Hãn phỉ – Chương 2

Chương 2: Quốc bảo của khu giam giữ số 3

Edit & Beta: DK

Thiệu Quân cau mày, lẩm bẩm: “La Cường lại sao vậy, không phải hai ngày trước còn rất tốt sao?”

Điền đội trưởng ở bên kia đầu điện thoại nói, tốt cái gì, mấy tháng nay lúc nào cũng cáu kỉnh, tôi cảm thấy La lão nhị gần đây không đúng, chắc hẳn tư tưởng có biến đổi. Thiệu đội trưởng, cậu không phải rất thân với hắn sao? Thử nói chuyện một chút đi, người này tôi muốn giáo dục lại, không thì sớm muộn hắn cũng sẽ xảy ra chuyện.

Thiệu Quân trầm mặc.

Rồi đột nhiên hỏi. “Nhốt mấy ngày rồi?”

Điền đội nói, ngày thứ hai cậu đi liền bị nhốt lại     .

Thiệu Quân nghe xong cuống quýt hết cả, gào lên: “Đã hơn một tuần rồi? Sao có thể lâu như vậy, còn chưa thả hắn ra!”

Điền đội đáp, chúng tôi nào dám thả, thả rồi lỡ như lại đả thương người khác thì ai chịu trách nghiệm? Cả nhà tù này nào có ai đánh lại được hắn.

Thiệu Quân quát: “Nhiều ngày như vậy, chuyện lớn như vậy, mà các anh không nói cho tôi biết!”

Điền đội bất đắc dĩ, chúng tôi có tìm được cậu đâu, Thiệu Tam gia? Điện thoại cậu tắt máy, gọi tới trong nhà cậu, thì người nhà lại nói là không quen biết người này!

Thiệu Quân vội hỏi: “Các anh có đánh hắn không? Có xích chân không? Đừng có động thủ với La Cường, không sẽ chọc giận hắn.”

Điền đội bất đắc dĩ nói, không xích lại sao được, nếu không sợ rằng hắn lại đập hỏng phòng tạm giam mất, hiện tại kinh phí của chúng ta vô cùng eo hẹp, chúng tôi thực sợ hắn động thủ phá hỏng nhà.

Chúng tôi làm hắn bực?

Chúng tôi không thể phạt, không thể đánh cũng không thể mắng.

Ai dám đánh lại hắn đây?

Nếu vậy thì chỉ có chúng tôi thiệt thòi vì bị thương thôi, người này mẹ nó chính là đại bảo bối của khu nhà giam số ba nuôi dưỡng, quốc bảo! Mọi người đều phải nâng hắn, dỗ dành hắn!

Quốc bảo…

Thiệu Quân thấp giọng mắng một câu, cái tên khốn kiếp La Cường, cái quái gì, tính tình như con lừa.

May mà không bị đánh. Nhưng chân tay đều bị xích lại bằng món đồ chơi kia cũng không thoải mái, người buộc lên ghế sắt trong phòng tạm giam, giữa xích tay và xích chân sẽ bị nối với nhau bằng một sợi dây thừng ngắn, khiến cho không đứng lên nổi (1), chỉ có thể khom người, ăn uống ngủ nghỉ đều ở trong góc phòng khoảng chừng bốn mét vuông, so với dùng cách xử phạt thể xác còn khó chịu hơn, đúng là tự muốn đày mình.

(1) Cận cảnh tư thế La Cường bị xích cho mọi người dễ hình dung

Phạm nhân có phách lối hung hãn đến đâu, nhốt mấy ngày cũng phải sợ hãi.

Đã được hơn một tuần…..

Thiệu Tam công tử cúp điện thoại, quẹt miệng, hàm răng ra sức cắn thuốc, trầm mặc nhìn cảnh vật nhanh chóng xẹt qua trên đường cao tốc, hai mắt đăm đăm.

Mặc cho hai tên bạn ở bên tai nói đủ mọi chuyện, cả đoạn đường này Thiệu Quân đều không mở miệng…

Thiệu Quân liên tục thúc giục Sở Tuần tăng tốc, muốn nhanh chóng lái đến nhà giam Thanh Hà.

