Tân nương – Chương 7

7. Sủng vật vs Hoa viên

Edit & Beta: DK

“Em không sợ hắc ám, bởi vì em biết ngài luôn bên cạnh em. Gabriel ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Đại Ma Vương. Như vậy, em có thể tín nhiệm ngài được không?”

——————————-

Thời điểm Gabriel tỉnh lại, vì vẫn chưa thích ứng được nên cả người nặng nề. Mặc dù chỉ có một ngày, nhưng cảm giác uyển chuyển nhẹ nhàng khi ở trong trạng thái linh hồn khiến cậu có chút mê muội.

Cậu sờ soạng dọc theo khăn trải giường, hy vọng có thể tìm được mộc trượng của mình, không ngờ ngón tay lại đột nhiên đụng phải một đồ vật trơn mịn. Gabriel hét lên một tiếng “A” đầy sợ hãi. Xúc giác nơi đầu ngón tay nói cho cậu biết, đó hình như là……một khuôn mặt?

“Tiểu tân nương của ta, tối hôm qua em ngủ có ngon không?” Âm thanh đẩy cửa, ngay sau đó là tiếng bước chân từ xa tới gần của Đại Ma Vương, ngừng ở đầu giường.

“Ừm…… Chào buổi sáng.” Trên mặt Gabriel còn mang theo vài phần ngái ngủ cùng kinh hồn chưa định.

Đại Ma Vương cúi người xuống, lần nữa nhấm nháp đôi môi mang hương vị ngọt ngào của thiếu niên. “Bộ dạng của em bây giờ thật câu dẫn người khác. Có vẻ như, em bị tên nhãi này dọa rồi đúng không? Thực xin lỗi, ta hy vọng người đầu tiên nó nhìn thấy khi mở mắt sẽ là em, cho nên mạo muội đặt nó ở ngay đầu giường.”

Đại Ma Vương đặt mộc trượng vào trong tay Gabriel, tầm nhìn màu xanh lục lại lần nữa buông xuống. “Nha! Đây là…!” Gabriel kinh ngạc nhìn chằm chằm vật sống đang nằm bên người mình. Trứng điểu nhân không phải đã dùng để kết nối linh hồn với thân thể của mình sao, vì lẽ gì chim non lại xuất hiện nơi đây?

“A! Có lẽ ta đã quên nói cho em biết, thứ ta cần chỉ là vỏ trứng mà thôi, cho nên ta đã lấy vật nhỏ trong đó ra. Ta nghĩ em sẽ thích lễ vật nhỏ này, không phải sao?”

Đại Ma Vương có chút buồn cười nhìn dáng vẻ muốn chạm vào rồi lại không dám của Gabriel: “Sau khi nó ra khỏi vỏ người đầu tiên nhìn thấy là em, hẳn sẽ không có bất cứ công kích gì đối với em. Em có thể tùy ý đùa nghịch nó, cho đến khi chán ghét mới thôi. Mặc dù việc nuôi dạy điểu nhân có chút phiền phức, nhưng ta tin lượng lương thực dự trữ trong thành bảo sẽ đủ để em nuôi lớn nó.”

Gabriel cẩn thận nâng điểu nhân lên, vừa định giơ tay ra vào một chút thì đã bị chim non xấu xí mút lấy ngón tay. Đầu lưỡi mềm mại lướt qua ngón tay, có cảm giác nhột nhột ngứa ngứa, cậu không nhịn được cười ha ha.

“Thật cám ơn, tôi rất thích nó! Ngài tặng tôi thật nhiều đồ vật, nhưng tôi lại không có thứ gì có thể làm quà đáp lễ.” Gabriel do dự một chút, ghé lại gần hôn lên gương mặt Đại Ma Vương.

“Nụ cười của em khiến ta say mê. Tin tưởng ta, không có gì ngọt ngào hơn nụ hôn này của em.” Đại Ma Vương xoa xoa mái tóc thiếu niên, “Được rồi, trước tiên em hãy buông tên nhóc này ra trước. Em nên rời giường thôi, ta đã tự tay chọn trang phục mang đến, bữa sáng cũng đã chuẩn bị tốt.”

Gabriel đặt chim non và mộc trượng sang một bên, nghe lời giơ lên cánh tay, tùy ý để Đại Ma Vương giúp cậu thay quần áo. Áo ngủ tơ lụa bị cởi xuống, gió lạnh thổi qua thân thể trần trụi của thiếu niên, khiến cậu theo bản năng co rúm lại. Ngay sau đó, một bộ trang phục vừa dài vừa cầu kỳ trùm lên người cậu.

“Bộ dạng em quả thực xinh đẹp!” Đại Ma Vương không khỏi tán thưởng, cẩn thận chỉnh lại bộ trang phục, cuối cùng buộc thêm một chiếc nơ con bướm màu hồng nhạt lên chiếc cổ trắng nõn của thiếu niên. “Bây giờ, chúng ta đi dùng bữa sáng thôi, mang theo sủng vật của em nữa. Ta nhớ trên bàn cơm hẳn là có một ít thịt chân giò của thiếu nữ.”

Đặt chim non màu đen ghé vào trên vai, cậu được Đại Ma Vương nắm tay dẫn đi đến nhà ăn, đột nhiên Gabriel có chút ảo não với chiều cao của cơ thể mình. Nhìn thế nào cũng không xứng đôi khi đi bên cạnh nam nhân anh tuấn này, không biết từ hôm nay trở đi ăn nhiều một chút có cơ hội cao lớn như Đại Ma Vương không nhỉ?

“Chúng ta tới rồi.” Đại Ma Vương búng tay một cái, cửa gỗ dày nặng trạm trổ hoa văn từ từ mở ra.

Gabriel ngồi xuống trước bàn ăn, mộc trượng ma pháp đặt trêên đùi. Mặc dù nhờ mộc trượng cậu có thể nhìn thấy hầu như mọi thứ trên bàn, nhưng cậu vẫn gắt gao nắm chặt bàn tay Đại Ma Vương không bỏ, mãi đến khi Đại Ma Vương nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cậu. “Tiểu tân nương của ta, ta nghĩ đây là thời điểm nên thả tay em ra để làm những việc khác rồi.”

Gabriel phát hiện, bất cứ lúc nào, nơi đâu, giọng nói của Đại Ma Vương luôn khiến cho cậu tâm an tin tưởng. Cậu buông ngón tay ra, mộc trượng bị rút ra khỏi lòng bàn tay, rồi cậu nghe được âm thanh Đại Ma Vương nhẹ nhàng đặt mộc trượng sang một bên.

Xúc giác rất nhỏ, có thứ gì đó được đặt lên đùi cậu, Gabriel đoán đó chắc hẳn là khăn tay, một mảnh vải hình vuông, khi dùng thì sẽ gấp lại đặt lên đùi. Ấn tượng của Gabriel đối với khăn ăn là thứ rất dễ bẩn nhưng lại cực kỳ khó tẩy. Bởi vì trong hôn lễ của con gái thôn trưởng, cậu phải giặt hơn trăm cái khăn ăn trong đêm mùa đông, sáng sớm hôm sau có đến hơn một nửa trong số chúng bị bắt giặt lại. Nhớ tới cảm giác ngón tay tê cứng sưng tấy, cậu không nhịn được xê dịch thân thể về phía trước, sợ sẽ làm bẩn mảnh vải đang phủ trên người.

“Như vậy, chúng ta thử trước một ly sữa bò đã nhé?”

Gabriel gật đầu, ngay sau đó liền có một ly sữa đặt vào trong tay cậu. “Sữa bò ấm có lợi cho dạ dày em, hy vọng em bỏ qua việc ta đã làm nóng nó.” Đại Ma Vương nhẹ giọng thủ thỉ bên tai cậu.

Gabriel nâng chén nhấp một ngụm: “Thực ngon. Cảm ơn.” Cậu liếm liếm môi, trong lòng khó tránh khỏi có chút lo sợ bất an. Lúc trước cậu luôn ở trong tình trạng đói bụng, khi được cho đồ ăn thường sẽ trốn sau góc phòng ngấu nghiến ăn. Cho nên cậu vừa không biết cách dùng bộ đồ ăn, cũng không hiểu những lễ nghi trên bàn ăn mà mình từng nghe nói.

Sự nhẫn nại của Đại Ma Vương dường như rất tốt, ít nhất trước kia chưa từng có ai tỉ mỉ giải thích từng món ăn trên bàn cơm cũng như hướng dẫn cách dùng các loại dụng cụ đặt trên bàn.

Gabriel cẩn thận lắng nghe, rồi chọn ra vài món mà mình thích. Cậu đã có chút hiểu cách nói chuyện của Đại Ma Vương. Khi hắn cực lực đề cử món nào đó cho cậu, thì món ăn đó thường sẽ thực sự mỹ vị, nhưng cũng cần phải quen với cách giới thiệu của Đại Ma Vương. Tỷ như khi hắn nói “Lát thịt mỏng hư thối” thì Gabriel cảm thấy đây nhất định là hương vị của thịt muối, hoặc như “làm từ óc quỷ đói” kỳ thật hẳn là món quả hạch thơm ngon?

Sau khi dùng bữa xong, Đại Ma Vương đặt đĩa thịt tươi vào trong tay Gabriel, để cậu tự mình chăm sóc cho sủng vật. Điểu nhân phát ra những tiếng kêu vui sướng, tốc độ ăn của nó nhanh đến chóng mặt.

“Ta nghĩ hôm nay ăn vậy là đủ rồi.” Đại Ma Vương khép lại bàn ăn bằng bạc.

“Thật sao?” Gabriel nghe thấy được tiếng chim non giậm thình thịch xuống bàn vì thất vọng.

“Điểu nhân khi còn nhỏ không bao giờ có cảm giác no bụng, nếu em không muốn nó ngồi cả ngày chỉ để ăn, thì như vậy đã đủ rồi.” Đại Ma Vương rút chiếc nĩa trong tay Gabriel ra đặt ở một bên, nhúng ngón tay cậu vào ly nước chanh bên cạnh, sau đó lấy khăn tay lau từng ngón một cho cậu.

“Huống hồ, thay vì cho nó ăn no, được giúp đỡ em khi dùng cơm mới khiến cho ta cảm thấy hứng thú.” Đại Ma Vương khẽ cười một tiếng, đem một khối bánh quy nhỏ đặt vào lòng bàn tay Gabriel.

“Cảm ơn.” Gabriel cắn một góc bánh quy, lộ ra nụ cười ngọt ngào, “Tôi cảm thấy chúng ta nên đặt cho nó một cái tên, ngài nghĩ tên nào thì hợp?”

“Sean, Seth, Saifulai …… Tên của điểu nhân thường không ngoài mấy chữ này, ta nghĩ Siren là một cái tên tương đối không tồi.” Đại Ma Vương bưng lên sữa bò ấm, “Thêm một ly nữa nhé?”

Gabriel gật gật đầu: “Tốt quá, cảm ơn. Siren? Nghe quả thực rất êm tai! Nhóc con, sau này anh sẽ gọi em là Siren được không?”

Chim non màu đen vẫn đang nhảy qua nhảy lại trên bàn ăn, Gabriel đột nhiên nhớ mình chưa nói tên cho Đại Ma Vương biết. Nhưng hắn…… có muốn biết không? Không biết vì sao, cậu đột nhiên có chút do dự.

“Như vậy em đối với bữa sáng hôm nay có vừa lòng không?”

Giọng nói của Đại Ma Vương khiến Gabriel đang trầm ngâm chợt bừng tỉnh, lúc này cậu mới phát hiện dạ dày không thể chứa thêm bất cứ thứ gì nữa. Cậu có chút thẹn thùng gật đầu: “Bụng tôi đã no căng rồi.”

“Ta thật sự vui mừng khi em thích nó.” Đại Ma Vương cầm lấy khăn ăn trên đùi Gabriel, lau đi vụn thức ăn còn dính bên miệng cậu, “Bây giờ, chúng ta sẽ thực hiện một vài hoạt động tiêu khiển nhé?”

“Hoạt động tiêu khiển?” Mười hai năm sinh mệnh của Gabriel chưa bao giờ cùng hai từ ‘tiêu khiển’ dính dáng đến nhau.

“Một loại hoạt động tiêu khiển em nhất định sẽ thích.” Đại Ma Vương lại dán môi bên tai thiếu niên thì thầm, Gabriel thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ướt át của hắn.

Gabriel mang theo nghi hoặc đi tới hoa viên bên trong lâu đài.

Tuy rằng dưới địa ngục không có ánh mặt trời, nhưng vẫn chia ra ban ngày cùng đêm tối, điểm khác nhau chính là ban ngày thì trong không trung xám xịt có chút ánh sáng, buổi tối sẽ bao phủ bởi bóng đêm thăm thẳm, chỉ có chút ánh sáng từ màu đỏ sậm của dung nham chảy ra từ miệng núi lửa . Đối với một người không nhìn thấy gì như Gabriel mà nói, hai thứ này không khác nhau là mấy. Mộc trượng ma pháp có được hiệu quả tốt nhất khi về đêm, cho nên giờ phút này hình ảnh hoa viên hiện lên rất rõ ràng trước mắt cậu.

Toàn bộ hoa viên giống như một chiếc lồng chim bằng sắt khổng lồ, bên trên mái vòm là hình ảnh mười ba con mãnh thú địa ngục sinh động như thật, dưới mái vòm có một khung sắt bắc ngang treo ngược mười ba con dơi màu đen bằng sắt, nhẹ nhàng đung đưa trong gió. Dây leo thực vật mọc chồng chéo lên nhau chiếm hơn phân nửa hoa viên, chúng giống như nổi điên quấn chặt lấy thân cây cao lớn nhất. Cây cổ thụ già đã rụng hết lá, có vẻ đã chết từ lâu, thân thể trở thành giá đỡ của thiên nhiên, để dây leo có thể vươn lên cao. Từng đóa hoa kiều diễm lấp ló trên dàn leo, cánh hoa mỏng manh yếu ớt khẽ rung động. Gabriel chưa từng nhìn thấy vườn hoa nào mỹ lệ như vậy, trên cánh hoa còn mơ hồ thấy hình ảnh của người thiếu nữ đang mỉm cười với cậu!

“A!”

Đại Ma Vương cầm ngón tay chảy máu của Gabriel đưa lên miệng, mút vào. “Em hẳn nên cẩn thận một chút, những bông hoa mỹ lệ này đều đến từ tầng cuối cùng của địa ngục. Chúng có thể ăn bất cứ thứ gì miễn là tồn tại.” Vẻ mặt Đại Ma Vương nghiêm túc cảnh cáo.

Gabriel thè lưỡi. “Thực xin lỗi, tôi không nên tò mò thử chạm vào nó.”

Thực tế, cậu cũng không hiểu vì sao vừa rồi cậu lại vươn tay ra đụng vào đóa hoa tỏa ra khí tức quỷ dị kia. Cậu phảng phất như nghe thất được một giọng nói quen thuộc gọi tên mình, nên tay không tự chủ được nâng lên. May mắn Đại Ma Vương phản ứng nhanh, bằng không ngón tay cậu đã phải vĩnh viễn lưu lại trong cái miệng đầy răng của đóa hoa kiều diễm.

“Có chuyện gì với nó vậy?” Gabriel ngạc nhiên phát hiện bông hoa vừa rồi còn tập kích cậu đột nhiên khô héo, rơi xuống trên mặt đất.

“Những bông hoa bỉ ngạn này dựa vào việc hấp thụ oán niệm của con người để sinh tồn. Chất dinh dưỡng càng sợ hãi, càng oán giận, chúng lớn lên càng mỹ lệ. Ngược lại, linh hồn thuần khiết chính là khắc tinh của chúng, máu của em là một loại độc dược trí mạng có thể khiến chúng nháy mắt trở nên khô héo.”

Gabriel ngơ ngẩn nhìn ngón tay mình.

“Máu của tôi đối với ngài cũng là độc dược sao?” Lúc lâu sau, thiếu niên đột nhiên cau mày hỏi.

“Đương nhiên. quang minh và hắc ám, thuần khiết và tà ác, thần minh trên trời và ma vương địa ngục, vốn chính là hai thực thể tồn tại đối lập.” Đại Ma Vương cong khóe môi, dùng móng tay ngón trỏ nhẹ nhàng cào qua mặt sườn thiếu niên, “Ta chỉ sợ bây giờ thân thể em đối với bất luận sinh vật nào dưới địa ngục đều là độc dược, chỉ có khi được nhuộm đầy bởi hắc ám mới thành công trở thành món ăn ngon miệng nhất. Đương nhiên, với ta mà nói, em thuần khiết nhưng nhỏ bé, căn bản  không thể dao động được bản chất tàn ác của ta. Giống như một giọt nước trong rơi vào vũng bùn đen, em chỉ có khả năng bị ta đồng hóa, chứ không thể đồng hóa được ta.”

Gabriel thở ra một hơi như trút được gánh nặng: “Vậy thì tốt rồi.”

Đại Ma Vương không nhịn được cười khẽ: “Sao thế? Chẳng lẽ em không sợ bị rơi vào vực sâu hắc ám, vĩnh viễn từ bỏ tín ngưỡng của mình?”

“Tôi chưa trải qua lễ rửa tội. Tôi cũng không thờ phụng bất kỳ tôn giáo nào.” Gabriel mỉm cười nói, “Tôi chỉ sợ trong lúc lơ đãng sẽ xúc phạm tới ngài, giống như… đóa hoa vừa rồi. Chết! Tôi thật khờ, ngài là Đại Ma Vương, đương nhiên khác với đám thực vật đó.” Thiếu niên đột nhiên ảo não vì những lo lắng vớ vẩn của mình. Trời biết vừa rồi cậu đã cho rằng Đại Ma Vương sẽ trúng độc bởi vì liếm ngón tay mình.

“Em thật khiến ta cảm động. Tiểu tân nương của ta, một ngày nào đó, ta sẽ khiến em nhuốm đầy màu sắc của ta.” Đại Ma Vương hôn lên mắt trái Gabriel, giống như gián tiếp in xuống một lời thề.

“Tuy nhiên trước đó, để ta dẫn em đi vào thế giới đen trắng giao thoa.” Đại Ma Vương búng tay một cái, một chiếc bàn nhỏ và hai ghế dựa xuất hiện trước mặt họ, “Một thế giới Hắc Ám cùng Quang Minh không ngừng chém giết.”

Gửi phản hồi