Hãn phỉ – Chương 1

Chương 1: Thiệu Tam công tử

Edit & Beta: DK

Thiệu Quân nằm ngửa trên giường lớn trong phòng ngủ, híp mắt ngắm chiếc đèn pha lê trên trần nhà.

Ánh sáng lửng lơ phát ra từ chiếc đèn nhập khẩu, khiến cậu chỉ hận không thể nhảy lên túm lấy nó, nhét hết vào mồm rồi nhai ngấu nghiến, gặm sạch.

Thiệu Quân bị hai chiếc còng số tám khóa lại, một còng khóa tay cậu vào đầu giường, chừa lại tay trái, để cậu có thể cầm được cốc nước trên tủ, không bị khát chết. Một cái còng khác khóa chân trái của cậu vào cuối giường, chân phải thả tự do, để cậu có thể dễ dàng vặn người, duỗi chân.

Chiêu này chỉ có thể do Thiệu Quốc Cương nghĩ ra để nhốt con trai mình. Không nghe lời lão tử sao? Lão tử sẽ trực tiếp còng mày lại, không lưu lại chút thể diện nào.

“Đệt mợ nhà nó….”

Thiệu Quân dùng sức giật giật tay phải, lại giãy giãy chân trái, bất lực nhìn trần nhà mắng một câu.

Dù sao thì ba cậu cũng không có mợ, cậu có thể thỏa sức mắng, mà không có chút gánh nặng nào trong lòng.

Thiệu Quân là công tử có tiếng phong lưu trong giới.

Thiệu Quân nổi tiếng, tùy tiện, không phải bởi vì cậu là thái tử của một gia đình giàu có, làm ăn buôn bán hơn kẻ khác, hay cặp kè với nhiều nữ minh tinh. Thiệu Quân không kinh doanh, cũng không bao dưỡng tiểu minh tinh nào, cậu nổi tiếng bởi vì bản thân cậu khác người, từ nhỏ đến lớn luôn chống lại cha mình. Ba sắp xếp một công việc béo bở ở bộ công an cho cậu, cậu không đi; cho cậu vào đại đội đặc công của thành phố, cậu không vào; bắt cậu xuất ngoại đi du học, cậu không học; làm cầu dắt mối giúp cậu kinh doanh dầu mỏ, cậu cũng không cảm kích.

Nhưng nào có ai ngờ được, đường đường là công tử bảo bối nhà Thiệu cục trưởng, cuối cùng lại lựa chọn đến nhà giam; các cô chiêu cậu ấm khác đều làm ra chuyện trái phép, bị ban Kỷ luật thanh tra xét xử, mới đi vào, còn Thiệu Quân nhà mình lại hùng hùng hổ hổ tự mình đi vào.

Thiệu Quân làm quản giáo ở nhà tù Thanh Hà, làm việc ở nơi đây đã nhiều năm, công tác rất tốt, năm trước còn được thăng chức lên thành Thiệu đại đội trưởng, phụ trách quản giáo và sinh hoạt cho phạm nhân của đại đội một ở khu giam giữ số ba.

Lúc trước Thiệu Quốc Cương cho rằng, con trai mình chỉ là do tâm huyết dâng trào, ham mê thứ mới mẻ, hoặc do tuổi còn trẻ không biết nặng nhẹ, tự cho là đúng, muốn đi đến nơi khác để lên mặt lấy uy, qua mấy tháng không chịu nổi, sẽ ngoan ngoãn cút trở về, cầu lão ba đổi việc. Nhưng không ngờ, con trai vào rồi liền không chịu đi ra, ngồi ở trong đó đến nghiện, còn nói “còn thoải mái hơn so với ở nhà”, “thú vị hơn tán gái”.

Đám anh em thân thiết của Thiệu Quân là Sở Tuần và Thẩm Bác Văn đều nói, Quân Nhi, đầu óc mày bị đâm vào cọc gỗ con mẹ nó rồi? Mày làm chỗ nào không làm, lại làm trong trại giam?

Thiệu Tam công tử chẳng hề để ý. “Mấy đứa chúng mày thành thật mà làm ăn cho tao, nếu ngày nào đó có phạm pháp, mọi chuyện vỡ lở, bị bắt vào trại tạm giam hoặc vào tù, nể tình quan hệ chúng ta trước đây, Tam gia gia còn có thể bảo vệ được mấy đứa.”

Thẩm Bác Văn ghét bỏ: “Cút đi, chúng tao mà thèm vào đó cùng mày, tự mày chơi đi!”