“Lái xe chậm như đàn bà.” Thiệu Quân phàn nàn.

Sở Tuần cả giận nói: “Tốc độ đã hơn một trăm năm mươi, nhanh nữa tao sẽ bị run tay, lá gan tao nhỏ được chưa!”

Chạy tới gần khu Kinh Tân, cậu thật sự không nhịn không nổi, quyết dừng xe.

“Không được, ông mày phải đi giải quyết cái đã.” Thiệu Quân giữa đường cao tốc lao xuống, chui vào bụi cây nhỏ, dáng chạy chẳng khác nào con vịt, vốn chỉ muốn một đường đi về Thanh Hà, thế nhưng nhịn gần chết rồi.

Sở Tuần cười cậu: “Sao lúc ở nhà không đi đi!”

Thiệu Quân không quay đầu lại nói: “Tao đã nhịn cả một đêm, làm gì có cơ hội để đi tiểu!”

Lần này đi tiểu cũng phải xả đến ba phút, Thiệu Quân cắn đầu thuốc lá, rên hừ hừ, hông run lên, cuối cùng khoan khoái, kéo khóa quần, chạy về, sau đó lại gấp rút giục Sở Tuần lái xe nhanh lên.

Thẩm đại thiếu gia và Sở nhị thiếu gia đều là anh em từ khi còn nhỏ của Thiệu Quân, thường xuyên cùng nhau chơi đùa. Bối cảnh thì khỏi phải nói, một người trong nhà là cảnh sát vũ trang thuộc đội nào đó của Bộ Công an, một người là Bộ đội tổng tham mưu, hai người đều không theo nghề của cha, mà tự mình làm ăn buôn bán. Bọn họ cảm thấy, Thiệu Quân là một người khác loại, nói cậu tùy tiện, không tuân thủ quy củ, thế nhưng Thiệu Tam công tử lại học ở học viện cảnh sát hình sự, một đường tốt nghiệp, làm một cảnh sát; thế nhưng nếu nói cậu nghiêm túc, thì tiếp theo, cậu lại đi lệch ra khỏi  con đường tắt mà cha cậu đã thiết lập sẵn, không tiến vào các bộ hay ủy ban trung ương, hết lần này đến lần khác làm một tên lính quèn trong ngục giam, tự mình lưu đày tại nông trường Thanh Hà.

Mà cô gái tên Đào San San này, coi như là thanh mai trúc mã với Thiệu Quân, học cùng trường cấp hai, rồi tiếp đến cấp ba. Khi đó, thanh niên mười mấy tuổi đang bước vào giai đoạn dậy thì kích động, Thiệu Quân cũng vậy; trong lớp những nam sinh nổi bật đều có bạn gái, đó là trào lưu, cũng là quy tắc, làm một thằng đàn ông, Thiệu Quân đương nhiên cũng phải có. Mỗi ngày tan học cậu đều lái một chiếc xe đạp địa hình đặc biệt cao cấp, chở sau xe chính là Đào San San. Hai người từng có một đoạn tình cảm mơ mơ hồ hồ lãng mạn như thế, mãi cho đến khi Thiệu Quân vào trường cảnh sát, sinh hoạt của cả hai bắt đầu rẽ mỗi người một hướng, tình cảm cứ thế phai nhạt dần.

Sở Tuần nói với Thiêu Quân: “Quân Nhi, anh không hiểu, sao chú lại phải trốn vậy? Đào San San thật sự thích chú.”

Thẩm Bác Văn cũng nói: “Hai đứa chúng mày, một công an, một viện kiểm sát, nếu tính thêm cả chú mày, thì cả nhà thầu hết hệ thống công – kiểm – pháp rồi, cái này gọi là môn đăng hộ đối, ông trời tác hợp!”

“Ai với ai một đôi chứ…” Thiệu Quân ngậm điếu thuốc, mơ hồ không rõ lầm bầm.

“Thiệu Quân mày đừng có giả bộ nữa, sự việc đã qua thì đừng có chối, sớm trở thành vợ chồng rồi đúng không?” Sở Tuần cười thô bỉ.

“Ít vu oan cho tao, tao cái gì cũng chưa từng làm qua. Với tao, chưa lên giường thì chưa coi là vợ chồng.” Đôi mắt nhỏ hẹp lộ ra một tia khinh thường.

Trong xe lại một trận rối loạn, vậy là chưa làm gì hả A Quân? Hai nhà chúng mày không phải đã sớm đính ước rồi sao? Còn chưa động phòng sao mày đã chạy ra đây? Quân Nhi lần này mày lỗ chặt rồi!

“Tao nói chúng mày có thấy phiền không! …” Gương mặt Thiệu Quân lộ ra vẻ bực bội khó chịu, căn bản không muốn nói đến chuyện bị ép kết hôn này nữa.

Thẩm đại thiếu nhíu mày nói: “Tiểu tử mày sao thế?”

Sở Tuần nhìn mặt đoán ý, thô bỉ cười nói: “Quân Nhi, nói thật với anh em đi, mày có ‘bàng gia nhi’(2) rồi đúng không?”

(2): một phương ngữ của Bắc Kinh, ý chỉ tình nhân

Thiệu Quân không nói lời nào.

Sở Tuần tiếp tục: “Kỳ thật tao đã sớm nhìn ra, Thiệu Quân, trong đầu mày bây giờ chỉ toàn là nhớ thương người kia, thậm chí cả việc kết hôn cũng chạy trốn. Ai thế? Là thiên tiên nhà ai? Tranh thủ thời gian mau khai ra.”

Thiệu Quân dùng giọng mũi hừ hừ: “Nhìn tao giống có bàng gia nhi hả….”

Hai người đồng thời vội vã gật đầu: “Giống, quá giống luôn.”

“Đệt…..”

Thiệu Quân nhịn không được phì cười một tiếng vui vẻ, duỗi hai tay ra làm bộ muốn bóp cổ Sở Tuần, đùa nhau vài cái.

Đùa xong rồi, tiếp tục lâm vào trầm mặc, tâm thần có chút không tập trung…

Hai tên gia hỏa miệng tiện kia trên đường đi không ngừng tra khảo, cưỡng bức, dụ dỗ, Thiệu Tam công tử quyết làm một con trai, sống chết cũng không chịu cạy miệng, khai lấy một lời        .

Sở Tuần chưa đầu hàng: “Không phải là anh em từ nhỏ cùng nhau mặc chung quần yếm lớn lên à? Còn mẹ nó còn giấu chúng tao, Thiệu Quân bộ dạng mày lúc này thật không có chút liêm sỉ nào.”

Thẩm Bác Văn tiếp lời: “Chúng tao chỉ tò mò thôi, đồng chí Thiệu Tiểu Quân của chúng ta, nhiều năm qua mắt cao hơn đầu, cuối cùng cũng nhìn trúng một tuyệt sắc giai nhân nào?”

Thiệu Quân ở trong lòng hừ lạnh vài tiếng.

Người bên cạnh Tam gia gia, nếu ngày nào đó nói cho hai chúng mày biết, xem có dọa chết khiếp không!

Chạng vạng tối Thiệu Quân tới nhà giam Thanh Hà, tay chống cửa xe, hai chân nhảy lên, tiêu sái nhảy xuống xe, quay người lại vẫy tay với hai người anh em, nói câu “cảm ơn nhé”, rồi đi thẳng về phía cổng lớn.

“Đi đường còn uốn éo như vậy…. đúng là thiếu gia!”

Sở Tuần híp mắt nhìn bóng lưng Thiệu Quân vai rộng eo thon hai chân nhỏ dài, phun ra một ngụm khói thuốc.

Cổng lớn nhà giam kẽo kẹt mở ra, sau đó lần nữa đóng lại, phát ra một tiếng nặng nề trầm đục.

Trên hai lô cốt một trái một phải, có hai cảnh sát vũ trang cầm súng tiểu liên, ánh mắt dưới mũ sắt lóe ra tia sáng đề phòng.

Thiệu Quân móc ra giấy chứng nhận, qua được tầng ngoài cùng của đại đội trấn giữ gác cổng, đi đến cửa sắt lớn nội viện, quét hồng ngoại lên mắt để nhận diện, rồi đặt vân tay lên.

Cửa sắt thứ hai đóng lại sau lưng cậu, đi tiếp vào bên trong chính là thao trường, đường băng, sân bóng rổ, phòng giải trí, nhà máy sản xuất, khu nhà giam sáu tầng còn mới tinh…

Đây là nơi sinh hoạt của toàn thể sáu đại đội tù nhân và quan viên trong khu giam số ba của bọn họ, ngăn cách, hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài.

Thiệu Quân không trở về phòng trọ nhỏ mà cậu thuê bên ngoài nhà giam. Bởi cậu biết nếu trở về chỗ ấy, đám công an đêm đó ba cậu sai tới tịch thu súng ép cậu ở trong phòng, sẽ lại còng tay cậu lại, trùm bao tải rồi buộc dây thừng trói cậu về.

Vẫn là trong nhà giam an toàn nhất. Mấy lớp cửa sắt kiên cố, thật giống như cánh cổng chặn thời gian, đem hết những hỗn loạn bên ngoài chặn lại, người bên trong mãi mãi không ra được, còn người bên ngoài khỏi phải nghĩ đến chuyện tiến vào.

Điều lệ trong nhà giam quy định, thậm chí đến cả điện thoại cũng không được phép mang vào khu giam giữ. Đây là quy định lâu năm luôn khiến cho các đồng nghiệp lên án, bên ngoài mà gọi điện tới không tìm được người, cha mẹ, bạn bè, vợ hay bàng gia nhi, bình thường trong thời gian làm việc muốn trêu đùa nhau một câu, gửi tin nhắn, người bên trong đều không nhận được. Thế nhưng Thiệu Quân lại thích quy định này nhất, cậu không thích mang điện thoại, chính là vì không muốn để cho người quen tìm được mình.

Chạng vạng, nhà ăn đã qua giờ cơm, tiếp đến là thời gian học văn hóa. 8:30, thầy giáo giảng bài xong, các phạm nhân đứng xếp hàng, lần lượt đi ra từ trong hội trường.

Có người nhìn thấy Thiệu Quân, cúi đầu khom lưng: “Thiệu đội, mấy ngày không gặp ngài rồi, ha ha…..”

Thiệu Quân híp mắt, mồm miệng khẽ động: “Xếp thành hàng, không cho phép nói chuyện.”

Ánh mắt cậu đảo qua từng hàng phạm nhân, trong lòng nghĩ cái tên khốn kiếp nào đó mỗi lần đi qua trước mặt cậu, đều liếc mắt nhìn, khóe môi nhếch lên âm trầm cười, ánh mắt như dao cắt qua cổ và ngực cậu…..

Thiệu Quân thấp giọng gọi: “3703, ra khỏi hàng!”

“Có!”

Một người chạy ra khỏi hàng, đứng nghiêm, chào Thiệu Quân một cái tiêu chuẩn: ”Báo cáo Thiệu đội.”

Thiệu Quân hừ một tiếng. “Nhím Con, mấy ngày nay trong ban, mọi người có thành thật không?”

Số 3703, tù nhân trẻ tuổi có biệt danh Nhím Con, vội vàng gật đầu nói: “Thiệu đội, người trong ban chúng tôi rất thành thật, ai cũng chờ cậu trở về!… Thiệu đội, lão đại của chúng tôi, bao giờ mới được thả ra?”

Thiệu Quân mặt lạnh nói: “Lúc nào hắn được thả, là chuyện cậu có thể hỏi sao?”

Nhím Con vò đầu cười bồi: “Báo cáo Thiệu đội, chúng tôi chỉ là quan tâm lão đại thôi… Lại nói, ban chúng tôi không có ban trưởng thì không được!”

Thiệu Quân bĩu môi nói: “Không có ban trưởng thì còn có ban phó, ban phó của các cậu không quản nổi sự tình?”

