2. Kỵ sĩ vs áo cưới

Edit & Beta: DK

“Dùng lông cánh chim thiên sứ dệt nên áo cưới, lấy sao sớm trên bầu trời làm đồ trang sức mái tóc, hoa tai cùng vòng cổ. Đại Ma Vương quỳ một gối xuống đất, dâng hết thảy những thứ tốt đẹp mỹ lệ trước mặt tân nương.”

——————–

Gabriel dang hai tay ra, chờ đợi Đại Ma Vương mặc lên cho mình bộ lễ phục thứ mười hai.

Đại Ma Vương hứng thú dạt dào nghiên cứu dải lụa phía sau bộ trang phục. Sau khi buộc xong chiếc nơ con bướm xinh đẹp, Ma Vương quay lại chính diện, dùng ngón tay chọc chọc gương mặt Gabriel, chép miệng: “Ta luôn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó, tại sao đã lật tung tất cả mọi thứ trong phòng thay đồ dưới hạ cung, nhưng không thể tìm thấy một bộ lễ phục nào có thể xứng với em?”

“Có lẽ bởi vì vóc dáng của tôi quá nhỏ?” Gabriel đột nhiên nhớ tới đám bạn cùng lứa trong thôn luôn hình dung dáng người cậu như một con chuột nhỏ có thể ném trực tiếp vào trong bao tải.

“Không, em không hiểu, cơ thể nhỏ bé của em với ta mà nói không phải vấn đề. Bất luận bộ váy cưới nào, ta đều có thể dùng ma pháp dễ dàng biến nó thành bộ trang phục vừa vặn với em nhất. Bằng không em cho rằng với cơ thể ngây ngô ngon miệng như thế này của em, làm sao cố định được lễ phục không cho nó trượt xuống dưới?”

Đại Ma Vương cười khẽ, Gabriel cảm thấy hơi thở của hắn phả vào khiến gương mặt có chút nóng lên.

“Thế vấn đề là gì? Tôi cảm thấy tùy tiện mặc bộ nào cũng được.” Gabriel nghi hoặc nói. Tuy rằng không thể nhìn thấy bản thân mình trong bộ váy cưới, nhưng sự thoải mái khi khoác lên chúng là điều cậu chưa bao giờ cảm nhận được. Trên thực tế quần áo cả đời này cậu từng mặc còn không nhiều bằng số lễ phục thay ra kia, tính cả chiếc bao tải cậu nhặt được rồi dấu sau đống củi trong nhà kho.

“Khí chất! Tiểu tân nương của ta! Khí chất của em quả thực không người nào có thể so sánh! Những bộ lễ phục thô tục này hoàn toàn không tôn lên được khí chất độc đáo của em! Đám tín đồ đáng chết ấy, đã lấy những phế phẩm đó để dâng tặng ta sao!” Đại Ma Vương tức giận dậm chân.

Có lẽ Đại Ma Vương tức giận là có nguyên nhân, vô luận như thế nào, hôn lễ cũng quả thật là một chuyện trọng đại nhỉ?

Gabriel còn nhớ rõ khi con gái lớn của thôn trưởng xuất giá, bởi vì hầu gái làm dơ bao tay mà buổi lễ bị hoãn lại những một ngày. Người hầu gái đáng thương thì bị chặt đứt một ngón tay để trừng phạt, nhưng Gabriel lại cảm thấy bị đuổi về nhà mới là hình phạt đáng thương nhất đối với nàng. Năm đó mùa đông đặc biệt lạnh, thật vất vả mới chờ tới khi hoa đỗ quyên nở, Gabriel bỗng nghe người ta nói cô hầu nữ không nơi nương tựa kia đã bị phát hiện chết rét trong căn phòng rách nát của mình .

Nghĩ đến đây, cậu vốn muốn khuyên Đại Ma Vương nên chấp nhận chuyện này liền không dám nữa. Thiếu niên chần chờ kiến nghị: “Nếu không thử tìm cẩn thận lần nữa? Có lẽ còn sót lại một vài bộ cũng nên?”

