3. hôn lễ vs phô mai

Edit & beta: DK

“Tiếng chuông 12 giờ vang lên trong đêm khuya báo hiệu giờ lành đã tới, lâu đài cổ tràn đầy tiếng ác ma gào thét. Tân nương với đôi môi xanh tím ngẩng mặt nằm trên giường. Đại Ma Vương lấy từ trong bộ lễ phục ra một chiếc khăn tay trắng tinh, nhẹ nhàng lau đi vết máu.”

Gabriel được ôm đi lên hành lang dài.

Khác với những lần trước, Đại Ma Vương giống như ôm một đứa bé để cậu ngồi trên cánh tay mình, Gabriel đối với tư thế này có chút không quen.

Cánh tay Đại Ma Vương kiên cường dẻo dai, khiến Gabriel không tự chủ được nhớ tới người thợ săn thật lâu trước kia từng thu dưỡng cậu. Người đàn ông cao lớn ấy cũng từng bế cậu như vậy, thậm chí còn nâng cậu lên giữa không trung xoay vòng mấy lần. Ký ức về tiếng gió lạnh xẹt qua tai khi ấy còn nguyên vẹn trong tâm trí cậu. Chỉ mới ở chung non nửa năm, nhưng Gabriel đã coi người thợ săn như “Phụ thân” của mình, thế nhưng Đại Ma Vương lại cho cậu cảm giác hoàn toàn khác.

Thiếu niên khẽ vặn vẹo thân thể, cúi đầu kề sát vào gương mặt Đại Ma Vương: “Tôi có thể tự mình đi được.”

A? Thế nào lại đột nhiên có thể khống chế được thân thể?

Gabriel ngạc nhiên mà “nhìn” bàn tay mình, hình dáng năm ngón tay, tuy rằng chỉ là một hình ảnh mơ hồ, nhưng quả thực cậu có thể “nhìn” được đồ vật!

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Thị lực không có biến mất, rồi bản thân lấy lại được quyền khống chế cơ thề? Cậu theo bản năng sờ soạng cẳng chân, làn da dưới tất không có bất cứ dấu hiệu nào bị tổn thương. Thế mẩu xương của thánh kỵ sĩ cốt cuộc chạy đi nơi nào?

“Tiểu tân nương của ta, tuy rằng ta rất muốn nắm tay của em đi vào lễ đường, thế nhưng bây giờ em mới cao tới thân ta, chỉ sợ chuyện này không có khả năng.” Đại Ma Vương duỗi tay sửa sang lại mái tóc vàng óng mềm mại của Gabriel, “Em có vừa lòng với nơi này không? Vì nghênh đón em tới đây, toàn bộ lâu đài đều được sơn lại một lần nữa bằng máu tươi, đuốc lửa dọc theo đường đi đều dùng xương đùi của thánh đồ, dơi hút máu sinh hoạt trong bóng đêm đã mang tin vui của chúng ta truyền khắp toàn bộ địa ngục. Đúng rồi, cảm giác chung quanh tràn ngập mùi máu tươi thơm ngọt, có khiến em thỏa mãn không?”

Dạ dày Gabriel hơi quặn lại, cũng may cậu không nhìn được hình ảnh trực tiếp, mà sức tưởng tượng cằn cỗi của một người trời sinh tàn tật không đủ để dọa lui cậu. “Tôi rất thích. Thưa ngài, nếu có thêm một chút mỹ thực tươi sống nữa, đêm nay sẽ là đêm hoàn mỹ nhất.” Trong miệng lại thốt ra những từ ngữ không tự chủ được, Gabriel không khỏi trừng mắt che miệng lại. Đây là…… Quái lực khống chế vẫn còn ở đó?

“Đúng vậy, mỹ thực còn có rượu ngon! Đêm nay ngay cả em cũng có thể phá lệ uống một ly!” Đại Ma Vương lập tức hưng phấn hẳn lên, “Em nghe được tiếng nhạc hôn lễ trong đại sảnh không? Đến đây đi, đừng để khách nhân đợi lâu, chúng ta tiến vào lễ đường thôi!”

Bên tai truyền đến tiếng cọ xát cổ quái cùng tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân, còn có thanh âm vỡ vụn của đồ vật. Gabriel không khỏi hoài nghi lỗ tai Đại Ma Vương phải hỏng tới cỡ nào mới có thể nghe được thành tiếng nhạc.

Hai cánh cửa lớn loang lổ chậm rãi mở ra trước mặt họ.

Giây tiếp theo, tuy rằng động tác này không cải thiện được bao nhiêu thị lực của mình, Gabriel vẫn không nhịn được xoa mắt.

Trong đại sảnh trình diễn một màn thần kỳ mà đời này cậu sẽ ghi nhớ mãi!

Gabriel chưa từng gặp qua trần nhà nào cao như vậy.

Đương nhiên kỳ thật cậu cũng chỉ từng sờ thấy trần nhà của căn lều ẩm mốc ngày xưa từng ở thôi. Cậu nghe nói ở trong thôn có một tòa thần điện, đó là kiến trúc hiện đại nhất của cả thôn. Mỗi ngày đều có tiếng chuông du dương phát ra từ tòa thần điện hình tháp đó, nhắc nhở thời gian làm việc và nghỉ ngơi của mọi người. Nhưng rõ ràng vòng tay của thánh thần không có ý định mở ra cho những ai chưa trải qua lễ rửa tội, Gabriel chưa từng đi tới thần điện, cậu chỉ nghe qua lời hình dung của thôn dân về kiến trúc to lớn vĩ đại của nó.

Nhưng mà giờ phút này cậu có thể khẳng định, tòa nhà trong truyền thuyết mà khi đứng ở dưới chân núi Mitri vẫn có thể nhìn thấy đỉnh kiến trúc tuyệt đối không cao bằng lễ đường của Đại Ma Vương! Cậu còn hoài nghi nếu có 1000 người như cậu xếp chồng lên nhau cũng không thể với tới được trần nhà!

Vô số ngọn nến to như cánh tay được thắp lên khiến lễ đường sáng như ban ngày, Gabriel thậm chí còn cảm thấy làn da bị ánh sáng chiếu vào có chút đau đớn. Chính giữa đại sảng xếp rất nhiều bàn dài, mỗi một bàn đều có thể ngồi xuống mấy chục người. Gabriel đếm sơ qua, nơi này ít nhất có trên một trăm chiếc bàn, nhưng đại sảnh vẫn có vẻ trống rỗng!

Trên bàn tràn đầy sơn hào hải vị. Gabriel chỉ có thể nhận ra được một vài món trong số chúng, nhưng chỉ cần ngửi mùi đồ ăn tràn ngập trong không khí thôi đã đủ khiến cậu không ngừng nuốt nước miếng. Dao ăn sáng bóng bay lượn trên không trung vẽ ra đường cong duyên dáng, cắt đứt miếng thịt bò còn đỏ màu máu trong mâm. Chén rượu pha lê chiết xạ ra từng tầng ánh sáng, âm thanh va chạm của đồ vật vang lên không ngừng.

Đúng vậy, điều kỳ lạ nhất trong đại sảnh chính là không nhìn thấy bất cứ một bóng dáng hoạt động của ai cả, chỉ có bàn ghế, bộ đồ ăn, chén rượu, cùng với tiếng ồn ào cho biết rằng giờ phút này nơi đây có bao nhiêu náo nhiệt!

Nơi xa là một chiếc vòng tròn bậc thang, trên đó bày rất nhiều các loại…… nhạc cụ kỳ quái, Gabriel không nghĩ ra được từ ngữ nào khác để hình dung những đồ vật phát ra thứ âm thanh khó nghe nhưng lại có tiết tấu ấy. Giống như bị bàn tay vô hình thao túng, dây đàn đen nhánh không gió tự động, chiếc dùi làm bằng xương trắng theo nhịp nện xuống khung sắt ba tầng, một thứ trông như túi da thì liên tục phồng lên lại chậm rãi xẹp xuống, âm thanh phát ra như tiếng máy quạt gió.

Chú ý thấy một chiếc nĩa sắt tự động nâng lên, miếng thịt bò trên đó bỗng nhiên biến mất không thấy, thiếu niên ngồi trên cánh tay Ma Vương không khỏi khẽ rùng mình. Chẳng lẽ nơi này thật sự có người, chỉ là cậu không nhìn thấy?

“Tiểu tân nương của ta, e rằng đêm nay em chỉ có thể ăn no ba phần, cộng thêm một ly rượu trái cây. Bởi vì đêm tân hôn yêu cầu phải bảo trì thân thể khiết tịnh. Sáng mai ta sẽ dâng lên bữa sáng phong phú nhất cho em.” Đại Ma Vương ở bên tai thiếu niên thì thầm, “Nếu em sống được đến buổi sáng hôm sau.”

Cẩn thận đặt thiếu niên xuống mặt đất, Đại Ma Vương giơ lên một chén rượu rồi dùng thìa bạc gõ xuống ba lần. Đại sảnh mới vừa rồi còn ồn ào lập tức im bặt, ngay cả những tiếng “Âm nhạc” cổ quái cũng đều dừng lại. Gabriel ngơ ngác nhìn ly rượu lửng lơ giữa không trung?

Dao nĩa, khăn tay, chum trà, còn có cả một chiếc dĩa đang cuốn dở mì, thật giống như thời gian bỗng nhiên ngừng lại?

Cậu trộm giật giật ngón tay mình, còn tốt, không bị ngừng lại.

“Ta tuyên bố, 12 giờ đêm nay ta chính thức nghênh thú vị tân nương thứ 999. Khi nghi thức hắc ám kết thúc, tử vong sẽ trở về đại địa!” Đại Ma Vương dừng một chút, uống một hơi cạn sạch ly rượu đang lơ lửng trên không trung, “Hiện tại, tiếp tục thịnh yến Tử Vong!”

Tiếng hoan hô đột nhiên vang lên khiến Gabriel giật mình hoảng sợ, cậu ngơ ngác nhìn nam nhân xoay người, cong lưng, chế trụ cằm mình, trao cho cậu một nụ hôn thật sâu.

Khác với những lần trước chỉ lướt qua rồi dừng lại, đầu lưỡi Đại Ma Vương đột nhiên cạy hàm răng cậu ra, ở trong khoang miệng tàn sát bừa bãi, cảm giác này khiến toàn thân Gabriel suy yếu vô lực. Cảnh vật xung quanh như biến hóa quay vòng, chờ tới khi cậu phục hồi lại tinh thần, phát hiện bản thân đã nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại.

Nơi xa bỗng nhiên truyền đến tiếng chuông, theo nhịp vang lên.

Sau tiếng thứ 12, Đại Ma Vương cười cười, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Chúng ta bắt đầu thôi, tiểu tân nương của ta.”

Đại Ma Vương đem một khối đồ vật đưa tới bên miệng Gabriel.

Thiếu niên thuận theo hé miệng, một hương vị giống như sữa bò mà cậu đã uống, nhưng nồng đậm hơn một chút. Cậu nhai hai miếng rồi nuốt xuống, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Đại Ma Vương ngẩn ra, trong trí nhớ của hắn tựa hồ còn có một người khác cũng thích hết thảy những sản phẩm được chế biến từ sữa, người đó là ai?

“Thêm một miếng nữa? Tiểu tân nương của ta, em cần bổ sung thể lực để tiến hành nghi thức tiếp theo. Loại sữa đặc thuần khiến này đến từ thảo nguyên của vương quốc phương bắc, bọn họ đã có gần ngàn năm lịch sử chế biến sữa đặc, vô luận là vị hay mùi đều khiến người trên mặt đất xua đuổi như tà ma.”

Gabriel kề sát miệng cắn miếng thứ hai đang ở trên tay Đại Ma Vương, cậu cực kỳ yêu thích hương vị của nó.

“Xem ra thực đơn của em sau này cần tăng thêm những món làm từ sữa.” Đại Ma Vương mỉm cười, ngón tay thon dài tiếp tục đưa đến một chén rượu đỏ thẫm.

“Tôi không thích hương vị này.” Gabriel nhăn mi, mùi của nó nồng đến gay mũi.

“Tin tưởng ta, chỉ có rượu vang đỏ mới là bạn đồng hành tốt nhất của phô mai.”

Giọng nói trầm thấp của Đại Ma Vương như một liều mê dược, Gabriel mơ mơ màng màng tiếp nhận chén rượu, cẩn thận uống từng ngụm một. Hương vị có chút cổ quái, nhưng không quá khó uống, kết hợp với vị phô mai còn trong miệng chưa tan hết, tạo nên một hương vị tinh tế không ngờ. Rượu chảy qua thực quản, lưu lại cảm giác ấm áp. Thực mau, một sự thoải mái từ dạ dày truyền đi khắp cơ thể, khiến thiếu niên sinh ra một loại cảm giác say mê. Đại Ma Vương không có lừa mình, thứ gọi là rượu vang đỏ cùng sữa đặc thập phần xứng đôi.

Rất nhanh Gabriel đã giải quyết xong một đĩa phô mai cùng một ly rượu vang đỏ. Cậu dùng đôi mắt màu xám không có đồng tử chăm chú nhìn Đại Ma Vương, đầu lưỡi phấn hồng không tự chủ được liếm liếm môi dưới.

“Tuy rằng biểu tình của em khiến ta khó có thể cự tuyệt, nhưng đêm nay xác thực không phải lúc.” Đại Ma Vương búng tay một cái, tất cả những thứ đồ ăn cùng bàn tròn đều biến mất.

Gabriel bất mãn chẹp mệng, sự sủng nịch quá độ của Đại Ma Vương khiến cho lần đầu tiên trên gương mặt cậu xuất hiện biểu tình làm nũng.

Đại Ma Vương lại lần nữa thất thần, tầm mắt phảng phất như đang ngắm nhìn hư không.

Cảm xúc tối nay của hắn tựa hồ có chút cổ quái?

Một lúc sau, Đại Ma Vương phục hồi lại tinh thần lắc đầu, không muốn tìm hiểu kỹ càng về chuyện này nữa, tiếp tục bắt đầu nghi thức như lệ thường.

“Tiểu tân nương của ta, em biết đêm tân hôn có ý nghĩa như thế nào với mình không?” Đại Ma Vương hơi quỳ gối xuống đất, bắt lấy cánh tay của thiếu niên đang ngồi trên giường, in lên mu bàn tay một nụ hôn.

Gabriel hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Tôi nghĩ tôi không thuần khiết như ngài vẫn tưởng đâu. Tuy rằng trời sinh bị mù, nhưng thính lực của tôi lại rất tốt, cho nên tôi biết đại khái đêm tân hôn sẽ phát sinh chuyện gì.”

“Ồ? Mong em hãy nói cho ta, những chuyện mà em đã biết?” Đại Ma Vương hứng thú nhìn thiếu niên nghiêm túc trước mặt.

“Đó hiển nhiên là một quá trình thống khổ.” Gabriel nghiêng đầu suy nghĩ, “Nhưng không có thống khổ bằng quá trình ấn dấu nô lệ.” Trong lòng cậu im lặng so sắng.

Đại Ma Vương nhịn không được cười khẽ lên: “Cách nói của em khiến ta cảm giác thật mới mẻ. Còn gì nữa?”

“Toàn bộ quá trình đại khái như thời gian đan một chiếc giỏ trúc.” Mặt Gabriel đỏ lên, không nghĩ ra được cách diễn tả nào khác.

“Không, ta e rằng nó khác xa với những điều em vừa nói.” Đại Ma Vương đè thiếu nên lên chiếc giường mềm mại, “Nghi thức hôn lễ sẽ kéo dài liên tục đến buổi sáng hôm sau, nếu em không bị chết trong quá trình tiến hành.”