Sở Tuần lên tiếng: “Tao nghe nói, nhà giam Thanh Hà đều giam giữ trọng phạm có thời hạn mười lăm năm trở lên? Quân Nhi, trước đây không nhìn ra nha, lá gan mày cũng lớn phết.”

Thiệu Quân dương dương tự đắc: “Không chỉ trên mười lăm năm, còn có một nửa tù nhân là tù chung thân hoặc chết chậm chờ hai năm sau chấp hành.”

Sở Tuần và Thẩm Bác Văn cùng kêu mắng: “Quân Nhi, mày đó nha, sớm muộn gì cũng tự giết chết mình trong nhà giam tối tăm đó!”

Thiệu Quân không cảm thấy bản thân có gì sai.

Lúc trước là chính cậu muốn vào nhà giam. Dù cho vào bộ công an hay đội đặc công, đều là đi theo quan hệ của cha cậu, xuất ngoại du học cũng là tiền cha cậu bỏ ra, trốn không thoát được phạm vi khống chế của Thiệu Quốc Cương.

Vào đây, lại không phải như vậy. Nhà giam ở Bắc Kinh là do Bộ Tư pháp quản chế, không thuộc về Bộ Công an, do đó, cha cậu không thể xen vào được. Huống chi cổng vào nhà tù sâu như biển, cửa sắt cao bảy mét còn tích hợp cả điện một khi đã đóng lại, bóng dáng Thiệu công tử nhanh chóng bị biến mất trong biển tù nhân đầu trọc, muốn tìm cũng khó.

Hơn mấy tháng không gặp được con trai, Thiệu cục trưởng cũng chỉ có thể bầm gan tím ruột, lửa giận tích tụ, tức đến thẫn thờ, nhưng lại không làm gì được.

Chuyến này Thiệu Quân rời khỏi nhà giam Thanh Hà đã được hơn một tuần, là bị cha lừa về nhà.

Lừa về được rồi liền nhốt lại trong nhà, Thiệu Quân cứng rắn muốn đi, hai người mạnh miệng cãi nhau một trận, Thiệu cục trong cơn tức giận, dứt khoát còng tay cậu lên giường.

Thiệu Quân cứ nằm như vậy cả một đêm, nhịn tiểu cả một đêm, đầu óc vận động nghĩ cách, xem làm sao để thoát thân trở lại.

Dưới lầu vô cùng náo nhiệt, ngoài cửa sổ từng dòng xe tấp nập đi đi lại lại, hôm nay chính là ngày đính hôn của con trai Thiệu gia cùng khuê nữ Đào gia. Mọi người đều bận rộn chuẩn bị cho lễ đính hôn, chỉ chờ chú rể chuẩn bị sẵn sàng.

Nhưng chú rể trong miệng mọi người vẫn còn đang bị khóa lại trong phòng ngủ.

Thiệu cục trưởng mặc một bộ lễ phục chỉnh tề, cục trưởng phu nhân đoan trang xinh đẹp. Thiệu cục trưởng gọi vài người tới, thấp giọng phân phó mấy câu, muốn lôi Thiệu Quân từ trong phòng ra, chải chuốt cho thật tốt, rồi đổi một bộ tây trang.

Đám thuộc hạ nhận mệnh mở cửa phòng, chỉ thấy còng tay treo lủng lẳng dưới chân giường, giống như cười nhạo bọn họ mà đong đưa vài cái.

“Thiếu gia chạy mất rồi!”

Mọi người dưới lầu đại loạn. Thiệu cục trưởng lập tức ra lệnh đóng cửa sắt bằng khóa điện tử lại, xe cộ đang đi đều bị chặn lại, ai cũng không được ra khỏi cửa.

Thiệu Quân ở trên giường mân mê cả một buổi sáng, gỡ chiếc đèn chùm thành một đống linh kiện, tìm ra được một đoạn dây sắt bên trong, dùng để mở còng tay. Cho nên mới nói, ba cậu vẫn còn mềm lòng, nếu khóa cả hai tay, thì làm sao cậu có thể trốn thoát?

Cậu mở cửa sổ, nhô người ra phòng ngủ tầng ba, leo lên thang thoát hiểm ở ngoài tường.

Thiệu Quân mặc áo ba lỗ bó sát người, sau gáy bị ánh mặt trời chiếu vào mướt mồ hôi, chân trần cẩn thận giẫm lên đường ống. Tay chân cậu vừa dài lại mềm dẻo, trèo tường khá là nhanh nhẹn và linh hoạt, trong miệng còn cắn một điếu thuốc, không châm lửa, đầu lưỡi thưởng thức hương vị nhàn nhạt của thuốc lá.