Nhím Con vội vàng lắc đầu khoát tay: “Không, không, không phải, ban phó đương nhiên quản được, nhưng mà, lão đại không có ở đây chúng tôi rất bất an, các ban khác đều thừa cơ bắt nạt chúng tôi, hôm qua trong lúc chơi bóng rổ còn hùa nhau chèn ép chúng tôi, ép buộc chúng tôi phạm quy, còn dám giấu mũ chúng tôi nữa!…Thiệu đội, Cường ca sẽ không bị phạt chứ, anh sẽ không nộp báo cáo tăng hình phạt đấy chứ? Nhỡ may Cường ca không ra được, vậy chúng tôi…”

Thiệu Quân đột nhiên nghiêm túc, vẻ mặt cứng rắn: “Làm sao? La Cường mà không ra được, ban các cậu chuẩn bị nội tạo phản? Giường hai, giường ba, giường dưới đều muốn tạo phản, phải không?!”

Nhím Con lắc đầu nguầy nguậy, liên tục phủ nhận, cam đoan nói tất cả người trong ban mình đều phục tùng theo chỉ thị của Thiệu đội, ngoan ngoãn chờ đợi Cường ca trở về, tuyệt đối không dám tạo phản, nói mãi cho đến khi gương mặt lạnh lùng của Thiệu Tam công tử chậm rãi hòa hoãn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Thiệu Quân phất phất tay, ý bảo hắn ngậm miệng rồi xéo đi.

Thêm hay không thêm hình phạt, một mình Thiệu Tam gia cậu định đoạt được sao, La Cường đúng là tên không bao giờ khiến người ta bớt lo, nghĩ đến liền đau cả đầu.

Thiệu Quân trở lại phòng giao ban của nhà giam, Điền đội và mấy người quản giáo vẫn còn ở đó: “Thiếu gia cậu sớm như vậy đã trở lại? Tối hôm nay chúng tôi trực ban, không cần cậu đến, ngày mai 24 giờ đều là của cậu, mau trở về ngủ đi.”

Trong lòng Thiệu Quân có nỗi khổ, hỏi: “Tên kia bị giam ở đâu?”

Điền đội đáp: “Còn ở đâu được chứ. Đưa cơm tối không ăn, chỉ xin hai điếu thuốc để hút.”

Vương quản (quản giáo) nói: “Thiệu đội, bằng không tối nay cậu ở lại nói chuyện với La lão nhị đi, hình như hắn có tâm sự.”

Thiệu Quân liếc mắt nói: “Có tâm sự cũng phải kìm lại cho tôi, nhốt hắn thêm mấy ngày nữa hắn liền phục.”

Đầu năm nay phạm nhân giống như quan lớn vậy, dẫn đầu nhân dân cả nước, tiếp nối theo phương Tây, lúc nào cũng mẹ nó giảng giải nhân quyền, không thể đánh không thể mắng. Phạm nhân có thầy dạy văn hóa, có thư viện, phòng giải trí, còn có cả bác sĩ tư vấn tâm lý, quản giáo làm đếch gì có.

Tam gia gia của mấy người còn nghẹn một bụng tâm sự đây, tôi phải tìm ai nói chuyện? Thiệu Quân nổi nóng trong lòng.

Các đồng sự trong phòng giao ban đều đang nghị luận chuyện này.

La Cường ở trong nhà giam rất nổi tiếng, quan hệ cũng rộng, hắn bên này đập bể cửa kính, bị nhốt lại, bên kia lập tức biết đến. La Chiến, em trai La Cường, ngày hôm sau sẽ vui vẻ mà chạy tới, trực tiếp chất đống một núi tiền mặt, bồi thường cửa kính nhà ăn. La Chiến còn thêm mấy bao thuốc, đưa mấy chai rượu cho đội trưởng, quản giáo, cầu bọn họ hạ thủ lưu tình. “Anh tôi là người như vậy, chỉ là tính tình có chút không biết kiềm chế, các anh rộng lượng, đừng phạt, đừng đánh anh ấy. Anh tôi đập bể của công đả thương người, tôi sẽ bồi thường toàn bộ, đền bù gấp ba.”

Tiểu Tam Nhi La gia cũng từng nếm qua cơm tù, đương nhiên biết được chuyện bị giam lại trong tù, khóa bằng xích sắt, thậm chí giam vào lồng sắt kinh khủng cỡ nào, sợ anh mình phải chịu ủy khuất, ba ngày hai đầu chạy tới thu xếp, đưa tiền.

Điền đội nói: “May mà khu ta giam giữ La Cường, em trai hắn hiện tại rất có tiếng, ông chủ lớn nha, tiền tài không thiếu, bây giờ La Cường là toàn bộ nguồn thu của khu giam giữ số ba chúng ta! Thật không thể trêu vào, hắn chính là thần tài!”

Khác với những khu giam giữ phạm nhân muốn tắm rửa thì phải đốt lò khác, nhà tắm ở khu số ba của bọn họ có máy nước nóng khí thiên nhiên cao cấp, cung ứng nước nóng liên tục 24 giờ.

Bên trong nhà xưởng còn có máy lọc nước nóng lạnh, phạm nhân khi sản xuất nếu khát, uống nước không cần ra khỏi cửa.

Phòng giải trí thì có đến mấy bàn bi a, sau đó còn được sửa chữa thay mới toàn bộ sàn bằng nhựa chuẩn hóa sân bóng rổ cao cấp.

Đó đều là tiền ông chủ La bỏ ra, mặt ngoài thì nói là xí nghiệp tư nhân nên không ràng buộc về tài trợ, muốn xây dựng nhà giam thật hiện đại, kỳ thật mọi người đều hiểu, La Tam dùng tiền cho anh trai hắn, sợ La Cường sống ở trong nhà giam không hài lòng, không thoải mái.

Thiệu Quân vẫn chưa yên tâm, hỏi: “Chuyện này không có báo cáo lên cho trưởng khu chứ? La lão nhị chỉ đập vỡ cửa kính, không đả thương người khác…..”

“Đừng nói với trưởng khu, chớ cùng La Cường chấp nhặt, chuyện này tôi có thể xử lý.”

Thiệu Quân dặn dò đồng sự.

Điền đội đáp: “Đương nhiên chúng tôi sẽ không chủ động báo cáo, báo lên bên trên chưa chắc sẽ xử phạt La Cường, có khi lại phạt mấy người chúng tôi, quản giáo không nghiêm, dẫn đến phạm nhân gây chuyện hủy hoại của công, thành tích quý này lại phải ngâm nước nóng! Mỗi tháng như vậy lại được mất mấy đồng tiền thuốc, chúng tôi cũng đành chịu!”

Trong lòng Thiệu Quân thầm thở phào nhẹ nhõm, nhếch miệng cười cười, tranh thủ thời gian móc ra mấy bao thuốc lá gấu trúc, ném cho bọn họ.

Đầu năm nay làm giám ngục cũng không dễ dàng, gánh chịu trách nhiệm nặng nề, áp lực lớn, lại không có quyền thế trong xã hội giống như công an. Mỗi tháng cũng chỉ được nhận mấy ngàn tiền lương, không có chuyện còn tốt, chỉ sợ trong tù có người chết, đánh nhau, hoặc là bạo động, vượt ngục, phạt tiền thưởng còn nhẹ, làm không tốt còn bị quy ra tội không làm tròn trách nhiệm, lột cảnh phục, từ cảnh sát liền chuyển sang thành tù nhân.

Đương nhiên, Thiệu Tam công tử không sợ những thứ này. Thiệu Tam gia cậu lại phải quan tâm mỗi tháng kiếm được mấy ngàn sao? Mỗi quý phải tích góp cẩn thận tiền thưởng thành tích? Cậu lại càng không lo phải bị ngồi tù, cho nên người này trong tù thuần túy là cái dạng ăn không ngồi rồi phơi bụng kiếm sống – một bộ phận đồng nghiệp đều nghĩ như vậy.

Gửi phản hồi