8. Quân cờ vs Tiếng chuông

Edit & Beta: DK

“Máu người thiếu nữ đã ngừng chảy, từng dòng máu đen như những miếng thịt bò thối rữa phủ đầy gương mặt nàng. Đại Ma Vương mỉm cười búng tay một cái, thân thể rách nát vặn vẹo đột nhiên biến mất không dấu vết, ngay cả khăn trải giường cũng không lưu lại bất cứ nếp gấp nào.”

————————–

“Đây là gì?” Gabriel nghi hoặc nhìn đồ vật đột nhiên xuất hiện trên bàn tròn.

Đại Ma Vương cầm lấy mộc trượng ma pháp, nhẹ nhàng để sang một bên. Gabriel ngồi ở ghế trên, tuy rằng bóng tối lại lần nữa bao trùm nhưng cậu không cảm thấy khủng hoảng, ngón tay được người cầm lấy nhẹ nhàng ấn lên mặt ngoài một vật lạnh như băng. Bóng loáng lại tinh tế, cảm xúc giống như đang sờ vào pha lê, nhưng lạnh hơn nhiều, Gabriel có thể cảm nhận được nhiệt độ từ đầu ngón tay truyền sâu vào cơ thể. Cậu sờ thấy rất nhiều khe rãnh ngang dọc đan xen, nhợt nhạt, thẳng tắp, chia cắt mặt ngoài trơn nhẵn thành những ô vuông nhỏ.

“Ngang bảy đường, dọc bảy đường, tổng cộng có 64 ô vuông. Thật đáng tiếc, bàn cờ làm từ xương đầu lâu của Vu Yêu đã bị một tên quỷ lỗ mãng đánh nát, bây giờ chúng ta đành phải dùng thứ này thay thế.” Đại Ma Vương nắm tay Gabriel, để ngón tay cậu cảm nhận từng ô vuông một, “Ta dùng ma pháp làm tạm đường phân cách, như vậy em có thể dễ dàng phân biệt được bàn cờ.”

“Bàn cờ?” Mu bàn tay truyền đến xúc cảm ấm áp khiến Gabriel quyến luyến không nỡ, đáng tiếc Đại Ma Vương sau khi thấy cậu đã cơ bản quen với mặt cờ liền buông tay ra.

“Đúng vậy, bàn cờ. Đối với trò chơi mà ta sắp sửa dạy em đây, bàn cờ là một đạo cụ không thể thiếu! Tiểu tân nương của ta, em từng nghe qua về cờ vua chưa?” Đại Ma Vương vuốt phẳng sợi tóc đang chổng lên của Gabriel.

“Tôi…… Tôi……” Khuôn mặt của thiếu niên đỏ lên, mong muốn từ trong trí nhớ cằn cỗi nhảy ra được một chút kiến thức về trò chơi này hoặc thứ gì đó liên quan cũng được. “Tôi đã từng chơi qua viên pha lê.” Gabriel lớn tiếng nói, che giấu sự thật rằng thật ra mình chỉ nhặt được một viên pha lê bể nát chứ không biết gì về trò chơi này.

“Ta rất vui khi em không biết chơi cờ vua.” Đại Ma Vương cúi đầu, đặt lên trán Gabriel một nụ hôn ôn nhu, “Như vậy ta sẽ có cơ hội tự mình dạy em bộ môn nghệ thuật thú vị này. Giống như đã từng nói qua, ta thật sự rất mong chính tay ta nhuộm màu lên em.”

Ngón tay Đại Ma Vương vừa lật, một quân cờ trong suốt óng ánh đột nhiên xuất hiện ở lòng bàn tay hắn. “Cũng may những quân cờ này đều có hình khối, em có thể chạm vào chúng để phân biệt. Xin hãy cảm nhận thật cẩn thận, đây là quân xe, nó có thể tùy ý đi dọc đi ngang trên bàn cờ, nhưng không thể…đi chéo.”

Rất nhanh Gabriel đã bị trò chơi mới lạ hấp dẫn. Giọng nói Đại Ma Vương thuần mỹ say lòng người, khiến cậu hoàn toàn không hề cảm thấy buồn tẻ khi nghe nghe quy tắc phức tạp của trò chơi.

“Tại sao hoàng hậu lại lợi hại hơn quốc vương?” Gabriel đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

“Đó là đương nhiên. Tuy rằng quốc vương quản lý toàn bộ vương quốc, có thể thao túng sống chết của dân chúng, nhưng hắn lại cam tâm tình nguyện quỳ rạp dưới chân vương hậu. Cho nên vương hậu mới là người lợi hại nhất toàn vương quốc! Huống chi, tình yêu thường khiến người say mê đến quên cả trời đất, có vương hậu làm bạn, quốc vương sao còn muốn chinh chiến sa trường nữa?”

“Nhưng nếu như quốc vương bị ăn, ta sẽ mất luôn cả ván cờ, còn mất vương hậu thì sẽ không!” Gabriel nhăn mặt.

“Cái này……”

“Giống như ngài có 999 vị tân nương, cho nên bất luận ra sao vẫn có thể thay thế được, có phải không?” Nhất thời nhanh miệng nói ra suy nghĩ trong lòng, Gabriel đột nhiên có chút ảo não, “Ý tôi muốn nói là…tôi cũng không mơ tưởng trở thành người độc nhất vô nhị đâu, chỉ là…Ưm?”

Môi đột nhiên bị nụ hôn tập kích lấp kín, Đại Ma Vương say mê liếm mút, đến độ khiến đôi môi phấn hồng của Gabriel bị chà đạp thành màu đỏ diễm lệ. Cuối cùng hắn chọc chọc trán của thiếu niên: “Em là độc nhất vô nhị, ta xin khẳng định lại điều này.”

Gabriel cảm thấy máu toàn thân nháy mắt dồn hết lên mặt. Cậu cứng họng nói không ra lời, đành phải ngơ ngác nhìn về phía Đại Ma Vương.

“Thế… giờ, tiếp theo là quân cờ nào?” Cậu vất vả thay đổi đề tài nói chuyện.

“Quân này thông thường được gọi là giám mục, nhưng ta chán ghét những tên luôn giả nhân giả nghĩa ấy, nên thường dùng tên cổ là ‘tượng’(1) để gọi chúng. Tượng và pháo trái ngược nhau, nó có thể đi chéo tới bất kỳ ô nào trên bàn cờ, nhưng không thể nhảy qua quân cờ khác.”

(1) Tượng ở đây có nghĩa là con voi

“Giống cái gì?”

“Một loại sinh vật to lớn của hệ tự nhiên. Những con tượng trưởng thành thường có kích cỡ to như một căn phòng, chúng có sức khỏe, thân thể lại cứng rắn vô cùng, đôi ngà sắc bén. Người phương Đông thường dùng sáo gỗ hoặc những bó đuốc được tẩm thảo dược để khống chế chúng, biến chúng trở thành một loại binh chủng đáng sợ. Một trăm con tượng tạo thành một ma trận, có thể dễ dàng san bằng một ngàn kỵ sĩ. Chậc chậc, tình cảnh ấy…… Khắp nơi đều là hài cốt gãy rời, vô luận là kỵ sĩ hay ngựa, thậm chí ngay cả vũ khí cũng bị chúng giẫm vụn.”

Gabriel không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.

“Tuy nhiên nực cười ở chỗ, đám quái vật khổng lồ ấy lại có lá gan rất nhỏ, bọn chúng sợ nhất chính là tử linh, đặc biệt là chuột. Chỉ cần ta triệu hồi xương cốt của đám chuột từ dưới đất lên, bọn chúng sẽ bị dọa sợ chạy mất dép .”

“Thật sự?” Gabriel kinh ngạc trừng lớn mắt.

“Đúng vậy. Không chỉ như thế, tuy rằng bọn chúng là bá chủ trên mặt đất nhưng khi xuống đây lại chẳng chịu nổi được một kích của đám sinh vật tà ác. Ngay cả sinh vật cấp thấp nhất là dây leo ăn thịt người cũng có thể dễ dàng quấn chúng lên cao, dùng chất nhầy hòa tan da thịt chúng, cuối cùng chỉ còn lại bộ khung xương ngoại cỡ treo trên không trung.” Trong giọng nói Đại Ma Vương mang theo sự kiêu ngạo không dễ phát hiện.

“Này thực sự quá kinh khủng. Dã thú to lớn như căn phòng này ư……” Trên mặt Gabriel lộ rõ sự ngưỡng mộ, “Nhất định là ngài đã đi đến rất nhiều nơi, cho nên mới có thể nhìn thấy nhiều sinh vật thần kỳ như vậy?”

“Thế giới trên mặt đất, ta đã từng đi đến bờ biển xa nhất, cùng yêu nữ ngắm thủy triều lên xuống. Vì tìm kiếm vật phẩm ma pháp thần kỳ trong truyền thuyết, ta cũng từng đặt chân tới ngọn núi mà loài người chưa ai dám trèo lên. Đương nhiên thứ ta thích nhất vẫn là thành thị xa hoa. Hừmmmm…” Đại Ma Vương phát ra tiếng thở dài giống như hưởng thụ.

“Hơi thở hủ bại thối nát nơi ấy khiến ta say lòng, tội ác được giấu dưới vẻ ngoài hào nhoáng phồn hoa, giao dịch dơ bẩn, nhân loại bán đứng thân thể và linh hồn, ngẫm lại vẫn còn cảm thấy mỹ vị. Đương nhiên, địa ngục cũng không tồi. Khác với thế giới trên mặt đất, địa ngục không có biên giới, luôn luôn có thể phát hiện ra sinh vật chưa từng được biết. Bọn chúng ẩn nấp trong bùn, ngủ đông dưới lớp dung nham, mê hoặc con mồi tới gần, tự tay xé nát sinh vật cường đại dưới địa ngục, nhớ lại đó quả là một sự kiện thú vị, cơ thể chúng còn có chức năng tái sinh, phát ra những tiếng kêu rên thống khổ thật lâu, thật lâu……”

“Nếu thật sự như ngài nói, vậy thật mong ngài có thể dẫn ta cùng đi lữ hành!” Gabriel mỉm cười nói, “Tuy rằng ta không nhìn thấy, nhưng ta có thể cảm thụ được thế giới thần kỳ.”

Đại Ma Vương sửng sốt một chút, cúi đầu hôn xuống mu bàn tay Gabriel: “Nguyện vọng của em chính là vinh hạnh của ta, nhất định sẽ có một ngày. Được rồi, bây giờ em đã nhận thức toàn bộ quân cờ, chúng ta thử chơi một ván xem sao. Người thuần khiến như em nên dùng màu trắng là hợp lý, còn ta sẽ sử dụng quân cờ màu đen.”

Đại Ma Vương ngồi đối diện với Gabriel, búng tay một cái, những quân cờ tự động đi tới vị trí được chỉ định. “Vậy ta xin mạn phép đi bước đầu tiên!”

Gabriel cảm thấy trò cờ tướng này tương đối thú vị, mặc dù là người mới học nhưng rất nhanh cậu đã bị cuốn vào. Điều duy nhất khiến cậu khó chịu là âm thanh kẽo kẹt khi nhai của các quân cờ.

“Có lẽ ta nên dạy chúng cách sử dụng vũ khí? Một nhát chém đối thủ thành hai nửa nhìn có vẻ lợi hại hơn?” Cậu đề nghị với Đại Ma Vương.

“Đúng! Thật là ý kiến hay! Đáng tiếc cách ăn uống của sinh vật dưới địa ngục luôn trực tiếp như vậy, cho dù giết chết con mồi cũng nhất định phải ăn hết chúng. Nếu không…… Em muốn mở chút âm nhạc để át đi tiếng nhai nuốt đáng ghét này không?”

“Không, không cần……” Gabriel nhớ tới thứ “âm nhạc” của tiệc tối đêm tân hôn, da đầu không khỏi một trận tê dại.

Nhưng giây tiếp theo đột nhiên vang lên tiếng chuông thanh thúy khiến cậu cảm thấy bất ngờ. Tiếng chuông du dương theo nhịp phách đặc thù, khiến cậu không thể nhận định phương hướng, hình như là từ bốn phương tám hướng đồng thời truyền đến. Tiếng chuông khi thì nhẹ nhàng khi thì trầm nặng, tựa như giọng nói réo rắt của ai đó đang ở bên tai kể lể chuyện xưa, khiến người không tự chủ được say mê trong đó. Ngón tay không kìm được bắt đầu đánh theo nhịp, thì ra sở thích âm nhạc của Đại Ma Vương không nát như cậu nghĩ?

“Bây giờ ta phải rời khỏi nơi đây trong ít phút.” Đại Ma Vương có chút ảo não đứng lên khỏi ghế, “Mong em hãy tha thứ cho sự thất lễ của ta. Có người đang gọi, ta phải đến đó xem sao. Khi ta không có ở đây, mong em đừng động vào bất cứ thứ gì.”

Tiếng chuông càng ngày càng nhanh, Đại Ma Vương đặt mộc trượng ma pháp vào trong tay Gabriel: “Xin đừng đi ra khỏi hoa viên. Ta sẽ mau chóng trở về, tin tưởng ta.”

“Vâng. Tôi sẽ ngồi đây chờ ngài.” Gabriel gật gật đầu.

Đại Ma Vương do dự một chút, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn cờ. Những quân cờ vừa rồi vẫn còn giương cung bạt kiếm đột nhiên chạy tới ôm nhau, bắt đầu khiêu vũ trên bàn cờ.

“Nếu cảm thấy nhàm chán, ta thực vinh hạnh cho em thấy thế nào là khiêu vũ dưới địa ngục.” Đại Ma Vương hôn lên má Gabriel, rồi thân ảnh đột nhiên biến mất không thấy đâu.