Cậu không biết Đại Ma Vương có phải cũng có thói quen đem những đồ vật quan trọng giấu đi như cậu hay không. Loại thói quen này đối với cậu mà nói là cần thiết, bởi vì nếu bị phát hiện thì có nghĩa là từ đó sẽ mất đi mãi mãi.

“Phải rồi! May mà em nhắc ta! Đúng vậy, còn có một bộ áo cưới, tượng trưng cho hết thảy những tốt đẹp cùng thuần khiết trên thế giới!” Giọng nói Đại Ma Vương tràn đầy kích động, “Nó hẳn được cất ở tầng hầm, hay…… Ở trong phòng tra tấn nhỉ? Ta không nhớ rõ. Em xem, mặc dù với ta mà nói, tìm ra nó là một việc vô cùng khó khăn.”

Ngón tay được nhẹ nhàng nâng lên, Đại Ma Vương ấn xuống mu bàn tay cậu một nụ hôn: “Tiểu tân nương thân ái của ta, em có thể chờ ta một lát được không? Chỉ cần mười phút, ta sẽ dâng lên cho em một bộ áo cưới quý giá nhất. Là bộ áo cưới mà vị tân nương đầu tiên của ta đã mặc!”

Sau khi Đại Ma Vương rời đi, chung quanh hết thảy trở nên yên tĩnh không tiếng động.

Gabriel hoạt động tay chân đã cứng đờ, lại đợi một lát, mới từ trên ghế cao chậm rãi trèo xuống dưới. Sợ làn váy dài quét trên mặt đất sẽ bẩn, cậu đành phải kéo hết chúng lên, miễn cưỡng ôm vào trong ngực.

Chiều dài căn phòng là 120 bước, chiều rộng cũng 120 bước, khoảng cách từ cửa đến ghế nhỏ là 87 bước. Gabriel dùng bước chân đo đạc diện tích của căn phòng. Cậu đi một vòng, rồi mới trở lại vị trí của mình.

“Ai u!”

Gabriel cả kinh, cảm giác mấp mô dưới chân khiến cậu theo bản năng nói lời xin lỗi. “Thực xin lỗi tiên sinh, tôi không biết ngài đứng ở chỗ này.”

Lời vừa ra khỏi miệng cậu mới cảm thấy kỳ quái, vừa rồi cậu dẫm lên là chân người? Vì sao lại nhỏ như vậy? Tròn tròn, giống như một nhánh cây thì hơn?

“Ngươi không có mắt sao? Ta vẫn luôn ở nơi này! Ánh mắt phải kém lắm thì mới có thể xem nhẹ sự tồn tại của một người vĩ đại như ta!” Âm thanh già nua hùng hổ quở trách Gabriel.

Gabriel méo miệng: “Thực xin lỗi, tôi quả thực không nhìn thấy. Tôi bị mù bẩm sinh.”

“Hả? Thật tốt quá! Ấy không, ý ta là quá tệ! Không đúng, ta muối nói là, kỳ thật ta cũng không nhìn thấy gì. Từ khi mất đi những bộ phận khác trên thân thể, ta chỉ có thể mơ hồ cảm giác được mọi việc xung quanh.” Giọng nói già nua không khỏi thổn thức, “Ánh mặt trời ấm áp, mặt cỏ mềm mại, màu bạc khôi giáp, Quốc Vương lâu đài…… Ta sắp sửa quên bộ dáng của chúng rồi.”

“Xin hỏi ngài là?” Gabriel tò mò hỏi.

“Hull. Wies Burundi. Schweizermaster, phụ tá đắc lực nhất của Quốc Vương, thánh kỵ sĩ vĩ đại nhất trên thế giới ……” Âm thanh hào khí vạn trượng đột nhiên nhỏ dần, “Một mẩu xương ngón tay chết tiệt.”

“Ngài là…… Một mẩu xương sao?” Gabriel có chút nghi hoặc, xương cốt cũng có thể nói chuyện?

“Ta là xương cốt của thánh kỵ sĩ vĩ đại nhất trên thế giới này!” Lão kỵ sĩ lớn tiếng phản bác.

“Vâng, Hull tiên sinh, ngài đã từng là thánh kỵ sĩ vĩ đại nhất. Vậy tại sao ngài lại nằm ở nơi này?” Gabriel xoa xoa lỗ tai bị tổn thương.

Lão kỵ sĩ thở dài một hơi: “Ta được Quốc Vương vĩ đại nhất trên thế giới ủy thác, đến tiêu diệt Đại Ma Vương của địa ngục. Nhưng mà…… Đại Ma Vương đã dùng quỷ kế ác độc cầm tù ta. Rồi giam giữ ta trong ngục tối của tòa lâu đài này, ta bị giam giữ ước chừng 60 năm. Mãi cho đến trước khi chết, ta chưa từng phản bội tín ngưỡng của mình! Nhưng mà, cho dù chết đi, Đại Ma Vương cũng không có buông tha ta. Hắn dùng loại hình phạt tàn khốc nhất tách rời thi thể ta, rồi lấy trang trí lâu đài. Trước đây ta vẫn luôn làm một bộ phận của đèn treo trong gian phòng này, đần độn không biết mình là ai. Thẳng đến có một ngày, ta đột nhiên bị đánh rơi xuống dưới, mới khôi phục ký ức trước kia.”

“Vâng.” Gabriel gật gật đầu, tìm được phương hướng chính xác, tiếp tục đi về phía ghế nhỏ.

“Này, người trẻ tuổi, ngươi từ từ đã! Sau khi nghe cảnh ngộ bi thảm của ta, chẳng lẽ ngươi không có một chút thương cảm nào hay sao?” Lão kỵ sĩ ở phía sau cậu hô to.

Gabriel bắt đầu trèo lên ghế cao.

“Tân nương của Đại Ma Vương vĩnh viễn đều không sống qua đêm đầu tiên, chẳng lẽ ngươi không muốn biết nguyên nhân trong đó?”

Gabriel xoay người, nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Ngài muốn tôi làm gì?”

“Ta bây giờ chỉ còn là một mẩu xương cốt, còn có thể có nguyện vọng gì?” Lão kỵ sĩ thở dài, “Ta có thể trợ giúp ngươi thoát ly ma trảo, chỉ cần ngươi mang ta trở lại mặt đất. Ta muốn tìm một nơi có ánh mặt trời mai táng chính mình thôi.”

Nơi xa truyền đến tiếng bước chân của Đại Ma Vương, Gabriel trèo mãi không lên được ghế, đành sờ soạng nhét chiếc xương kia vào trong tất.

 “A, Tiểu tân nương của ta! Nhất định em đã chờ đến sốt ruột rồi! Thực xin lỗi, thời gian để tìm bộ váy giữa bề bộn đống hình cụ so với ta tưởng tượng còn lâu hơn. Nhưng em cũng không nên quỳ gối trên mặt đất lạnh băng chờ ta như thế! Để ta nhìn đầu gối của em, hy vọng chúng không bị hàm răng của những con dơi trên mặt đất làm bị thương.”

Gabriel cảm giác được bản thân lại lần nữa rơi vào vòng tay ấm áp. Trừ bỏ không có tiếng tim đập, cảm giác này thật đúng là không tồi, cậu mơ mơ màng màng suy tưởng.

Bỗng nhiên, từ bắp chân truyền đến một trận đau đớn làm ý thức cậu đột nhiên có chút tan rã. Thực mau, cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác vô lực kỳ lạ. Cậu rõ ràng không muốn giơ tay, nhưng cánh tay lại không tự chủ được ôm lấy cổ Đại Ma Vương.

“Đại Ma Vương kính yêu, tôi nhớ ngài lắm.” Đôi môi không chịu nghe lời tự động nói ra từng chữ một.

Gabriel đột nhiên phát hiện cậu có thế “nhìn” thấy bóng dáng lờ mờ. Chủ nhân của nó chính là người đang ôm cậu vào trong ngực, mái tóc dài rối tung buông xuống, có vài sợi cọ qua mu bàn tay cậu.

Nghe được thiếu niên nói, Đại Ma Vương hơi sửng sốt, ngay sau đó cúi đầu in lên má cậu một nụ hôn nhợt nhạt.

“Với ta sự chủ động của em giống như một liều độc dược ngọt lành thơm mát! Không, hãy đem những gì tốt đẹp nhất của chúng ta để dành cho đêm nay! Hiện tại, cho ta xem qua đầu gối của em.”

Thân thể được nhẹ nhàng đặt xuống ghế sô pha. Đại Ma Vương dùng ngón tay linh hoạt cởi bỏ trói buộc trên người Gabriel, thân thể gầy nhỏ thực mau bại lộ trong không khí, run rẩy.

Gabriel cảm giác được ngón tay Ma Vương du tẩu trên người cậu, gương mặt, đôi môi, cằm, cổ, xương quai xanh, ngực, rốn, bụng nhỏ…… Ngón tay ấm áp chậm rãi trượt xuống, cuối cùng rơi xuống cẳng chân chậu.

Tất sẽ bị kéo xuống!

Trong lòng Gabriel hô lớn, cậu cảm thấy trạng thái kỳ lạ hiện tại của cơ thể nhất định có quan hệ tới mẩu xương chết tiệt kỳ quái kia. Chỉ cần kéo tất xuống, Đại Ma Vương hẳn có thể phát hiện vấn đề? Cậu đưa mắt hy vọng Đại Ma Vương có thể cứu cậu ra khỏi trạng thái không điều khiển được cơ thể mình.

Ngón tay Đại Ma Vương dừng ở bên tất trái cậu một chút, sau đó kéo xuống. Tim Gabriel như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bên kia! Đồ vật ở bên kia! Mỗi một chỗ trên thân thể cậu đều muốn kêu gào.

“Cám ơn trời đất, em không chịu thương tổn gì!” Đại Ma Vương nắm mắt cá chân Gabriel, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn chân của cậu, sau đó nhanh chóng xỏ cả hai chiếc tất vừa mới cởi ra.

A? Như thế nào lại vậy? Tại sao Đại Ma Vương không phát hiện ra? Đồ vật kia rõ ràng cắn cậu một cái, nếu như không lưu lại vết thương, thì mẩu xương đó hẳn vẫn phải ở trong tất!

Gabriel phát hiện mình bị nó làm cho hồ đồ mất rồi.

Cẩn thận giúp Gabriel thay bộ váy cưới vừa tìm thấy, Đại Ma Vương đột nhiên trở nên cực kỳ trầm mặc. Tầm mắt của hắn rơi trên cơ thể đã được mặc quần áo gọn gàng của cậu, vung tay, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một chiếc hộp vuông nhỏ. Ma Vương lấy từ trong hộp ra một bộ trang sức tinh xảo, gài lên mái tóc của Gabriel. Sau đó là chiếc hoa tai, Gabriel cảm thấy có chút đau xót, bên vành tai trái xuất hiện một chiếc khuyên tai thật dài. Đem đồ vật cuối cùng trong chiếc hộp đeo lên cổ cậu, Đại Ma Vương đột nhiên thở dài một hơi.

“Quá đẹp, không thể không thừa nhận, em thậm chí còn mặc bộ váy cưới này đẹp hơn cả chủ nhân vốn có của nó. Ta chân thành hy vọng em có thể trở thành người vợ chân chính của ta.”

Ngón tay thon dài phủ lên mắt Gabriel: “Hiện tại, ngủ đi! Hôn lễ sẽ bắt đầu vào đúng 12 giờ đêm, ta sẽ tự mình dẫn em tới Vĩnh Dạ Bảo.”