House Of Cards

Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết bạc vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt những chữ của đời mà góp nên trang

Tân nương – Chương 6

6. Huyễn cảnh vs trứng chim

Edit & Beta: Dk

“Thành bảo vắng vẻ không có sự sống của sinh vật, Đại Ma Vương đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài vĩnh hằng bất biến.”

Màn đêm buông xuống, rốt cuộc Mina không thắng nổi giá lạnh, tìm trong đám bọc hình cầu một chút quần áo rách nát để dựng cho mình một căn lều tạm bợ tránh gió. Điểu nhân cũng không có nuốt lời, hắn mang về một ít quả dại, lại phun ra rất nhiều hạt châu màu đen giao cho Mina.

Ngày hôm sau, sự cảnh giác của Mina đã lên cao, thành công dẫn dắt chim non tránh khỏi sự viếng thăm của hai vị khách không mời. Điều khiến nàng vui sướng nhất là, chim non đã mở miệng nói chuyện!

“Ma, ma……” Đứa trẻ vừa mới được ăn no ợ lên đầy thỏa mãn, dùng đầu lưỡi màu tím liếm đôi môi khô khốc.

Trong nháy mắt Mina cảm thấy sâu trong linh hồn như bị thứ gì đó cào nhẹ. Nàng bế chim non, in lên khuôn mặt xấu xí của nó một nụ hôn.

“Âm thanh của bảo bối cực kỳ êm tai, tương lai nó sẽ trở thành một thợ săn đủ tư cách.” Đại điểu bị thương đột nhiên nói.

Không một tiếng động mà tới bên người Mina, ánh mắt điểu nhân nhìn chim non vừa vui sướng lại ưu thương.

Mina nhìn gương mặt nhợt nhạt của hắn, không dám nói tiếp.

“Ta muốn tự mình dạy nó phi hành, ngươi có muốn học cùng không?” Điểu nhân đột nhiên nói.

Có kinh nghiệm lần trước, Mina không còn cảm thấy học phi hành là một chuyện bất khả thi nữa. Đầu tiên điểu nhân dạy cho hai người mấy động tác cơ bản, sau đó nàng bắt đầu vung cánh tay cùng chim non bắt chước động tác của điểu nhân. Có nhiều lần, nàng thậm chí đã bay khỏi mặt đất chừng mấy chục mét, chỉ là bởi vì sợ hãi mà quên mất vỗ cánh tay nên lại ngã xuống đất. Chim non hiển nhiên học nhanh hơn nàng, chẳng những có thể bay lên, còn có thể vùng vẫy bay nhảy một vòng khoảng mấy chục mét.

“Hắn sắp trở lại, ta cần phải nghỉ ngơi. Tiến trình học hôm nay tạm dừng ở đây!” Điểu nhân bị thương ném xuống một câu, rồi xoay người trở lại sào huyệt nằm xuống.

Một lát sau, điểu nhân kia đã về tới hang. Hắn đem quả dại và thức ăn của chim non giao cho Mina, rồi đi đến muốn thử đút viên màu đen cho huynh đệ mình lần nữa. Nhưng điểu nhân bị thương trực tiếp quay đầu đi, cự tuyệt hắn.

Ngày thứ ba.

Suốt một ngày Mina đều luyện tập kỹ xảo phi hành. Cảm giác của nàng rất tốt, tựa như đã coi bản thân từ nhỏ chính là một con chim có thể tự do bay lượn trên bầu trời. Hôm nay điểu nhân ra ngoài tìm thức ăn về sớm hơn mọi ngày, trước khi mặt trời khuất sau dãy núi, hắn đã về tới sào huyệt.

Mina co mình trong góc, nghe hai huynh đệ khắc khẩu.

“Em tính chuyển hóa nàng ta sao? Tựa như mẫu thân chúng ta, từ nhân loại hoàn toàn chuyển hóa vì điểu nhân?” Trong giọng người huynh trưởng nói lộ sự bất đắc dĩ.

“Đúng vậy.” Người em kiên trì nói.

“Em sẽ không thể thành công.”

“Tại sao không thể? Em có thể dạy nàng đi đường, dạy nàng phi hành, chỉ kém một bước cuối cùng. Em biết mình sống không được bao lâu nữa, nhưng em cảm thấy rất thỏa mãn. Có thể nhìn thấy bảo bối sinh ra, đã thỏa ước nguyện lắm rồi. Sau này anh cần tìm một đồng bạn để đi săn, bảo bối cần tìm một người mẹ, chuyện đơn giản như thế.”

“Cho dù chuyển hóa đánh đổi bằng tính mạng của em?”

“Đúng vậy.”

Sự tĩnh lặng kéo dài đến hơn một phút.

“Em sẽ không thành công. Bởi vì nàng căn bản không muốn trở thành một điểu nhân.”

“Anh chưa hỏi nàng thì làm sao biết được đáp án?”

