Tân nương – Chương 13

13. Đóng cửa vs Nguyền rủa

Edit & Beta: DK

“Thiếu niên tóc vàng nhìn bàn cờ trầm tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn phải thở dài. Lần này em muốn dùng thứ gì đánh bại ta đây? Đại Ma Vương xoa cằm mỉm cười.”

Gabriel cảm thấy có chút tuyệt vọng, có lẽ ngày từ đầu cậu không nên đi theo Kỵ sĩ đến nơi này, kết quả của việc quá tự tin chính là bây giờ cậu không thể khống chế bước chân của mình. Nửa dưới của cơ thể đã hoàn toàn mất đi tri giác, hai chân không do dự bước về phía trước. Đau đớn nhiễu loạn tư duy của cậu. Cậu đã đi được bao xa rồi nhỉ? Nửa vòng? Ba phần tư vòng? Hay là…… Một vòng?

Kỵ sĩ đứng ở một bên không ngừng cười lớn. Tiếng cười quanh quẩn trong huyệt động, thu hút sự chú ý của đám ma nữ khói độc. Phong Ma Chi Bản khiến các nàng cảm thấy sợ hãi, nhưng mùi máu ngọt lành của Đại Ma Vương lại có sức hấp dẫn trí mạng đối với chúng, bản năng trốn tránh nguy hiểm cùng với thưởng thức món ăn tuyệt mỹ khiến chúng đau khổ giãy giụa.

Rốt cuộc, một ma nữ hét lên một tiếng rồi nhào đến phía phiến đá. Không đợi hàm răng của ả khảm vào bên trong máu, một Thiên sứ đã vung tay tay múa kiếm, chém bóng trắng mơ hồ kia thành hai nửa. Thân thể vô hình vốn dĩ không sợ đao kiếm, nhưng sức mạnh của Quang Minh lại là thiên địch của những sinh vật Hắc Ám. Ánh sáng trắng dọc theo miệng vết thương loang ra hai bên, ma nữ khói độc phát ra một tiếng gào thiết, tức khắc biến mất không thấy bóng dáng. Đồng bọn của ả rốt cuộc tỉnh ngộ từ trong sự tham lam của chúng, kiềm chế ý niệm muốn phóng về phía trước, nhưng vẫn chần chừ không bay đi, mà lượn lờ bên trong hang.

“Ha ha…… Ha ha…… Ha ha ha ha…… Cái tên cao ngạo ác ôn đó, hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng được có ngày sẽ bị một nhân loại phong cấm vĩnh viễn. 60 năm, hắn cầm tù ta 60 năm, còn ta muốn hắn dùng năm tháng vô tận để hoàn lại! Ha ha ha ha……”

Gabriel cảm thấy bản thân càng lúc càng suy yếu, ngay cả thính giác vốn là thứ nhanh nhạy nhất cũng dần rời bỏ cậu. Phiến đá dưới chân giống như sinh vật còn sống hấp thu máu tươi cậu, có lẽ khi nào hấp thụ hết máu, chính là lúc sinh mệnh cậu bước vào thời khắc cuối cùng? Không biết Đại Ma Vương có thể bởi vì cậu mà cuối cùng cũng có cơ hội rời đi nơi này? Cậu mơ mơ màng màng nghĩ.

Đột nhiên, bên tai truyền đến một tiếng nổ vang, rốt cuộc Gabriel không chống đỡ được nữa, quỳ xuống trước phiến đá.

“Ha ha…… Hình tròn kia có biết bao hoàn mỹ! Đó chính là đồ án tuyệt mỹ nhất thế giới! Kêu rên đi! Khóc lóc đi! Giãy giụa ở nơi đây, nhưng vĩnh viễn không thể tránh thoát! Ha ha ha ha…… Ha ha…… A?! Đây là chuyện gì!” Tiếng cười của Kỵ sĩ đột nhiên dừng lại.

Phù văn màu đỏ sậm bên chân Gabriel càng lúc càng sáng, bốn Thiên sứ cầm kiếm đồng loạt từ bỏ chiến đấu. Một lần nữa bay trở về vị trí ban đầu, giống như tượng đất đứng yên bất động. Máu tươi giống như xúc tua uốn lượn trườn lên cẳng chân của họ, thâm nhập vào thân thể. Rất nhanh, cánh chim màu trắng bị nhuộm thành màu đen, đôi đồng tử màu vàng giờ lại chuyển thành màu máu!

