Tân nương – Chương 5

5. Thiếu nữ vs chim non

Edit & Beta: DK

“Bất luận sinh mệnh nào trên thế gian này cuối cùng cũng đều đi đến kết cục tử vong, trên mặt Đại Ma Vương mang theo ý cười tàn nhẫn, Gabriel nhịn không được run lên, nhưng vẫn không buông ngón tay ra.”

—————-

Mina bị tha vào sào huyệt của điểu nhân đã ba ngày.

Ba ngày là khoảng thời gian đủ để thay đổi mọi thứ.

Nàng ở trong hang luyện tập đủ các động tác cổ quái. Ở bên cạnh nàng, còn có một con điểu nhân vừa mới được sinh ra. Nó lớn lên dị thường xấu xí, gương mặt màu tím sậm, trên người toàn là lông tơ, cho người ta cảm giác sởn tóc gáy.

Mina tận mắt nhìn nó sinh ra. Khi ấy nàng mới bị bắt vào sào huyệt không lâu, sự sợ hãi dường như xé nát thần kinh của nàng, thiếu nữ điên cuồng la hét trong thời gian dài, mãi tới khi cổ họng không thể phát ra bất kỳ âm thanh gì nữa, khóc thút thít hồi lâu mới rốt cuộc khôi phục lý trí. Nhìn chung quanh bốn phía, một cái hang rộng lớn nhưng trống rỗng, điểu nhân màu đen đáng sợ không biết đã bay đi đâu. Một bên là vách đá dựng đứng cơ hồ vuông góc với mặt đất, một bên là huyền nhai vạn trượng, nàng lấy hết can đảm đi vào sâu bên trong xem xét, cầu nguyện có thể phát hiện ra một con đường chạy trốn.

Nhưng chỉ tìm được một quả trứng màu trắng.

Ngay từ đầu Mina cũng không liên hệ quả trứng đó với điểu nhân. Nó quá nhỏ, so với trứng gà thì không lớn hơn bao nhiêu, vỏ trứng màu trắng trong suốt còn có những đường vằn nhỏ ánh kim. Nếu không phải bởi vì khi ở dưới ánh mặt trời có thể thấy lờ mờ hình dáng trong đó, Mina đã cho rằng đây là một viên bảo thạch hiếm thấy.

Đây là trứng gì vậy?

Vô luận như thế nào đây nhất định là trứng của một sinh vật thần thánh. Mina thậm chí còn tưởng tượng ra hình ảnh ti tiện của điểu nhân đột nhập vào một hang động khác cướp đi quả trứng này.

Thực mau, bụng không tự chủ được sôi lên, nàng đói bụng. Sao có thể không đói bụng được chứ? Vốn dĩ sáng sớm trước khi làm việc nàng chỉ ăn một mẩu bánh mì mà thôi. Sau khi bị bắt đi, trong trạng thái cực độ kinh hãi, nàng không biết sinh vật tà ác kia quắp mình bay bao lâu. Ngẩng đầu nhìn mặt trời bị khói bụi xám xịt che mờ, hiện tại hẳn là đã qua chính ngọ rồi nhỉ?

Hang động chỉ có một cái bọc hình cầu dính dấp, chất lỏng bao bên ngoài bị gió thổi, lộ ra một ít vải bố nhăn nhúm cùng xương cốt màu trắng. Mina nghĩ nghĩ đột nhiên hiểu đây là thứ gì, nhịn không được nôn ra.

Thật đói quá……

Sau khi nôn ra lại càng khó có thể chịu đựng cảm giác đói khát. Gia đình nàng tuy rằng không khá giả gì cho cam, nhưng chưa đến mức khiến nàng chịu đói bao giờ.

Phải làm sao bây giờ? Tìm một nơi tương đối sạch sẽ ngồi xuống, Mina nâng quả trứng trong lòng bàn tay cẩn thận quan sát. Có thể ăn nó không nhỉ? Hàng năm khi làm việc trên cánh đồng sẽ thỉnh thoảng nhặt được trứng gà rừng để ăn. Vừa nghĩ đến chủ ý này, cảm giác đói khát giống như thủy triều đánh úp cơ thể nàng, trứng trong tay cũng tựa như đang tỏa ra một mùi hương mê người. Nàng do dự cân nhắc giữa sinh mạng mình và quả trứng mĩ lệ, xoay người tìm được một cục đá, nhẹ nhàng gõ trứng.