“Muốn chơi cùng ông đây sao, hừ! Tam gia tốt xấu gì cũng từ Thanh Hà mà tới…”

Hàm răng Thiệu Quân cắn đầu lọc thuốc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích.

Thình lình sau lưng vang lên tiếng quát chói tai.

“Quân Quân!”

Gió lạnh xẹt qua tai Thiệu Quân, cậu bỗng nhiên vô thức run rẩy, dưới chân không đứng vững, từ trên ống nước trơn tuột ngã xuống.

“Thiệu Quân, coi chừng té!”

Một tiếng hét này, vừa đúng thời gian, Thiệu Quân trong lúc bối rối trèo tường bỏ trốn, chân trần đứng không vững trọng tâm, ngửa mặt nhìn trời, thực sự ngã xuống!

Cậu ngã xuống cây sồi ở trong sân, bị một đám người cùng nhau tiến lên, bắt ngay tại chỗ…..

Trong phòng, Thiệu Quân cởi áo ba lỗ ra, cánh tay đỏ ửng, trước trước sau sau đều bị dính đầy vụn lá cây, lông mi hấp háy, liếc mắt nhìn cha mình, không lên tiếng.

Thiệu cục mặt lạnh ngồi trên sô pha, nhìn con trai: “Quân Quân, lại nháo cái gì đây!”

Thiệu Quân bĩu môi: “Con không có nháo.”

Thiệu cục trưởng còn nghẹn một cục tức, cả giận nói: “Nguy hiểm như vậy, không sợ ngã xuống sẽ tàn phế sao?”

Thiệu Quân không hề lo lắng: “Càng nguy hiểm, thì càng học được nhiều thứ hơn.”

Thiệu Quốc Cương nghiêm túc nói: “Quân Quân, mười một giờ sẽ phải đến khách sạn, ngoan, tắm rửa, mặc quần áo tử tế, rồi xuất phát.”

Thiệu Quân mặt không biểu tình: “Con không đi.”

“Hồ nháo.”

“Cuộc hôn nhân này con không chấp nhận.”

Thiệu Quân cự tuyệt đến thẳng thắn, từ trước đến giờ khi nói chuyện với ba mình, cậu luôn dùng khẩu khí này.

Ánh mắt Thiệu Quốc Cương chậm rãi trợn tròn, híp mắt lại: “Chuyện kết hôn là trò đùa của mày hả? Thiệp mời tới khác sạn Quốc Tế đều đã phát rồi, hôm nay hai bên gia đình chính thức gặp mặt, tháng sau sẽ tổ chức tiệc rượu.”

Thiệu Quân xoay mặt đi: “Con không đồng ý, ý con là con không muốn cưới Đào San San.”

Thiệu Quốc Cương ngồi trên sô pha, sắc mặt âm trầm: “Thiệu Quân, mày đừng gây rắc rối cho ba nữa. Lần trước là ai đã gật đầu với tao, nói muốn kết hôn?”

Thiệu Quân trầm mặc trong chốc lát, hạ thấp giọng, lầm bầm nói: “Lần trước là lần trước, giờ con đổi ý rồi.” Chuyện này quả thật là do cậu không đúng.

Thiệu Quốc Cương nghiêm nhị nói: “Bây giờ mày lại muốn đổi ý, muộn rồi! Gia đình Đào thúc đã mang con gái tới đây rồi, mày có đổi ý thì cũng phải cưới con gái nhà người ta về trước, rồi có hài lòng hay không, sau này hãy nói.”

Hai ngày trước cha con họ cũng từng cãi nhau, Thiệu cục trưởng hỏi con trai mình, tiểu tử thối vì sao lại bỗng nhiên đổi ý, trước đây đã gật đầu, bây giờ lại nhất nhất không chịu?

Thiệu Quân không lên tiếng.

Vì sao cậu đáp ứng, rồi lại đổi ý, có thể nói thật với ba mình sao?

Khẩu khí của Thiệu Quốc Cương vô cùng kiên quyết: “Hôn sự này mày không kết cũng phải kết, từ khi mày còn nhỏ, tất cả đã được định sẵn rồi, mày đừng tưởng không kết hôn, không đi đăng ký, thì ba mày không trị được.”