“Sao có khả năng này được? Máu của vương giả hắc ám, oán niệm thiếu nữ bị chuyển hóa thất bại, cùng với sinh mệnh thuần khiết không tì vết, ba thứ này hòa hợp vào một thể, Phong Ma Chi Bản sẽ phát huy tác dụng lớn nhất, chuyển hóa sức mạnh của Đại Ma Vương thành ấn chú cầm tù hắn mới đúng! Vì sao? Vì cái gì sẽ như vậy? Tại sao Thiên sứ đột nhiên sa đọa?!”

Phiến đá lớn đột nhiên rung lắc kịch liệt, giống như có thứ gì đó sắp chui từ dưới đất lên.

“A a a! Chuyện này không có khả năng!” Cánh tay kỵ sĩ vung quẩy loạn xạ.

Máu trong khe lõm của viên đá đột nhiên rơi xuống, quả thực giống như hai mặt khe lõm được đả thông! Đọa Thiên sứ bốn cánh từ giữa phiến đá xuất hiện. Bọn họ quỳ một gối xuống, bảo kiếm chống trên mặt đất, đôi tay nắm chuôi kiếm, kính cẩn tuân mệnh cúi đầu xuống, giống như đang chào đón chủ nhân của mình.

Những âm thanh nhỏ vụn nứt toạc vang lên hết đợt này đến đợt khác, ở giữa khe lõm kéo dài một đường đến Phong Ma Chi Bản. Bốn khối đá trên mặt đất dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, tản mát ra ánh sáng màu trắng mãnh liệt. Trong nháy mắt, chấn động đột nhiên dừng lại. Cánh tay đang di chuyển giữa không trung đình chỉ theo. “A?” Kỵ sĩ phát ra tiếng hô nhỏ.

Ngay sau đó, trên bốn khối đá có khắc biểu tượng Quang Minh thần giới đột nhiên trở nên lúc sáng lúc tối, từng phù chú đều thống khổ vặn vẹo. Bên trong năm khối đá đồng loạt phát ra âm thanh nứt toạc, giống như tiếng kêu trước lúc lâm chung, tuy rằng rất nhỏ nhưng lại làm lòng người run sợ.

“A” cùng với đó là một tiếng trầm thấp rống giận, bốn khối đá hình chữ nhật bắt đầu vỡ vụn. Cục đá vốn dĩ không gì phá nổi trong nháy mắt hóa thành bột mịn, tiêu tan ở trong huyệt động.

“Đây rốt cuộc là vì cái gì? Chuyện này sao có thể?!” Kỵ sĩ tuyệt vọng kêu to, “Không có khả năng! Tuyệt đối không thể!”

“Như ông chứng kiến.” Gabriel thở hổn hển cố gắng đứng lên, “Thân thể của ta không thuần khiết. Ngược lại, sinh mệnh ta thuộc về Hắc Ám. Cho nên…… Cho nên dùng sinh mệnh ta để hiến tế tuyệt đối không đóng cửa được nơi này.”

Giống như để nghiệm chứng lời cậu nói, một tiếng động lớn, phiến đá phong ma trên không cũng bất ngờ vỡ vụn ra. Bụi mịn che lấp trời đất, sau đó một thân ảnh màu đen đột nhiên xuất hiện. Bốn Đọa Thiên sứ run rẩy cúi gập xuống mặt đất, trên người Hắc Ám vương giả tản mát ra tức giận, nghiền áp khiến bốn Đọa Thiên sứ sợ hãi không thôi. Toàn thân run lên lẩy bẩy, ngay cả dũng khí nhúc nhích cũng không có, đôi cánh màu đen gắt gao bao bọc chung quanh thân thể.

“Ngài tới đón em sao?” Toàn thân thiếu niên nhuốm máu tươi cười vươn tay về phía trước.

Nhìn đến bộ dáng thoi thóp của thiếu niên, sắc mặt Đại Ma Vương tức khắc trở nên âm trầm tới cực điểm. Áp lực kinh người tản ra bốn phía, đám ma nữ khói độc ban nãy còn lượn lờ chung quanh sớm đã đi đâu chẳng biết, cánh tay kỵ sĩ trắng bệch run bần bật phủ phục trên mặt đất.

“Ông ta nói muốn đóng lại nơi này vĩnh viễn, cho nên em liền theo ông ta lên đây. Vốn định phá ngang nghi thức, nhưng mà…… Em đột nhiên không có cách nào khống chế bản thân. Cũng may…… Em…… Em đã…… Bị ngài chuyển hóa, sinh mệnh em…… Là thuộc về…… Hắc…… Ám……”

Đại Ma Vương ôm thiếu niên mất đi ý thức vào trong ngực, đặt lên trán cậu một nụ hôn, khóe miệng hơi gợi lên: “Đúng vậy, không hề nghi ngờ, sinh mệnh em thuộc về ta.”

