên thế giới mặt đất thật sự không xứng với thân phận cao quý của em, huống chi em cũng cần thay một bộ trang phục mới.”
Gabriel cảm giác có một cánh tay xuyên qua đôi chận cậu, một cánh tay khác nâng phía sau lưng. Vẫn như cũ không hề có tiếng tim đập hay tiếng hít thở, điều này khiến cho cậu có đôi chút tò mò với sinh vật thần kỳ mang tên “Đại Ma Vương” này. Chẳng lẽ bọn họ đều là không cần hô hấp sao? Giống như thực vật vậy?
Bên tai truyền đến tiếng bước chân, đó là tiếng giày của Đại Ma Vương dẫm lên mặt đất. Trừ bỏ khi mới xuất hiện, Đại Ma Vương vẫn luôn cố ý tạo ra tiếng vang khi bước đi. Gabriel đối với hành động nhỏ này có chút cảm kích, cậu không sợ bóng tối, nhưng thế giới không tiếng động quả thực khiến cậu lo sợ.
Quần áo nhanh chóng được cởi xuống, Gabriel đột nhiên cảm thấy, nếu có “Cuộc thi cởi quần áo nhanh nhất”, Đại Ma Vương hoàn toàn xứng đáng đứng ở vị trí thứ nhất.
Thân thể chậm rãi được đặt vào trong nước, thiếu niên ngạc nhiên phát hiện, khác với không khí luôn tràn ngập mùi máu tươi, nước tắm nơi đây lại có mùi thơm ngọt.
Lặng lẽ nhúng ngón tay xuống nước, Gabriel đưa lên miệng nếm thử một chút, cậu cảm thấy yêu ngay hương vị này.
“Máu xử nữ. Khác với những thứ đồ dỏm hiện hữu trên thị trường, tất cả chỗ này đều lấy từ máu của những thiếu nữ dưới 12 tuổi.”
Gabriel chớp chớp mắt, lại liếm ngón trỏ. “Đây không phải vị của máu.” Cậu cau mày nói.
“Chà, Tiểu tân nương của ta, sự bình tĩnh của em khiến ta cảm thấy kinh hỉ!” Bên tai rơi xuống một nụ hôn, Đại Ma Vương cười đến thực vui sướng, “Đây là mật ong trộn với sữa bò. Tuy rằng không có được sự viện trợ của nơi đây, nhưng những tín đồ trên mặt đất lại đưa tới cho ta một đống lớn những thứ vô dụng. Sữa bò, hoa tươi, tơ lụa, thậm chí còn có hộp nhạc…… Em có thể tưởng tượng những thứ này đối với một ma vương như ta vô dụng cỡ nào không? Trời, em lại trộm uống một ngụm nữa, em nhất định rất thích hương vị sữa bò! Tuy nhiên xin hãy buông tha thứ nước tắm đáng thương đó, chờ lát nữa ta có thể dâng lên cho em một cốc sữa tươi thuần ngon miệng. Em biết không, biểu tình của em bây giờ khiến ta có chút xúc động muốn phá hủy toàn bộ thôn nhỏ kia, bọn họ chưa bao giờ cho em thử qua loại đồ uống này sao?”
“Tôi từng trộm uống rượu lúa mạch rồi.” Gabriel phồng má sửa lại lời nói của hắn.
Đại Ma Vương cười khẽ, dùng ngón tay chọc chọc gương mặt thiếu niên: “Ta chỉ sợ em còn quá nhỏ để có thể hưởng dụng thứ chất lỏng nhân gian gieo rắc bao tội lỗi kia. Sữa bò mới là thứ đồ uống chủ yếu của em trong tương lai, nếu như em còn có cơ hội.”
“Cơ hội gì?” Gabriel nghi hoặc hỏi.
“Em còn không biết sao? Có quá nhiều tân nương không sống qua đêm tân hôn đầu tiên, điều này thật sự khiến ta phi thường thất vọng.”
Lần đầu tiên Gabriel bị tiếng cười của Đại Ma Vương khiến cho rùng mình.
“Cho nên tự đáy lòng ta hy vọng em có thể sống lâu hơn họ một chút.” Nam nhân ôn tồn lễ độ thì thầm bên tai cậu.

6 thoughts on “Tân nương của Đại Ma Vương – Chương 1

    1. Đùa tý thôi bạn 🤣. Dạo này trái tim íu đuối toàn tìm mấy truyện ngọt HE edit thôi. Nếu bạn muốn tìm một truyện ngọt mà lạ thì mời nhảy hố nha 😘

Gửi phản hồi