“Mày không đi đăng ký kết hôn, ba sẽ tìm người lo liệu giấy tờ, chạy trời không khỏi nắng đâu con trai.”

Thiệu Quân nổi giận thật rồi, đôi mắt bởi vì giận giữ mà trợn ngược lên.

“Ba lo chuyện cho con? Con chưa từng nghe có chuyện Cục Dân chính cấp giấy chứng nhận kết hôn mà chú rể lại không có mặt!”

Đám bạn chơi cùng với cậu thường nói đùa rằng, Thiệu Tam gia có một đôi mắt phượng hẹp dài, rất câu người, tựa như trong sách viết, mỗi khi tức giận giống như đang cười, đuôi mắt khi phẫn nộ như ngậm lấy tình. Lời này kỳ thật là đang khen Thiệu Quân dậy thì thành công, xác thực xinh đẹp, gương mặt trái xoan nhỏ gầy, đôi lông mày đen ánh tuấn, bờ môi đầy đặn, khóe miệng thường nhếch lên lộ ra chút bất cần đời, đi đến đâu cũng hấp dẫn người khác, khiến các cô gái đổ ầm ầm.

Thiệu Quân không chịu đầu hàng gào thét với cha mình, lửa giận ngút trời.

“Thiệu Quốc Cương ba thật có bản lĩnh, làm quan mà ép người, có thể bắt Cục Dân chính mở cửa sau cho mình! Đầu năm nay con chưa từng nghe nói có ông bố chồng nào mang theo con dâu đi lấy giấy kết hôn đâu, ba đúng là độc nhất! Vậy ba cứ thay con đi lên sân khấu luôn nhé, ngày cưới ba đến hôn lễ thay con uống rượu giao bôi luôn, cưới con dâu về nhà, cần con làm gì?”

“Nghịch tử!”

Bàn tay của Thiệu Quốc Cương vung lên, nhưng khi nhìn thấy hàng lông mày kiên nghị trên khuôn mặt cố chấp của Thiệu Quân, không có cách nào đánh xuống được, đành phải buông tay xuống.

Khi Thiệu Tam công tử cùng người tranh cãi, nói chuyện khiến cho đối phương đặc biệt nghẹn người

Có thể cùng Thiệu cục nói chuyện như thế, cũng chỉ có một mình cậu.

Cục trưởng phu nhân Vu Lệ Hoa mở cửa, cẩn thận nhìn vào bên trong: “Quân Quân, ba nói thế cũng là vì muốn tốt cho con, đừng để ông ấy tức giận nữa. Chú Đào …”

Khuôn mặt Thiệu Quân lập tức lạnh xuống, liếc mắt nhìn chằm chằm cô: “Đây là nơi để cho dì nói chuyện sao?”

Vu Lệ Hoa: “…”

Thiệu Quân: “Quân Quân là tên để cho dì gọi hả? Đó là tên mẹ tôi gọi, dì là ai hả?”

Thiệu Quốc Cương cũng điên tiết lên: “Thiệu Quân!”

Khuôn mặt Vu Lệ Hoa lúc đỏ lúc trắng, quay đầu lui ra ngoài. Cô có tủi thân cũng không thể nói mình tủi thân, chịu ủy khuất cũng không thể ở trước mặt hai người họ kêu to, người ta là cha con huyết mạch tương liên, cho dù có cãi nhau, đánh nhau, vẫn là cha con ruột thịt, tách không ra, còn cô thì tính là gì chứ?

Cô chỉ lớn hơn đứa con riêng này tám tuổi, từ khi gả vào đây đã biết Thiệu gia công tử từ đầu đến chân đều không thích mình. Nhưng cô dùng đủ mọi cách cho dù có trày da tróc vảy cũng phải vào cửa nhà họ Thiệu, theo Thiệu Quốc Cương nhiều năm như vậy, thật vất vả mới nhịn được, dựa vào tuổi trẻ thay cho người vợ cả đã chết, từng bước một đi lên, với độ tuổi này của cô mà đã trở thành người dẫn chương trình quen mặt trên các đài truyền hình hạng hai, cũng đáng được khoe khoang tự hào trong giới.

Hôm nay Thiệu Quân chọc giận ba mình, kết quả là bị người ta đặt lên trên giường, lấy khăn nóng lau mặt, cởi quần ra, thay một bộ tây trang màu đen, nhét vào trong xe ô tô….

Một hàng xe đã chờ sẵn ở phía tây phố Trường An, chỉ đợi người ra một đường chạy về phía đông.

Chiếc xe mà Thiệu Quân đang ngồi, giữa đường xảy ra vấn đề. Thiệu Tam công tử trực tiếp móc một con dao cảnh dụng được giấu kỹ trong giày da, đặt lên cổ.

Hai tên tùy tùng trong xe vội giơ tay ngăn cản: “Tam gia cậu định làm gì? Mau thả dao xuống!”

Thiệu Quân không chút nào khách khí: “Đến ngã tư phía trước rẽ cho tôi, sau đó quay đầu.”

Người ngồi phía trước lấy di động ra muốn thông báo, lại bị Thiệu Quân một cước đạp rơi điện thoại: “Tất cả ngoan ngoãn chút cho tôi.”

Người làm cha bất nhân, đừng trách kẻ làm con bất nghĩa, ai cũng đừng nghĩ áp chế được cậu, một khi đã ép cậu, thì Thiệu Quân này sẽ xử lý theo nguyên tắc của mình.

Theo như lời bạn bè cậu nói, tính tình của Thiệu Tam gia giống như một chiếc bánh quẩy xoắn vị quế, tự mình vặn chứ không bao giờ để người khác vặn.

Nếu cậu có thể ngoan ngoãn thuận theo lời của cha mình, chấp nhận đám cưới này, thì lúc trước cậu đã không trà trộn vào nhà giam sống qua ngày.

Xe từ phía đông phố Trường An quay đầu, vừa mới tiến vào ngõ nhỏ, bởi vì cua gấp, bị cảnh sát giao thông chặn lại, tưởng rằng có người say rượu lái xe.

Cảnh sát giao thông thật ra là do Thiệu Quân tự gọi điện tới, nói rằng trên đoạn đường này có một người say rượu lái xe vượt quá tốc độ, các anh mau tới kiểm tra.

Lái xe vẫn còn muốn phân trần, ghé đầu, chỉ vào Thiệu Tam công tử, nói nhỏ với cảnh sát: “Anh dám chặn xe tôi? Anh có biết ba cậu ta là ai không?”

Thiệu Quân nói một câu khiến hắn cạn lời: “Không cần quan tâm ba tôi là ai, cứ phạt thật nặng vào!”

Thiệu Quân nhân cơ hội này, nhảy xuống xe tìm đường bỏ chạy.

Không thèm quay đầu lại nhìn một cái, nhảy sang một chiếc xe khác, nhấn ga lao ra khỏi thành, xuôi theo đường cao tốc ở ngoại ô chạy trốn….

Sở Tuần mở mui xe thể thao, phóng với tốc độ hơn một trăm cây số, mái tóc ba người trên xe đã bị gió thổi thành một đống như rong biển…..

Sở Tuần ai oán nói: “Má nó, bây giờ tao thật sự đắc tội với chú Thiệu rồi, Quân Nhi, đều vì mày là anh em thân thiết thôi đó!”

Thiệu Quân đáp: “Tao sẽ không nói cho ổng là chúng mày giúp tao đâu.”

Thẩm Bác Văn lên tiếng: “Ba mày là công an, mày nghĩ ổng ngốc hả? Ngoại trừ hai chúng tao thì còn có thể là ai? Mày thì chạy được, còn tao và Sở Tuần quay về thể nào chả bị công an túm!”

Thiệu Quân nhếch miệng: “Thế nào, sợ rồi hả? Có cần ông đây sắp xếp một nơi cho chúng mày lánh nạn hai tháng?”

Hai người đồng loạt phỉ nhổ cậu, mày đúng là tai họa của dân, mau cút về nhà giam rồi để cho bộ máy chuyên chính đó giết chết mày đi.

Thiệu Quân bây giờ mới được rảnh rỗi, gọi điện về cho nhà giam.

“Điền đội trưởng, em Thiệu Quân đây, chập tối em sẽ trở về, ngày mai đến phiên em trực ban, anh về nghỉ ngơi đi, bên đó không xảy ra chuyện gì chứ?”

Điền đội trưởng nói, ai u thiếu gia cuối cùng cũng trở về rồi, cậu kết hôn nhanh vậy hả?

Trong nhà giam mọi người đều biết thân phận của Thiệu Quân công tử, bình thường còn kính cẩn gọi là Thiệu Tam gia, về sau chữ “Tam” được rút bớt, dứt khoát gọi là “Thiếu gia”. Thiệu Quân không quan tâm người khác gọi cậu thế nào, gọi thẳng đại danh cũng được, mà gọi cậu thiếu gia cậu cũng vui, cậu không quan trọng, luôn vui vẻ trêu đùa cùng mọi người.