“Như vậy, thực hiển nhiên món nợ này phải tính trên đầu ngươi rồi.” Đại Ma Vương ngẩng đầu, “Không cần hoài nghi, từ trước đến nay ta nói được thì làm được. Tuy rằng tìm được bộ xương của ngươi mất kha khá thời gian, nhưng món nợ này phải tính ở ‘trên đầu’ ngươi!”

Đại Ma Vương búng tay, một bộ xương khô màu trắng nháy mắt xuất hiện trên bàn tay hắn.

“Nhân loại hèn mọn, sọ ngươi thực vinh hạnh khi được ta tự tay nghiền nát, mảnh vỡ sẽ được lửa địa ngục đốt thành tro tàn. Còn linh hồn âm u kia, ta sợ rằng nó không có giá trị gì để trở thành bộ sưu tập của ta, ác linh sẽ thật cao hứng khi hôm nay được thêm một phần thức ăn. Ngươi sẽ bị bọn chúng đồng hóa, trở thành một một phần tử trong cơ thể chúng, ký ức có được ở trong Hắc Ám vô tận sẽ tự đánh mất chính mình.” Ngón tay Đại Ma Vương hơi hơi khép lại, hàm dưới của bộ xương màu trắng kẽo kẹt rung động, rất nhanh đã xuất hiện vết nứt.

“Ngươi không thể! Ngươi không thể đối với ta như vậy!” Giọng nói Kỵ sĩ có chút mơ hồ.

“Ồ? Vì sao ta không thể? Xin hãy cho ta biết lý do.” Đại Ma Vương cúi đầu ngắm nhìn khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên, có chút do dự có nên dùng máu của mình giúp cậu khôi phục.

“Bởi vì hắn trúng lời nguyền của ta! Đúng vậy, tiểu tân nương của ngươi đã trúng lời nguyền của ta! Mặc dù ngươi là Hắc Ám chi vương, nhưng vô pháp xóa bỏ nguyền rủa của hệ tử linh! Khi nhìn thấy hắn còn sống, ta vốn tưởng rằng bởi vì ta trộm lấy đi máu của ngươi, khiến cho nghi thức chuyển hóa vô pháp bắt đầu, nên hắn mới còn sống sau đêm tân hôn. Cứ ngỡ rằng hắn là sinh vật hi hữu trên thế giới này! Nhưng tỉ lệ nhân loại có thể chịu đựng được nghi thức chuyển hóa cơ hồ bằng không đi? Như vậy hắn đối với ngươi nhất định rất quý giá? Quý giá vậy thì ngươi nên nguyện ý dùng đầu ta đổi lấy sinh mệnh hắn, không phải sao? Ha ha ha ha…… Ngươi không thể giết chết ta, không thể!”

“Thật đáng tiếc, lý do này của ngươi không đủ thuyết phục.” Đại Ma Vương mỉm cười ngẩng đầu, “Ta không chấp nhận sự uy hiếp, cũng sẽ không vì một nhân loại hèn kém như ngươi mà buông tha cho bất cứ thứ gì chọc giận tới người của ta.” Ngón tay thon dài đột nhiên dùng sức, khối xương vỡ vụn.

“A! A…… Aaaa…… Đừng…… Không!!!”

“Nhân loại tham lam, ngươi muốn lấy thứ không thuộc về mình. Vì muốn kìm nén cơn giận giữ của ta, đã có hàng ngàn hàng vạn người bỏ mạng. Mà ngươi, hãy nhận lấy hình phạt nghiêm khắc nhất!” Ngón tay Đại Ma Vương mọc ra những móng tay thật dài, năm ngón tay uốn lượn, đâm vào bên trong bộ xương khô.

“Không!”

Lồng ngực thiếu niên đột nhiên run rẩy, sắc mặt trở nên xám xịt dị thường. “Là dạng nguyền rủa này sao?” Đại Ma Vương nhíu mày, buông ra ngón tay, bộ xương khô bị tàn phá ngã xuống trên mặt đất. Chỉ còn nửa bàn tay kỵ sĩ đột nhiên bắt lấy bộ xương của mình, nhanh chóng bay khỏi hang.

Đại Ma Vương bế Gabriel lên trở về bên trong lâu đài của mình: “Trấn giữ ở nơi này, đừng cho bất luận kẻ nào tới gần.”

“Vâng.” Bốn Đọa Thiên sứ đồng thanh trả lời.

Đại Ma Vương ôm chặt thiếu niên trong lòng ngực, từ trên Phong Ma Chi Bản nhảy xuống dưới huyệt động.

Gửi phản hồi