Tách.

Trứng bị gõ ra một vết nứt. Mina cẩn thận nâng món “đồ ăn” duy nhất trong tay, bẻ vỏ trứng ra, chất lỏng trong suốt chảy đầy ra tay nàng, một con vật màu đen ướt đẫm ngẩng đầu nhìn.

“A!”

Trong nháy mắt Mina vội quẳng thứ trong tay xuống, hít thở cho thông rồi liên tiếp thối lui vài bước.

“Xem ra bảo bối của ta thật thích mi?” Đó là lần đầu tiên Mina nghe được điểu nhân nói chuyện, thanh âm bén nhọn như muốn đâm thủng màng nhĩ. Nàng ngẩng đầu, điểu nhân bay lượn giữa không trung, một cánh đang đập, một cánh khác thì nâng chim non vừa mới lột xác, móng vuốt còn quắp một con chim lớn khác.

Có thứ chất lỏng thuận theo đôi cánh đã buông xuống của điểu nhân chảy ra.

Là máu.

Điểu nhân liếc mắt nhìn Mina, cẩn thận đặt đồng bạn của mình xuống.

Mina không biết điểu nhân kia bị thương ở đâu, chỉ nghe thấy từ trong miệng nó không ngừng phát ra những âm thanh gào rống. Quan sát kỹ lưỡng, hai con điểu nhân này có tướng mạo cực kỳ giống nhau.

“Nếu bảo bối đã thích mi, vậy mi sẽ phụ trách trông nom cho nó!” Không biết khi nào điểu nhân đã bay đến bên cạnh nàng. Giọng nói bén nhọn đến đáng sợ như phát ra từ sâu trong cuống họng, khiến người không rét mà run. “Nếu mi không muốn trở thành đồ ăn.”

Mina nhịn không được run rẩy một chút, do dự nhận lấy con vật màu đen xấu xí từ chiếc cánh đen.

“Năm nay đồ ăn quá ít, ta phải tiếp tục tìm kiếm đồ ăn. Ngươi đem thứ này đút cho nó.” Điểu nhân ngẩng đầu lên, phát ra một chuỗi thanh âm cổ quái. Đột nhiên, yết hầu hắn chuyển động, phun ra từng viên hạt châu màu đen.

Mina nuốt một ngụm nước miếng, tiếp nhận những hạt châu to bằng móng tay cái. Nàng rất muốn hỏi thứ này phải ăn làm sao, nhưng khi đối mặt với con quái vật nàng lại không thể nói nên lời. Có thể tạm thời giữ được tính mạng đã tốt lắm rồi, nàng nghĩ.

Đôi cánh màu đen bắt đầu vỗ, cuốn theo một trận cuồng phong, điểu nhân rất nhanh đã biến thành một chấm nhỏ trên bầu trời. Mina cảm giác vật trong lòng bàn tay cử động, thì ra chim non đang ở ra sức nuốt xuống một viên hạt châu.

Làm sao bây giờ đâu? Sào huyệt chỉ còn lại có mình nàng, một con quái vật mới sinh cùng một sinh vật tà ác tuy rằng bị thương nhưng vẫn rất nguy hiểm. Mina cuộn tròn thân thể, đột nhiên nhớ tới những đứa em trai và em gái ở nhà.

Nàng là con cả trong nhà, từ khi còn nhỏ đã bắt đầu chăm sóc hai đứa em. Không công bằng! Thời gian qua đi nàng đã bao lần cùng cha mẹ khắc khẩu, muốn đoạt lấy một chút quyền lợi đáng thương, nhưng kết quả công việc của một cô gái mười bốn tuổi còn nhiều hơn của người trưởng thành, mỗi ngày vội đến nỗi thời gian thở còn không kịp.

Nàng nhớ rõ sáng hôm nay bởi vì nàng đánh đứa em gái luôn nhải nhải không ngừng một cái tát mà bị cha cho một cái bạt tai khiến đầu óc quay cuồng. Nàng trốn ra khỏi nhà, nơi đó chỉ có cha mẹ khắc nghiệt cùng một đám em trai em gái như quái vật. Ngay sau đó, thái dương đột nhiên biến mất, bị đôi cánh màu đen che phủ……

Chim non trong lòng bàn tay dường như cảm nhận được tâm tình Mina đang trùng xuống, không nuốt viên châu thứ hai nữa, mà dùng khuôn mặt còn tràn đầy nếp nhăn cọ cọ tay nàng. Cảm giác rất kỳ quái, có chút ngứa. Mina đột nhiên cảm thấy tiểu quái vật này còn đáng yêu hơn những đứa em của mình, ít nhất nó còn hiểu và quan tâm đến cảm xúc của mình.

Nàng đột nhiên nhớ tới cuộc đối thoại sáng nay vô tình nghe được.

“Bão tuyết phá hủy hết mùa màng năm này rồi, mùa đông này biết làm sao bây giờ? Anh còn định tiếp tục nuôi dưỡng đứa con hoang nhặt được kia sao?” Mẹ nàng dường như đang thập phần lo lắng.

“Chí ít Mina cũng coi như một người trưởng thành……” Cha có chút do dự.

“Lão thợ may đã đáp ứng sẽ cho chúng ta hai mươi đồng bạc cộng thêm năm bộ quần áo mùa đông làm sính lễ.”

“…… Để anh suy nghĩ đã.”

Mina che miệng trở lại căn phòng trên gác mái của mình, điều này chẳng phải là lời giải thích hợp lý nhất hay sao? Con cả không được coi trọng, suốt ngày bị quát mắng, là người duy nhất trong gia đình có màu tóc vàng…… Tất cả đã được giải thích.

Đột nhiên, ánh mặt trời ấm áp lại biến mất lần nữa, Mina còn đang đắm chìm trong hồi ức bỗng hoảng sợ ngẩng đầu.

“Ha! Tiểu thư ngon miệng ơi, vì sao nàng lại ở chỗ này một mình khóc thút thít?”

Là một khuôn mặt hoàn toàn bất đồng, đây là một con điểu nhân khác! Mina theo bản năng giấu chim non vào trong ngực.

“Hôm nay đúng là ngày may mắn của ta! Phải biết rằng đồ ăn mỹ vị giống như  tiểu thư đây, suốt một tháng nay ta chưa được nhấm nháp qua!” Đôi cánh của điểu nhân đột nhiên quạt mạnh, trong nháy mắt nó đã xuất hiện phía sau lưng Mina, dùng đầu lưỡi thon dài cuốn lên sợi tóc thiếu nữ.

“A a a! Ta không phải đồ ăn của ngươi!” Mina chạy như bay về phía trước, nhảy vào trong động, tránh né đuổi bắt phía sau lưng. Vô dụng, nàng tuyệt vọng nghĩ, sào huyệt rộng lớn như thế, nhưng chẳng mấy chốc con quái vật đã áp sát tới.

“Ngươi tốt nhất nên từ bỏ ý định đi săn trên địa phận của ta.” Một bóng dáng màu đen xuất hiện, Mina trộm quay đầu lại, con chim lớn nằm trong động không biết đã tỉnh dậy khi nào.

“Gì thế này? Không phải ngươi đã…? A! Hôm nay thời tiết thật tốt, rất vui có thể nói chuyện cùng ngươi, nhớ thay ta chào hỏi đến người huynh đệ còn lại của ngươi.” Kẻ xâm lấn giảo hoạt nhìn chấm đen phía chân trời càng lúc càng gần, đành hậm hực rời đi.

“Nằm trở về!” Điểu nhân vừa mới trở về tổ tức giận trừng mắt nhìn người huynh đệ của mình.

“Cái kia…… Em cảm thấy khá hơn nhiều rồi.” Mặc dù ngoài miệng phản bác, nhưng điểu nhân bị thương vẫn thành thật nằm trở lại. Bởi vì xoay người lại nên hắn không nhận ra người kia đang gắt gao nhìn chằm chằm mình, trong mắt đều là đau thương.

