House Of Cards

Yesterday I saw a lion kiss a deer

12. Hạ cung vs phiến đá

Edit & Beta: DK

“Ngài tới đón em sao? Cả người thiếu niên nhuốm đầy máu tươi cười vươn cánh tay ra.”

———————–

“Phải đi 4700 bậc thang sao?”

Đi qua cầu thang làm bằng xương người chính là cánh cổng địa ngục. May mắn nơi này thực vật không tươi tốt lắm, nếu không cho dù lơ lửng trên mặt đất cũng dễ dàng bị chúng quấn lấy.”

Gabriel bay lơ lửng trên không, ngơ ngẩn nhìn đám thực vật dưới chân. Dây mây thưa thớt bò trên mặt đất, lá cây hình răng cưa đong đưa theo gió. Thời điểm cậu bay qua, dây mây tựa như đột nhiên sống lại, duỗi thân vươn lên không trung, nhưng còn chưa chạm tới cẳng chân cậu đã phải nhọc nhằn buông xuống, trở về với đồng bạn mình dưới mặt đất.

Lần đầu bước tới nơi đây hẳn cậu đã bị đống dây này làm bị thương? Gabriel đột nhiên nhớ lại cảm giác đau đớn cùng tê ngứa khi ấy. Cậu còn nhớ rõ Đại Ma Vương nói rằng đã thiêu hủy đám cỏ dại ấy. Quả nhiên, so sánh với đám thực vật hai bên lề đường, ở cầu thang thưa thớt thấy rõ.

“Phía trước chính là Thiết Lao Bảo. Thật lố bịch, ác đồ bị nhốt trong nhà giam lại kiến tạo một tòa nhà giam khác. Chắc hẳn hắn cũng chỉ có thể dựa vào việc thưởng thức những thứ hình cụ độc ác đó để tìm kiếm niềm vui nhỉ?” Kỵ sĩ trào phúng nói.

Gabriel nhìn về phía trước, thấy phía bên phải con đường xuất hiện một lối rẽ. Cuối lối rẽ là một tòa lâu đài cổ thật lớn. Trách không được Thiết Lao Bảo lại có cái tên như vậy, cả tòa lâu đài cổ bị một chiếc vòng lớn màu đen vây quanh, từ xa nhìn lại giống như một chiếc lồng giam bằng sắt. Vô số con dơi bay lượn trên đỉnh lâu đài, giống như một tầng sương mù đen vĩnh viễn không tan.

“Chúng ta cần phải đẩy nhanh tốc độ. Những bậc thang đáng ghét này mãi không hết!” Kỵ sĩ thấp giọng oán giận.

Tốc độ bay của thân thể rõ ràng nhanh hơn, Gabriel kinh ngạc phát hiện vì phải nâng thêm cả cậu nên kỵ sĩ tiêu hao kha khá sinh lực. Hắn vốn chỉ là một đoạn cánh tay không dài lắm, hiện tại đã biến mất hơn một nửa, ngay cả ánh sáng trên cánh tay cũng ảm đạm hơn trước nhiều, khiến cho tầm mắt Gabriel bắt đầu trở nên mơ hồ không rõ.

“Kỵ sĩ tiên sinh, ngài có cần nghỉ ngơi chút không?” Gabriel nhỏ giọng hỏi.

“Là thánh kỵ sĩ!” Kỵ sĩ lớn tiếng sửa lời Gabriel, ngay sau đó lại ảo não nói, “Mặc dù ngươi không phân biệt được chúng có gì khác nhau……Nghỉ ngơi? Ở địa phương này? Nếu ngươi muốn hai chúng ta biến thành một đống xương trắng, thì có thể thử xem.”

“Chúng ta có thể đi tới Hạ cung nghỉ ngơi.” Gabriel đề nghị.

“Hạ cung? Tòa nhà âm trầm như nhà tù kia kêu Hạ cung? Ha ha ha ha!” Kỵ sĩ giống như nghe được một cái tên nực cười nhất thế giới, “Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Lâu đài của ác ma chỉ mở khi hắn ra lệnh! Chúng ta qua đó giờ chỉ có thể bị công kích thôi. Trời ạ! Ngươi muốn ta chết thêm lần nữa sao, ta không muốn trở lại địa phương quỷ quái đó!”

Gabriel đột nhiên nhớ tới vị thánh kỵ sĩ quá cố bên người này có thể đã bị cầm tù ở Thiết Lao Bảo mãi cho đến khi chết già. “Cái kia…… Đúng là không phải một ý kiến hay. Chúng ta vẫn nên đi nhanh thôi!”

“Ha! Nhanh lên, ngươi có cần phải xuất lực đâu!” Kỵ sĩ nhỏ giọng nói thầm.

Chờ tới lúc bọn họ ra tới gần cánh cổng tò vò, cánh tay kỵ sĩ đã biến mất hơn phân nửa. “Còn 333 bậc thang cuối cùng.” Tuy rằng không có thân thể, nhưng kỵ sĩ vẫn thở hổn hển oán giận, “Trời mới biết vì cái gì tên Ma Vương đó lại tạo ra cầu thang dài như vậy, chẳng lẽ chỉ để đi qua đi lại giết thời gian?” Hắn nắm chặt cánh tay Gabriel tiếp tục đi.

Sau khi đi qua cánh cổng tò vò thông đạo càng lúc càng hẹp, từng đợt gió mạnh gào thét quét qua bên tai. Gabriel lại nghe được tiếng nữ nhân cười lần nữa, cậu biết đó là tiếng ma nữ khói độc sinh sống ở trong sơn động.

“Chúng ta tới rồi!” Thánh kỵ sĩ mở miệng, “Ngươi nhìn thấy trên mặt đất có Phong Ma Chi Bản không? Đây chính là bốn tảng đá ngăn cách cổng vào địa ngục.”

Gabriel cúi đầu, nhìn trên mặt đất có bốn phiến đá hình chữ nhật, chúng được xếp thành hình chữ thập. Mỗi khối đá đều có những hình vẽ khác nhau, xung quanh còn có những hàng chữ cực nhỏ.

“Mặt trên khắc biểu tượng của Quang Minh thần giới. Bây giờ ngươi ngẩng đầu lên xem, khối đá trên mặt này mới chính là chìa khóa của cánh cổng. Cứ cách mười hai năm Đại Ma Vương sẽ dùng sức mạnh đẩy ra, lộ ra con đường xuống đó.”

Gabriel ngẩng đầu, phát hiện ngay phía trên đỉnh đầu là một khối đá hình vuông rất lớn, giống hệt với những phiến đá ở trước cửa động. Giữa phiến đá có các rãnh nhỏ, bốn phía xung quanh khắc hình đầu thuyền, đầu đuôi nối nhau bởi một lỗ nhỏ ở giữa. Khiến cậu ngạc nhiên chính là, khối đá lớn như vậy nhưng không gắn vào đâu cả, mà lơ lửng trên không trung! Cẩn thận quan sát còn phát hiện nó hơi chấn động phát ra tiếng gầm gừ trong địa ngục!

“Được rồi, chúng ta bắt đầu đi!” Kỵ sĩ lôi kéo Gabriel đi lên phía trước, trong miệng bắt đầu đọc chú ngữ. Khối đá lơ lửng tựa như đã nhận lời triệu hoán, chậm rãi chìm xuống dưới.

“Ông muốn làm cái gì?!” Gabriel khẩn trương hỏi.

“Đương nhiên là đóng cánh cửa này mãi mãi.” Kỵ sĩ nở nụ cười, “Hiện tại, ta yêu cầu ngươi trợ giúp.”

“Yêu cầu tôi trợ giúp?” Trong lòng Gabriel hơi buông lỏng.

Một lúc sau, phiến đá rốt cuộc che lấp lối vào hang động bên trên. Mặt sau phiến đá cũng có một lỗ khảm giống như mặt trước, bốn xung quanh có khắc bốn vị Bát Dực Thiên Sứ hai tay cầm kiếm. Đôi cánh màu trắng đan xen với nhau, mỗi một chiếc lông chim cũng đều sinh động như thật. Bao quanh thiên sứ là ấn phù văn được khắc rất sâu, đầu đuôi tương ứng thành một hình tròn hoàn mỹ.

“Những thiên sứ này đều tự nguyện hy sinh để phong ấn Đại Ma Vương. Thân thể và linh hồn bị dung luyện ở trên đá, vĩnh viễn phải chịu thứ bản thân ghét nhất đó là sự ăn mòn của hắc ám, chỉ có thiên sứ chưa bao giờ giáng lâm mới có thể có tín ngưỡng kiên định như vậy.” Kỵ sĩ thở dài, nhớ tới một thời mình cũng từng có tín ngưỡng cuồng nhiệt như vậy, tuân thủ nghiêm ngặt tám đại mỹ đức “Khiêm tốn, thành thật, cảm thông, anh dũng, công chính, hy sinh, vinh dự, tinh thần”, đem cả đời trung thành không chút do dự phụng hiến cho Quốc Vương. Nhưng mà đến thời khắc cuối cùng, hết thảy tín ngưỡng ấy trong nháy mắt đột nhiên sụp đổ, chung quy hắn vẫn phản bội lại thần Quang Minh vĩ đại.

“Được rồi, hiện tại đặt viên ngọc trai đen vào phiến đá đó đi. Chính là viên đá ngươi nhặt được.” Kỵ sĩ thanh giọng nói, phân phó Gabriel. Vốn dĩ Saphilia mới là người được chọn, nếu không hắn cũng sẽ không có ý dụ dỗ thiếu nữ tham lam kia đeo lên mặt dây chuyền ngọc trai đen. Tuy nhiên khi nhìn thấy Gabriel còn sống, đột nhiên hắn lại thay đổi chủ ý. Một thiếu niên mắt mù hiển nhiên dễ khống chế hơn so với ả thiếu nữ một lòng muốn tìm kho báu không tồn tại của Đại Ma Vương. Huống chi hắn cần một tế phẩm “thuần khiết”, linh hồn và thân thể phải không có tỳ vết.

Gabriel do dự một chút, nâng mặt dây chuyền ngọc trai trong lòng bàn tay: “Là cái này sao?” Tại sao kỵ sĩ lại biết cậu nhặt được mặt dây chuyền này?

“Đúng. Ngươi cẩn thận, đó là vật chứa máu của Đại Ma Vương, nếu chạm vào ta sẽ lại tiêu biến lần nữa! Sau khi bỏ vào ngươi cũng đừng chạm vào nó!”

Gabriel chậm rãi đi đến bên phiến đá trước cửa hang. Cậu ngồi xuống trước hòn đá, cẩn thận lật bàn tay. Viên ngọc trai đen sau khi rơi xuống bên trong lỗ khảm, lập tức biến thành màu đỏ thẫm như máu lấp đầy lỗ tròn. Trong nháy mắt, dường như Gabriel nghe được tiếng rống giận dữ của Đại Ma Vương từ trong khe hở phiến đá vọng ra. Huyết dịch đứng yên bỗng trở nên sôi trào, chúng chảy ra khắp các khe rãnh trên phiến đá, uốn lượn bò sát đến gót chân thiên sứ.

“Hiện tại cắn đầu ngón tay ngươi, dùng máu tươi bôi lên chuôi kiếm bảo thạch của Thiên sứ.”

Gabriel đặt ngón trỏ vào trong miệng, dùng sức cắn một ngụm, lại bỏ ra: “Cắn không rách.” Thiếu niên lắc đầu.

“Ây……” Kỵ sĩ nhìn vẻ mặt chân thành của thiếu niên không cách nào tức giận được, nghĩ nghĩ nói, “Tháo xuống chiếc nhẫn trên ngón áp út của ta, xoay tròn mặt đá đen phía trên, sẽ có một cây châm. Ngươi dùng cái đó đi!”

Gabriel gật gật đầu, tháo xuống chiếc nhẫn quý giá trên ngón tay hắn rồi xoay mặt đá nửa vòng. Một chiếc kim châm sắc bén đột nhiên bắn ra, đâm rách tay Gabriel.

“Ah” Gabriel nhe răng, ấn tay lên chuôi kiếm của thiên sứ. “Rồi sao? Tôi phải làm thế nào nữa.” Cậu bôi máu tươi lên thanh kiếm thứ hai.

“Ngươi rất nhanh sẽ biết. Chỉ cần phù văn vòng quanh thiên sứ xoay theo chiều kim đồng hồ một vòng, cổng lớn địa ngục sẽ vĩnh viễn đóng lại! Ha ha ha ha……”

Gabriel nhiễm đỏ chuôi kiếm thứ ba: “Chỉ cần xoay một vòng sao?”

“Đương nhiên, đơn giản cỡ nào! Ngàn vạn đừng đi nhầm phương hướng, ngôn ngữ mà phù văn chuyển hóa trên phiến đá chỉ có một ý nghĩa, đó là cút đi. Nếu ngược lại, ta cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì.”

“Được.” Gabriel nghe lời gật đầu, bôi máu lên thanh kiếm cuối cùng. Đột nhiên, bốn Thiên sứ đồng thời mở bừng mắt ra! Bọn họ dường như đang sống dậy, múa bảo kiếm chặt đứt những dòng máu đang bò lên chân mình, càng lúc càng có nhiều máu của Đại Ma Vương bò lên.

Gabriel chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, kỵ sĩ đột nhiên buông cánh tay cậu ra. Bàn tay phải bị thương truyền đến một trận đau nhức, miệng vết thương vốn nhỏ lại tựa như bị thứ gì đó xé rách, chất lỏng theo ngón tay nhỏ giọt chảy xuống. Hai chân cậu không chịu nghe theo khống chế bước về phía trước, máu nhỏ lên phiến đá, phù văn màu đỏ sậm bỗng nhiên sáng rực lên.

Gabriel hoảng sợ, muốn nỗ lực khống chế thân thể, lại phát hiện bản thân mình đối với chuyện này không khống chế được. Miệng vết thương càng lúc càng kéo dài, toàn bộ cánh tay đều đau nhức không thôi, mất máu quá nhiều khiến cậu choáng váng.

“Vô dụng thôi. Ngươi đã ký khế ước với Phong Ma Chi Bản, nhất định phải dùng sinh mệnh của ngươi để hoàn thành nghi thức phong cấm.” Kỵ sĩ cười ha hả, “Máu của hắc ám vương giả, oán niệm của thiếu nữ bị chuyển hóa thất bại, cùng với sinh mệnh của người thuần khiết không tì vết, ba thứ hòa hợp lại làm một, Đại Ma Vương nhất định sẽ không cách nào phản kháng được nghi thức bắt nguồn từ máu của mình, Hắc Ám không bao giờ có thể thắng được Quang Minh!”

Gửi phản hồi