Tân nương – Chương 9

9. Thiếu nữ vs Người hầu

Edit & Beta: DK

“Không có gì vui sướng hơn khi gặp lại được ngài, Gabriel mỉm cười nói. Đại Ma Vương sửng sốt một chút, rồi vươn tay ra nhẹ nhàng xoa trán thiếu niên.”

—————————

Gabriel chống cằm, nhìn bàn cờ trống rỗng trước mặt. Những quân cờ hai bên không biết đã nhảy với nhau bao nhiêu bài, rốt cuộc bởi vì hắc vương hậu trượt chân ngã vào bạch vương hậu, mà dẫn tới một hồi huyết chiến hỗn loạn. Hai bên không tuân thủ quy tắc chút nào lao vào cắn xé nhau, nhóm quân tốt liều mạng muốn chạy tới ô cuối cùng của bên kia, nhưng khi bọn chúng thật vất vả mới đạt được mục đích quay trở lại thì bỗng hóa thành vương hậu trở lại trận chiến. (Chi tiết này dựa vào luật phong tốt trong cờ vua)

Trận quyết chiến giằng co thật lâu, mãi tới khi quốc vương hai bên cùng đồng quy vu tận, bàn cờ mới rốt cuộc an tĩnh lại. Một trận gió lướt qua, thổi tan bột phấn vào trong gió không còn chút dấu vết nào. Bầu trời đã biến thành màu đen kịt, Gabriel liên tục gà gật, giống như đang ngủ.

“Aaaaaaa”

Tiếng thét chói tai của nữ nhân khiến Gabriel cả kinh. Cậu thiếu chút nữa buông mộc trượng trong tay ra, mê mang ngẩng đầu, nhìn về nơi âm thanh phát ra.

Người kia một tay khoác lên cánh tay Đại Ma Vương, một tay chỉ vào cậu…… Gabriel cảm thấy giọng nói ấy có chút quen tai.

“Tên người mù dơ bẩn này vẫn còn sống!”

Tiếng mắng chửi cực kỳ quen thuộc, Gabriel đột nhiên nhớ tới đó là ai. Saphilia, con gái của thôn trưởng. Nhưng tại sao nàng lại ở nơi đây? Gabriel không cẩn thận hỏi ra nghi hoặc trong lòng.

“Nếu không phải bởi vì mày, tao việc gì phải xuống địa phương quỷ quái này!” Thiếu nữ mặc váy đỏ tựa như bò tót đang tức giận, vọt tới trước mặt Gabriel, bắt lấy hai tay cậu, “Cách ăn mặc của mày khiến tao ghê tởm. Mày đã từ bỏ giới tính của mình, quyết định giả thành nữ nhân để lấy lòng ác ma sao? Chỉ tiếc, mày lại là một tế phẩm không thành công. Hơn nữa bởi vì thất bại của mày, tao không thể không đi vào địa phương quỷ quái này, làm cái gì mà tân nương của Đại Ma Vương, đúng là ma quỷ!” Móng tay bén nhọn đâm vào cánh tay Gabriel, vẽ ra vài vết xước nhợt nhạt.

“Thân ái, những lời nói của em khiến ta rất đau lòng.” Trong giọng nói Đại Ma Vương lộ ra vài phần ai oán. Tầm mắt hắn dừng ở trên cánh tay Gabriel một chút, rồi đi đến bên người Saphilia làm ra tư thế mời tiêu chuẩn: “Tiểu thư thân ái của ta, thời gian để hai người ôn chuyện còn rất nhiều. Nhưng ta nghĩ hiện tại việc cần làm nhất chính là tắm rửa rồi chọn một bộ lễ phục thích hợp để tham gia lễ cưới nửa đêm của chúng ta.”

“Người hầu trung thành nhất của ta sẽ dẫn em đi tẩy rửa, y phục trong đó em đều có thể tùy ý mặc thử.” Đại Ma Vương búng tay, cây cổ thụ vốn đứng lặng trong hoa viên đột nhiên thu nhỏ lại, những dây leo quấn quanh nó bỗng khô héo rơi rụng xuống mặt đất. Một trận âm thanh kẽo kẹt vang lên, rễ cây hóa thành hai chân, cành cây biến thành bốn cánh tay, cây khô mới vừa rồi không có một chút sức sống nào bỗng biến thành một người trẻ tuổi với làn da ngăm đen.