  • Từ ‘Thiệu” và ‘Thiếu’ trong thiếu gia đều đọc là /Shào/

Điền đội trưởng nói, thiếu gia cậu mới rời khỏi mấy ngày, không biết đâu, La lão nhị nổi điên, bị giam lại rồi.

Thiệu Quân đang dựa lưng trên ghế nghe thấy thế vội bật dậy, lớn tiếng hỏi: “Anh nói ai? La Cường?”

Vì xe mở mui nên tiếng gió xẹt qua tai vù vù, bên tai Thiệu Quân đều là tiếng gió, nghe không rõ ràng, quát lên.

“Anh nói La lão nhị làm sao? Trước khi tôi đi không phải còn rất bình thường sao? Hắn lại gây chuyện gì?!”

Điền đội trưởng đau đầu nói, tôi làm sao biết hắn sao lại như vậy? Cậu không ở đó chứng kiến, ngày thứ hai khi cậu đi, giữa trưa, La lão nhị đang ăn cơm, bỗng nhiên đứng ở đó khoảng chừng một phút, mặt mày âm trầm, không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, sau đó đột nhiên nhấc cả cái bàn ăn lên, xoay tròn một vòng, rồi đập xuống, cửa sổ bằng thủy tinh trong nhà ăn đều mẹ nó bị hắn đập vỡ!

“Tôi đệt…..”

Thiệu Quân há mồm cứng lưỡi, lầm bầm.

Cậu tranh thủ thời gian hỏi: “Không có đả thương ai chứ?”

Điền đội đáp, cũng may không ai bị thương, nếu chẳng may đả thương người khác thì tính chất vụ việc sẽ khác rồi, bên trên chắc chắn sẽ hỏi chuyện.

Lúc ấy La Cường sau khi đập vỡ cửa kính, liền ném bàn đi.

Cảnh sát vây quanh hắn ta, tay cầm côn điện, không dám tiến lên phía trước, đoán không ra người này đang muốn làm gì.

Hai mắt La Cường đỏ quạch, gương mặt lạnh lùng nhìn đống thủy tinh vỡ, thủy tinh và thức ăn bị trộn lẫn với nhau, nói: “Ông đây không muốn ăn cơm. Thời gian này ông đây không thoải mái, cả phòng này mẹ nó đừng mong dễ chịu, khỏi phải ăn cơm nữa.”

Sau đó hắn một mạch đi về phòng tạm giam.

Trước khi đi La Cường còn vứt lại một câu.

“Mấy người nhớ nhốt ông lại. Nếu không, buổi tối ông mày nhất định sẽ đập nát sọ của từng đứa trong phòng.”

Số 3709, La Cường, tội phạm hình sự số một của đại đội một khu giam giữ số ba ở nhà giam Thanh Hà.

6 Comments

  1. Chời ơi hem ngờ có người edit lại từ đầu Hãn phỉ – Tội phạm :3 ~~~~~ Mình thích bộ này lắm í :3 ~ Bạn cố gắng lên nhé =3= ~

    • À đúng dòi, hồi mình làm Mười năm cũng có một vài bạn nhắc tới bộ này, hỏi về vụ edit í, mình mang qua nhà mình giới thiệu về bộ này có người edit lại từ đầu được hem cho mọi người cùng biết :3 Huhu truyện chị Hương Tiểu Mạch okie mà ít người biết tới quá nên muốn PR cho tác phẩm của chị :3 ~~

    • directkill82

      Tháng Hai 12, 2020 at 1:56 chiều

      Trời, tui thích HTM lắm ấy. Nên biết là hố lớn mà vẫn cứ lao vào. Truyện của bả vừa khó edit vừa dài. Một chương truyện này 2 chương truyện bình thường ấy. Mà lại còn có nhà edit đến tận chương 40 rồi cơ. Nhưng bỏ lỡ tác phẩm hay như này thì lương tâm không cho phép. Nên đành phải nhắm mắt vung đao. Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha 😘

      • Huhu tui cũng từng làm truyện của bả nên biết mà =)))) Trước đây tui cũng từng đọc bộ này dòi, cũng đợi bạn kia edit tới mòn mỏi luôn =))))
        Mà tui cũng rất thích khi bạn làm lại từ đầu, được sở hữu bản edit trọn vẹn thuộc về mình thì còn gì bằng, ha :3 ~

Gửi phản hồi

© 2020 House Of Cards

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: