4. Tăng lữ vs tà thú

Edit & Beta: DK

“Mỗi một sinh vật tà ác ra đời đều phải đánh đổi bằng tình yêu thuần khiết.”

————————–

Sáng sớm, trấn Toái Thạch nghênh đón một vị khách không mời mà đến.

Vừa nhìn thấy hắn phiên chợ nửa tháng mới họp một lần liền nháo nhác như chim vỡ tổ. Dân làng nhao nhao chạy về nhà đóng chặt cửa sổ, ngay cả khách sạn Hoa Hồng Đỏ vốn kinh doanh cả ngày cũng tạm thời treo thẻ bài tạm ngừng. Chỉ có người lớn gan nhất mới dám đứng sau cửa sổ, nhìn bóng người cô đơn đi trên phố qua khe cửa.

Áo choàng liền mũ màu nâu che kín thân hình bé nhỏ của gã, chiếc mũ vừa dày vừa rộng cùng khăn quàng cổ che đi cả khuôn mặt. Mộc trượng trong tay gã theo nhịp gõ xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề. Âm thanh không lớn nhưng lại tang tóc như tiếng chuông đến từ địa ngục, khiến lòng người bất an không thôi. Trên đỉnh trượng gắn một chiếc đầu lâu, khác với những cái tầm thường khác, đầu lâu này nhìn qua có chút biến dạng tỏa ra màu xanh kỳ quái, hai dây leo mọc ra từ trong hốc mắt, đung đưa theo nhịp lên xuống của mộc trượng.

Không hề nghi ngờ, đây chính là một tu sĩ khổ hạnh của Dịch giáo.

Trong truyền thuyết những tu sĩ khổ hạnh từ nhỏ đã lấy nọc độc từ những người bệnh rồi ngâm mình bên trong mà lớn, vì thế họ có sức chống cự kinh người đối với dịch bệnh. Bọn họ du tẩu khắp nơi, cứu vớt những người bị dịch bệnh dày vò đến thoi thóp. Nhưng với điều kiện là, người bệnh phải dâng lên toàn bộ gia sản cũng như một lòng quy y thờ phụng Thiên sứ Dịch giáo. Không ai nói rõ được tín ngưỡng kỳ lạ này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, nhưng ngay cả thế lực cường thịnh nhất trên đại lục là Quang Minh giáo hội cũng không dám dễ dàng đắc tội với những tu sĩ khổ hạnh này.

Mặc dù tu sĩ khổ hạnh của Dịch giáo lấy việc cứu người để hành sự, nhưng bản thân họ lại bị coi như ôn dịch. Giống như kền kền có thể biết trước được người chết, bọn họ cũng thường tìm tới khi ôn dịch phát sinh, thậm chí có người còn cho rằng ôn dịch là do chính họ mang tới.

Mọi người dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn theo người tu sĩ giấu mình trong áo choàng xuyên qua trấn nhỏ chậm rãi đi về phía chân núi, ai cũng thở phào vì gã không có dừng lại trong trấn. Nhìn thân ảnh biểu tượng cho sự tử vong đi qua, người dân không khỏi nhỏ giọng thì thầm, tên tu sĩ khổ hạnh này rốt cuộc muốn đi nơi nào?

Ngọn núi sau trấn Toái Thạch có rất ít người sinh sống, nơi đó thật ra chính là nhạc viên của điểu nhân mặt người thân ưng trong truyền thuyết. Loài sinh vật tà ác xây tổ trên vách núi cheo leo, gào thét bay lượn trong núi tìm kiếm con mồi. Bọn chúng dùng thanh âm dụ hoặc những thiếu nữ mới lớn trở thành đồ ăn của mình.

Năm nay liên tiếp đã xảy ra vài trận bão tuyết, chắc do thiếu đồ ăn, nên điểu nhân kết bè với nhau để tập kích những thôn xóm phụ cận. Hai ngày trước, trong thôn đã có một cô bé bất hạnh bị những con chim to lớn đen nhánh này bắt đi. Chờ khi tìm thấy nàng, cơ thể đã trở thành đồ ăn của sinh vật tà ác, xương cốt bị chúng mang về tổ làm vật trang trí. Cha mẹ nàng khóc sưng cả hai mắt, chỉ biết cố gắng tìm một chỗ tốt trong mộ phần để chôn cất cho đứa con gái tội nghiệp của mình, mặc dù số phận đã định nàng chẳng còn xương cốt để mai táng.

Chẳng lẽ đầu bên kia núi sắp phát sinh bệnh dịch nào đó đáng sợ? Mặc dù đối với người thường việc đi qua ngọn núi dài trăm dặm có vô số rắn độc mà nói có chút khó khăn, nhưng đối với tu sĩ khổ hạnh của Dịch giáo thì chắc hẳn không có việc gì?

Một người thương nhân khôn khéo bắt đầu tính toán, ôn dịch sẽ có ảnh hưởng tới thổ sản vùng núi như thế nào. Còn vị trấn trưởng nhát gan nơi đây đã thu xếp xong hành trang, chuẩn bị đến ở nhờ nhà con rể trong thành để tránh nơi đầu sóng ngọn gió, trời mới biết lần này ôn dịch sẽ lan xa tới đâu!

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cho đầu óc Gabriel quay cuồng không nhận thức được gì.

Cậu nóng vội lên đường, nếu trước khi trời tối cậu không đến được địa điểm đã chỉ định, có thể sẽ vĩnh viễn không trở lại được nữa. Pháp thuật của Đại Ma Vương chỉ có thể duy trì một ngày, nhất định phải tìm được thứ đó trước khi mặt trời mọc.

Chuyển động mộc trượng trong tay, thiếu niên thông qua dây leo mọc ra từ trong hốc mắt bộ xương khô quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đây là thứ khi sắp sửa mất đi chút thị lực mỏng manh, Đại Ma Vương đã đưa cho cậu, tính cả những phục trang trên người nữa. Đại Ma Vương giải thích rằng cải trang như vậy sẽ khiến cho thế nhân lánh xa, do đó có thể tránh được những phiền toái không cần thiết. Mộc trượng đã được phù phép nên cậu có thể thông qua những hạt giống nhỏ như trứng cá được giấu sau phiến lá dây leo để quan sát. Mặc dù cả thế giới toàn màu xanh lục, nhưng dù sao cũng còn đỡ hơn việc không nhìn thấy gì. Dọc theo đường đi thiếu niên nhịn không được chuyển động mộc trượng quan sát những đồ vật mới mẻ cậu chưa bao giờ nhìn thấy, mãi đến khi phát giác ra mặt trời phía tây bắt đầu thấp dần, cậu mới kinh ngạc phát hiện thời gian của mình đã chẳng còn lại là bao.

Lại nhìn xung quanh thêm lần nữa. Rất tốt, bốn bề vắng lặng.

Gabriel cởi bỏ áo choàng, gấp gọn khăn quàng cổ và áo choàng lại, giấu ở phía sau tảng đá lớn, sau đó nắm chắc mộc trượng lướt đi.

Đúng vậy, là lướt đi.

Gabriel căn bản không cần đi bộ, chỉ là do phải tìm biển chỉ dẫn phương hướng, cho nên cậu mới “Đi bộ” qua trấn Toái Thạch. Bây giờ thân thể cậu có thể trôi nổi, xuyên qua mọi chướng ngại, bởi vì

Cậu là một linh hồn.

Có lẽ nói là linh hồn thì không chính xác lắm, Gabriel cũng không biết phải dùng từ ngữ gì để miêu tả trạng thái bản thân hiện tại. Trong ấn tượng của cậu, chỉ có khi thân thể chết đi hoàn toàn mới có thể gọi là linh hồn, nhưng thân thể cậu còn đang đứng giữa sự sống và cái chết.

Đến nay, mỗi khi nhớ tới đôi môi nóng bỏng đêm đó của Đại Ma Vương cậu vẫn không nhịn được mặt đỏ tai hồng. Gabriel thầm hạ quyết tâm, sau khi trở lại trong thân thể nhất định phải nếm thử hương vị chính mình, vì sao Đại Ma Vương khiến cho cậu có cảm giác mình là một món ăn mỹ vị thơm ngon?

Chỉ là khi miệng lưỡi dây dưa kịch liệt, sự tình lại vượt hoàn toàn phán đoán của thiếu niên.

Đại Ma Vương buông bờ môi cậu ra, tựa hồ có chút do dự, vươn tay phải. Móng tay của ngón trỏ đột nhiên dài ra khoảng chừng bằng bàn tay. Móng tay sắc bén hơi chuyển động, đột nhiên Gabriel ngửi được một mùi hương dị thường. Cảm giác như mùi rượu vang đỏ cậu vừa uống qua?

Đang lúc miên man suy nghĩ, Đại Ma Vương chậm rãi nâng lên cánh tay trái, trong miệng lẩm bẩm. Bỗng nhiên có thứ gì đó nhỏ giọt trên má cậu. Vươn đầu lưỡi cẩn thận nếm thử, là máu!

Gabriel trừng lớn mắt, chất lỏng chảy trên má cậu chính là máu của Đại Ma Vương!

Trong nháy mắt cậu bỗng cảm thấy tức giận ngợp trời, Gabriel muốn ngăn hành động của Đại Ma Vương lại, cậu muốn nhào lên ôm lấy cánh tay bị thương của Đại Ma Vương, nhưng thân thể đột nhiên trở nên hoàn toàn không thể kiểm soát. Rõ ràng muốn che lại miệng vết thương trên ngón tay thế nhưng lại xé toạc nó ra, môi không tự chủ được ghé sát lại, ra sức mút. Đại Ma Vương hơi động, nhưng không có ý định ngăn hành vi của Gabriel lại, để mặc cho càng ngày càng nhiều chất lỏng thơm ngọt chảy vào yết hầu cậu. Gabriel gấp đến độ sắp khóc, cậu không muốn nhìn thấy bộ dạng đổ máu của Đại Ma Vương, một chút cũng không muốn!

Bên cẳng chân phải đột nhiên truyền đến cảm giác nóng rực, có thứ gì đó như muốn phá thân thể chui ra. Gabriel hét lên một tiếng, chút thị lực cỏn con đột nhiên mất đi, hình ảnh cuối cùng mà cậu nhìn thấy là Đại Ma Vương nắm một đồ vật thật dài nào đó ở trong tay.

“Ah……”

Khi Gabriel ngủ say tỉnh lại, cậu cảm thấy thân thể so với bình thường uyển chuyển nhẹ nhàng hơn nhiều. Cậu vèo một tiếng ngồi dậy, mũi bất ngờ đụng phải một thứ cứng rắn. Vươn tay ra sờ thử, trước mặt bị che kín bởi một bức tường vòng cung, Gabriel nhìn quanh một vòng, phát hiện bản thân giống như bị nhốt ở trong…… ống khói?

“Tân nương nhỏ bé của ta, thực xin lỗi khi phải hạn chế tự do của em như vậy. Ngay cả ta cũng không có biện pháp chạm vào em trong một thời gian dài mà không tổn thương đến linh hồn. Cho nên bình luyện hồn này quả thực là một đạo cụ không tồi, ta thậm chí có thể xuyên thấu qua chất liệu pha lê đặc chế này nhìn bộ dáng hiện tại của em.” Bởi vì cách một lớp pha lê, thanh âm Đại Ma Vương có chút mông lung xa gần, còn có tiếng vọng lại.

“Linh hồn? Tôi đã chết sao?” Gabriel dẹt miệng. Tuy rằng chết đi không có gì không tốt, nhưng người chết rồi hẳn sẽ không được ăn sữa đặc nữa nhỉ?

“Không, cực kỳ may mắn, lần này em không có ngoài ý muốn chết đi. Ta đã cho kẻ quấy rầy hôn lễ của chúng ta một sự trừng phạt nho nhỏ. Đáng tiếc bản thể của hắn lại không ở chỗ nơi đây, bằng không ta nhất định khiến cho hắn phải trả giá đắt vì đã làm Đại Ma Vương phẫn nộ!” Giọng nói Đại Ma Vương thong thả ung dung khiến Gabriel nghe thấy không khỏi run rẩy.

“Vậy hiện tại tôi đã xảy ra chuyện gì?” Trên mặt thiếu niên tràn ngập nghi hoặc, không chết thì tại sao lại biến thành linh hồn?

Bên tai truyền đến tiếng cạch cạch, như tiếng ngón tay gõ lên thành bình pha lê. Đại Ma Vương suy tư hồi lâu mới sâu kín thở dài: “Nghi thức đã bị đứt quãng. Thân thể em còn đang tiếp thu lễ rửa tội Hắc Ám, nhưng linh hồn em lại bởi vì chấn động thoát ly ra ngoài. Ta không thể không nói tình huống này thực hiếm thấy, linh hồn người bình thường rất ít khi mất đi sự gắn kết với thân thể, chỉ là linh hồn em bị tách khỏi khi ta lôi vật thể kia ra ngoài. Đương nhiên, chuyện này có thể xem như là may mắn của em, người có thể sống chịu đựng qua lễ rửa tội Hắc Ám không phải không có, nhưng chỉ sợ trong một trăm vạn người cũng không tìm được một ai. Hiện tại vấn đề của chúng ta là, em cần trở lại trong thân thể trước khi mặt trời mọc ngày mai. Nếu không, bởi vì thân thể em bị biến thành thể hắc ám, thuộc tính linh hồn cùng thân thể trở nên không tương đồng, linh hồn sẽ vĩnh viễn mất đi vật dẫn, không ngừng phiêu đãng trên thế giới, cuối cùng bởi vì tịch mịch quá lâu mà trở nên điên cuồng.”

Gabriel ngơ ngác ngồi tại chỗ, phải mất hơn một phút mới tiêu hóa hết lời Đại Ma Vương nói. “Vậy phải làm thế nào mới có thể trở về trong thân thể? Ngay cả ngài cũng không có cách nào sao?” Ở trong ấn tượng của cậu, Đại Ma Vương chắc chắn là người thần thông quảng đại nhất, nếu ngay cả hắn cũng phải bó tay chịu trói…… Thiếu niên cảm thấy bản thân mình đã bắt đầu hoài niệm cái ôm ấm áp của Đại Ma Vương.

“Ta có thể giúp em làm lễ tế hồn, giống như nhựa cao su một lần nữa dính linh hồn của em về thân thể. Tuy nhiên có một vài nguyên liệu thiếu sót, mà chỉ trên mặt đất mới có.” Ngón tay Đại Ma Vương tiến vào trong bình, thế nhưng Gabriel không có bất kỳ cảm giác nào.

“Tuy nhiên tin tức tốt là……” Đại Ma Vương cười khẽ, “Cánh cổng nơi đây chỉ có thể ngăn cản mình ta, nhưng sẽ vẫn mở rộng với em. Có lẽ bởi vì không nghĩ tới ta sẽ thả em đi như vậy! Ta sẽ dùng pháp thuật của mình truyền tống em đến địa phương gần với mục tiêu nhất, mong em có thể lấy được đồ vật cần thiết. Và xin em đừng quên, ngày mai trước khi mặt trời mọc phải trở về. Thân thể vẫn ở đây đợi chờ em. Ta, cũng ở chỗ này chờ em.”

Sau đó chính là công tác chuẩn bị đơn giản, Đại Ma Vương nói cho Gabriel biết thứ mình muốn tìm là gì, cùng với cách làm sao để lấy được đồ vật. Trước khi xuất phát, thiếu niên được trao cho một cây mộc trượng ma pháp có thể thấy được thân thể mình nằm trong bình thủy tinh màu đen. Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy khuôn mặt của  mình, cảm giác vừa mới lạ lại quen thuộc. Khuôn mặt tinh xảo gầy gò, khóe miệng hơi giương lên, bởi vì nhắm mắt, nên không nhìn thấy dị tật trên mắt.

Ngay sau đó, cậu thấy được khuôn mặt Đại Ma Vương. Trong cuộc đời thiếu niên chưa bao giờ gặp qua người mĩ lệ như thế, sau khi chấn định lại, cậu cố gắng moi hết những từ ngữ tốt đẹp mà mình biết để hình dung, nhưng lại phát hiện bất luận từ ngữ nào khi ở trước khuôn mặt ấy đều trở nên tái nhợt vô lực.

Đại Ma Vương thật sự rất đẹp! Cậu ngơ ngác suy nghĩ.

Đôi mắt hẹp dài của Ma Vương mang theo ánh nhìn ôn nhu nói không nên lời, hắn kề sát vào Gabriel, gửi tặng cậu một nụ hôn không hề có cảm xúc, rồi mới thay cậu mặc áo choàng đội mũ rồi quàng khăn.

Quang ảnh rách nát, sau khi tầm nhìn dần khôi phục lại, Gabriel phát hiện bản thân đã rời khỏi cung điện dưới địa ngục, đi tới một khu vực trên sườn núi.

“Ta, cũng ở chỗ này chờ em.”

Thiếu niên hít một hơi thật sâu, nhớ lại những biểu tình rất nhỏ của Đại Ma Vương mỗi khi nói chuyện, giống như muốn tìm kiếm nguồn năng lượng từ những lời nói ấy. Sau đó, cậu trèo lên vách đá, những âm thanh cổ quái rít qua bên tai.

Cậu thấy được địa điểm mà mình cần tới

Sào huyệt của điểu nhân.