Điểu nhân vừa về tổ không tiếng động mà thở dài, tiến đến bên cạnh em trai, từ trong miệng nhả ra hạt châu màu đen. Điểu nhân bị thương nuốt xuống một viên lại nhổ ra, lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói một câu gì đó.

“Mi lại đây!”

Mina chớp chớp mắt, phát hiện nơi này không còn có người thứ hai có thể cho hắn sai khiến. Nàng chậm rãi dịch hai bước, trước ánh mắt âm ngoan đang nhìn mình chăm chăm, không khỏi tiến nhanh tới trước mặt điểu nhân.

“Em trai nhờ ta nói với mi, huyền nhai không có đáng sợ như trong tưởng tượng của mi.” Vẻ mặt của hắn có chút không kiên nhân.

“A?” Mina nghi hoặc.

“Khi ta không ở đây, mi phải học được cách tránh né nguy hiểm một mình. Đối với chúng ta mà nói, huyền nhai chẳng khác nào mặt đất, từ bây giờ mi cũng phải thế.” Điểu nhân đáp xuống mặt đất, giơ móng vuốt đi đến miệng huyệt đông. “Ngươi xem, tựa như thế này.”

Mina há to miệng, điểu nhân to lớn đi tới miệng động đột nhiên đổi hướng, lấy góc độ song song với mặt đất đi vòng quanh miệng hang động một vòng!

“Ngươi đến thử xem.” Điểu nhân đột nhiên nói.

“Không, không, ta không có móng vuốt, ta……” Mina hoảng sợ lắc đầu.

“Đi, hoặc là trở thành đồ ăn!”

Đang lúc Mina sắp tuyệt vọng, tiểu sinh mệnh trong lồng ngực đột nhiên giật giật. Chim non màu đen chạy ra miệng huyệt, bước ra một bước, rồi cứ vậy thẳng tắp rớt xuống!

“A!”

“Nhân loại quả nhiên là một loài sinh vật thích ầm ĩ.” Điểu nhân nhíu nhíu mày, “Tên nhóc đó chỉ muốn đi xuống tản bộ, một lát nữa sẽ trở về.”

Mina khắc chế sợ hãi nhìn xuống phía dưới, lại không nhìn thấy bóng dáng chim non. Nàng quay đầu, chợt nhìn thấy chim non đang từ một bên khác của miệng huyệt ngẩng đầu đi tới!

“Hiện tại tới phiên ngươi!”

Mina chỉ cảm thấy một lực mạnh mẽ đánh úp tới, nàng vô pháp khống chế thân thể lảo đảo đi ra ngoài. Sẽ ngã xuống! Nàng nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng thúc giục “bước đi”.

Nàng bước nửa bước đầu tiên.

Loại cảm giác này thật quá thần kỳ!

Mina đột nhiên cảm thấy mặt đất tựa như đảo lộn, có một nguồn lực hấp dẫn làm nàng không bị rơi xuống. Cẩn thận đi thử thêm vài bước, nàng phát hiện mình không những có thể đi song song với mặt đất, mà còn có thể chạy xuống phía dưới sào huyệt! Nàng chạy một đường đến chân vách núi, xoay mấy vòng trên dưới. Chúa ơi! Loại năng lực thần kỳ như đi ở trên mặt đất sao lại có?

“Được rồi, lần sau nhớ nhanh chân chút! Nếu thấy có vật thể lạ xuất hiện thì nhớ tìm nơi an toàn trốn đi.” Điểu nhân cười lạnh nhìn thấu tâm tư Mina, “Chỉ cần mi có ý niệm chạy trốn, năng lực này sẽ lập tức biến mất, đến lúc đó…… Hừ hừ……”

“Không, tiên sinh! Ta sẽ không chạy trốn! Ta sẽ chiếu cố chim non thật tốt!” Mina bế chim non đang cọ cọ dưới chân nàng.

“Rất rốt, ta đây cũng sẽ nhớ rõ mang một phần thức ăn về cho mi.” Điểu nhân vừa lòng gật đầu, quay đầu lại nhìn thoáng qua người huynh đệ đang nằm, bay khỏi sào huyệt.

Gửi phản hồi