Hắn đi đến trước mặt Saphilia, cúi người: “Tiểu thư xin hãy đi theo ta.”

Trên khuôn mặt Saphilia lộ ra thần sắc mê man. Nàng buông lỏng cánh tay Gabriel, tay phải đặt trước ngực, gắt gao nắm chặt mặt dây chuyền ngọc trai đen trên cổ, do dự một lát mới hành lễ với Đại Ma Vương: “Đúng vậy, thân ái của ta. Lát nữa chúng ta sẽ gặp lại!”

Saphilia xoay người, cao ngạo nện bước đi theo người hầu.

“Tiểu tân nương của ta, ta nghĩ em nên được cầm máu.” Đại Ma Vương nâng cánh tay Gabriel lên, nhẹ nhàng liếm miệng vết thương, miệng vết thương ngay lập tức biến mất không dấu vết. Đại Ma Vương nhíu mày, không biết vì cớ gì, hơi thở bi thương mà bình thường hắn cực kỳ thích không còn làm hắn cảm thấy sung sướng nữa, ngay cả hương vị máu tươi cũng không ngon như trong tưởng tượng.

Gabriel không nói gì, như là một con búp bê bằng vải tùy ý để Đại Ma Vương liếm láp miệng vết thương.

Đại Ma Vương mỉm cười nhìn khuôn mặt hơi tái của thiếu niên: “Sắc mặt em nhìn qua không tốt lắm. Em có chuyện gì muốn nói với ta sao?”

Gabriel giống như đột nhiên phục hồi lại tinh thần: “Thực ra, tôi có một vấn đề.”

“Em muốn biết chuyện gì?” Khóe miệng Đại Ma Vương khẽ giương cao.

“Tôi không biết tên của anh ta.” Trên mặt Gabriel có chút quẫn bách, “Tôi không biết cái cây đó lại là con người, ngồi ở trong hoa viên lâu như thế nhưng chưa chào hỏi với anh ấy. Ngài có thể nói tên anh ấy cho tôi biết không?”

Đại Ma Vương ngẩn ra một chút, thu lại nét mặt tươi vười, ánh mắt càng thêm chân thành: “Shean, em có thể gọi hắn là Shean.”

Trước nay Gabriel chưa từng nghĩ có một ngày mình và Saphilia sẽ ngồi chung một bàn ăn cơm.

Thiếu nữ với mái tóc rực lửa, mới có mười bốn tuổi thôi mà dáng người đã nảy nở nét nào ra nét ấy. Saphilia mặc một chiếc váy trễ ngực, ngồi bên bàn ăn, đang thong thả ung dung cắt bít tết. Đại Ma Vương cầm chén rượu, ngồi ở cuối bàn ăn, khá xa vị trí của Gabriel, dường như không có ý định trợ giúp Gabriel. Một tay Gabriel nắm chặt mộc trượng ma pháp, một tay tùy ý cầm miếng điểm tâm nhét vào trong miệng. Không biết nguyên nhân gì, người sớm đã quen thuộc với bóng tối như cậu lại không muốn buông bỏ thị lực lúc này. Có một chút bất an đang lan tràn trong cơ thể, cậu không biết bản thân mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì, rõ ràng rất đói bụng nhưng lại ăn không vào.

Saphilia đột nhiên buông dao nĩa, phẫn nộ cầm lấy khăn lau khóe miệng. “Không được chĩa cây mộc trượng ghê tởm của mày vào mặt tao! Thật không biết mày vớt từ dưới mương nào được cây gậy xấu xí như vậy!” Thiếu nữ thấp giọng mắng, “Đúng là thằng con hoang đáng ghét.”

Gabriel co rúm người lùi lại phía sau, thấy Saphilia không có ý định đánh mình, mới cắn chặt răng hỏi: “Saphilia, vì cái gì cô lại…… tới nơi này?”

“Đương nhiên là bởi vì Đại Ma Vương không hài lòng với con chuột dơ bẩn là mày!” Saphilia nghiến răng nghiến lợi nói, “Người cha bất hạnh của tao không trở về từ nghi thức hiến tế. Không chỉ có ông ấy, kiệu phu nâng tế phẩm, thậm chí tăng lữ đại nhân, toàn bộ đều không đi ra khỏi hang động hôm đó. Những tên thôn dân ngu xuẩn sợ xanh mắt, e ngại Đại Ma Vương sẽ giận chó đánh mèo với bọn họ, ngay cả trong làng lũ heo cũng đột nhiên chết như cảnh báo điềm chẳng lành. Cho nên bọn họ quyết định ba ngày sau sẽ hiến tế lần nữa. Đáng giận nhất là, bà chị gái độc ác của tao nghe được tin bèn suốt đêm chạy về thôn, cùng trượng phu của mình cướp hết tài sản nguyên bản thuộc về tao! Đã không có ai dựa vào, những tên thôn dân ngu xuẩn ấy liền đem chủ ý đánh tới trên người tao. Bọn chúng nhốt tao trong một căn phòng, mỗi ngày chỉ cho uống một ít nước, khiến tao đói đến không thể chạy trốn. Còn bọn chúng ở bên ngoài thương lượng chuyện hiến tao. Những giọng nói độc ác đó đến nay tao vẫn còn nhớ rõ! Chỉ cần tao có thể trở về từ địa phương quỷ quái này, tao nhất định sẽ khiến cho chúng sống không bằng chết! Tao muốn chậm rãi tra tấn bọn chúng, để cho chúng nếm thử tư vị thế nào là thống khổ, tuyệt vọng nhưng không thể chết! Ha ha ha ha……”

Thiếu nữ nói ra những lời lẽ oán độc trong lòng khiến Gabriel rùng mình. “Cô muốn…… Trở về?”

“Đương nhiên!” Khuôn mặt mỹ lệ lộ ra biểu tình vặn vẹo, “Chờ tao thống trị được nơi này, hết thảy những viên đá quý khảm trên đèn tường, thảm trải sàn trân quý, váy áo xinh đẹp, còn có kho báu mà Đại Ma Vương che dấu. Chờ tao lấy được hết thảy mang ra ngoài, tao sẽ giẫm ả đàn bà độc ác kia dưới gót chân, để cho ả ta biết thế nào mới là tài phú thực sự!”

Đại Ma Vương mỉm cười giơ ly rượu lên nhấp một ngụm, tựa hồ không để ý chút nào đối với tham vọng của người thiếu nữ.

Bộ dạng của Saphilia khiến cho Gabriel có chút sợ hãi. Cậu biết bản tính tàn nhẫn của người thiếu nữ mỹ lệ này, người đã từng rút sạch mười móng tay của cậu chỉ để xem không có nó cậu có thể đan dây mây nhanh hơn hay không. Nhưng trạng thái đêm nay của nàng có chút không đúng?

“Cô muốn…… Trở về như thế nào?” Gabriel liếm môi hỏi.

Đại Ma Vương ngồi ở cuối bàn ăn bỗng nheo mắt lại.

“Đương nhiên là……” Saphilia lộ ra thần sắc mê man. Rõ ràng là phải nói được đáp án, nhưng nghĩ thế nào cũng không ra. Thiếu nữ không tự chủ được nổi khùng lên, hất toàn bộ đồ ăn trên bàn xuống mặt đất, điên cuồng hét lên, còn kéo cả khăn trải bàn xuống nữa.

“Ta nghĩ, tiểu thư thân ái của chúng ta cần một chút thức ăn sau khi vận động.” Không biết từ khi nào Đại Ma Vương đã đứng ở sau lưng Saphilia. Hắn bắt lấy cánh tay Saphilia, thiếu nữ vừa rồi còn phát cuồng lập tức mềm mại ngã xuống trong ngực hắn.

“Tiểu tân nương của ta, xin hãy tha thứ, ta phải rời khỏi nơi đây một lát. Ta cần đưa tân nương tới phòng ngủ, vô luận như thế nào hôn lễ cần được tiến hành vào đúng 12 giờ đêm.” Đại Ma Vương búng tay một cái, “Shean sẽ dẫn em trở về phòng ngủ. Hi vọng đêm nay em sẽ có một giấc mộng đẹp.”

Gabriel nhìn theo Đại Ma Vương ôm Saphilia rời đi. Người hầu da đen lẳng lặng đi đến bên người cậu, trong ánh mắt toát ra vài phần lo lắng. “Cảm ơn anh, Shean.” Gabriel gật đầu với người hầu, nhảy xuống ghế dựa.

Dưới chân giống như dẫm phải thứ gì đó, Gabriel cong lưng sờ soạng.

Đây là……

Dây chuyền tinh tế treo một viên ngọc trai đen. Hình như dây chuyền của Saphilia?

Gửi phản hồi