Vì thế Mina thực mau đã phải đối mặt với sự lựa chọn. Cho dù nàng không để ý sinh mạng đã kéo dài 14 năm qua, cũng phải vì chủng tộc của mình mà phiền não.

“Được rồi. Đáp án cuối cùng của ngươi là gì?”

Mina nhìn thoáng qua chim non trong lồng ngực, dùng sức gật gật đầu: “Tôi nguyện ý trở thành một điểu nhân.” Sau khi nói xong, Mina đột nhiên cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Trở thành quái vật thì quái vật, có lẽ sa đọa mới chính là số mệnh của nàng.

“Như vậy ngươi nguyện ý đem hết yêu thương trao cho nó?” Điểu nhân chỉ vào chim non, đột nhiên khẩn trương hẳn lên, gắt gao nhìn chằm chằm khuôn Mina, chờ nàng trả lời. Điểu nhân bị thương ngả vào trong ngực hắn, nghi hoặc nhìn huynh trưởng của mình.

“Ta nguyện ý.”

Toàn thân đột nhiên phát ra một trận tiếng vang kỳ quái, Mina cúi đầu, chỉ kịp nhìn thấy xương sườn đâm ra khỏi lồng ngực mình, rồi lâm vào bên trong hắc ám vĩnh cửu. Da thịt thiếu nữ rất nhanh vụn vỡ thành từng mảnh nhỏ, cơ bắp toàn thân cùng xương cốt không ngừng vặn vẹo, quấn quanh, biến hóa, cuối cùng biến thành một chuỗi hạt châu màu trắng.

“Vì cái gì? Vì cái gì chuyển hóa lại thất bại?” Trong mắt người em tràn đầy kinh ngạc, “Hơn nữa em cũng…… Cũng không có biến mất?”

“Em còn chưa rõ sao?” Người anh cúi đầu cười khổ, “Năm nay đồ ăn của chúng ta quá ít, cho nên em đã bí quá hóa liều, đi ăn cắp thức ăn của điểu sư hắc ám. Cũng chính vào lúc đó…em đã chết rồi.”

Người anh nhìn đống xương khô trong lồng ngực, tiếp tục lẩm bẩm: “Anh muốn cùng em rời đi, chỉ là anh không muốn từ bỏ bảo bối của chúng ta. Mỗi một sinh vật tà ác ra đời đều phải đánh đổi bằng tình yêu thuần khiết, đến từ tình yêu thương của ‘cha mẹ’.”

“Cho nên anh mới cần một nữ nhân, mặc dù nàng là nhân loại, nhưng chỉ cần tình yêu thương của nàng cho con chúng ta là được rồi.”

“Anh dùng thanh âm của mình tạo ra một ảo cảnh. Giọng nói điểu nhân trời sinh có thể mê hoặc linh hồn, đặc biệt là linh hồn thiếu nữ. Rồi anh dùng sinh mệnh để đánh đổi lấy sự tồn tại của em trong ảo cảnh đó, bởi vì anh hy vọng hai chúng ta có thể cùng nhau chứng kiến thời khắc này. Chỉ cần em không biết mình đã tử vong, thì linh hồn còn chưa tiêu tán của em cũng sẽ bị anh mê hoặc, chỉ là cái giá phải trả sẽ lớn hơn một chút thôi.”

“Chẳng lẽ anh khờ dại muốn tìm một đồng bạn cho em? Chẳng lẽ anh không rõ, xong chuyện này, em căn bản không muốn tiếp tục tồn tại nữa?”

“Nghi thức chuyển hóa không có khả năng thành công. Sinh mệnh đã chết đi sao có thể tiếp tục ở lại đại giới? Tuy nhiên cũng may, anh rốt cuộc cũng lấy được thứ mình cần.”

Điểu nhân cẩn thận đặt bộ xương khô trong lồng ngực xuống đất. Hắn đứng lên, chim non bay đến bên cánh hắn, một lần nữa hóa thành quả trứng mĩ lệ. Để cho những hạt châu trắng muốt của thiếu nữ bao xung quanh trứng, hắn phát ra một tiếng kêu cao vút, vô số lông chim màu đen phiêu tán trên không trung, cuối cùng chỉ còn một chiếc lông chim quấn quanh giữa chuỗi hạt và quả trứng, trong sào huyệt trống rỗng.

Không lâu sau, một cây mộc trượng bay tới bên trong hang động của điểu nhân, trứng chim trên mặt đất như bị một vật vô hình nhặt lên.

Bất chợt, Gabriel cảm thấy tất thảy cảnh vật trước mắt mình bỗng nhiên vỡ vụn.

Thế giới quay về hắc ám.

Mở mắt ra, Gabriel sờ soạng tìm được mộc trượng bên người. Lại lần nữa cậu có thể thấy thân thể mình.

Thiếu niên nằm trong quan tài thủy tinh không khác gì so với một ngày trước cậu nhìn thấy. Sống mũi thẳng tắp, hơi hếch lên, trên đôi môi vẫn còn treo nụ cười, đôi mắt khép lại che đi bộ phận khuyết tật trên thân thể.

Đại Ma Vương mỉm cười đi đến trước mặt Gabriel. “Xin chào, Tiểu tân nương của ta, hoan nghênh em trở lại Vĩnh Dạ Bảo.” Đại Ma Vương đặt lên má Gabriel một nụ hôn không hề có cảm xúc.

Một lần nữa nhìn thấy nam nhân mà cậu cảm thấy an tâm nhất, Gabriel không khỏi bẹp miệng: “Tôi để áo choàng và khăn quàng cổ ở bên ngoài rồi.” Đó là những món đồ mà chính tay Đại Ma Vương mặc vào cho cậu, vì muốn tiết kiệm thời gian nên cậu mới phải cơi ra giấu phía sau hòn đá, nhưng không ngờ vừa mới bắt được trứng chim đã phải trở về.

“Xin em không cần để ý. Nếu không phải vì muốn tránh những phiền toái không cần thiết, ta sẽ không dùng những thứ trang phục thô dày nặng nề đó để che giấu đi vẻ mĩ mạo của em. Bây giờ em đã về tới nơi này, ta thực vinh hạnh vì mỗi ngày có thể tự mình chọn lựa quần áo cho em, dâng lên những bộ trang phục cùng trang sức hoa lệ nhất.” Hắn khẽ cúi xuống hôn lên mu bàn tay Gabriel.

“Chỉ là…… Chuyện này nghe giống như…… Có chút lãng phí?”

“Tiết kiệm! Mỹ đức của em làm ta bao lần cảm thấy hổ thẹn! Đã bao lâu rồi ta chưa được nghe lời nói thuần khiết chính trực như vậy! Tuy nhiên khi đã trở thành tân nương của ta, em đáng được hưởng tất thảy những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này.”

Đại Ma Vương dường như rất cao hứng, hắn dùng ngón tay thon dài tiếp nhận quả trứng trong tay Gabriel, giơ lên tinh tế quan sát: “Để ta xem em đã thành công lấy được thứ gì? Một quả trứng điểu nhân sắp nở. Đây thực sự là vật hiếm có, điểu nhân trời sinh là kẻ chuyên mê hoặc linh hồn, có nó ta tuyệt đối có thể đảm bảo mọi chuyện thành công.”

Gabriel nghĩ nghĩ, nhịn không được duỗi tay bắt lấy ống tay áo Đại Ma Vương: “Cái kia…… Thật sự cần phải dùng nó sao? Ý tôi là, có lẽ có thể suy xét đổi thứ khác không…… Chính là vật thay thế?”

Giọng nói cậu càng ngày càng nhẹ, ngay cả chính cậu cũng hiểu nếu có vật thay thế khác Đại Ma Vương tuyệt sẽ không để cậu ra ngoài mạo hiểm tìm trứng của điểu nhân. Chuyện xảy ra ở trong động mang lại cho cậu quá nhiều cảm xúc, tuy nhiên không vì thế mà cậu muốn vi phạm ý nguyện của Đại Ma Vương, huống chi Đại Ma Vương làm hết thảy vốn là để cứu cậu.

“Ta e rằng, khi đã trở thành tân nương địa ngục, em không nên có những cảm xúc đồng tình vô vị đó.” Trên mặt Đại Ma Vương lộ ra nụ cười tàn nhẫn, “Bất luận sinh vật nào trên thế gian này cuối cùng cũng đều đi tới kết cục tử vong. Đối với ác ma địa ngục mà nói, chỉ có ích lợi bản thân mới là thứ vĩnh viễn ở vị trí thứ nhất.”

Giọng nói âm trầm của Đại Ma Vương khiến cho Gabriel không nhịn được run lên, nhưng cậu lại không có buông ngón tay ra. Trộm nuốt một ngụm nước miếng, thiếu niên hạ quyết tâm: “Tôi chỉ là muốn nói với ngài, cảm ơn.”

Thiếu niên ngẩng đầu mỉm cười với Đại Ma Vương.

“……” Đại Ma Vương nửa quỳ nửa ngồi trước mặt Gabriel, đôi môi dán bên tai cậu: “Luyện chế linh hồn tế cần một buổi tối, bây giờ em hãy đi ngủ! Tới buổi sáng ngày mai, em tỉnh lại sẽ thấy linh hồn đã ở trong thân thể.”

Thanh âm Đại Ma Vương dị thường nhu hòa, Gabriel cảm thấy thân thể giống như được một lớp tơ lụa mềm mại bao bọc, cậu thậm chí không kịp suy nghĩ xem linh hồn có cần ngủ hay không, đã mất đi ý thức.

2 Comments

  1. Huhu, đây đúng là ác ma lịch sự nhứt tui từng đọc

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: